Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 74


Dung mạo cô gái trên sô pha vẫn như thời cấp 3, chỉ khác là có thêm vài phần thành thục, bình lặng của năm tháng. Giang Úc cảm thấy cô vẫn giống y hệt cô gái nhỏ ngồi cùng bàn hắn.


Cảm giác...


Cảm giác.... như cô chỉ đang ngủ mà thôi.


"Nén bi thương, tiên sinh."


"Nén bi thương..."


Nén bi thương?


Hắn nên nén bi thương như thế nào đây?


Vân Lục sao lại có thể chết được chứ? Không thể nào, đây tuyệt đối là ảo giác của hắn, do hắn quá mệt mỏi sau chuyến bay lại không ngủ cả một đêm rồi tới công ty làm việc cả ngày mà thôi.


Giang Úc đột nhiên đứng bật dậy đi ra ngoài, hai người kia sửng sốt nhìn theo bước chân hắn.


Cánh cửa bật mở, người từ công ty bất động sản chen vào, kinh ngạc nhìn vào trong.


Giang Úc đi tới cửa rồi đột nhiên xoay người trở về, vòng tay ôm cơ thể của cô gái, cúi đầu chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của cô.


Đây không phải Vân Lục.


Vân Lục rõ ràng đã kết hôn rồi, hẳn là phải sống rất hạnh phúc chứ?


Không phải...


Đây không phải Vân Lục.....


"Tiên sinh, xin hỏi ngài là?"


"Tiên sinh, nén bi thương..."


"Xin hỏi ngài là...?."


Giang Úc không trả lời một câu, chỉ gắt gao ôm chặt cơ thể cứng đờ lạnh buốt của Vân Lục. Giang Úc bóp miệng cô: "Vân Lục! Vân Lục!  Em nói gì đi....


Vân Lục! Vân Lục! Anh cầu xin em, mở mắt ra đi, mở mắt ra có được không?" Giang Úc nói năng lộn xộn, có thể cao lớn giống như một ngọn núi ôm gọn Vân Lục trong lòng.


"Vân Lục! Vân Lục......"


Giang Úc điên cuồng gọi tên cô.


Đây không phải sự thật.


Không phải...


Vân Lục chưa chết....


Vân Lục chỉ là ngủ say quá mà thôi....


*


"Giang Úc, đây là điện thoại của bạn học Vân. Cậu ấy.... uống thuốc ngủ.... tự tử..."


Xe cấp cứu của bệnh viện đã tới, người bên bất động sản cũng đã tới, hai người thợ mở khoá vẫn đứng đó.


Hứa Điện và Chu Dương cũng theo vào trong, Hứa Điện đưa điện thoại của Vân Lục cho Giang Úc, Giang Úc vẫn ôm chặt Vân Lục không buông.


Hắn không đáp lại lời Hứa Điện, cũng không nhận lấy điện thoại.



Hứa Điện thấp giọng nói: "Cậu xem điện thoại của bạn học Vân đi, mọi chuyện không hề đơn giản như vậy đâu. Cậu ấy sống rất thảm, không hề giống như những gì cậu vẫn nghĩ."


Giang Úc nghe xong liền ngẩng đầu, đôi mắt hẹp dài chăm chú nhìn chiếc điện thoại.


Hứa Điện mở ra.


Thông báo trên điện thoại đều là tin tức hắn và Trình Tiêu sắp đính hôn.


Hứa Điện tiếp tục thao tác.


Tin nhắn của Vân Lục với Vân Xương Lễ.


Tin nhắn Trình Kiều gửi cho Vân Lục.


Ảnh chụp trong điện thoại, đều là những việc cô làm hàng hàng, còn có cả bệnh án của cô, từng bức ảnh một, càng xem càng thấy bức bối.


Mười tháng rồi Vân Lục không ra khỏi cửa.


Hai năm rồi Vân Xương Lễ không tới thăm cô.


Trình Tiêu châm chọc mỉa mai, khoe khoang cuộc sống của cô ta rồi trào phúng Vân Lục.


Trình Kiều nói cô không biết điều, bảo cô đừng có quấy rầy Vân Xương Lễ nữa.


Trình Tiêu khoe Vân Xương Lễ mua cho cô ta những gì, chuẩn bị chuyển nhượng cổ phần công ty cho cô ta.


Ngày biết tin mẹ ruột cô qua đời, Vân Lục đã cầu xin Vân Xương Lễ giúp đỡ, cô cảm thấy không sống nổi nữa, muốn chết. Vân Lục không ngủ nổi, nên đã mua rất nhiều thuốc ngủ.


Hứa Điện chậm rãi mở từng chút một cho Giang Úc xem. Giang Úc im lặng nhìn cô gái ngoan ngoãn nằm yên trong lòng hắn, cô nhắm mắt, khuôn mặt rất bình thản.


Hắn bế ngang Vân Lục lên, xoay người bước ra ngoài. Một đám người nối gót theo sau, thang máy vừa dừng ở đại sảnh thì thấy bóng dáng của ba người Trình Kiều, Trình Tiêu, Vân Xương Lễ đang vội vàng đi tới.


Ba người họ thấy Giang Úc ở đây liền vô cùng sửng sốt, sau khi thấy rõ khuôn mặt của cô gái hắn đang bế, Trình Tiêu lảo đảo, Vân Xương Lễ gào tên Vân Lục muốn xông lên thì bị cản lại.


Giang Úc ôm Vân Lục đi thẳng ra ngoài, đôi mắt hẹp dài u ám quét qua khuôn mặt của ba người trước mặt. Ánh mắt đó rét lạnh tới mức làm Trình Tiêu sợ hãi mà ngã ngồi xuống đất. Giang Úc đi qua, không tránh mà trực tiếp dẫm lên bàn tay cô ta.


'Rắc' — xương ngón tay vỡ vụn.


"A a a a—"


Cửa xe cứu thương mở ra, Giang Úc ngồi lên, Hứa Điện và Chu Dương đuổi theo kịp. Vân Xương Lễ cũng chạy theo, ông nhìn Trình Kiều rồi lại nhìn Trình Tiêu, vẻ mặt mờ mịt không hiểu đang có chuyện gì xảy ra.


 


Một tháng sau.


Vô số báo đài bắt đầu đưa tin


[Người mẫu Trình Tiêu - quán quân cuộc thi người mẫu Á Mỹ đắc tội xã hội đen Hồng Kông, bị ném vào khu đèn đỏ làm gái m** d*m.]


[Công ty Vân thị vỡ nợ, tuyên bố phá sản. Tổng giám đốc Vân thị Vân Xương Lễ gặp tai nạn bất ngờ gãy hai tay hai chân, trở thành người tàn phế.]


[Cổ đông của Công ty Vân thị - Trình Kiều ngã cầu thang đập đầu, đã trở thành người thực vật.]


Tin tức của ba người họ đều bị phát ra trong cùng một ngày. Rất nhiều người tò mò không hiểu chuyện gì đang xảy ra.


A: Chuyện gì thế này? Sao đùng một cái cả nhà cùng nhau gặp chuyện vậy nhỉ?


B: Chuyện kinh dị gì thế? Quá kh*ng b* luôn.


C: Tin chuẩn nhé, tôi đi tới khu đèn đỏ thật sự nhìn thấy Trình Tiêu nhé. Cô ta đắt khách lắm, giờ đang là đầu bảng đấy.


D: Cậu nói làm tôi cũng thấy máu rồi đấy, này hình như chơi cô ta là được miễn phí đúng không lầu trên?



F: Tôi cũng chơi qua rồi, chẳng thấy sướng luôn ấy. Thật luôn tôi thề đấy, da dẻ cô ta xấu lắm.


G: Không ai thấy kỳ lạ à, sao đột nhiên ba người trong một gia đình lại cùng xảy ra chuyện vậy?


H: Nghe nói, là tôi nghe nói nhé. Hình như tập đoàn Giang thị nhúng tay vào đấy. Nghe nói sau khi Vân thị phá sản thì rất nhiều dự án rơi vào tay Giang thị đấy.


I: Mẹ ơi, lúc trước không phải có tin nói Trình Tiêu sắp đính hôn với Giang Thái tử gia sao? Sao đột nhiên mọi chuyện lại trở thành như thế này? Tin giả à?


K: Mấy người tìm thử xem có còn tin đính hôn của hai người bọn họ không rồi hẵng nói tiếp. Giang Thái tử gia căn bản là chướng mắt Trình Tiêu chứ sao, nếu không thì sao lại để yên cho cô ta bị nhiều người chơi như vậy chứ?


*


Hai năm sau đó vô số tin tức về các dự án mới của Giang thị được đưa tin, nhưng tuyệt nhiên không có bất cứ tin tức gì về đời tư của Giang Thái tử gia.


Cho tới một ngày một blogger lên tiếng: Tôi nghi ngờ Giang Úc là gay!


Gần đây cái tên Giang Úc hay xuất hiện trên các chương trình truyền hình của nhà nước, bởi vì hắn hợp tác với chính phủ trong một dự án cực kỳ lớn.


Hơn nữa nghe nói hắn còn lập một quỹ từ thiện tên là Vân Lục, tên gọi tuy hơi kỳ quặc nhưng lại làm rất nhiều việc tốt.


Mà qua sự nhắc nhở của blogger này mọi người mới phản ứng lại Giang Úc chẳng phải là Giang Thái tử gia sao? Cuối cùng cũng có tin tức về đời tư của hắn rồi.


L: Sao lại thế? Chị gái nhỏ này, sao chị lại nghĩ Giang Úc là gay?


M: Sao lại nói thế? Chẳng lẽ chủ thớt gặp hắn rồi sao?


N: Wow, lâu lắm rồi tôi không nghe được tin tức gì về Giang Thái tử gia đấy, chỉ nghe được mỗi tin hắn không ngừng mở rộng bản đồ sự nghiệp thôi.


O: Cãi quỹ từ thiện Vân Lục của hắn thật sự rất trâu bò luôn, đi tới đâu cũng thấy có sự hỗ trợ của quỹ từ thiện Vân Lục.


Blogger lên bài này vốn là một vị thiên kim tiểu thư, hàng ngày đều chia sẻ mỹ phẩm rồi cuộc sống sinh hoạt sang chảnh, dần dần trở thành blogger nổi tiếng, thấy fans hỏi chuyện lại bắt đầu oán giận.


Blogger: Người lớn trong nhà sắp xếp cho tôi và hắn xem mắt, tôi cmn đợi ba tiếng đồng hồ rồi hắn cũng không tới. Tôi đi hỏi thăm khắp nơi mới biết đây không phải là lần đầu tiên vị Giang thiếu gia này cho người khác leo cây đâu. Làm gì có thiên kim nào ở Lê Thành này không muốn gả cho hắn chứ? Kết quả không một ai gặp được hắn cả. Cả tôi và các chị em của tôi bị hắn cho leo cây khóc như chó luôn rồi.


Blogger: Không phải gay thì là gì hả?


P: Mẹ nó, Giang Thái tử gia thật sự..... chẳng lẽ hắn thích đàn ông thật à?


Q: Nhỡ đâu hắn kết hôn rồi thì sao?


R: Không hợp lý, kết hôn rồi mà người trong nhà còn sắp xếp cho hắn đi xem mắt à?


S: Này rốt cuộc có bao nhiêu người muốn gả cho hắn thế?


T: Tôi cũng nghe chị em của tôi kể rồi, Giang Thái tử gia dầu muối đều không ăn. Tôi nghi ngờ hắn đã có người trong lòng rồi nên mới nhìn ai cũng thấy chướng mắt như thế.


U: Chị gái nhỏ, chờ hẳn 3 tiếng luôn sao?


Blogger: Vì sao không đợi chứ? Hắn đẹp trai như vậy, tài giỏi như vậy cơ mà. Tôi thật sự tức muốn khóc luôn, không biết hắn thích mẫu người như thế nào nữa, không-một-ai-biết!


 


Tập đoàn Giang thị.


Giang Mạn Mạn đỡ chiếc bụng to bước ra khỏi thang máy. Mấy vị thư ký Tổng giám đốc đang đứng nói chuyện phiếm thấy cô tới liền vội vàng chạy tới đỡ. Giang Mạn Mạn xua tay: "Không cần đỡ tôi, thật sự không cần đâu, tôi có thể tự đi..."


"Tiểu thư Mạn Mạn, ngài đừng làm chúng tôi khó xử chứ, ngài thừa biết Tổng giám đốc Giang xem đứa nhỏ trong bụng ngài còn quan trọng hơn cả mạng sống mà." Một thư ký lên tiếng.


Giang Mạn Mạn mếu máo, cả người giống như bị nâng lên không trung đi về phía văn phòng của Giang Úc. Cửa đang đóng, một vị thư ký nhanh tay đẩy cửa ra, rồi Giang Mạn Mạn lại bị nâng lên đưa vào trong.


Giang Úc đứng bên cửa sổ đang cúi đầu nói chuyện điện thoại, thấy có động tĩnh liền ngoái lại nhìn Giang Mạn Mạn một cái sau đó nhíu mày.


Đầu ngón tay chỉ chỉ, hai vị thư ký nhanh chóng đỡ Giang Mạn Mạn tới sô pha ngồi xuống, che chở trước sau cẩn thận. Giang Mạn Mạn thở hắt ra.



Giang Úc nói thêm vài câu rồi ngắt máy, bước tới trước mặt Giang Mạn Mạn rồi hỏi: "Sao em lại tới đây?"


Giang Mạn Mạn chống nạnh, hỏi: "Hôm nay anh lại cho chị em tốt của em leo cây đúng không?"


Giang Úc dựa vào tay vịn sô pha sửa lại cổ áo: "Đúng vậy. Anh đâu có đồng ý gặp?"


"Anh, anh đã 30 tuổi rồi, cũng nên kết hôn rồi chứ? Hả?"


Giang Mạn Mạn chống nạnh, thở hổn hển, đột nhiên cô nhớ tới lời nói của Lâm Dương liền chỉ vào mặt Giang Úc hỏi: "Lâm Dương nói anh nhìn chằm chằm vào đứa bé trong bụng em vì muốn bảo đảm cho đời sau của Giang gia."


Giang Mạn Mạn không tin, tuyệt đối không tin chuyện này.


Cô thân là con gái, gả ra ngoài rồi sinh con sẽ theo họ của Lâm Dương. Chứ không phải là sinh con cho nhà mẹ đẻ.


Giang Mạn Mạn nhìn chằm chằm khuôn mặt Giang Úc.


Giang Úc nhìn bụng em gái, lại nhìn biểu tình hung hăng trên mặt cô, lãnh đạm trả lời


"Đúng vậy đấy.


Cho nên em chăm sóc đứa nhỏ cho cẩn thận."


Cổ họng Giang Mạn Mạn nghẹn ứ, cô trợn mắt há hốc mồm nhìn Giang Úc:


"Anh —"


"Hơn nữa Lâm Dương cũng đồng ý rồi, nếu nó chăm sóc em không tử tế, anh sẽ đích thân giết nó."


"A a a — anh!! Anh là đồ khốn kiếp!!" Giang Mạn Mạn phát điên ôm gối ném vào người Giang Úc, Giang Úc bắt được rồi lạnh nhạt nói tiếp: "Về sau Giang gia chỉ còn bọn em thôi."


"Anh?? Vậy còn anh thì sao?? Rốt cuộc là vì sao vậy? Vì sao anh lại như thế này? Anh không cần gia đình mình nữa sao? Anh không cần vợ con sao? Anh!! Sao anh lại như thế này, anh nói cho em biết đi mà, em cầu xin anh đó, anh...." Giang Mạn Mạn khóc thảm thiết, hai mắt đẫm lệ nhìn người anh trai cao lớn trước mặt.


Từ ngày anh trai về nước, mọi chuyện đã trở nên không bình thường.


"Anh tìm bạn gái đi, anh kết hôn đi, anh, anh à...." Chẳng lẽ anh muốn sống cô độc cả quãng đời còn lại sao? Câu nói này Giang Mạn Mạn không nói nên lời, cô không dám nói, sợ thành sự thật.

"Anh....."


Giang Úc tiến lên ôm vai Giang Mạn Mạn rồi lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô.


"Khóc cái gì mà khóc, chú ý đứa nhỏ chút đi."


"Em... em... 9 tháng rồi mà... sắp... sắp sinh rồi. Anh à, anh có thể nói cho em biết lý do được không? Tại sao anh lại trở thành như thế này? Anh trả lời em đi... anh...."


Giang Mạn Mạn túm lấy cổ áo Giang Úc gặng hỏi.


Giang Úc thấp giọng dỗ dành: "Được, chờ em sinh xong anh sẽ nói cho em."


Giang Mạn Mạn dùng sức gật đầu.


*


Đáng tiếc...


Anh trai của cô vốn là phường lừa gạt.


Sau khi Giang Mạn Mạn sinh mổ được một bé trai kháu khỉnh. Giang Úc vẫn không hé răng nửa lời, hắn bắt đầu dẫn theo Lâm Dương đi công tác, đi bàn hợp đồng. Hắn trước sau vẫn chỉ có một thân một mình, không có bạn gái, cũng không có bạn trai. Một thời gian dài sau, Lâm Dương càng ngày càng thành thục, năng lực cũng càng ngày càng giỏi giang.


Anh trai cô cũng càng ngày càng chính chắn ổn trọng, nhưng vẫn đi đi về về một mình. Giang Mạn Mạn lại bắt đầu náo loạn, bắt Giang Úc tìm bạn gái, bắt Giang Úc kết hôn.


Nhưng những gì cô nhận lại chỉ là sự hờ hững lạnh nhạt của anh trai.


Giang Mạn Mạn cực kỳ sợ hãi, cô sợ anh trai mình sẽ cứ cô độc như vậy mãi.


Mỗi khi nhìn thấy Giang Úc đứng lặng hút thuốc một mình, cô liền thấy đau lòng vô cùng.



"Ai vậy ba? Vì sao chưa từng nhìn thấy người đó?" Giang Mạn Mạn hoảng sợ nhảy dựng lên hỏi Giang Lục. Ông chỉ im lặng nhìn cô mà không nói một lời, Giang Mạn Mạn sững sờ. Trái tim cũng lạnh xuống.


"Người trong lòng anh trai.... không còn trên thế gian này nữa sao?"


Giang Lục không trả lời.


Chỉ vỗ vỗ vai cô.


Giang Mạn Mạn cứ nghĩ cô biết người phụ nữ đó là ai, nhưng không thể tìm được, giống như không hề tồn tại.


 


10 năm sau.


Quỹ từ thiện Vân Lục chi 1 tỷ NDT đầu tư cho một đoàn đội nghiên cứu phát minh cỗ máy thời gian.


Tin tức này vừa đưa lên đã gây tiếng vang lớn, quỹ Vân Lục nhiều năm làm từ thiện, đây là lần đầu tiên đầu tư cho một dự án ngu xuẩn như thế này.


Quá ngu ngốc!


Trên internet đều là lời mắng chửi, ý tưởng khoa học này quá huyễn hoặc, quá ngu xuẩn.


V: Đây là chuyện mà kẻ ngốc mới làm, trên thế giới này lại có cỗ máy thời gian sao?


W: Lừa đảo, đoàn đội nghiên cứu kia chắc chắn lừa tiền rồi.


X: Giang Thái tử gia bị sao đấy?


Y: Hắn muốn làm gì nhỉ? Quay về quá khứ à? Tôi không hiểu được luôn...


Z: Kẻ có tiền cũng si tâm vọng tưởng như chúng ta thôi.


A: Đó là tiền của người ta, người ta muốn làm gì thì làm, tiêu kiểu gì thì tiêu chứ, chúng mày quản được chắc? Chửi cđg mà chửi, liên quan đ gì tới chúng mày?


Lúc này Giang Mạn Mạn mới chú ý tới tên của quỹ từ thiện này, Vân Lục sao? Giang Mạn Mạn liền bảo Lâm Dương tìm hiểu một chút. Cuối cùng.... chỉ tìm ra được một ngôi mộ.


Ngôi mộ này....


Lại nằm trong khu lăng mộ gia tộc của Giang gia...


Giang Mạn Mạn thực sự chấn kinh rồi.


Cô gọi xe lập tức phóng tới đó.


*


Gió bắc thổi lạnh buốt, sắc trời xám xịt không có một chút nắng mặt trời.
Giang Mạn Mạn không cần đi tới gần đã nhìn thấy Giang Úc đang quỳ gối trước bia mộ nhỏ giọng nói chuyện.


Trên bia mộ là tấm ảnh Vân Lục tự chụp trước khi tự tử. Giang Úc nhấc tay khẽ chạm vào đôi mắt, sống mũi, đôi môi và cả má lúm đồng tiền xinh đẹp của người con gái trong ảnh.


Giang Úc cúi đầu nhìn đôi mắt của Vân Lục. Hắn có ảo giác như Vân Lục cũng đang chăm chú nhìn hắn.


"Nếu có cỗ máy thời gian, nếu anh có thể quay về quá khứ, dù mất đi ký ức thì cũng không sao cả.


Lúc đó chắc anh sẽ càng thông minh so với hiện tại, em nói có đúng không, vợ?


Mấy hôm nay trời lạnh quá, lần sau tới anh sẽ mang cho em một chai rượu vang đỏ nhé? Chắc là em sẽ rất thích...."


*


Năm 41 tuổi, Giang Thái tử gia đột nhiên mất tích, cả đời hắn không yêu đương, không có lấy một người bạn gái dù là chơi bời qua đường.


Và... không kết hôn.


Giang Úc thật sự... sống cô độc cả đời.


Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Story Chương 74
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...