Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Chương 71
9 tháng sau.
Vân Lục thuận lợi sinh ra một bé gái, đặt tên là Giang Điềm Điềm, tên này là do Giang Mạn Mạn chọn, cả Vân Lục lẫn hai người đàn ông trong nhà đều không có ý kiến gì. Ai cũng hy vọng cô bé sẽ lớn lên trong bình mật giống như Giang Mạn Mạn.
*
Giang Úc một tay ôm con gái, một tay ôm eo Vân Lục đang tưới hoa: "Con gái bắt đầu biết cắn người rồi này."
"Thật á? Cắn anh sao?" Vân Lục sửa lại khóm hoa, Giang Úc cong môi: "Cắn tay anh."
"Xứng đáng!" Phía sau cô còn thêm một câu nói bậy. Vân Lục lườm Giang Úc rồi giơ tay gãi gãi bàn tay nhỏ của con gái. Trước khi khom lưng tưới hoa tiếp thì lại trừng mắt nhìn Giang Úc một cái.
Từ sau khi Giang Điềm Điềm ra đời, khuôn mặt lạnh lùng của Giang Úc cũng nhu hoà đi rất nhiều. Người ngoài cứ nghĩ hắn cao cao tại thượng, kiêu ngạo khó gần, nhưng ai ngờ đâu khi ở nhà Giang Úc lại thường tranh Giang Điềm Điềm với ông nội trẻ Giang Lục.
Ánh mặt trời chiếu xuống sân, làm những khóm hoa sáng bừng sức sống, Vân Lục buông bình tưới, xoa xoa tay rồi quay người kiễng chân hôn lên môi Giang Úc một cái.
Giang Úc cong môi, bóp eo Vân Lục rồi cúi xuống thơm một cái lên má con gái. Đôi mắt Giang Điềm Điềm lấp lánh ánh nước, bởi vì đã bắt đầu mọc răng nên khăn yếm quàng cổ của cô bé dính đầy nước dãi. Con nhóc còn phun phì phì. Miệng Giang Úc dính cả nước dãi của Giang Điềm Điềm, hắn cũng không chê.
"Buổi tối ăn gì?" Giang Úc ôm Vân Lục rồi hỏi.
Vân Lục suy nghĩ: "Gì cũng được, tối nay ba không về à?"
"Không về, bận lắm, gần đây cổ phiếu tăng cao lắm, ông ấy hơi hồi hộp."
Vân Lục bật cười: "Vậy em xuống bếp!"
Dì Liễu đã nấu xong món phụ cho Giang Điềm Điềm, lúc này tiến tới bế con bé đi ăn. Giang Úc nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn rồi nhúp một miếng ăn thử. Dì Liễu nhịn không được mà bật cười: "Thế nào?"
"Quá bình thường, con gái của cháu phải ăn cái này à?" Giang Úc chống nạnh, có chút bất mãn.
"Vân Lục, đưa chồng cháu đi chỗ khác ngay!" Dì Liễu lại thêm một lần bị ghét bỏ món phụ, trong lòng bất mãn liền gọi Vân Lục ra giải quyết.
Vân Lục 'aiii' một tiếng, đi ra túm cổ Giang Úc kéo vào trong phòng bếp. Giang Úc thành thật mà đi theo, ngữ khí bất mãn:
"Ở trong nhà thì như thế này thôi nhé, ra ngoài là phải cho anh chút mặt mũi đó. Hiện giờ ra ngoài ai cũng nói anh bị vợ quản nghiêm...."
Giang Úc lẩm bẩm, Vân Lục thả tay, xoay người, chống nạnh, vênh mặt: "Em quản anh cái gì hả?"
Giang Úc rũ mắt, lắc đầu, "Không, em còn chẳng thèm quản anh, là anh tự nguyện muốn em quản..."
Một tháng trước, Chu Dương gặp chút chuyện không thuận lợi. Vân Lục thì mệt mỏi nên ở nhà chơi với Giang Điềm Điềm, một mình Giang Úc đi tới cuộc hẹn nhóm. Tới đó rồi cũng không dám uống nhiều, lại càng không dám hút nhiều thuốc, chốc chốc lại bấm điện thoại. Cả đám Chu Dương cười hô hố trêu chọc hắn, thanh niên kết hôn sớm thì thôi, lại còn bị quản nghiêm đến mức từ con rồng biến thành con giun.
Vì thế cái tiếng 'bị vợ quản nghiêm' của Giang Úc cứ thế mà ra đời. Bây giờ cứ hễ tới cuộc hẹn nào là mấy tên bạn đểu của hắn lại hỏi:
"Có cần báo cho chị dâu một câu trước không?"
"Bảo chị dâu là 9 rưỡi sẽ về..."
Giang Úc ngậm điếu thuốc, không cãi nổi một câu. Bởi vì hắn thật sự cũng không muốn về nhà muộn, càng không muốn hút nhiều thuốc. Từ khi sinh Điềm Điềm thân thể của Vân Lục không tốt, sức đề kháng yếu đi nên dễ viêm họng rồi cảm mạo, mỗi lần ho là kéo dài mất cả chục ngày mới hết. Bây giờ ở nhà hắn còn chẳng dám hút thuốc.
Nhưng chính vì hắn không cãi lại nên cái tiếng sợ vợ này càng lúc càng đồn xa, đâu có ai ngờ tất cả là do hắn tự quản mình mà thôi.
Quả thật.
Vân Lục nhìn người đàn ông cao lớn trước mắt, trong mắt hắn lúc nào cũng ngập tràn tình yêu thương. Kết hôn đã hơn 1 năm, từ lúc mang thai đến khi sinh con, Vân Lục rốt cuộc cũng được mở mang tầm mắt đối với sự tuyệt vời của đàn ông Giang gia. Giang Úc nói gì là làm đấy, Vân Lục cảm thấy kiếp này mình thật sự quá may mắn mới có thể gặp được một người đàn ông tốt đến như vậy.
Vân Lục bước thêm vài bước rồi ôm lấy eo Giang Úc.
Hắn nhướng mày: "Lại nữa, lại nữa. Đang yên đang lành động một tí là lại chạy tới ôm, chồng của em đáng giá như vậy đấy!"
Vân Lục nghe xong liền buông tay xoay người muốn đi. Giang Úc sửng sốt, lập tức đuổi theo, chủ động ôm cô: "Được rồi mà, là anh muốn ôm em."
Đôi môi ấm áp chạm lên cổ Vân Lục, cô cười nói: "Ông xã, tối nay anh muốn ăn gì? Em làm cho anh ăn."
"Gì cũng được. Em cũng có thể đi tắm rửa, anh muốn ăn nhất chính là em." Giang Úc nhìn Vân Lục vừa nói vừa cười xấu xa.
Vân Lục: "......"
Dì Liễu tuổi đã lớn, sau vụ việc của chị Cần thì cũng đuổi khéo cả chị Lan về quê. Trong nhà mời thêm một dì bảo mẫu trung niên nữa tới giúp đỡ Dì Liễu. Hôm nào Vân Lục rảnh thì sẽ xuống bếp nấu cơm, biệt thự Giang gia mỗi năm lại náo nhiệt thêm một chút.
Vân Lục cũng đã cảm nhận được cảm giác gia đình đủ đầy ấm áp.
Cô đi vào trong phòng bếp nấu ăn.
Giang Úc ôm con gái vào thư phòng làm việc.
Giang Úc trở thành nô lệ của con gái, lúc nào cũng muốn dính con bé lên người mình, Giang Điềm Điềm bây giờ cũng đã bắt đầu ngồi xe tròn tập đi.
Trượt tới chỗ này một chút rồi lại trượt tới chỗ kia một chút.
Có đôi lúc Giang Điềm Điềm còn chui cả vào gầm bàn làm việc của Giang Úc, hắn phải túm lấy cô bé kéo ra ngoài, nhưng sau đó Điềm Điềm lại chui vào.
Giang Úc càng nhìn con gái lại càng thấy ngọt ngào.
Có khi họp hội đồng quản trị hoặc họp dự án với thư ký Lâm hắn cũng đều sẽ ôm cả Giang Điềm Điềm trong ngực, con gái túm áo vò đầu hắn cũng mặc kệ.
Thư ký Lâm nhìn qua màn hình mà vô cùng hâm mộ, bởi vì Điềm Điềm lớn lên thật sự quá ngọt ngào, đáng yêu, ông cũng muốn có một đứa con như Giang Điềm Điềm.
"Tổng giám đốc Giang, bây giờ tôi sẽ bắt đầu xử lý."
Thư ký Lâm lưu luyến nhìn Giang Điềm Điềm không rời, Giang Úc 'ừm' một tiếng, cầm tay Điềm Điềm cùng vẫy chào thư ký Lâm, ông liền cảm thấy tim mình như tan chảy thành một vũng nước, sau đó Giang Úc mặt thẳng tưng ngắt kết nối video.
Thư ký Lâm: "......"
Điện thoại trong thư phòng reo vang, Giang Úc nghe máy, tiếng nói mềm ngọt của Vân Lục vang lên: "Ông xã, ăn cơm thôi!"
"Được!"
Giang Úc ôm con gái đứng dậy đi thẳng xuống nhà ăn, Vân Lục vẫn đeo tạp dề đang đứng chia bát đũa, cô mặc chiếc váy đen dài tới đầu gối, chân vừa trắng vừa thẳng, gần đây Vân Lục tập thêm yoga nên mông cô càng tròn càng cong hơn.
Đôi mắt Giang Úc tối sầm lại, nhịn không được đi tới dán sát vào lưng Vân Lục cọ cọ rồi cúi đầu hôn lên cổ cô.
Vân Lục bị dọa giật nảy người, bụng cô tì lên bàn ăn, trên cổ vừa nóng vừa nhột: "Giang Úc, anh đừng có mà bại hoại như vậy..."
Dì Liễu và dì bảo mẫu mới đều đang ở đây, hai bà nhìn mãi cũng thành quen, người trẻ tuổi mà, vị thiếu gia này lúc nào cũng ngông cuồng như vậy. Nhiều khi bất ngờ đè Vân Lục ra sô pha ở phòng khách hôn hít, hay đột nhiên bế ngang Vân Lục lên tầng, hơn nữa một khi hai vợ chồng họ vào phòng chiếu phim thì đừng có ai dại dột mà tiến lại gần.
Có rất nhiều lần Giang Lục nhìn thấy nhưng vẫn dửng dưng như không, Giang Mạn Mạn thì cười tủm tỉm, thi thoảng nhìn lén anh trai và chị dâu hôn nhau một chút, gần đây cô nhóc cũng bắt đầu có chút rung động đầu đời.
Bởi vì trong nhà không có nhiều người nên Vân Lục thương lượng với Giang Úc một chút, để hai dì bảo mẫu ăn cơm cùng luôn. Ở thời các cụ ngày xưa thì phải phân rõ bối phận, chủ tớ rõ ràng, nhưng bây giờ Giang gia do Giang Úc làm chủ, hơn nữa họ đang sống trong thời đại mới, những quy tắc lỗi thời đó cũng không còn thịnh hành nữa. Giang Úc nghe lời Vân Lục, cho nên hai dì bảo mẫu cũng không khách sáo nữa.
Ăn cơm xong.
Vân Lục trở về thư phòng làm việc, thân thể cô bây giờ không được như xưa, sức đề kháng suy giảm, rất dễ trúng gió cảm mạo. Cho nên hiện tại Vân Lục cố gắng đi ngủ sớm, không thức đêm, nhưng gần đây cô thường mơ thấy những giấc mơ cứ lặp đi lặp lại, như thật lại như giả nhưng lại làm tâm trí cô hoang mang. Vân Lục không hiểu tại sao cô lại đột nhiên mơ thấy những giấc mộng đó, hơn nữa lại còn lặp đi lặp lại.
Cửa phòng tắm mở ra, Giang Úc buộc dây áo tắm dài rồi bước ra ngoài, hắn mang theo một thân hơi nước bước tới trước mặt Vân Lục. Cô ngước lên nhìn khuôn mặt với ngũ quan lạnh lùng của hắn.
Trong mơ.
Giang Úc đã đập nát một chiếc bình hoa, ánh mắt sắc bén mà điên cuồng.
Nhưng Vân Lục không hiểu tại sao hắn lại tức giận đến mức đó.
Sống một mình một thời gian dài khiến cho Vân Lục cảm thấy bản thân đang dần mất đi sức sống. Giây trước vừa mới muốn làm việc gì đó, giây sau liền cảm thấy cả người không có sức lực, lại nằm liệt xuống giường hoặc sô pha.
Căn hộ 80m2 với 2 phòng ngủ và 1 phòng khách mà sao giờ đây Vân Lục lại cảm thấy rộng rãi trống vắng đến vậy, cảm giác như nhìn mãi không thấy điểm cuối, trong khi rõ ràng cô còn biết có thứ gì để ở cuối căn phòng.
Vân Lục cũng không thuê giúp việc, tất cả mọi việc cô đều tự làm hết. Hai ngày trước toilet đã bị rò nước, Vân Lục cũng chẳng muốn lau dọn, cho nên mỗi lần đi toilet ra sàn nhà cũng đều ướt hết.
Vân Lục gãi đầu, nằm nhìn trần nhà. Cảm giác mỗi ngày đều đang chết dần chết mòn đi một chút. Cô lật người với lấy chiếc điện thoại rồi bấm gọi cho Vân Xương Lễ, muốn ông đến thăm cô, cô sẽ nấu cơm cho ông, hoặc là hai cha con tâm sự một chút, hoặc là chỉ cần đi dạo phố một chút thôi cũng được, đã lâu lắm rồi cô không đi dạo trung tâm thương mại.
Cuộc gọi đã thông, âm thanh 'tút, tút' vẫn vang lên đều đều, rồi cuối cùng chỉ còn lại một giọng nữ máy móc vang lên: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được,..." Vân Lục gọi hết lần này đến lần khác, lần nào cũng chỉ chờ được giọng nói lãnh đạm này. Cô không từ bỏ, tiếp tục gọi đi.
Gọi thêm vài cuộc nữa rốt cuộc cũng có người nghe máy, Vân Lục cong môi đang muốn lên tiếng thì một giọng nói ôn nhu đã vang lên trước: "Vân Lục? Ba cô gần đây bận lắm, cô đừng có quấy rầy nữa.
Chờ vài ngày nữa nếu ông ấy rảnh rỗi thì sẽ gọi điện cho cô."
Lần trước Trình Kiều cũng nói như vậy, nhưng Vân Xương Lễ không hề gọi điện lại, cũng không tới thăm cô. Vân Lục hít vào một hơi muốn chửi Trình Kiều nhưng cuối cùng lại nghẹn thành một cục ở cổ họng. Cô không biết giao tiếp, không biết ăn nói, chưa từng có một lần có thể mạch lạc nói hết ra những gì mình nghĩ trong đầu.
Vân Lục chỉ đành im lặng cúp máy. Sau đó lại không cam lòng, cắn răng gọi thêm một cuộc điện thoại nữa. Lần này giọng của Trình Kiều đã trở nên khó chịu, mất kiên nhẫn: "Vân Lục? Cha cô bận bịu mệt mỏi lắm đây, việc của công ty nhiều như vậy, sao cô không chịu hiểu?"
"Tôi muốn nói một câu với ba thôi." Vân Lục nhỏ giọng cầu xin.
"Ba cô không rảnh!"
Tút tút tút —
Trình Kiều cúp máy ngay lập tức, Vân Lục nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, rồi lại nhìn xuống giọt nước trên sàn nhà. Đôi mắt đỏ hoe.
Cô đột nhiên mở camera lên chụp tự sướng vài kiểu, một bức gửi cho ba, một bức gửi cho mẹ...
Nhưng cô không còn mẹ nữa....
Mẹ cô đã qua đời rồi.....
Vân Lục đột nhiên nhụt chí, cả người suy sụp dựa vào sô pha. Đúng lúc này màn hình điện thoại nhảy lên một thông báo.
[Trình Tiêu - mỹ nhân cao gầy của làng mẫu Trung Quốc đạt giải quán quân cuộc thi người mẫu Á Mỹ, trở thành người tình trong mộng số 1 của đấng mày râu.]
Trình Tiêu?
Tay Vân Lục run bần bật, cô cố gắng khống chế không để bản thân bấm vào tin tức đó, bấm vào rồi là sẽ thấy khuôn mặt của cô ta. Nhưng cô không khống chế nổi.
Quần áo hàng hiệu, bối cảnh xa hoa, rồi cả những câu từ ca ngợi đó đều là những thứ Vân Lục cầu mà không được.
Vân Lục rất ngưỡng mộ.
Trong video, Trình Tiêu mặc một chiếc váy dài màu đen bó eo, nâng cằm mỉm cười, cả người cô ta như phát sáng, có người còn nói cô ta là người con gái được thiên sứ hôn lên.
Micro của phóng viên để sát trước mặt.
"Trình tiểu thư, đạt được cùng lúc hai danh hiệu cô có gì muốn nói không?"
Giọng Trình Tiêu ôn nhu giống hệt như Trình Kiều, cô ta mỉm cười nói: "Vô cùng cảm ơn fans đã nhiệt tình vote cho tôi, cũng vô cùng cảm ơn ban tổ chức, giải thưởng đầu tiên thì tôi xin nhận, còn danh hiệu thứ hai thì tôi hổ thẹn không gánh nổi."
Đám phóng viên đều bật cười. Bởi vì danh hiệu thứ hai chính là người tình trong mộng số 1.
Phóng viên kia hỏi tiếp: "Vậy không bằng tôi thay một câu hỏi khác cô dám trả lời vậy, cô muốn gả cho ai nhất?"
Trình Tiêu che miệng: "Sao lại hỏi vấn đề này chứ?" Cô ta trông rất kinh ngạc, phóng viên đứng bên cạnh chen lời: "Có phải là Giang Thái tử gia hay không? Nghe nói cô và cậu ấy đã có mấy năm làm bạn cùng lớp, hiện giờ Giang thiếu gia cũng sắp đi du học trở về, hai người chắc là chuẩn bị đính hôn nhỉ?"
"Ai da, mấy người đừng có nói bậy mà...."
Trình Tiêu che miệng cười, khuôn mặt ngượng ngùng lắc lắc đầu. Miệng nói như vậy nhưng trong mắt lại mang theo ý cười và sự chờ mong. Đám phóng viên toàn kẻ lão làng, vừa nhìn liền biết đầu báo hôm nay nên viết như thế nào rồi.
Trình Tiêu trả lời xong liền nhìn vào camera, khoé môi nở nụ cười tươi, ánh mắt khuôn mày đều là ôn nhu dịu dàng.
'Cộp' Vân Lục đặt điện thoại xuống bàn trà. Giang Thái tử gia? Là Giang Úc sao? Vân Lục mờ mịt, ngơ ngác ngồi trên sô pha.
Ipad và điện thoại liên tục có thông báo của wechat, Vân Lục cúi đầu, chết lặng nhìn tin nhắn được gửi tới wechat.
Hầu như ngày nào Vân Lục cũng nhận được tin nhắn từ Trình Tiêu.
Chính xác là mỗi ngày.
Trình Tiêu: Em gái, hôm nay em thế nào?
Trình Tiêu: Lát nữa chú sẽ đến sân bay đón chị về nhà, em có muốn trở về ăn bữa tối cùng nhau không?
Về nhà?
Vân Lục nhìn thời gian Trình Tiêu gửi wechat và thời gian cô gọi điện cho Vân Xương Lễ. Không phải ông mệt, mà là ông bận đi đón Trình Tiêu.
Trình Tiêu: Em gái, có người hỏi chị gần đây em thế nào. Em nói xem chị nên trả lời như thế nào nhỉ? Nói em tự giam mình trong nhà có được không?
Trình Tiêu: Chị sắp đính hôn rồi, chị sẽ gả cho Giang Úc, em nhất định phải tới tham gia đó nhé. À, em còn nhớ chuyện hắn sai người hắt nước em không? À đột nhiên chị nhớ ra một việc nữa, hắn giật sách của em chỉ vì lúc ấy em mắng chị, hắn che chở cho chị nên cuối cùng lại làm em khóc...
Trình Tiêu: Em nhất định phải tới đó nhé, chị thật sự rất mong em có thể tới tham gia hôn lễ của chị. Dù gì thì em cũng là thiên kim Vân gia mà, đừng để tới lúc đó người ta lại nghĩ rằng chị mới là thiên kim Vân gia thật.
Trình Tiêu: À! Chú còn muốn chuyển nhượng cho chị một ít cổ phần của Vân thị nữa, em thấy thế nào?
*
Mỗi một tin nhắn đều giống như một con dao đâm vào ngực Vân Lục, nhiều năm trôi qua, cô cũng đã chết lặng.
Cô cũng không biết vì sao vẫn còn giữ wechat của Trình Tiêu.
Hoàn toàn không biết.
Vân Lục nhét ipad xuống dưới gối đầu. Cô đứng dậy liêu xiêu đi ra khỏi phòng, đứng ở cửa ra vào nhìn cả căn phòng một lượt.
Nước lại tràn ra rồi.
Vân Lục cầm chổi lau nhà tuỳ tiện lau qua loa rồi trở về phòng. Sau đó lại gọi điện cho Vân Xương Lễ.
Cuối cùng ông cũng chịu nghe máy, Vân Lục còn chưa nói gì, Vân Xương Lễ đã nói liên tiếp: "Vân Lục à? Ba đang lái xe, lát nữa sẽ gọi lại cho con nhé, à đúng rồi... lần trước ba nói giới thiệu bạn trai cho con.... nhưng mà... người ta lại ưng chị gái con...
Ai da.... ba cũng đau đầu quá, dù cho thêm của hồi môn thì cũng không có ai chịu cưới con, ba thật sự rất lo lắng cho tương lai của con đó Vân Lục à...."
"Được rồi, thế đã nhé, ba cô còn đang lái xe. Vân Lục, cô nghe lời chút đi, ba cô bận lắm." Trình Kiều giật lấy điện thoại nói nốt sau đó lập tức cúp máy.
Vân Lục ngơ ngác nhìn điện thoại, nhìn căn phòng này.
Thật sao?
Không ai muốn cưới cô? Ba cũng không cần cô, không ai cần cô...
Vân Lục ngồi đơ người thêm một lát rồi đột nhiên đứng bật dậy, cô thay quần áo, đeo khẩu trang rồi gọi xe chạy thẳng tới sân bay.
Cô muốn nhìn ba một lát, muốn nói với ông một câu, không muốn nói chuyện qua điện thoại nữa, đã lâu lắm rồi cô không gặp ba..
Lúc Vân Lục đến sân bay thì trời đã dần tối, trong sân bay nhốn nháo ầm ĩ, Vân Lục vừa gọi điện cho Vân Xương Lễ vừa đi vào trong.
Đột nhiên tiếng gào thét ầm ĩ của đám đông vang lên, Vân Lục ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Trình Tiêu một tay khoác tay Vân Xương Lễ, một tay nắm tay Trình Kiều đi ra. Cô ta được fans vây quanh, trông giống như một cô công chúa kiêu ngạo.
Fans cầm điện thoại liên tiếp quay chụp Trình Tiêu, cô ta chói sáng như thế, loá mắt như thế, ba cô giờ đã trở thành ba của cô ta, che chở cho cô ta như vậy. Vân Lục áp điện thoại lên tai, tiếng 'tút, tút' vang lên trong ống nghe làm trái tim cô đau nhói.
Cánh tay của Vân Xương Lễ vốn nên là của cô.
Trình Tiêu đột nhiên quay đầu nhìn về phía cửa ra vào. Đám fans ồn ào hỏi
"Tiêu Tiêu, chị đang nhìn gì vậy?"
"Tiêu Tiêu chị đang tìm Giang Thái tử gia sao?"
"Anh rể đã về nước rồi sao?"
Trình Tiêu chỉ mỉm cười không nói.
Quả nhiên.
Ở cửa ra vào xuất hiện một đoàn người, đi đầu là một người đàn ông cao lớn mặc áo gió màu đen, đeo kính râm, chân dài bước tới phía này.
Đám đông lại la hét chói tai.
Trình Tiêu mỉm cười, khuôn mặt rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh nhìn người đàn ông đang tiến gần lại.
Fans càng lúc càng đông, chen lấn xô đẩy đến mức Vân Lục bị đẩy ra ngoài
Cô đụng phải một người khác, Vân Lục bóp chặt điện thoại rồi chật vật ngẩng đầu nhìn lên, một đôi mắt hẹp dài lạnh nhạt cũng nhìn xuống dưới.
Mấy đêm nay Vân Lục ngủ không ngon, mắt vừa đỏ vừa sưng, còn mang theo nước mắt.
Khẩu trang màu đen che khuất môi và mũi, che đi hơn nửa khuôn mặt. Vân Lục nhìn rõ khuôn mặt của chủ nhân đôi mắt kia xong liền hoảng loạn mà đứng thẳng dậy. Bàn tay người đàn ông đang đỡ ở vai cô cũng buông lỏng, Vân Lục lại bị đẩy lùi về phía sau.
Lưng cô đụng vào lan can, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống. Cô siết chặt chiếc điện thoại trong tay, ngước lên nhìn bóng dáng người đàn ông đã đi xa.
Vài giây sau, người đàn ông đi giữa dòng người quay đầu lại, đôi mắt hẹp dài nhìn về phía cô gái đang đứng dựa vào lan can.
Ngón tay trắng nõn kéo khẩu trang xuống, hốc mắt rưng rưng mờ mịt mông lung đang nhìn về phía hắn.
Đôi mắt Giang Úc như muốn bốc cháy, hắn đẩy những người đang đứng chắn xung quanh ra muốn đi về phía cô gái đó, nhưng đúng lúc này lại có người lên tiếng gọi hắn: "Giang Úc!"
Sau đó liền có một người đứng chắn trước mặt hắn, Giang Úc nhìn về phía lan can, không còn ai cả, trống rỗng. Khuôn mặt nhỏ nhắn sau chiếc khẩu trang đó giống như chỉ là ảo giác của hắn.
Giang Úc hồi thần, đối diện với gương mặt rạng rỡ của Trình Tiêu, cô ta mỉm cười: "Giang Úc, cùng nhau..."
"Em gái cô, kết hôn rồi?" Giang Úc híp mắt hỏi.
Trình Tiêu sửng sốt, sau đó gật gật đầu: "Đúng vậy, kết hôn rồi, trước kia không phải em đã nói rồi sao. Còn chưa tốt nghiệp đã bỏ nhà đi với đàn ông, chú em lúc đó tức muốn chết..."
"Thật sao?" Giang Úc hỏi xong liền im lặng xoay người rời đi, đoàn đội vây quanh hắn, nghênh ngang rời đi.
Trình Tiêu đứng ngẩn người tại chỗ một lúc rồi mới tỉnh táo lại, fans vẫn đứng chụp cô ta liên hồi. Vân Xương Lễ vỗ nhẹ lên vai cô ta: "Sao lại không đi cùng nhau?"
"Anh ấy có việc bận, chú à, lần sau con sẽ hẹn anh ấy." Trình Tiêu lại khoác tay Vân Xương Lễ, đi tới phía Trình Kiều đang chờ cách đó không xa.
Một nhà ba người hạnh phúc rời đi, đêm đó hot search cũng lặng lẽ leo thang.
#Chuyện vui của Trình Tiêu và Giang Thái tử gia đang đến gần, đôi trai tài gái sắc sắp đính hôn#
#Giang Thái tử gia và vị hôn thê - Trình Tiêu rời sân bay cùng nhau về nhà#
Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Story
Chương 71
10.0/10 từ 22 lượt.
