Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Chương 72
Vân Lục lau khô nước mắt, đeo lại khẩu trang rồi đuổi theo tới cửa ra vào thì chiếc xe hơi màu đen của Vân Xương Lễ đã nghênh ngang rời đi, Vân Lục khom lưng th* d*c, hai mắt ầng ậng nước, ba đổi xe từ bao giờ, cô cũng không biết. Chiếc xe hơi phóng nhanh như bay, giống như đang thả khói trào phúng cô.
Sau lưng bị đụng vào, Vân Lục quay đầu nhìn lại, phía sau là fans của Trình Tiêu đang bắt đầu giải tán, cô xoa eo đứng thẳng người dậy, đã không còn nhìn thấy bóng dáng chiếc xe hơi đâu nữa...
Ba ơi....
Cô còn chưa được gặp ba...
Trong đầu Vân Lục hiện giờ đều là hình ảnh Trình Tiêu kéo tay Vân Xương Lễ, đám fans vây quanh gọi Trình Tiêu là công chúa nhỏ.
Vân Lục cô mới là công chúa của Vân gia cơ mà? Cha cô đã từng ôm cô chơi đùa ở trong sân, từng lau miệng cho cô, từng đưa cô đi tới rất nhiều công viên giải trí, từng đưa cô tới trường nhập học, khi cô bị bệnh còn hay gối đầu lên đùi ông làm nũng. Vân Xương Lễ sẽ luôn miệng dỗ dành cô, nói: "Lục nhi, con là công chúa nhỏ của ba..."
Trình Tiêu không phải công chúa nhỏ.
Cô ta không phải.
Vân Lục thất hồn lạc phách ngồi trên taxi, cô ghé đầu vào cửa kính nhìn ra bên ngoài. Lê Thành xa hoa truỵ lạc, hoa lệ giàu có, cao ốc mọc san sát nhưng lại không có một chút liên quan nào tới cô. Vân Lục càng ngày càng sợ đám đông, sợ hãi phải tiếp xúc với người khác, cô cúi thấp đầu, chỉnh lại khẩu trang trên mặt.
Vân Lục bắt đầu đeo khẩu trang từ hai năm trước, có đôi khi còn đội cả mũ. Chỉ để lại một khe hở nhỏ đủ để nhìn thế giới này.
Taxi dừng lại ở cổng tòa chung cư. Vân Lục trả tiền rồi cúi đầu bước vào thang máy, tòa nhà này rất vắng vẻ, ít người ở.
Điện thoại lại kêu 'tít tít tít' vài tiếng, giống như có tin tức mới.
#Chuyện vui của Trình Tiêu và Giang Thái tử gia đang đến gần, đôi trai tài gái sắc sắp đính hôn#
#Giang Thái tử gia và vị hôn thê - Trình Tiêu rời sân bay cùng nhau về nhà#
Hai tin này lọt vào mắt Vân Lục. Còn chưa đợi cô bấm vào xem thì tin nhắn wechat của Vân Xương Lễ đã gửi tới. Vân Lục mừng rỡ, kích động muốn phát điên lập tức bấm vào tin nhắn.
Vân Xương Lễ: Vân Lục, rảnh rỗi thì liên lạc với chị gái con nhiều vào. Con đã 28 tuổi rồi, để chị gái giới thiệu bạn trai cho con, chị gái con sắp đính hôn với Giang Thái tử gia rồi.
Gửi được một tin nhắn mà liên tục nhắc tới Trình Tiêu, niềm vui sướng của Vân Lục giống như bị nước lạnh dội tắt, cô cúi đầu nhìn xuống đất. Cửa thang máy mở ra cô vẫn đang ngẩn người mà không bước ra ngoài.
Thang máy đóng lại, di chuyển xuống tầng dưới. Một mỹ nữ xinh đẹp kéo tay chàng người yêu bước vào thang máy, trên mặt cả hai người đều ngập tràn hạnh phúc.
Vân Lục siết chặt điện thoại, nhìn thoáng qua mà giống như dao đâm vào mắt, dường như cô đang nhìn thấy Trình Tiêu đứng trước mặt vậy. Vân Lục vội vàng bấm nút mở cửa thang máy, giữ chặt khẩu trang rồi chạy ra ngoài.
Cô chạy thẳng vào cầu thang thoát hiểm mới cảm thấy thoải mái hơn một chút. Cầu thang yên tĩnh nhưng lại rất tối, chỉ có một chút ánh sáng lọt qua ô cửa thông gió bé tẹo giống như đang ở trong lao tù.
Vân Lục đứng im nhìn cửa sổ, điện thoại kêu liên tục, tất cả đều là tin tức về Trình Tiêu. Vân Lục đột nhiên cảm thấy không thể sống nổi nữa.
Cô cúi đầu, vừa nhìn điện thoại, vừa bước lên lầu.
Giang Úc
Hứa Điện
Chu Dương
Trong đầu Vân Lục lúc này đều là rất nhiều hình ảnh hỗn độn lướt qua, cảnh tượng đọc sách học bài, năm lớp 11, lớp 12. Khuôn mặt cô lúc nào cũng lạnh nhạt nhìn các bạn cùng lớp đang nói chuyện.
Hứa Điện cong môi mân mê cây thước kẻ trong tay, Chu Dương ăn kem lạnh, Giang Úc cầm sách vở lạnh lùng nhìn cô.
Bọn họ.
Đều không thích cô...
Điện thoại lại nhảy ra rất nhiều thông báo, vẫn là những tin tức đó được đăng đi đăng lại liên tục.
Vân Lục đột nhiên xoay người ngồi dậy, bấm điện thoại như điên.
Cô gửi tin nhắn cho Giang Úc: Có phải cậu rất ghét tôi hay không? Có phải mấy người các cậu ai cũng yêu quý Trình Tiêu đúng không? Giang Úc! Cậu về nước rồi sao? Tôi có thể mời cậu ăn cơm không?
Tin nhắn gửi cho Hứa Điện: Cái thước kẻ năm đó cậu cầm là của tôi đấy, cái của cậu bị mất, tôi sợ cậu tức giận nên đưa thước kẻ của tôi cho cậu. Hứa Điện, cậu có bạn gái chưa? Tôi có thể làm bạn gái cậu được không?
Tin nhắn gửi cho Chu Dương: Chu Dương, tôi có rất nhiều của hồi môn, ai cưới tôi sẽ nhận được...
*
Trong đầu Vân Lục giống như đang có ma chướng, trước mắt là một mảng mơ hồ. Cô gõ ra những lời này gửi đi rồi, tới lúc tỉnh táo lại mới thấy xong đời rồi, tại sao lại có thể nói ra những lời vô sỉ không biết xấu hổ như vậy?
Vân Lục nhìn chằm chằm màn hình một hồi lâu, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu, cổ họng trào lên một trận tanh ngọt.
Vân Lục ho khù khụ, máu.... một mảng đỏ hồng, Vân Lục nằm sấp xuống sô pha, điện thoại lại kêu 'tít tít', cô nhìn thoáng qua.
Chu Dương: Ngu xuẩn.
Ngu xuẩn sao?
Mặt Vân Lục trắng bệch, đúng vậy, gửi tin nhắn như vậy cho bọn họ, không chỉ ngu xuẩn mà còn nhàm chán.
Vân Lục kéo khay thuốc dưới gầm bàn trà ra, đến giờ cô phải uống thuốc rồi.
Cô nhấc tay lấy lọ thuốc ho ra thì đột nhiên lại chú ý đến lọ thuốc ngủ đặt ngay bên cạnh.
Uống vào là có một giấc ngủ ngon thật dài, rời xa nơi này. Vân Lục nhấc lọ thuốc lên, mở nắp rồi dốc ra rất nhiều thuốc, sau đó nhét thẳng vào miệng.
Nếu có kiếp sau.
Cô nhất định phải đoạt lại tình yêu của Vân Xương Lễ.
Điện thoại trượt khỏi bàn tay trắng nõn mảnh khảnh của Vân Lục.
'Bộp' một tiếng rơi xuống sàn nhà.
Trên màn hình hiển thị hai tin nhắn wechat.
Hứa Điện: Bạn học Vân?
Giang Úc: Cậu không block tôi?
Vài giây sau lại có một tin nhắn nữa.
Giang Úc: Cậu đang ở đâu?
Màn đêm buông xuống, cây cối oằn mình chống chọi dưới cơn mưa tầm tã, cả chung cư chỉ nghe thấy tiếng mưa rơi, cư dân ít tới nỗi thùng rác vẫn sạch như mới. Mưa rơi như tiếng pháo nổ, 'ầm ầm ầm ầm' rót vào tai. Nước mưa theo sườn dốc chảy ngược vào bãi để xe, cả một bãi để xe rộng rãi chỉ có duy nhất hai chiếc xe đang đậu, đều là những hãng xe bình dân. Chung cư này đã xảy ra rất nhiều tai nạn, không ít người chết sau khi mua nhà ở đây, cho nên mấy năm qua dần dần trở thành chung cư hoang phế. So với nhà ở vùng ngoại thành còn yên tĩnh hơn.
Nước mưa không ngừng cọ rửa toà chung cư này, phòng 1602 toà A khu D đèn sáng từ lúc 9h tối tới tận 3,4h sáng, sau đó cứ sáng mãi tới tận sáng hôm sau.
Buổi sáng hôm sau trời vẫn âm u, mưa to như trút nước tới tận buổi tối, đèn trong chung cư 1602 vẫn sáng.
Thi thoảng trong căn chung cư đó lại vang lên tiếng chuông điện thoại, tiếng âm báo có tin nhắn wechat, tiếng app tin tức gửi thông báo mới tới.
Ipad cũng vang lên liên tục, nhưng không có ai mở ra, cũng không có ai xem.....
Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Story
Chương 72
10.0/10 từ 22 lượt.
