Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 76


Mấy ngày sau Giang Lục mới trở về, ông vừa bước vào cửa đã thấy Lâm Dương đang ngồi lù lù trên sô pha, sau vài giây sửng sốt thì ông lập tức thay đổi sắc mặt, lạnh nhạt đi thẳng lên lầu, bóng dáng cao lớn biến mất ở chỗ ngoặt, mọi người đều sững sờ. Giang Mạn Mạn mếu máo muốn khóc.


Vân Lục vòng tay ôm cô nhóc rồi an ủi: "Không sao cả, ba chỉ là... chưa kịp phản ứng thôi..."


"Anh trai đã đồng ý rồi mà, ba còn....." Giang Mạn Mạn uỷ khuất lên tiếng.


Sự phản đối của Giang Lục và Giang Úc không giống nhau, Giang Úc sẽ quấy nhiễu, tìm mọi cách chia rẽ, còn Giang Lục thì chỉ im lặng không lên tiếng. Vân Lục ôm Giang Mạn Mạn vỗ về, cô nhìn sang Lâm Dương. Lâm Dương đứng lên, nghiêng người qua hôn Giang Mạn Mạn một cái rồi đút tay vào túi quần: "Anh về nhé!"


Cậu ta nói xong liền trực tiếp rời đi, Giang Mạn Mạn đứng lên đuổi theo, đôi tình nhân nhỏ đứng ở cửa ra vào lôi lôi kéo kéo.


Vân Lục nhìn lên trên tầng. Phòng của Giang Lục vẫn luôn ở trên tầng 3, ông thích thanh tĩnh nên chọn ở một mình một tầng, trước đây khi mẹ Giang Úc còn sống, hai vợ chồng ông đã chọn ở trên tầng 3 rồi.


Giang Lục đi tới trước cửa thư phòng rồi gõ cửa.


Giang Úc đang ngậm điếu thuốc lá ngồi xem văn kiện, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên thì thấy Giang Lục đang đứng ở cửa. Hai cha con bốn mắt nhìn nhau, Giang Lục trầm giọng: "Con vẫn hút thuốc à?"


"Con không châm." Giang Úc rút điếu thuốc ra cho Giang Lục nhìn, hắn không châm thuốc. Giang Điềm Điềm túm vào ống quần hắn mà giật giật, Giang Úc khom lưng bế con gái lên. Giang Lục nhướng mày:


"Không phải con phản đối chuyện yêu đương của Mạn Mạn sao?"


Từ lúc nào mà lại phản chiến rồi?


Giang Úc ôm Điềm Điềm đi tới cửa phòng, con trai càng đi tới gần, Giang Lục càng thấy rõ biểu cảm trên khuôn mặt hắn, con trai ông có chút thay đổi, đôi mắt trầm ổn, tĩnh lặng hơn mấy ngày trước rất nhiều. Sao ông mới chỉ vắng nhà có mấy ngày, mà Giang Úc đã thay đổi như thế này rồi?


Giang Lục híp híp mắt.


"Con thấy Lâm Dương là một chàng trai tốt." Giang Úc mân mê bàn tay Giang Điềm Điềm, hoàn toàn không vội vã. Giang Lục dừng một chút rồi nói: "Ba vẫn phản đối."


Giang Lục cảm thấy ông đang nói chuyện cùng một người đàn ông không kém mình bao nhiêu tuổi, ông không hiểu sao đột nhiên lại cảm thấy như vậy. Mấy ngày trước thôi đôi mắt Giang Úc còn kiêu ngạo, sắc bén như vậy. Nhưng Giang Úc trước mặt ông lúc này lại trầm ổn nội liễm, giữa mày mang theo sự sâu sắc của người đã kinh qua trăm chuyện trên đời.


Giang Lục dựa vào khung cửa rồi nói: "Ba thấy gần đây thủ đoạn xử lý của con không nhanh gọn như trước nữa. Vì sao đột nhiên lại thu mua cái công ty chứng khoán kia?"


"Con đột nhiên có hứng thú." Giang Úc giải thích ngắn gọn.


Giang Lục: "Hứng thú?


Công ty đó sắp phá sản tới nơi rồi, con thu mua lại rồi còn phải xử lý thêm một đống việc, con ít nhất phải cho ba một bản kế hoạch quy hoạch công ty đó đàng hoàng đấy."


"Con để trên bàn của ba rồi".Giang Úc trả lời.


Giang Lục nhìn chằm chằm Giang Úc. Lúc trước Giang Úc giải quyết công việc đều là nhanh - gọn - lẹ. Giống kiểu lái xe tốc độ cao dù có đột nhiên phanh gấp hay rẽ ngoặt thì cũng không xảy ra tai nạn.



Nhưng giờ tuy Giang Úc vẫn quyết đoán như vậy nhưng tốc độ đã chậm rãi hơn một chút, cuối cùng sẽ tăng tốc mà lao tới. Kiểu làm việc này giống như phiên bản nâng cấp của của ông và hắn hợp lại.


Giang Lục còn muốn nói thêm nhưng sau lưng lại vang lên tiếng bước chân đi lên cầu thang, ông nhìn thấy đôi mắt lạnh nhạt của Giang Úc nhu hoà theo từng tiếng bước chân vang lên, Giang Lục quay đầu lại.


Vân Lục bưng khay trà chiều đứng ở bậc cầu thang ngẩng đầu nhìn ba người bọn họ mỉm cười:


"Ba, ba uống nước trái cây nhé?"


Vân Lục bước tới, trên khay có điểm tâm còn có nước trái cây. Giang Lục mỉm cười, cầm lấy một ly nước rồi nhấp một ngụm: "Ba lên phòng đây."


Ông nói xong liền xoay người đi lên cầu thang, vừa đi vừa cởi bớt cúc trên cổ áo. Đi đến lưng chừng thì ông khẽ liếc mắt nhìn Giang Úc một cái, con trai ông đang ôm eo Vân Lục kéo vào phòng.


Giang Úc vốn đang làm việc, cửa sổ kịch trần trong thư phòng đón ánh nắng mặt trời rất tốt nên trong phòng rất sáng, ban ngày cũng không cần bật đèn. Vân Lục đặt khay xuống bàn, thấy con gái mơ màng sắp ngủ liền giơ tay muốn ôm cô bé. Giang Úc không để Vân Lục bế Điềm Điềm, hắn khom lưng hung hăng hôn Vân Lục, cô liên tục lùi về phía sau.


Hôn một lúc, Vân Lục tách ra rồi nhấc tay ôm mặt hắn, bật cười nói: "Ba vẫn phản đối Mạn Mạn với Lâm Dương sao?"


"Ừm." Giang Úc chạm trán vào trán Vân Lục, trong mắt hắn là đôi mắt của cô. Hắn cứ nhìn Vân Lục mãi như vậy, giống như càng nhìn càng thấy không đủ.


 


Giang Úc bây giờ thậm chí còn rất ít đến tập đoàn, công việc đều là họp online. Hắn cũng không đi chơi bời tụ tập, Hứa Điện hết cách đành phải mò tới đây chơi, Giang Úc liền cho sửa lại sân sau, xây phòng bi-a, bể bơi và phòng đánh bài. Chu Dương còn oán giận với Vân Lục nói Giang Úc cuồng cái gia đình nhỏ này quá rồi...


Từ đêm hôm đó, cách làm việc của Giang Úc có nhiều thay đổi lớn, một vài cuộc xã giao không cần thiết hắn sẽ không đi, nếu bắt buộc phải đi thì hắn sẽ nhanh chóng đánh vào đúng điểm yếu của đối phương hoặc những gì đối phương muốn, rồi ném cho người ta một tấm danh thiếp, sau đó quay ngoắt người đi về nhà.


Càng ngày càng có nhiều người gọi Vân Lục là yêu nữ. Còn Giang Úc thì được gọi là người chồng chuẩn mực của gia đình.


Vân Lục oan uổng quá thể.


Sau khi đặt con gái lên giường ngủ thì Giang Úc kéo tay Vân Lục ngồi lên trên đùi hắn rồi vòng tay ôm eo cô. Hắn lấy chiếc dĩa nhỏ xắn bánh kem bón cho Vân Lục. Cô chỉ cần ngồi im mà ăn, khoé môi dính một chút kem, Vân Lục chưa kịp rút giấy lau thì Giang Úc đã thò lại l**m sạch.


Vân Lục bật cười đẩy hắn: "Anh tự ăn đi chứ."


Đôi mắt Giang Úc nhiễm vài phần vui vẻ, lại tiếp tục bón bánh kem cho Vân Lục: "Nghỉ tết sẽ đưa em và bé con đi Tây An chơi."


"Sao tự nhiên lại muốn đi chơi?" Vân Lục ôm cổ hắn hỏi.


Giang Úc: "Ở đó rất đẹp."


"Thật sao? Sao anh lại biết? Anh đi rồi à?" Vân Lục hỏi tiếp.


Giang Úc nhướng mày: "Chưa đi bao giờ, anh nghe nói."


"Xuỳ, em còn tưởng anh đi rồi."



Vân Lục kinh ngạc, nhìn ra ngoài cửa sổ.


Ban ngày ban mặt, Vân Lục đánh vào bả vai Giang Úc. Hắn không rên một tiếng, cũng không nói một lời cứ thế ôm Vân Lục vào bên trong, đặt cô ngồi xuống bồn rửa tay rồi bắt đầu nhanh chóng c** q**n áo.


Vân Lục đỏ mặt.


Đẩy đẩy bàn tay đang cởi áo của cô ra.


"Điềm Điềm còn đang ngủ ở bên ngoài đó, cửa anh còn chưa đóng nữa."


Giang Úc đẩy cửa một cái. Cánh cửa vừa khép lại liền lập tức kéo người phụ nữ vẫn liên tục lùi về phía sau vào trong lòng, trán chạm trán, đôi mắt ngập tràn d*c v*ng và thương xót.


Hừ, thương xót nhưng vẫn đè cô ra bắt nạt?


Vân Lục ôm Giang Úc, ngửa đầu thở hổn hển.


Đôi môi mỏng hôn lên bả vai của cô, đôi mắt hẹp dài nhìn vào tấm gương phía sau lưng Vân Lục. Đôi tay của Giang Úc hơi run run, hình ảnh trong gương lập tức thay đổi.


Cánh tay trắng nõn của Vân Lục rũ xuống sàn nhà, trong lòng bàn tay còn dính máu. Khuôn mặt bình thản, thuốc ngủ rơi đầy đất. Giang Úc như phát điên mà há mồm c*n v** c* Vân Lục, giống như muốn đem cô hoà lẫn vào máu thịt của hắn.


(Anh nhà cũng trọng sinh gòii)


Vân Lục ôm chặt Giang Úc, hôn lên thái dương của hắn. Giang Úc nhìn Vân Lục rồi cúi xuống hôn cô, quấn quýt không rời.


Trong cơn mê tình, giữa môi hôn đắm đuối Vân Lục đột nhiên nghe thấy một câu: "Thật xin lỗi."


Vân Lục sửng sốt, tách ra rồi tròn mắt hỏi Giang Úc: "Anh nói gì thế?"


"Anh yêu em!" Giọng nói của Giang Úc rất trầm, Vân Lục mỉm cười: "Vâng."


"Chúng ta sinh thêm em bé nhé?" Người đàn ông lên tiếng: "Sinh thêm một thằng con trai, con trai có thể bảo vệ em."


Vân Lục cười: "Vậy anh không thể bảo vệ được em à?"


"Anh có thể, nhưng sau này thì sao?"


Vân Lục bật cười.


Sau này...


Sau này thì già đi cùng nhau chứ sao?


 



Nghỉ tết, Giang Úc lái xe đưa Vân Lục và Điềm Điềm đi Tây An. Để lại Giang Mạn Mạn và Giang Lục ở nhà ăn tết với nhau. Giang Mạn Mạn quả thật không thể tin tưởng nổi, người anh trai luôn thương yêu bao bọc cô cứ như vậy mà vứt cô ở nhà không cho cô đi chơi cùng?


Giang Lục ngậm điếu xì gà, vỗ vỗ vai con gái an ủi: "Anh trai thương yêu con thật, nhưng so với chị dâu thì con chỉ xứng xếp xó thôi."


Trong khoảng thời gian này Giang Lục đã nhận ra, Giang Úc bao bọc Vân Lục đã đến level hơi bị thái quá rồi. Vân Lục bị xước tay thôi thằng con trai ông cũng có thể khẩn trương cả nửa ngày, hay là bị vết bỏng nhỏ như đầu đũa thì Giang Úc cũng có thể đen mặt tức giận với Dì Liễu. Đến cả Giang Lục ông còn chưa từng đen mặt với Dì Liễu đâu đấy.


Ai cũng nhận thấy Giang Úc quá yêu Vân Lục, hơn nữa trong mắt cũng chỉ có Vân Lục, không cho phép bất cứ điều gì làm Vân Lục bị thương tổn.


Đây là chuyện tốt.


Giang Du Du thở dài, có chút mất mát: "Anh trai chững chạc hơn rất nhiều rồi."


"Có gia đình rồi thì phải trưởng thành chứ." Giang Lục trả lời, nhưng điều ông không ngờ đến là Giang Úc lại trưởng thành nhanh đến vậy. Ông mới biết Giang Úc đã thu mua lại một công ty bảo an, chuyên bồi dưỡng vệ sĩ.


Bây giờ mỗi lần Vân Lục đi ra ngoài đều sẽ có mấy vệ sĩ đi theo sau.


Giang Lục nhíu mày, càng nghĩ càng thấy con trai ông thay đổi quá nhiều.


*


Một nhà ba người ở Tây An chơi nửa tháng, Giang Điềm Điềm mỗi ngày đều ngồi trên đùi Giang Úc làm nũng. Giang Úc quả thật rất xứng với cái danh nô lệ của con gái, chiều chuộng con bé không có giới hạn, Vân Lục ngày nào cũng phải ngoảnh mặt làm ngơ.


Ngày rời khỏi Tây An, Giang Úc một tay bế Giang Điềm Điềm đang ngủ say, một tay nắm tay Vân Lục đi vào trong một con hẻm nhỏ cũ kỹ nhuốm màu thời gian, hai bên đường không có bất kỳ một ngôi nhà nào. Đi đến tận cuối con đường lát đá xanh khúc khuỷu gập ghềnh mới thấy một căn nhà nhỏ trồng cây trúc trước hiên nhà, ô cửa sổ ở mở rộng.


Căn nhà này bán quà vặt nhưng bên trong lại rất tối. Giang Úc đứng ở cửa, nhấc tay rung chuông, một giọng nói già nua truyền tới: "Muốn cầu gì?"


Giang Úc: "Cầu bình an."


"Đặt sinh thần bát tự ở miếu trúc."


Trên cửa sổ có một cái miếu trúc rất nhỏ, Giang Úc đặt hai tờ giấy màu đỏ vào đó. Vân Lục nhìn thấy trên giấy chỉ viết sinh thần bát tự của cô và Điềm Điềm liền sửng sốt, bắt lấy cánh tay Giang Úc hỏi: "Của anh đâu?"


Giang Úc ôm eo Vân Lục.


"Anh đã cầu rồi."


"Anh cầu lúc nào?" Lúc trước thì bảo chưa từng tới thành phố này, bây giờ lại bảo cầu rồi. Giang Úc hôn lên trán cô rồi trả lời: "Lúc chưa quen biết em."


Nếu như không phải năm hắn 41 tuổi đã tới đây, vậy thì kiếp này....


Ba người đi dạo một vòng trong căn nhà nhỏ chờ đợi, Giang Úc cầm lên một cây kẹo m*t định cho Điềm Điềm nếm thử thì bị Vân Lục túm tay giật lại. Giang Úc bật cười, nhét kẹo m*t vào trong miệng cô.


Đúng lúc này thì có tiếng chuông reo vang, ở trong miếu trúc trên cửa sổ xuất hiện hai tờ giấy màu vàng.



Đều là những từ ngữ ám chỉ số mệnh đại phú đại quý.


Hắn siết chặt tờ giấy, sau đó đưa con gái cho Vân Lục rồi lùi về sau vài bước, quỳ xuống cúi đầu thành kính lạy ba vái về phía phòng ở. Giang Úc vô cùng nghiêm túc, cung kính, trán chạm cả xuống đất làm Vân Lục cũng hoảng sợ theo. Cô theo phản xạ mà nhìn vào mấy dòng chữ trên tờ giấy. Người đàn ông kiêu ngạo bất kham này chỉ vì mấy chữ này mà hành trọng lễ như vậy sao?


Vân Lục nuốt khan rồi cũng quỳ xuống lạy cùng Giang Úc.


Hai người quỳ lạy xong thì giọng nói già nua kia lại vang lên:


"Mệnh hư hư, mệnh thực thực, thiện nhân thiện quả, ngươi là người đó, người đó là ngươi.


Đi đi!"


Vân Lục mông lung mờ mịt.


Giang Úc lại khấu đầu thêm một cái rồi ôm Vân Lục đứng dậy.


"Đa tạ!"


Ba người chầm chậm đi vào trong màn mưa, người phụ nữ nhỏ nhắn nép mình trong lòng ngực người đàn ông cao lớn, người đàn ông bế cô con gái nhỏ. Bóng dáng ba người chìm vào trong sắc tối cuối ngày.


 


Một ngày nọ.


Vân Lục dọn dẹp bàn làm việc thì có một tờ giấy ghi chú màu vàng rơi ra từ notebook của Giang Úc.


Trên đó viết: [Nếu năm Mậu Thân tôi không còn nữa, mong cậu chiếu cố cô ấy thật tốt.]


Mậu Thân?


Giang Úc 41 tuổi?


Hắn viết cái này làm cái gì?


Vân Lục nhíu mày, nhìn một lúc rồi xé tờ giấy ghi chú màu vàng xuống viết vài chữ: [Năm Mậu Thân con trai chúng ta đã 11 tuổi rồi.]


Buổi tối Giang Úc về tới nhà, lúc lên thư phòng làm việc nhìn thấy mấy chữ này lập tức đứng bật dậy đi về phòng, bổ nhào lên người Vân Lục ôm cô vào trong lòng: "Chúng ta có đứa thứ hai rồi sao?


Vân Lục bật cười: "Đúng vậy!


Sao anh lại viết ở tờ ghi chú kia như vậy? Có ý gì?"


Vân Lục ngửa đầu nhìn Giang Úc, Giang Úc cúi xuống nhìn khuôn mặt xinh đẹp ngay trước mặt, an tĩnh vài giây rồi ôm siết lấy cô, thấp giọng trả lời: "Không có ý gì, anh viết bừa thôi."


Một lúc sau hắn lại nói: "Anh lại được làm ba rồi, bà xã...."


Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Story Chương 76
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...