Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 73


Giang Úc mang theo mệt mỏi về đến Giang gia, hắn đưa áo khoác cho Dì Liễu, chỉ mặc mỗi áo sơ mi và quần âu.


Đúng lúc này điện thoại vang lên, đều là đám Chu Dương, Hứa Điện rủ hắn đi chơi.


Giang Úc nhìn lướt qua rồi ngoảnh mặt đi, rút một điếu thuốc ra hút. Hắn bỗng ngẩn người nghĩ tới cô gái tựa vào lan can ở sân bay, nhất định là hắn gặp ảo giác rồi.


Dì Liễu treo áo khoác lên rồi vào bếp lấy đồ ăn khuya, may mà Giang Mạn Mạn chờ không nổi đã ngủ mất, nếu không thì không biết cô nhóc này sẽ nháo anh trai đến mức nào. Thấy Giang Úc mệt mỏi như vậy, Dì Liễu cũng không muốn nhắc tới chuyện của Giang Mạn Mạn nữa.


Vị thiếu gia này đi một lần là cả 5 năm, tuy rằng đã dần tiếp nhận công việc của tập đoàn nhưng rất hiếm khi về nước. Mấy năm nay đều là người trong nhà qua Mỹ thăm hắn.


"Ăn chút cháo nhé." Dì Liễu đặt bát xuống bàn, nhẹ giọng nói.


"Vâng."


Giang Úc vẫn ngậm điếu thuốc, tay cầm muỗng quấy cháo, sườn mặt lãnh ngạnh trầm tư giống như đang suy nghĩ.


Dì Liễu cũng không tiện quấy rầy, an tĩnh đứng chờ ở phía sau. Điện thoại trên bàn kêu lên hai tiếng, lại là một tin nhắn wechat.


Avatar người gửi đến là một màu trắng xám, ID là Vân Lục.


Dì Liễu thấy Giang Úc đột nhiên ngồi thẳng người, thả cái thìa xuống rồi vội vàng bấm điện thoại.


Vân Lục đột nhiên gửi tới một tin nhắn rất kỳ quái, Giang Úc bẻ gãy cả điếu thuốc, lập tức trả lời.


Giang Úc: Cậu không block tôi?


Giang Úc: Cậu đang ở đâu?


Giang Úc gửi tin nhắn đi rồi an tĩnh nhìn chằm chằm vào avatar màu trắng xám đó, sau đó bấm vào tài khoản của đối phương. Vòng bạn bè của cô gái trống rỗng.


5 năm trước, cũng là tài khoản này, đã đăng một bài viết.


[Tôi muốn kết hôn, tôi rất yêu anh ấy, tôi muốn đi cùng anh ấy.]


Sau đó, hắn bị block. Một tin tức cũng không biết.


Giang Úc vẫn luôn muốn xoá tài khoản này đi, nhưng rồi lại không làm vậy, không biết vì sao nhưng tài khoản này đã nằm trong danh sách bạn bè của hắn cho tới tận hôm nay..


"Thiếu gia, còn không ăn thì cháo sẽ nguội mất..." Dì Liễu nhỏ giọng nhắc nhở, Giang Úc vứt điếu thuốc vào gạt tàn rồi đứng dậy: "Không ăn nữa, dì dọn đi!"


Sau đó hắn đi thẳng lên cầu thang, vali cũng không mang theo mà chỉ cầm mỗi chiếc điện thoại. Dì Liễu bưng bát cháo lên, ngoảnh đầu nhìn theo bóng lưng đang chầm chậm bước lên lầu. Trong lòng thầm nghĩ 'thiếu gia càng ngày càng lãnh đạm'. Hờ hững tới nỗi về nhà mà cũng chẳng buồn hỏi chuyện của Mạn Mạn.


Dì Liễu thở dài, lại nghĩ tới Giang Lục tiên sinh bị con trai cường ngạnh kéo về hậu đài. Cũng may tiên sinh tuy nghiêm khắc, nhưng lại rất dung túng và chiều chuộng hai đứa con, đổi thành gia đình khác thì sợ là hai cha con đã từ mặt nhau rồi. Không ai biết được lý do vì sao thiếu gia vừa mới xuất ngoại được một thời gian mà đã quay đầu làm như vậy đối với cha ruột của mình.



 


Tiếng nước trong phòng tắm vang lên rất lâu, hơi nước mờ mờ ảo ảo. Người đàn ông tr*n tr** đứng dưới vòi nước nóng, ngửa đầu cho nước chảy xuống mặt, xuống cổ, xuống cơ bụng và cả h* th*n. Tay hắn chống lên vách tường, quay đầu nhìn chiếc điện thoại đang nằm an tĩnh trên bồn rửa mặt.


Không có thông báo.


Một lúc sau Giang Úc tắt nước, quấn khăn quanh người rồi đứng ở trước gương. Hắn lại nhìn điện thoại, không một chút động tĩnh.


Giang Úc dùng sức siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Sau đó bấm vào wechat, tìm khung chat với Vân Lục rồi bấm gọi.


Không có người nghe máy.


Hắn chần chừ một lát rồi lại bấm gọi video. Trong lúc chờ đợi cuộc gọi được chuyển tiếp, Giang Úc nhấc tay lau nước trên mặt, an tĩnh nhìn vào trong gương.


Người đàn ông trong gương đã rút đi sự ngông cuồng non nớt của thiếu niên, nhiều thêm vài phần trầm ổn, đôi mắt hẹp dài sâu hun hút.


Đáng tiếc.


Cuộc gọi video cũng không có người nhận.


Giang Úc hung hăng giật khăn lông ra rồi xoay người đi ra khỏi phòng tắm. Bọt nước vẫn lăn dài trên cơ thể hắn.


Giang Úc dựa vào bàn cờ vây, bắt đầu chơi cờ một mình.


Trong đầu là những hình ảnh hồi cấp III, Vân Lục mượn quạt của hắn rồi cuối cùng lại làm mất, mấy tên cùng lớp mồm thối nói linh tinh về cô thiếu chút nữa bị hắn đánh chết ở trong ngõ, giúp cô lấy vở bài tập mà cô còn đen mặt, hơn nữa cô còn chơi cùng uỷ viên thể dục bên lớp số 6, tên chó kia còn nắm tay cô.


Vân Lục nói cô hận hắn muốn chết...


Hận hắn muốn chết...


Giang Úc hắn đã làm gì chứ?


Sau đó hắn nghĩ có thể là do thủ đoạn của hắn quá thô bạo nên bắt đầu thay đổi một chút, đỡ mất công làm cô khó chịu. Giang Úc đứng ở phía sau nhìn cô đen mặt bắt nạt chị gái kế, còn ném cả sách vở lên đầu Trình Tiêu.


Rất nhiều người nói cô ác.


Hắn cũng thấy vậy.


Nhưng khi lớp trưởng nói đổi chỗ cho hắn, thì Giang Úc lại không đồng ý.


Ha.


Thật ngu xuẩn.

Quân đen dần dần chiếm thế thượng phong, quân trắng càng lúc càng ít. Giang Úc đứng dậy bước vào phòng tắm cầm lấy điện thoại.


Khung chat vẫn im lìm, tin nhắn của hắn như chìm vào đáy biển.



Giang Úc híp híp mắt.


Một lúc sau lại nhắn cho Trình Tiêu một tin nhắn wechat.


Giang Úc: Em gái cô ở Lê Thành à?


Trình Tiêu: Không phải, em đã nói là nó bỏ nhà đi với đàn ông rồi mà. Giang Úc, anh làm sao vậy?


Trình Tiêu: Đúng rồi, mấy ngày nữa là tới sinh nhật em rồi, anh tới tham dự được không?


Giang Úc: Không!


Tin nhắn vừa gửi đi thì có tiếng gõ cửa vang lên cùng với giọng nói của Giang Mạn Mạn.


"Anh? Anh về rồi sao? Anh ơi..!!!


Anh ơi?? Anh mở cửa đi!!! Em rất nhớ anh!!


Anh!!! Anh ơi!!!"


Giang Úc đặt điện thoại xuống rồi xoay người tuỳ tiện mặc một bộ quần áo vào rồi bước tới mở cửa.


Giang Mạn Mạn ôm gối nhào vào lòng hắn. Giang Úc cúi xuống nhìn cô bé vài giây rồi lạnh mặt lấy áo khoác choàng lên vai Giang Mạn Mạn.


"Về ngủ đi."


"Không! Em muốn nói chuyện với anh, em rất nhớ anh..." Giang Mạn Mạn ngẩng đầu nhìn Giang Úc, trong mắt đều là nhớ mong lưu luyến, anh trai đi nhiều năm như vậy.... Trở về lại càng đẹp trai hơn rồi.


"Vào đi." Giang Úc đẩy vai Giang Mạn Mạn rồi đóng cửa lại. Ánh mắt cũng nhu hoà đi một chút. Giang Mạn Mạn nhào vào sô pha rồi lắc lư đôi chân.


"Anh à... anh và cái cô Trình Tiêu đó là thật sao?"


"Sao?" Giang Úc lấy ra một điếu thuốc rồi ngậm trong miệng, sau khi thấy vẻ mặt tò mò và bàn tay nhỏ nhắn của Giang Mạn Mạn thì lại bỏ điếu thuốc xuống, lấy một viên kẹo bạc hà bỏ vào miệng.


"Chính là mấy tin trên hot search đó...."


"Hot search gì?"


"Ai da, anh ở nước ngoài nhiều năm như vậy mà cũng không biết tới hot search weibo sao?" Giang Mạn Mạn mở điện thoại lên cho Giang Úc xem.


Một đống tin tức.


Đều là Giang Úc, Trình Tiêu, đính hôn?


Giang Úc lạnh mặt: "Đây rốt cuộc là cái gì?"



"Chính là..." Giang Mạn Mạn bắt đầu giải thích cho hắn, cuối cùng lại hỏi: "Anh, vậy cái váy limited kia không phải do anh đặt giúp Trình Tiêu sao?"


Sắc mặt Giang Úc lạnh lẽo như sắp đóng băng, hắn dựa người vào bàn, không trả lời Giang Mạn Mạn.


Váy, đúng là do hắn đặt.


Nhưng là để trao đổi, Trình Tiêu sẽ gửi cho hắn một bức ảnh chụp gần nhất của Vân Lục.


Giang Úc vắng nhà đã lâu, Giang Mạn Mạn nói chuyện trên trời dưới biển với hắn suốt cả đêm, chiếm dụng thời gian, cũng làm rối loạn suy nghĩ của hắn.


Bên ngoài trời mưa tầm tã.


Hai anh em ở cùng trong một phòng nói chuyện với nhau nhưng mỗi người có một tâm tư khác nhau, cứ như vậy cho đến tận hừng đông. Giang Mạn Mạn ngủ gật trong phòng Giang Úc, chờ cô bé ngủ say, Giang Úc liền khom lưng bế Giang Mạn Mạn về phòng rồi đi xuống lầu. Tình cờ lại chạm mặt Giang Lục vừa trở về nhà, ông hỏi: "Hôm nay con tới công ty?"


"Vâng!"


"Ừm, vậy đi cùng nhau đi." Giang Lục vỗ vai Giang Úc rồi xoay người lên tầng thay quần áo. Giang Úc cũng đi thay quần áo rồi hai cha con cùng tới công ty.


Trời mưa cả ngày, cho tới tận chập tối Giang Úc mới xử lý xong công việc. Lúc này hắn mới cầm điện thoại lên xem, Giang Úc lại bấm vào khung chat với Vân Lục. Cô vẫn không trả lời, tất cả vẫn chỉ dừng lại ở tin nhắn [Có phải cậu rất ghét tôi hay không? Có phải mấy người các cậu ai cũng yêu quý Trình Tiêu đúng không? Giang Úc! Cậu về nước rồi sao? Tôi có thể mời cậu ăn cơm không?].


 


Đúng lúc này Hứa Điện nhắn tin wechat đến.


Hứa Điện: Này, hôm nay tôi gặp Chu Dương, tối qua cậu ta nhận được tin nhắn của bạn học Vân đấy, tôi cũng nhận được, cậu thì sao?


Giang Úc lập tức ngồi thẳng lưng, ngón tay lướt trên màn hình.


Giang Úc: Có, các cậu nhận được tin nhắn gì?


Vân Lục đột nhiên lại gửi tin nhắn cho bọn họ... vì sao chứ?


Hứa Điện: Hình ảnh


[Vân Lục: Cái thước kẻ năm đó cậu cầm là của tôi đấy, cái của cậu bị mất, tôi sợ cậu tức giận nên đưa thước kẻ của tôi cho cậu. Hứa Điện, cậu có bạn gái chưa? Tôi có thể làm bạn gái cậu được không?]


Hứa Điện: Hình ảnh


[Chu Dương, tôi có rất nhiều của hồi môn, ai cưới tôi sẽ nhận được...]


Giang Úc bỗng nhiên nhảy dựng, hắn nhìn chằm chằm vào hai bức ảnh chụp màn hình này. Vân Lục chưa kết hôn? Cô thích Hứa Điện? Hay là thích Chu Dương?


Vân Lục.....


Hứa Điện: Chu Dương nói tối qua cậu ấy còn tưởng là có cô gái nào nhắn tin làm phiền. Lúc bọn tôi gặp mặt thì mới xác định đúng là bạn học Vân.



Hứa Điện: Giang Úc, sao tôi cứ cảm thấy không đúng lắm?


Trái tim Giang Úc đập nhanh như muốn bay ra khỏi lồng ngực, tai hắn ù đi, vội vàng giơ tay kéo laptop qua rồi lướt như bay trên bàn phím, giao diện màu đen trên màn hình tràn ngập các ký tự khó hiểu. 5 năm trước, hắn đã từng hack định vị điện thoại của Vân Lục. Kết quả tìm được là ở một hòn đảo nhỏ cách Lê Thành rất xa.


Vân Lục nói cô sẽ rời đi cùng người đàn ông mà cô yêu nhất, từ đó tới nay Giang Úc không động vào phần mềm này nữa, cũng không muốn biết cô đang ở đâu nữa.


Không đáng...


Cũng không muốn cứ như vậy mãi...


Những dòng code nhảy loạn trên màn hình, cuối cùng nhảy ra một dòng địa chỉ.


Là một tòa chung cư.


Giang Úc khép laptop lại, đứng lên mặc áo khoác, khi chuẩn bị bước ra ngoài thì lại theo phản xạ nhìn vào tấm gương toàn thân, hình ảnh của hắn phản chiếu trong đó.


Giang Úc cúi đầu lấy thuốc rồi châm lửa. Sau đó bước nhanh ra khỏi văn phòng.


Chiếc xe thể thao màu đen lao vun vút trong mưa, trực tiếp dừng ở sảnh tòa A khu D. Giang Úc cứ thế mở cửa xe đội mưa bước vào trong, điếu thuốc cũng đã tắt ngúm.


Hắn bước đến thang máy đi thẳng lên trên. Bước đến trước chung cư 1602 rồi trầm tĩnh gõ cửa.


Không có người trả lời


Cũng không có tiếng động gì.


Giang Úc lại gõ thêm vài cái.


Vài giây sau, thang máy kêu 'tinh' một cái rồi mở ra, hai người đàn ông xách theo một hòm đồ nghề vội vàng tiến tới.


Khi thấy Giang Úc đứng trước cửa thì cả hai người đều sửng sốt, một người lên tiếng: "Anh tìm chủ hộ này sao?"


Giang Úc cúi xuống nhìn họ rồi gật đầu.


"Nén bi thương..." người đó nói.


Giang Úc híp mắt: "Anh có ý gì?"


Người kia sửng sốt: "Anh không biết sao? Chủ hộ này...."


Đúng lúc này thì 'cạch' một tiếng, cửa phòng mở ra, ánh sáng trong căn phòng hắt ra ngoài hành lang, trên chiếc sô pha đối diện cửa ra vào có một cô gái nhỏ nhắn gầy gò đang nằm đó.


Cô an tĩnh nhắm nghiền hai mắt, cánh tay trắng nõn rũ xuống sàn nhà, giống như một đoá hoa hồng trắng tàn úa.


Giang Úc trợn trừng hai mắt, hắn đẩy hai người kia ra rồi lảo đảo đi vào, thân hình cao lớn ngã ngồi xuống sàn nhà ngay bên cạnh sô pha.


"Vân Lục?"


Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Story Chương 73
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...