Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Chương 56
Sắc mặt Khâu Linh Thải không tốt, cô ta đứng ở cửa im lặng không nói gì. Giang Úc cầm điện thoại và chìa khoá xe lên, nhấc áo vest trên sô pha vừa mặc vừa đi ra ngoài.
Khi bước ngang qua Khâu Linh Thải, sắc mặt Giang Úc lạnh tựa như băng, giống như người muốn quỳ vừa rồi không phải là hắn vậy.
Khâu Linh Thải xoay người đuổi theo Giang Úc: "Tôi đưa cậu về, cậu uống rượu rồi."
Nói xong cô ta bấm gọi thang máy.
Giang Úc đứng trước thang máy, cúi đầu châm thuốc lá, không nói câu nào. Hắn biết Khâu Linh Thải không thích hắn, cho nên không từ chối.
Xuống tới lầu một, phòng bao đã không còn một ai. Ngoài trời có mưa bụi, không khí ẩm ướt kèm theo lạnh giá.
Khâu Linh Thải đi lấy xe, chiếc BMW màu đỏ của cô ta chạy tới trước mặt Giang Úc. Nước mưa làm mờ tầm nhìn, Khâu Linh Thải hạ cửa kính xe xuống nhìn Giang Úc một cái, trong mắt là những cảm xúc quay cuồng không biết tên. Nhưng cô ta chớp chớp mắt giấu đi, Giang Úc nhận lấy ô của người phục vụ đưa, mở ra rồi chậm rãi đi xuống bậc thang. Hắn mở cửa ngồi xuống ghế phụ rồi mới ung dung thu ô lại.
Giang Úc dựa vào ghế, nâng cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng hút thuốc.
Khâu Linh Thải khởi động xe, cũng không hỏi hắn đi đâu mà trực tiếp lái về tòa nhà Vân Lục ở.
Mùi rượu trên xe rất nồng, thái dương Giang Úc vẫn còn giật giật.
Bầu không khí trên xe yên tĩnh đến đáng sợ. Giang Úc không buồn nói chuyện, Khâu Linh Thải siết chặt tay lái, cô ta đã quen Giang Úc từ năm 6,7 tuổi. Mười mấy năm qua, hắn vẫn luôn như vậy, cư xử kiêu ngạo, tính tình thì lạnh như băng. Cho dù ở cạnh ai cũng đều như thế cả. Ở cạnh Chu Dương và Hứa Điện cũng lạnh như băng, ở cùng cô ta lại càng giống tảng băng ngàn năm.
Hai người vốn rất ít nói chuyện, Khâu Linh Thải không biết Giang Úc suy nghĩ điều gì, cũng đoán không ra.
Mười mấy năm qua chưa từng một lần hiểu được tâm tư của hắn, cho nên Khâu Linh Thải chưa bao giờ thích cuộc hôn nhân sắp đặt này. Cô ta vẫn luôn cho rằng Giang Úc không phải là một người chồng tốt, thậm chí khi nghĩ tới viễn cảnh tương lai sau khi kết hôn Giang Úc vẫn sẽ lạnh lùng và im lặng như vậy, Khâu Linh Thải liền cảm thấy khó thở.
Cô ta muốn được yêu, muốn một cuộc hôn nhân có tình yêu.
Nhưng tại sao??
Tại sao Giang Úc không tiếp tục lạnh nhạt nữa?
Tại sao...Giang Úc lại cư xử khác hoàn toàn với bạn gái??
Tại sao lại thâm tình chiều chuộng đến vậy??
BMW lái đến dưới toà nhà, mấy cành cây oằn mình trong cơn mưa càng lúc càng to. Giang Úc dập tắt điếu thuốc, đang chuẩn bị đẩy cửa xuống xe thì điện thoại reo lên.
Hắn trở tay xem điện thoại, rồi nhận máy.
Giọng nói ngái ngủ của Vân Lục truyền tới: "Bao giờ anh mới về?"
Giọng cô mềm nhũn, sắc mặt Giang Úc cũng dịu đi rất nhiều, hắn thấp giọng trả lời: "Về tới nơi rồi, anh đang ở bên ngoài tòa nhà đây, chuẩn bị đi lên."
"Sao lại về muộn như thế chứ?" Vân Lục oán giận.
Giang Úc bật cười: "Anh sai rồi, chút nữa về nhà sẽ bồi tội cho em nhé?"
"Anh mau lên đi, sắp 4h rồi." Giọng cô mềm ngọt lại hơi khàn khàn, giống như đang vùi mặt trong gối nói chuyện điện thoại với hắn vậy.
Ánh mắt Giang Úc càng ấm áp hơn: "Được rồi."
Cúp máy xong hắn lập tức đẩy cửa xuống xe.
Trong xe không bật đèn, khuôn mặt Khâu Linh Thải ẩn trong bóng tối an tĩnh nhìn Giang Úc, hắn bung ô ra rồi gật đầu với cô ta một cái.
Khâu Linh Thải im lặng không đáp lại, chăm chú nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, nhìn hắn lấy thẻ ra mở cổng rồi dần khuất sau cánh cổng của tòa nhà. Nước mưa dội xuống nóc xe vang lên những tiếng 'bộp bộp bộp'.
Trong xe có mùi rượu, còn có mùi hương trên người Giang Úc. Và cả ánh mắt ôn nhu và tiếng cười trầm thấp nhẹ nhàng.
Tại sao hắn lại thay đổi nhiều đến vậy?
Tại sao hắn yêu đương lại trở nên như vậy?
Khâu Linh Thải không tự giác mà siết chặt tay lái.
*
Vân Lục ngủ được một giấc, tỉnh dậy sờ sang bên cạnh vẫn không có người. Cô mở điện thoại lên mới phát hiện đã trễ như vậy rồi vì thế liền bấm điện thoại gọi cho Giang Úc.
Biết hắn đã về tới nơi, cô buông điện thoại tiếp tục vùi mặt vào gối ngủ tiếp. Mơ màng nghe thấy một vài tiếng động, tiếng cửa phòng tắm đóng lại, tiếng máy sấy tóc hoạt động...
Không biết là mơ hay thật nhưng Vân Lục cảm thấy ấm áp trong lòng.
Vân Lục mỉm cười, một lát sau đệm bên cạnh lún xuống, cơ thể người đàn ông nóng rực áp sát vào lưng, vòng tay ôm eo cô.
Giang Úc thấp giọng giải thích: "Tối nay anh uống rượu."
Trên người hắn lúc này không có mùi rượu, chỉ có mùi thơm của sữa tắm. Vân Lục 'ừm' một tiếng rồi lật người chui vào trong ngực Giang Úc.
Giang Úc ôm siết lấy cơ thể nhỏ nhắn trong lòng, cúi đầu hôn lên trán Vân Lục. Cô ngước lên, nhắm mắt lại hôn nhẹ lên đôi môi mỏng của hắn. Giang Úc sửng sốt, thè lưỡi ra l**m môi cô rồi sau đó hé miệng ngậm lấy môi Vân Lục hôn sâu hơn, một nụ hôn cuồng nhiệt như lửa.
Váy ngủ bị cởi ra, đôi chân dài rụt lại. Trên đỉnh đầu truyền tới tiếng cười vui vẻ. Giang Úc chống tay lên gối đầu của Vân Lục, xoay người đè cô xuống dưới thân.
Vân Lục xấu hổ không dám mở mắt ra.
Giang Úc hôn lên cổ, lên xương quai xanh, hôn lên ngực cô. Cả người Vân Lục nóng lên, đầu óc như mất đi khả năng suy nghĩ mà chỉ biết cùng hắn trầm mê trong biển d*c v*ng lâu thật lâu.
Một đêm đã qua....
Rời khỏi Vân Xương Lễ, Trình Kiều chẳng còn lại gì. Nhưng bà ta không sợ hãi vì trong tay vẫn còn cổ phần của Vân thị. Trình Kiều thở phào nhẹ nhõm, đi vòng vòng trong phòng tính toán. Bà ta không tin bà ta sẽ thua, đi đi lại lại thêm một lúc, đột nhiên Trình Kiều quay ngoắt lại nhìn đứa bé trên sô pha.
Trình Kiều đứng im một lúc rồi đột nhiên lao tới túm lấy tay đứa bé lôi nó ra ngoài. Thằng bé gào khóc, giãy giụa để thoát khỏi bàn tay của bà ta. Sắc mặt Trình Kiều lạnh tanh, không hề dao động trước tiếng khóc thê thảm của con trai, cứ thế lôi kéo thằng bé đi xuống lầu, gọi taxi đến thẳng cô nhi viện.
Sau khi lôi nó xuống xe, bà ta chỉnh trang lại quần áo đầu tóc, không màng đến tiếng khóc xé lòng của thằng bé mà lên xe giục bác tài mau rời khỏi đây.
Bà ta còn trẻ, tuyệt đối không thể để thằng con này ngáng chân được. Trình Kiều cầm điện thoại lên bắt đầu gọi cho các vị phu nhân hẹn đi uống trà chiều, đi chơi mạt chược...
Ba ngày sau, thông qua một vị phu nhân mà bà ta quen biết một vị phú thương. Người đó hẹn Trình Kiều ra ăn cơm, sau khi trang điểm xong bà ta mặc một bộ váy lụa dài thướt tha rồi đi xuống tầng.
Không ngờ vừa xuống tới nơi thì thấy Trần Đường Dương nắm tay con trai đứng ngay trước mặt bà.
Trình Kiều giật mình hoảng sợ.
"Anh... anh...."
Trần Đường Dương mỉm cười, khuôn mặt toát ra vẻ tham lam: "Trình Kiều, cô không chịu nuôi con, vậy thì tôi phải nuôi. Cô phải chu cấp cho nó, bây giờ tôi cần tiền, cô đưa trước cho tôi chút tiền đi."
"Tôi lấy đâu ra tiền chứ? Không có tiền, tôi không có tiền!" Trình Kiều điên cuồng lắc đầu, Trần Đường Dương mỉm cười tiến lên vài bước: "Cô không có tiền sao? Vậy tôi sẽ dẫn con trai đi theo xem cô hẹn hò.
Bây giờ con trai đói rồi, cô định đi ăn cơm sao?
"A a a a ..... anh cút đi, cút đi...."
Bà ta hung hăng trợn mắt nhìn đứa trẻ: "Bây giờ nhiều nhất...nhiều nhất chỉ có thể cho anh năm vạn thôi."
"Năm vạn không đủ, cô định cho tiền ăn mày đấy à? Ít nhất phải mười vạn, mỗi tháng mười vạn, nếu không ngày nào cha con tôi cũng tới tìm cô." Trần Đường Dương mỉm cười.
Trình Kiều không ngờ Trần Đường Dương lại dám dở kungfu sư tử ngoạm.
Đúng lúc này có một chiếc xe hơi màu bạc đang lái tới đây, Trình Kiều vô cùng sốt ruột, Trần Đường Dương cũng đã nhìn thấy chiếc xe kia, ông ta liếc nhìn Trình Kiều một cái rồi kéo tay con trai muốn đi về phía chiếc xe đó.
"Đừng! Anh đừng qua đó. Cầu xin anh, tôi cầu xin anh, đừng mà!" Đây đã là con đường duy nhất mà bà ta có thể đi rồi, Trình Kiều cầu xin: "Tôi....Tôi đồng ý... tôi cho anh mười vạn."
"Chiếc xe này đẹp đấy, tôi nghĩ lại rồi, tôi muốn hai mươi vạn." Trần Đường Dương thản nhiên nâng giá lên gấp đôi.
Đầu gối Trình Kiều mềm nhũn, bà ta lắc đầu nguầy nguậy: "Trần Đường Dương, trước kia anh không phải là người như thế này."
"Tôi làm sao hả? Con trai tôi cô còn dám ném vào cô nhi viện, cô còn muốn tôi tử tế với cô à?" Trần Đường Dương trợn mắt hung hăng nhìn Trình Kiều, ông ta không giả vờ cười giả lả nữa, trong đôi mắt đều là sự tàn nhẫn: "Cô nói sẽ để cho con trai tôi có một cuộc sống sung sướng không lo không nghĩ, kết quả thì sao? Cô ném nó vào cô nhi viện? Cô là loại đàn bà độc ác máu lạnh, tôi nói cho cô biết, nếu không có bằng đấy tiền đừng hòng tôi buông tha cho cô."
Trình Kiều siết chặt túi xách trong tay, nhìn người đàn ông như ma quỷ trước mặt, cuối cùng đành cắn răng gật đầu.
Nhưng Trình Kiều không ngờ rằng chuyện này mới chỉ là bắt đầu. Từ sau ngày hôm đó, Trần Đường Dương ngày nào cũng tới cửa tìm bà ta đòi tiền, hơn nữa không hiểu sao ông ta lại biết rõ tất cả hành tung của bà ta.
Trình Kiều muốn trốn cũng không trốn nổi. Vị phú thương kia bắt đầu nghi ngờ bà ta, ánh mắt càng ngày càng thay đổi.
Trình Kiều muốn hỏng mất.
Đúng lúc này bà ta nhận được một cuộc điện thoại, người gọi đến tự xưng là Trần Yến, giọng nói rất dễ nghe: "Xin chào, là Trình Kiều nữ sĩ đúng không ạ? Tôi đang muốn mua lại cổ phần của công ty Vân thị, không biết bà có muốn bán không ạ?"
Trình Kiều vội vàng đáp ứng. Người gọi đến mua số cổ phần ít ỏi của bà ta với giá cao ngất ngưởng. Trình Kiều có thể kiếm được một mớ tiền. Sau khi mua bán thành công, cầm tiền trong tay bà ta sẽ rời khỏi Lê Thành ngay lập tức, không bao giờ quay trở về nơi đây nữa.
"Vậy chúng ta hẹn thời gian gặp mặt giao dịch trực tiếp nhé."
"Được!" Trình Kiều lập tức đồng ý không chút do dự.
Hai ngày sau Trình Kiều tới chỗ hẹn gặp Trần Yến, Trần Yến mặc trang phục công sở, dáng người cao gầy. Cô ấy đứng lên mời Trình Kiều ngồi xuống rồi lấy ra một bản hợp đồng trong chiếc cặp công văn đưa cho bà ta: "Chỉ cần ký tên là tiền sẽ chuyển đủ tới tài khoản của bà."
Trình Kiều hơi lo lắng nên yêu cầu: "Cô chuyển cho tôi một ít tiền đặt cọc trước đã."
Trần Yến mỉm cười: "Được."
Chỉ một lát sau tài khoản của Trình Kiều thông báo nhận được 100 vạn. Bà ta thở phào một hơi, mở nắp bút rồi cúi đầu ký tên. Sau khi ký xong thì ngẩng đầu lên nhìn Trần Yến, ánh mắt vô cùng cảm kích, biết ơn.
"Cảm ơn cô."
Có số tiền này bà ta hoàn toàn có thể cao chạy xa bay, đi tới một thành phố khác, tái giá với người khác. Trần Yến mỉm cười, thong thả thu hồi văn kiện rồi lấy ra một chiếc ipad click mở video.
Trình Kiều nhìn sang, không ngờ trong màn hình ipad lại là khuôn mặt của Vân Lục, Trình Kiều trợn mắt há mồm.
Vân Lục đứng khom lưng điều chỉnh camera, khoé môi cong lên: "Dì Trình, dì nhận được tiền rồi sao?"
Trình Kiều đứng bật dậy, chỉ tay vào Trần Yến, rồi lại chỉ vào Vân Lục. Vân Lục bật cười: "Dì đừng cuống, kiểm tra lại tài khoản đã."
Bà ta cúi đầu nhìn xuống.
Số tiền trong tài khoản chỉ còn lại một con số 0 tròn trĩnh.
"A a a a a, Vân Lục! Cổ phần, cổ phần của tao." Trình Kiều nhào qua, muốn giật lại hợp đồng mua bán, Trần Yến đứng lên, lui về phía sau.
Vân Lục nhìn vẻ điên cuồng của bà ta, cười cười rồi chống cằm lên tiếng: "Dì Trình, bà thua rồi."
"A a a a a, tiền của tao, cổ phần của tao...."
Vân Lục cười nói: "Quên nói cho bà một chuyện, Trần Đường Dương là do tôi gọi tới đó. Ông ta đào được kha khá số tiền bà moi từ trong tay ba tôi đi rồi."
"Choang!! Ipad bị gạt rơi xuống đất, Trình Kiều như phát điên mà dẫm lấy dẫm để lên màn hình ipad. Đầu tóc rũ rượi, trông vô cùng chật vật.
Nụ cười của Vân Lục giống như lưỡi dao đâm vào lòng bà ta. Trình Kiều ngã ngồi xuống đất. Trần Yến dùng ánh mắt thương hại nhìn bà ta.
"Ai bảo bà dám đắc tội với Thái tử phi của chúng tôi, đáng đời."
Video lóe lên một cái rồi tắt ngúm. Một bàn tay vòng từ phía sau lưng ôm lấy eo Vân Lục, Giang Úc gác cằm vào vai cô rồi nhướng mày hỏi:
"Anh giải quyết chuyện này thế nào?
Có phải em nên khen anh một câu không hả?
Chồng em lợi hại chứ?"
Chậc.
Giang Úc hắn - chồng của Vân Lục chính là đỉnh của đỉnh như vậy đó.
Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Story
Chương 56
10.0/10 từ 22 lượt.
