Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 70


Hot search này là do Hứa Điện mà ra, lâu lắm rồi hắn ta không đăng bài mới, một khi đã đăng thì đều là tin tức giật gân.


Hơn nữa Hứa Điện còn đăng rất đơn giản ngắn gọn.


Hứa Điện (V): Xuỳ, giấy chứng nhận giả! - [Hình ảnh]


Hình ảnh Hứa Điện đăng lên là một tờ giấy chứng nhận kết hôn, chính là tấm ảnh Giang Úc cho Sơ Dương xem. Nhưng còn vì sao Hứa Điện nói đó là giả, chính vì chữ trong dấu mộc đỏ lại là Hải Thị, vừa nhìn liền biết là photoshop. Một đám thiên kim tiểu thư nhảy dựng. Sau đó soi kĩ lại thì quả nhiên là đồ giả.


Rồi những blogger có tài khoản lớn bắt đầu share bài, hot search này cứ thế mà lên như diều gặp gió.


#Giang Thái tử gia cầm giấy chứng nhận kết hôn đi khắp nơi rêu rao.#


A: Ha ha ha má ơi, Giang thiếu gia quá đáng yêu rồi đó, có phải cậu muốn kết hôn đến điên rồi không?


B: Ha ha ha, Giang thiếu gia à cậu photoshop có tâm chút được không hả? Cả 2 người đều sống ở Lê Thành, vậy mà lại chạy đến Hải Thị kết hôn hả? Định lừa gạt cư dân mạng chúng tôi đấy à?


C: Trời đất ơi ... lại còn đi rêu rao khắp nơi nữa chứ.. này cho tôi hỏi một chút, cậu khoe với bao nhiêu người rồi hả? Ha ha ha.


D: Hứa thiếu gia chắc chắn là nhìn không nổi nữa nên mới chạy lên mạng vạch trần anh em như thế chứ?


E: Ha ha ha em nguyện ý kết hôn với anh luôn nè Giang Thái tử gia, chờ em!!!


F: @Truyền thông Tinh Diệu (V), bà chủ của mấy người kết hôn rồi, mấy người đã biết chưa hả?


G: Bị ép kết hôn đấy à? Ha ha ha.


H: Tôi muốn hỏi xem Vân Lục có biết gì về việc chồng cô ấy làm không?


I: Ha ha ha ha ha, vì sao Giang thiếu gia lại có thể ngang nhiên cầm giấy chứng nhận kết hôn giả đi khắp nơi rêu rao vậy hả? Ai cho cậu ta cái tự tin đấy? Là thân phận Thái tử gia sao? Cmn đáng yêu quá vậy!


*


Vân Lục bấm mở hình ảnh rồi an tĩnh nhìn một lúc lâu. Lý Viên đứng bên cạnh ôm bụng cười: "Vân Lục, có phải chồng cậu nhắc khéo cậu không hả?


Tớ cười muốn vỡ cả bụng luôn rồi, tớ cũng không ngờ Giang Thái tử gia lại có khiếu hài hước như vậy đấy. Há há há."


Vân Lục cũng không nhịn được mà bật cười.


Cô chia sẻ link hot search cho Giang Úc.


Vân Lục: Chồng à~~


Vân Lục: Anh photoshop không chuyên nghiệp chút nào cả.


Giang Úc trả lời ngay lập tức.


Giang Úc: Câm miệng đi!


Giang Úc: Mới kịp làm được một nửa...


Vân Lục bật cười, úp mặt xuống bàn cười đến mức cả người rung lên bần bật. Lý Viên ngó đầu sang đọc tin nhắn của hai người họ thì cũng cười phá lên.


"Giang thiếu gia khẳng định là muốn kết hôn lắm rồi đó! Vân Lục, cậu định bao giờ thì kết hôn với hắn?"


Mặt bàn hơi lành lạnh, Vân Lục nằm úp sấp một lúc rồi giương mắt nhìn những kế hoạch tương lai trong bảng biểu máy tính. Chờ giải quyết xong những việc này đã..


Lý Viên dựa vào bàn: "Tớ nói thật nhé, tớ thấy Giang thiếu gia quá tốt ấy, hắn đối xử với cậu không có chỗ nào để chê luôn. Chậc chậc!"


Đúng vậy.


Giang Úc thật sự rất tốt.


Tuy rằng tính tình nhiều khi cũng không tốt lắm.


Nhưng lại rất thương cô.


Điện thoại lại kêu 'tít, tít' vài tiếng, Vân Lục nghiêng đầu nhìn.



Giang Úc: Mấy giờ em tan làm? Anh đến đón em.


Vân Lục: 5 giờ rưỡi.


Giang Úc: Được.


Mặt trời xuống núi, Giang Úc lái xe tới trước cửa công ty rồi gọi điện cho Vân Lục. Cô xách túi đi xuống, Giang Úc ngồi trong xe xem điện thoại, miệng vẫn ngậm điếu thuốc, sườn mặt chìm trong ánh nắng hoàng hôn làm những đường nét trên khuôn mặt hắn cũng mềm mại hơn.


Vân Lục kéo cửa ra trèo lên xe. Giang Úc cất điện thoại rồi ngẩng đầu nhìn cô. Vân Lục nhìn thấy hắn là lại nhớ tới tờ giấy chứng nhận kết hôn giả kia, không nhịn được mà bật cười.


Giang Úc cau mày bóp miệng cô: "Có cái gì đáng cười chứ? Hả?"


Hắn là đang thẹn quá hoá giận. Vân Lục cầm lấy tay hắn: "Chồng à, chúng ta đi ăn cơm ở đâu?"


"Ăn ở nhà anh, hôm nay dì Liễu nấu toàn món em thích ăn." Ngón tay cái của Giang Úc miết mạnh lên môi Vân Lục rồi thò cả vào trong miệng sờ sờ đầu lưỡi của cô.


Vân Lục đỏ cả mặt, đẩy bàn tay hắn ra. Khóe mắt cô cũng đỏ lên, giống như đóa hoa hồng kiều diễm tùy thời bị tàn phá. Giang Úc tối mắt, đầu ngón tay ngoắc một cái rồi mới rút tay lại kéo theo một chút nước.


Vân Lục thấy vậy liền rút khăn giấy muốn đưa cho hắn lau tay, kết quả Giang Úc nhét luôn ngón tay đó vào miệng rồi m*t.


Vân Lục: "....."


 


Xe vừa tới cửa biệt thự, Vân Lục mới bước xuống xe thì Giang Mạn Mạn đã nhào tới khoác tay cô rồi nhìn Giang Úc cười há há.


"Ai da, lại còn giấy chứng nhận kết hôn. Anh à, anh muốn kết hôn đến điên luôn rồi đấy à? Há há há..."


Giang Úc đút tay vào túi quần nghiêng đầu nhìn Giang Mạn Mạn một cái rồi lạnh mặt đi vào trong nhà. Cô nhóc kia không sợ chết vừa kéo tay Vân Lục đi ngay phía sau lưng Giang Úc vừa cười ha ha rất khoái chí.


Đêm nay Giang Lục vắng nhà nên chỉ có ba người họ ăn cơm với nhau. Giang Mạn Mạn vẫn ngồi cười khúc khích, Giang Úc rũ mắt, biểu tình nhàn nhạt, chỉ gắp đồ ăn cho mỗi Vân Lục.


Giang Mạn Mạn giơ bát tới trước mặt Giang Úc, ý là cô nhóc cũng muốn.


Giang Úc cũng mặc kệ.


Giang Mạn Mạn bẹp miệng mếu máo, Vân Lục vội vàng gắp đồ ăn cho cô bé. Giang Mạn Mạn đỏ mắt lên án: "Chị dâu, chị tốt quá đi. Anh trai em quả nhiên là đồ rác rưởi, hư đốn bại hoại."


Giang Úc liếc mắt qua.


Giang Mạn Mạn lập tức vùi đầu ăn cơm, Vân Lục huých vào tay hắn một cái, Giang Úc lúc này mới nhấp môi, miễn cưỡng gõ đũa vào đĩa xương sườn om tương. Vân Lục hiểu ý liền gắp miếng to nhất đặt vào bát Giang Mạn Mạn, cô nhóc càng thêm cảm động, "Chị dâu, sao chị lại biết em thích ăn món này thế? Chị tốt quá đi hic hic."


Vân Lục nhấp môi cười trộm: "Anh trai em bảo chị gắp cho em đó.


Giang Mạn Mạn lập tức thu hồi nước mắt, cúi đầu tiếp tục ăn cơm, cái đầu tròn đung đưa qua lại. Trông thì lạnh nhạt vô tình, nhưng miệng lại gặm xương sườn rau ráu.


Vân Lục nhìn Giang Úc, Giang Úc gắp đồ ăn cho cô, ánh mắt lạnh nhạt, Vân Lục mỉm cười rồi duỗi tay cầm lấy tay Giang Úc.


Hắn bóp bóp bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô.


Vân Lục vừa ngước lên thì thấy chị Lan và chị Cần xách theo một túi lớn đi vào trong.


Vân Lục mỉm cười gật đầu với hai người họ.


Chị Lan mỉm cười gật đầu đáp lại.


Còn chị Cần thì ngẩn người ra một lát rồi mới gật đầu đáp lại, sau đó cô ta đi vòng sang phía bên kia quầy chỉnh lại vị trí ly rượu và bình rượu.


Dáng người chị Cần cũng rất thon thả.


Vân Lục cụp mắt, quay sang thấp giọng nói chuyện với Giang Úc.


Giang Úc: "Buổi tối ở lại đây nhé? Đêm nay ba anh không về đâu."


Vân Lục nhỏ giọng hỏi: "Chú đi công tác à?"


"Ừm! Hôm trước anh mua rất nhiều quần áo cho em, treo ở trong tủ rồi. Lát nữa anh dẫn em đi xem."


"Vâng!"



Hai người vừa ăn vừa nhỏ giọng nói chuyện, vừa ăn cơm xong Giang Mạn Mạn liền túm lấy Vân Lục kéo cô đi lên phòng của Giang Úc, Giang Úc ngậm điếu thuốc trong miệng đi theo sau, khuôn mặt tuy lãnh đạm nhưng lại rất kiên nhẫn.


Giang Mạn Mạn dẫn Vân Lục vào phòng thay đồ của Giang Úc, kéo cánh cửa tủ ra.


"Tèn ten..."


Bên trong đều là quần áo nữ, váy, áo, quần, váy dài, nội y, giày dép đều có đủ cả.


"Anh trai em chọn hết đó, mấy hôm trước vừa mua." Giang Mạn Mạn lôi ra một bộ váy rồi ướm lên người Vân Lục. Vân Lục cúi đầu nhìn. Giang Úc đứng phía sau vòng tay ôm eo cô, thong thả cắn cắn điếu thuốc.


"Rất phù hợp với chị, kích thước cũng vừa vặn."


Vân Lục 'ừm' một tiếng.


"Vậy tối nay ở lại đây nhé?" Giang Úc xoa xoa cái bụng no căng của Vân Lục.


Vân Lục túm lấy tay hắn không để hắn xoa loạn, Giang Mạn Mạn đứng trước mặt Vân Lục, hai mắt sáng lấp lánh nhìn cô như muốn nói 'ở lại, ở lại, ở lại.'


Vân Lục cười một cái: "Được rồi."


"Oh yeah!!!" Giang Mạn Mạn vui muốn nhảy cẫng lên.


Sau đó cô bé bị Giang Úc túm lấy kéo ra khỏi cửa, giây tiếp theo hắn liền đóng sập cửa lại.


"Rầm!"


Cửa phòng đã đóng kín.


Trong phòng chỉ còn lại ánh sáng của đèn trần, Giang Úc bế ngang Vân Lục lên: "Chúng ta vận động một chút cho tiêu cơm."


Vân Lục đỏ mặt, nhấc tay rút điếu thuốc trong miệng hắn ra. Ngay lập tức nụ hôn của Giang Úc rơi xuống, rất nồng nhiệt, rất nóng bỏng. Nhưng mà cô không ngờ được, lần trước hắn nói làm ở trên bàn cờ, lần này thật sự làm thật.


Quân cờ đen trắng rơi loảng xoảng xuống dưới đất, Vân Lục ngửa cổ, lòng bàn tay vẫn giữ chặt một quân cờ đen, thân mình vừa mới lùi lại một chút đã bị Giang Úc kéo trở về.


"Giang Úc" hai mắt Vân Lục ngập nước, đầu óc choáng váng. Đôi môi mỏng của hắn lại tiến quân thần tốc, nhiệt tình như một ngọn lửa c*n m*t môi cô.


Ánh trăng xinh đẹp chiếu rọi xuống bóng dáng nhấp nhô của hai người. Mười ngón tay của Vân Lục bấu vào sau lưng Giang Úc, trên lưng hắn đã xuất hiện vô số vết đỏ.


Ở bên ngoài phòng.


Giang Mạn Mạn áp tai vào cánh cửa nghe trộm sau đó lại nhón chân lên cố nhìn vào bên trong, chỗ này nhìn một chút, chỗ kia nghe một chút. Ngoại trừ âm thanh quân cờ rơi ầm ầm xuống đất lúc đầu thì không nghe thấy gì nữa hết.


Giang Mạn Mạn cảm thấy hơi nhụt chí, phồng má bực mình.


Khoé mắt lại nhìn thấy chị Cần đang bê ba ly nước cam đi lên, thấy Giang Mạn Mạn đứng ngoài cửa thì sửng sốt, lại nhìn về phía cánh cửa phòng đóng kín.


"Mạn Mạn, sao em lại ở bên ngoài?" Giang Mạn Mạn mỉm cười đứng thẳng người: "Em bị tống ra ngoài chứ sao? Anh trai và chị dâu ở bên trong ấy ấy ấy." Cô nhóc nghiêng đầu liều mạng chớp mắt ám chỉ.


Đúng lúc này bên trong đột nhiên vang lên một tiếng 'rầm', chiếc đèn bàn rơi xuống đất.


Chị Cần đã hiểu ý, ngón tay đỡ cái khay siết đến trắng bệch.


Giang Mạn Mạn lấy đi một ly nước cam rồi lại chạy tới dán lỗ tai lên cửa.


Chị Cần im lặng đứng đó nhìn chằm chằm vào cánh cửa thật lâu mới xoay người rời đi.


 


Vân Lục bị bế đến phòng tắm, Giang Úc đặt cô xuống bồn tắm đã xả đầy nước ấm. Vân Lục gác tay lên thành bồn rồi vùi đầu vào trong cánh tay. Giang Úc ngồi xuống phía sau lưng Vân Lục rồi ôm eo cô, một tay xoay mặt cô lại chậm rãi vừa hôn vừa m*t.


Một tiếng sau, Vân Lục mặc váy ngủ màu đen, khoác thêm áo khoác bước ra khỏi phòng thay đồ đi tới sô pha trong phòng Giang Úc ngồi xuống. Lúc này cô mới phát hiện Giang Mạn Mạn đã gửi tin nhắn tới cho cô từ lâu hỏi Vân Lục đã rảnh chưa.


Vân Lục sửng sốt, nhìn Giang Úc đang khom lưng thu dọn tàn cục. Vân Lục ghé người lên tay vịn ghế rồi hỏi: "Em xuống chơi với Mạn Mạn nhé?"


Giang Úc giương mắt nhìn Vân Lục một cái, hai người nhìn nhau rồi bật cười. Hắn gật đầu: "Em đi đi."


Hắn vẫn tiếp tục dọn dẹp, sắp xếp.


Có quân cờ trắng dính thứ gì đó, Giang Úc cầm lên xem rồi đột nhiên hôn 'chụt' một cái.



Vân Lục nghe thấy liền quay đầu lại nhìn, mặt cô đỏ ửng lên vội vàng chạy đi mất.


Giang Mạn Mạn ngồi ở ngoài phòng khách nhỏ thấy Vân Lục đi ra liền hưng phấn gọi: "Chị dâu!"


Vân Lục mỉm cười, Giang Mạn Mạn chạy tới khoác tay cô rồi nói: "Em vẫn luôn muốn xem một bộ phim điện ảnh, nhưng anh trai không chịu xem cùng em, chị xem cùng em nhé?"


"OKAY!"


Hai người đi xuống lầu thì chạm mặt chị Cần đang bưng canh lên. Vân Lục nghiêng người để cô ta đi qua. Trên người Vân Lục có mùi thơm nhàn nhạt của dầu tắm gội khiến chị Cần ngẩn người một lát sau đó trầm mặc bước lên lầu.


Vân Lục ngoái lại nhìn theo bóng dáng vừa biến mất chỗ góc tường. Sau đó cô chỉnh lại vạt áo khoác, đi tới phòng chiếu phim cùng Giang Mạn Mạn.


Bộ phim Giang Mạn Mạn muốn xem là phim kinh dị.


Cô nhóc ôm chặt cánh tay Vân Lục, nhiều lúc còn nhảy bổ vào trong lòng Vân Lục, Vân Lục bật cười vỗ lưng Giang Mạn Mạn, cô cũng sợ mà, thi thoảng mới mở mắt xem một đoạn.


Chị Cần đi tới trước cửa rồi giơ tay gõ vài tiếng.


Trong phòng truyền ra âm thanh lãnh đạm: "Có chuyện gì?"


"Giang thiếu gia, dì Liễu nấu canh, thiếu gia uống một chút." Ánh sáng trong phòng hơi tối, chỉ thấy ánh trăng chiếu vào kéo bóng dáng người đàn ông càng dài thêm.


Cô ta không thể đi vào trong, chỉ được đứng ở ngoài cửa gọi. Ánh mắt dừng ở trên lồng ngực lộ ra hơn nửa của người đàn ông mặc áo tắm dài ngồi trên bàn.


Hắn không trả lời.


Một lát sau Giang Úc mới bước tới, hắn càng đến gần chị Cần càng nhìn rõ vết móng tay cào trên cổ hắn. Cô ta đột nhiên cúi thấp đầu, Giang Úc cũng chẳng buồn quan tâm, nhấc cái khay đi rồi hỏi: "Trong nhà có ván giặt đồ không?"


Chị Cần sửng sốt, chậm rãi ngẩng đầu nhìn bóng lưng Giang Úc: "Thiếu gia cần sao?"


"Đi tìm đi, tôi cần dùng."


"Vâng." Chị Cần gật đầu.


Cửa phòng đóng lại, cô ta đứng ở cửa thêm một lúc rồi mới xoay người đi xuống lầu. Vừa vào tới phòng bếp thì dì Liễu đã mỉm cười bước tới: "Thiếu gia uống không?"


"Uống ạ! Dì Liễu, trong nhà mình có ván giặt đồ không?"


Dì Liễu sửng sốt quay đầu nhìn về phía phòng chiếu phim rồi bật cười nói:


"Thiếu gia lại làm sai chuyện gì rồi. Nhà mình không có đâu, bảo thiếu gia dùng bàn phím tạm vậy."


Dì Liễu giống như nghĩ tới điều gì đó rất vui vẻ, trong mắt cũng ngập tràn ý cười.


Chị Cần ngẩn người.


"Thiếu gia như vậy là....?


Dì Liễu cười trộm: "Thằng bé định quỳ xuống nhận lỗi với Vân tiểu thư chứ sao nữa, chắc lại chọc bạn gái giận dỗi rồi."


"Thật... sao?" Chị Cần càng thêm mờ mịt.


 


"A a a a Mẹ ơi sợ quá, sợ quá ôi trời ơii." Giang Mạn Mạn kêu gào ầm ĩ trong phòng chiếu phim.


Một lúc sau cô nhóc vừa ôm eo Vân Lục vừa đi ra ngoài. Vân Lục cười bất đắc dĩ nhìn dì Liễu và chị Cần. Dì Liễu cười lắc đầu: "Mạn Mạn, trước đây con ăn vạ anh trai con, giờ con lại ăn vạ chị dâu con đấy hả?


Nào, lại đây uống bát canh đi." Bà chỉ vào phòng ăn.


"Được ạ!" Giang Mạn Mạn kéo Vân Lục vào phòng ăn, sau khi uống xong cô nhóc lại kéo chị Lan nói về một người nào đó. Vân Lục ngáp một cái rồi đi lên tầng. Vừa lên đến tầng 2 thì thấy chị Cần đang đứng ở cửa phòng Giang Úc.


Vân Lục tiến lên vài bước định hỏi có việc gì. Thì lại thấy chị Cần nghiêng đầu, ánh mắt si mê chăm chú nhìn bóng lưng của hắn. Giang Úc đang quay lưng về phía cửa nghe điện thoại.


Vân Lục híp mắt, đi tới đứng cạnh chị Cần một lúc rồi lạnh nhạt lên tiếng: "Có muốn vào trong một lát nhìn cho rõ không?"


Bên tai đột nhiên vang lên âm thanh làm cô ta giật bắn mình, vội vàng xoay người sang liền đối diện với khuôn mặt xinh đẹp mà hờ hững của Vân Lục. Cô ta sửng sốt, trong mắt đều là hoảng loạn.


Vân Lục mỉm cười, đi thẳng vào trong phòng trước mặt chị Cần.



Đi được hai bước thì thấy Giang Úc đang dựa vào chiếc bàn giữa phòng nhướng mắt nhìn cô. Vài giây sau, hắn duỗi tay nhấc điện thoại bàn bấm gọi xuống tầng 1 rồi vẫy tay gọi Vân Lục qua. Vân Lục đi tới trước mặt hắn, Giang Úc vòng tay ôm eo cô rồi nói với dì Liễu ở đầu bên kia điện thoại: "Sau này chị Cần không cần tới nhà cháu nữa."


Dì Liễu sửng sốt.


Vân Lục cũng sửng sốt, Giang Úc cúp điện thoại rồi nhéo cằm Vân Lục: "Vừa rồi anh nghe thấy em hỏi cô ta."


Vân Lục cong môi, kiễng chân hôn hắn: "Em còn đang nghĩ làm thế nào để đuổi cô ta đi đấy!"


"Ai da, có người ghen tị sao?" Giang Úc véo má Vân Lục.


Trong lòng lại nghĩ.


Mẹ kiếp!


Cuối cùng cũng chờ được đến ngày cô gái này biết ghen tị.


Mẹ kiếp!


Mẹ kiếp!!


Vân Lục mỉm cười: "Nói thừa."


Giang Úc hung hăng ôm chặt Vân Lục vào lòng.


Quá sung sướng.


Vân Lục ghen rồi.


Vài giây sau Giang Úc lại thả cho Vân Lục một quả bom: "Vừa rồi anh không đeo bao."


Vân Lục sửng sốt.


Giang Úc lập tức buông tay, kéo bàn phím trên bàn xuống rồi quỳ luôn không ngập ngừng.


"Anh sai rồi!"


Vân Lục: "...."


Mẹ nó nhận lỗi nhanh như vậy thì cô còn tức giận thế nào được?


Trời đất thiên địa quỷ thần ơi....


Giang Úc muốn lên chức nhờ con cuối cùng vẫn thất bại, kinh nguyệt của Vân Lục vẫn tới đúng ngày. Giang Úc nằm bò trên sô pha tính thời kỳ rụng trứng của Vân Lục.


Rốt cuộc là rụng vào ngày thứ bao nhiêu hả?


Vân Lục giả vờ không nhìn thấy.


*


Trong năm đó, GY lần lượt bị anti và đối thủ mua đủ các thể loại bài để dìm bọn họ xuống, hot search xuất hiện liên tục, nhưng vì Vân Lục đã có sự chuẩn bị từ trước cho nên GY không chỉ dễ dàng vượt qua mà còn tích lũy được càng nhiều nhân khí, fans càng lúc càng đông.


*


Tháng 3 năm kế tiếp, kinh nguyệt của Vân Lục không tới.


Vân Lục thấy lưng đau, eo cũng đau nên bò dậy kiểm tra một chút. Quả nhiên là dính rồi, hai vạch đỏ chót. Vân Lục ngồi ở mép giường, nhìn que thử thai mà cười đến ngờ nghệch.


Một lát sau cô đi vào thư phòng, vòng tay ôm cổ Giang Úc đang xem văn kiện từ phía sau


"Ông xã, chúng ta kết hôn nhé?"


'Rắc —' Cây kẹo m*t trong miệng Giang Úc vỡ nát bét.


Đm??


Ảo giác à?


Do ngủ không đủ giấc sao?


Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Story Chương 70
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...