Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Chương 55
Trên màn hình chiếc điện thoại màu đen là một bản báo cáo giám định ADN. Bên trên là một loạt các thông số. Mấy chữ cái cuối cùng của bản báo cáo được ghi to, rõ ràng và in bằng mực đỏ: [Căn cứ vào kết quả phân tích ADN cho thấy Vân Nghiêu và Vân Xương Lễ KHÔNG có quan hệ cha con.]
Thời gian làm giám định là một tuần trước.
Vân Xương Lễ tái mặt, ông nhìn về phía Trình Kiều, sắc mặt Trình Kiều cũng đại biến, bà ta đứng bật dậy. Vân Lục tiến lên đè bà ta ngồi xuống, Vân Lục đứng trên đôi giày cao gót, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt Trình Kiều rồi mỉm cười: "Dì Trình, có chuyện gì thì ngồi xuống từ từ nói."
Vân Lục vừa dứt lời thì Trình Kiều nhận ngay một cái tát tóe lửa, Trình Kiều ngã ngồi xuống ghế. Vân Xương Lễ túm cổ tay bà ta, hung hăng bóp chặt rồi gầm lên: "Chuyện này là như thế nào hả?"
Trình Kiều bụm mặt, ánh mắt đáng thương nhìn Vân Xương Lễ, lắc đầu: "Báo cáo này là giả, chắc chắn là giả. Lúc trước Nghiêu nhi vừa sinh ra chính anh đã làm...."
"Làm giám định sao?" Giang Úc nhướng mày tiếp tục lên tiếng: "Mẫu máu mang đi làm giám định chính là máu bà lấy của Vân Lục, làm sao có thể không phải là con của Vân Xương Lễ được chứ?"
"Cậu nói cái gì?" Vân Xương Lễ quay ngoắt lại nhìn Giang Úc, bàn tay bóp chặt cổ tay Trình Kiều, Trình Kiều đau đớn đến tái mặt, vẫn luôn cố gắng giằng tay ra. Giang Úc lãnh đạm lên tiếng: "Con gái của ông đã hiến máu ở bệnh viện đó, ông không biết sao?"
Vân Xương Lễ trầm mặt, nhìn Vân Lục.
Vân Lục cũng ngạc nhiên không kém, ký ức này sao xa lạ quá. Cô suy nghĩ mất một lúc rồi mới nhớ ra: "Hình như con đã từng hiến máu năm 15 tuổi..."
Vân Xương Lễ lạnh lùng nhìn Trình Kiều, bà ta rụt người vào ghế, lắc đầu nguầy nguậy, Vân Nghiêu ở bên cạnh sợ hãi gào khóc. Vân Xương Lễ nhìn thằng bé.
Một khuôn mặt vuông vắn, đôi mắt nhỏ xíu híp lại giống như không thể mở ra nổi. Mà cả ông, hay là Vân Lục.... Tuy rằng ông nghèo, nhưng vẻ bề ngoài của ông không hề xấu.
Nghĩ tới mấy năm qua ông chu cấp chăm lo, yêu thương đứa bé này mà lãng quên chính con gái ruột của mình. Thậm chí chỉ vì suy nghĩ cho nó mà ông còn quyết định tha thứ cho Trình Kiều.
Trình Kiều suốt ngày tới lắc lư trước cửa biệt thự, khóc lóc nói với ông trẻ con không thể không có mẹ, bà ta nhất thời hồ đồ, uống rượu say rồi mơ mơ màng màng phát sinh quan hệ với Khâu Quyến Đông.
Vân Xương Lễ nhìn đứa bé khóc vì nhớ mẹ, nhìn căn biệt thự trống rỗng vắng lặng. Nhất thời mềm lòng tha thứ cho Trình Kiều. Vân Xương Lễ càng nghĩ càng điên tiết, bàn tay dùng thêm sức. 'Rắc' một tiếng, cổ tay của Trình Kiều đã gãy , bà ta đau đớn kêu lên
"A a a a...."
"Đứa bé là con của ai?" Vân Xương Lễ phẫn nộ gầm lên, sau đó lại thay đổi quyết định: "Không. Tao không cần biết đứa trẻ là con của ai, tao không để bụng nữa."
Ông không để bụng, bởi vì căn bản ông không hề yêu Trình Kiều. Trình Kiều đau đến trắng bệch cả mặt muốn ngất đi. Bà ta túm lấy áo của Vân Xương Lễ, muốn cầu xin ông tha thứ.
Vân Xương Lễ túm lấy tay còn lại của bà ta, rồi túm lấy cả đứa bé kéo đi: "Đi ly hôn!"
Đi được vài bước, ông dừng lại, quay đầu nhìn Vân Lục.
Vân Lục vẫn nắm tay Giang Úc đứng yên tại chỗ, trầm mặc nhìn ông. Lưng Vân Xương Lễ đột nhiên còng xuống, cả người suy sụp, mặt mũi xám ngoét đi thẳng ra cửa nhà hàng.
Vân Xương Lễ đã từng là người cha mà Vân Lục sùng bái nhất. Cũng là người mà sau khi Vân Lục trọng sinh muốn cứu vãn tình cảm nhất. Vân Lục chưa bao giờ muốn trách móc ông, cô đem tất cả sai trái đẩy lên đầu mẹ con Trình Kiều, nhưng thật ra nếu không có sự hờ hững và cho phép ngầm từ phía Vân Xương Lễ, thì mẹ con Trình Kiều có thể đối xử như vậy với cô sao?
Vân Xương Lễ chính là ngọn nguồn của tất cả mọi chuyện. Nếu ông mạnh mẽ một chút, chỉ cần đứng ra che chở cho cô một chút thôi, thì mẹ con Trình Kiều sẽ không bao giờ có cơ hội làm tổn thương cô.
Đáng tiếc....
Vân Lục cứ tưởng rằng mình sẽ khóc, nhưng không ngờ rằng cô không hề rơi một giọt nước mắt nào. Cô chỉ an tĩnh nhìn theo bóng lưng ông rời đi, từ đây chấp niệm đối với gia đình của cô đã hoàn toàn có thể buông bỏ.
Cô đã từng sống một khoảng thời gian trong mông lung, hiện tại mọi thứ đều đã rõ ràng.
Động tĩnh ở bàn bên này khiến không ít người chú ý tới, người phục vụ cũng đứng chờ để dọn dẹp. Giang Úc ôm eo Vân Lục, nhướng mày lên tiếng: "Ăn cơm trước đã!" Nói xong liền ôm cô đi về phía bàn ăn đã đặt trước.
Giang Úc không có hứng thú đối với chuyện gia đình của Vân Lục, hắn ra tay chỉ vì muốn giúp Vân Lục mà thôi, nếu không phải vì Vân Lục, có thêm vài kiếp nữa Vân thị cũng đừng hòng mơ được hợp tác với Giang thị.
Một khi tâm tình hắn không tốt lập tức có thể làm cái công ty rẻ rách đó phá sản. Hiện giờ Vân Lục lên nắm quyền, hắn chỉ có thể đứng ra che chở cho cô, cung phụng thật tốt cho cái công ty tầm thường của gia tộc hào môn hạng 3.
Sau khi gọi đồ ăn xong, Giang Úc chạm vào khoé mắt Vân Lục, Vân Lục ngước mắt nhìn hắn.
Giang Úc: "Em không khóc sao?"
Vân Lục: "Không.."
Giang Úc: "Kiên cường thật đó cô bé à."
Vân Lục im lặng không lên tiếng.
Giang Úc gắp đồ ăn, múc canh rồi đặt xuống bên cạnh tay cô. Vân Lục nhìn hành động của hắn, lại nhớ tới khoảng thời gian trước khi ba mẹ cô ly hôn. Vân Xương Lễ cũng sẽ múc canh và gắp đồ ăn cho cô. Nhưng từ sau khi Vân thị kinh doanh có khởi sắc, Vân Xương Lễ cưới Trình Kiều về nhà, ông không còn đối xử với cô ôn nhu như vậy nữa.
Có một khoảng thời gian dài Vân Lục cho rằng chỉ có tình yêu của cha mới là tình yêu duy nhất không cần điều kiện, không cần hồi đáp, là thứ tình cảm tốt đẹp và đáng quý nhất trên đời.
Bây giờ cô mới phát hiện, bạn trai của cô cũng sẽ yêu cô, chăm sóc cô như vậy và còn hơn thế nữa. Vân Lục duỗi tay chạm vào ngón tay Giang Úc.
Giang Úc đang nói chuyện điện thoại thì quay sang nhìn Vân Lục một cái, trở tay nắm lấy mấy ngón tay của cô. Hắn nghiêng đầu vừa nhìn cô vừa nói chuyện điện thoại.
Vân Lục đỏ mặt, một tay nắm tay Giang Úc, một tay cầm thìa lên bắt đầu ăn canh.
Sau khi cúp máy, Giang Úc đặt điện thoại xuống bàn, kéo tay cô hôn một cái lên mu bàn tay rồi cong môi cười: "Sao thế?"
Vân Lục không trả lời mà chỉ ngước mắt lên nhìn hắn, khoé môi cong lên mang theo sự vui vẻ. Giang Úc nhìn cô tiếp tục cúi đầu ăn canh, nhếch miệng cười một cái.
Hai người ăn cơm xong về nhà, dưới đại sảnh nhận được bưu kiện chuyển phát nhanh. Vân Lục đang cúi đầu nhắn tin với Lý Viên, cô ấy sắp tổ chức sinh nhật, muốn mời Vân Lục tham gia. Nhưng hôm đó lại trùng với ngày Lăng Diên tới Lê Thành. Vân Lục mải nói chuyện với Lý Viên, không chú ý tới chuyện khác, Giang Úc chỉnh lại cổ áo, cầm theo bưu kiện rồi ôm eo Vân Lục lên lầu.
Vừa vào đến cửa Vân Lục đã cởi áo khoác rồi treo lên.
Giang Úc đi đến bàn trà mở hộp bưu kiện ra thấy bên trong là bốn hộp bao cao su, hắn híp mắt, chưa kịp phản ứng lại thì Vân Lục đã nói với vào hỏi: "Giang Úc, vừa nãy có bưu kiện chuyển phát nhanh sao?"
Giang Úc giật mình, đá luôn hộp bưu kiện xuống gầm tủ TV, giả vờ bình tĩnh nói: "Không có, em nhìn nhầm rồi, không phải là của chúng ta."
"Vậy sao?" Vân Lục hơi nghi ngờ đi tới sô pha nhìn trái nhìn phải. Giang Úc chống tay lên trán, cả người toát ra vẻ lười biếng, ngước đôi mắt hẹp dài lên nhìn cô.
Vân Lục không thấy có gì lạ liền nghĩ rằng mình bị ảo giác, cô lười nhác vươn vai, sau đó bỗng khựng lại suy nghĩ một chút. Rồi dùng tư thế này khom lưng hôn lên môi Giang Úc một cái.
Giang Úc sửng sốt, vừa nhấc tay lên thì Vân Lục đã lui về sau vài bước. Hắn vẫn kịp bắt lấy cổ tay của cô, khàn giọng dụ dỗ: "Cúi xuống hôn thêm một chút đi.."
Vân Lục lắc đầu: "Không...đâu."
Giang Úc: "....."
Đồ chó!!!
Trêu chọc người ta rồi không chịu dập lửa. Phải nhốt vào lồng heo!
Hắn lập tức bật dậy xoay người quỳ gối trên sô pha, kéo mạnh tay Vân Lục lại rồi ôm siết lấy cô mà hung hăng hôn một lúc.
Ngày hôm sau Vân Lục tới Vân thị, Vân Xương Lễ không tới, ông chỉ nhắn cho Vân Lục một tin nhắn rằng nếu có vấn đề gì không hiểu thì cứ nhắn tin cho ông, ông sẽ gọi video giúp cô giải quyết.
Vân Lục trả lời một chữ: "Được!"
Vân Xương Lễ gửi cho Vân Lục một tấm ảnh, là ảnh chụp giấy chứng nhận ly hôn. Vân Lục xem thật kỹ nhưng cảm xúc cũng chẳng phập phồng.
Cô tiếp tục làm việc.
Một lúc sau thì phân phó cho Lưu Yến đi lấy danh sách cổ đông nắm giữ cổ phần của công ty tới, Vân Nghiêu còn nhỏ nên 10% cổ phần hôm trước Vân Xương Lễ nói sẽ chuyển cho thằng bé hiện vẫn nằm trong tay ông.
Chưa đủ 18 tuổi đều có thể tuỳ thời mà thay đổi. Vân Xương Lễ lấy lại cổ phần trong tay Vân Nghiêu rất dễ, nhưng còn số cổ phần ít ỏi nằm trong tay Trình Kiều....
Nghĩ tới đây, Vân Lục nhắn tin wechat cho Giang Úc.
Vân Lục: Anh có thể tìm giúp em cha ruột của thằng bé con trai Trình Kiều không?
Giang Úc: Gọi chồng đi.
Giang Úc: Một tiếng chồng cũng không thèm gọi mà muốn người ta làm việc giúp em.
Giang Úc: Trong thiên hạ này vẫn còn chuyện tốt như vậy sao?
Vân Lục:.....
Vân Lục: Chồng à...
Giang Úc: Sao anh cảm thấy em không tình nguyện chút nào vậy?
Vân Lục gửi tin nhắn thoại qua
Vân Lục: "Chồng à~~, giúp người ta đi mà~~~"
Giọng nói của cô vừa mềm vừa ngọt, nghe như đang làm nũng hắn. Điếu thuốc trong miệng Giang Úc thiếu chút nữa là rơi xuống đất.
Giang Úc: Giúp, giúp, lập tức giúp ngay.
Giang Úc: [File]
Giang Úc: Vợ à, mời nghiệm thu, sau đó gửi thêm một tin nhắn thoại tới đây.
Vân Lục: Cảm ơn nhé!
Sau đó thì không có sau đó nữa.
Giang Úc: "......"
Vân Lục mở file ra xem, bên trong là một người đàn ông trung niên mặt vuông, mắt híp giống y hệt Vân Nghiêu. Điểm sáng duy nhất trên mặt Vân Nghiêu chính là cái mũi, dài mà thẳng giống với Trình Kiều. Không biết nếu Vân Xương Lễ nhìn thấy người đàn ông này thì sẽ cảm thấy như thế nào. Vân Lục mím môi, chụp màn hình rồi gửi cho Vân Xương Lễ.
Sau khi gửi đi không hiểu sao cô lại cảm thấy rất sung sướng và sảng khoái, Vân Lục cảm thấy không ổn nên cố gắng kiềm chế loại cảm xúc này lại, tiếp tục đọc tin tức về người đàn ông này.
Hắn ta tên Trần Đường Dương, người Hải thị, tới Lê Thành làm thuê. Trời sinh hắn ta ham ăn lười làm cho nên công việc không thuận lợi, nhưng bốn năm trước bắt đầu có tiền để tiêu pha, hắn ta len lỏi vào các phòng mạt chược rồi đến phòng tắm công cộng sinh hoạt. Thậm chí cho tới tận bây giờ hắn ta vẫn tiếp tục sống như vậy.
Mà thời điểm Trần Đường Dương bắt đầu tiêu xài phung phí là vào tháng thứ hai khi Vân Lục tới Anh. Cô đột nhiên nhớ tới khi cô và Vân Xương Lễ xuống máy bay thì ông đã nhận được một cuộc điện thoại.
Cho nên khoảng thời gian đó Trình Kiều đã mang thai con của Trần Đường Dương rồi sao?
Người này....
Ham ăn lười làm, chỉ thích ăn nhậu chơi bời, không thích làm việc?
Vân Lục xem thật kỹ từng thông tin một.
Giữa trưa cô xuống canteen ăn cơm cùng Lưu Yến. Nghỉ ngơi một lát rồi lại làm việc.
5h hơn cô nhận được tin nhắn của Giang Úc, hắn nói tối nay không về ăn cơm, hơn nữa sẽ về trễ.
Vân Lục trả lời một chữ: "Vâng."
Sau khi tan tầm cô liền hẹn Lý Viên ra ngoài ăn cơm.
Tối nay Hứa Điện tổ chức đánh bài, có rất nhiều người tới. Ban đầu Giang Úc định đưa cả Vân Lục theo, nhưng nghĩ lại có Hứa Điện ở đây, liền thay đổi quyết định. Bây giờ Giang Úc nhìn ai cũng thấy giống tình địch.
Đặc biệt là những người Vân Lục đã từng khen.
Một đám người tụ tập đánh bài, ồn đến phát sợ. Giang Úc ngậm điếu thuốc tiến vào, đưa áo khoác cho người phục vụ rồi xắn tay áo đi tới bàn đánh bài.
Tính hắn lạnh nhạt, sắc mặt cũng rất lạnh lùng.
Nhóm thiếu gia thấy hắn tới, theo bản năng mà không dám thở mạnh. Cho tới khi Giang Úc ngồi xuống rồi bọn họ mới trộm thở phào một hơi.
Vài người đứng dậy đi tới phía sau lưng Giang Úc xem hắn đánh bài.
Hứa Điện bật cười: "Giang Úc, sao không đưa chị dâu tới đây chơi?"
Giang Úc đánh bài ra, liếc mắt nhìn Hứa Điện một cái, ngữ khí nhẹ nhàng mà lãnh đạm nhưng lại dấu đầy dao nhọn:
"Cậu muốn gặp à?"
Hứa Điện sững sờ, nhướng mày bật cười: "Không muốn!"
Hứa Điện vẫy tay gọi người mang thêm rượu tới, Giang Úc cầm lấy chén rượu bên cạnh tay mình, là rượu mạnh. Hắn không nói một câu mà cầm lên uống một ngụm. Chu Dương cởi áo khoác ngoài, trên người là một tầng khí lạnh đi tới: "Trời mưa rồi."
Hắn ngồi xuống bàn, ba người Chu, Hứa, Giang ngồi cùng nhau. Giang Úc chia bài, những vị thiếu gia khác chỉ dám đứng xem, không dám tiến gần hơn. Ba người ai nấy đều rất đẹp trai lại đầy khí chất ngồi đánh bài cùng nhau rất hấp dẫn ánh mắt người khác.
Mấy cô thiên kim lén liếc nhau rồi cẩn thận tiến gần lại, đứng thành một nhóm mà xem ba người họ đánh bài. Trong lòng không nén nổi hưng phấn.
Không ngờ lại có thể gặp được cả Giang Úc.
Không ngờ lại có thể đứng nhìn Hứa Điện ở khoảng cách gần như vậy
Không ngờ chỉ với một nụ cười mà Chu Dương có thể làm bao nhiêu trái tim thiếu nữ điêu đứng.
Mấy cô thiên kim vừa đứng nhỉ giọng nói chuyện vừa cố gắng gây chú ý với ba người Chu, Hứa, Giang. Đáng tiếc, bọn họ còn chẳng buồn ngẩng đầu, bầu không khí trên bàn bài như có những cơn gió lốc vô hình mang theo gươm đao mà chém giết.
Một lát sau có tiếng giày cao gót vang lên, Khâu Linh Thải xách túi bước tới đứng bên cạnh đám thiên kim, ánh mắt cô ta dừng trên sườn mặt nghiêng nghiêng đang ngậm thuốc lá của Giang Úc. Hắn thật lạnh nhạt, đôi mắt hẹp dài chuyên chú xem bài.
Dường như trong trời đất này không có ai có thể làm hắn lay chuyển. Không thể tưởng tượng nổi người trước mặt và người trên weibo là cùng một người. Khâu Linh Thải không tin, người kiêu ngạo như hắn sẽ quỳ ván giặt đồ. Không tin, một chút cũng không tin.
Trời càng lúc càng tốt, phòng bao rất ấm áp, trong không khí thoảng thoảng mùi rượu và thuốc lá. Giang Úc hé mắt, loạng choạng chống tay ngồi dậy, rồi chống tay lên đầu gối giữ thẳng thân mình, đôi mắt vẫn còn chưa tỉnh táo hẳn.
Hắn nhấc tay lên xoa xoa cái trán, mẹ nó đau đầu quá.
Giang Úc uống đến không nhớ được gì, sau đó đi vào một gian phòng nghỉ nằm ngủ một lúc.
Hắn khom lưng cầm lấy điện thoại, đã hơn 3h sáng, có hai tin nhắn wechat đều là của Vân Lục gửi tới.
Vân Lục: Anh ở đâu?
Vân Lục: Đêm nay anh không về sao?
Giang Úc nhíu mày.
Đúng lúc này ngoài cửa truyền tới tiếng giày cao gót, Giang Úc xoa trán, híp mắt quay đầu lại.
Một vạt váy dài màu đen, giày cao gót gót nhọn màu đen, móng tay sơn màu xanh nhạt. Giang Úc ngẩn người một chút rồi theo phản xạ mà lật người muốn quỳ xuống, thấp giọng giải thích: "Vợ à! Anh uống nhiều quá...."
Hắn vừa nói xong thì bóng người kia cũng đứng lại.
Giang Úc ngước mắt nhìn lên.
Khâu Linh Thải đứng cách đó không xa, ánh mắt phức tạp nhìn hắn.
Giang Úc giật mình tỉnh táo lại: "Đm! Sao lại là cô?"
Khâu Linh Thải: "Cậu ở nhà thật sự.... như thế này à?"
Giang Úc đứng lên, chỉnh lại áo sơ mi, ngữ khí rét lạnh: "Cô sơn móng tay màu xanh làm gì hả?
Váy dài đen là để cô mặc chắc?
Cút!"
Vân Lục gần đây mới sơn móng tay màu xanh nhạt.
Vợ hắn thích mặc váy dài màu đen.
Và còn thích đi giày cao gót gót nhọn...
Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Story
Chương 55
10.0/10 từ 22 lượt.
