Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 54


Trong phòng khách chìm vào an tĩnh, Vân Lục tựa người vào tay vịn ghế sô pha nhìn Giang Úc, Giang Úc quỳ thẳng lưng, cằm nâng lên, đôi mắt hẹp dài nhìn Vân Lục từ đầu đến chân.


Bởi vì Vân Lục hơi cúi người xuống, kh* ng*c sâu hun hút của cô lộ ra dưới cổ áo ngủ.


Đôi mắt Giang Úc tối sầm lại.


Vân Lục không hề phát hiện, cô lên tiếng: "Hôm nay anh hại em bị mắng cả một ngày."


Giang Úc: "Ừm!"


Vân Lục nhìn ván giặt đồ dưới đất, vốn dĩ cô chỉ định lôi ra xem thái độ của Giang Úc như thế nào, không ngờ hắn lại quỳ thật. Vân Lục cảm thấy mình nên lau mắt mà nhìn Giang Úc.


Cô vươn ngón tay trắng nõn sơn móng màu hồng nhạt ra chọc chọc vào trán Giang Úc. Trên người cô luôn toả ra mùi hương ngọt ngào thoang thoảng. Giang Úc nắm lấy cổ tay Vân Lục, kéo xuống rồi khẽ cắn ngón tay mảnh khảnh của cô.


Vân Lục đỏ mặt, muốn rút tay về nhưng Giang Úc lại giữ chặt không buông.


"Buông ra...."


Giang Úc bật cười nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của cô, hắn ngửa cổ rồi tiếp tục kéo tay Vân Lục xuống dưới, chạm vào hầu kết của hắn, chạm vào cổ áo sơ mi...


Mặt Vân Lục càng lúc càng đỏ, cô dùng thêm sức để rút tay về, nhưng vẫn không thể rút nổi. Chỉ có thể mở to mắt mà nhìn ngón tay của mình đẩy mở cổ áo Giang Úc ra, rồi lại chạm vào xương quai xanh, chạm vào ngực của hắn.


Đúng lúc này thì điện thoại reo lên báo có cuộc gọi đến, Vân Lục thừa cơ rút tay về. Giang Úc cầm điện thoại lên xem, là Hứa Điện gọi tới.


Giang Úc nghe máy.


Giọng nói của Hứa Điện chứa ba phần ý cười vang lên: "Về nhà rồi à? Đang làm gì thế?"


Vừa mới nói dứt câu thì Chu Dương thò qua chen ngang: "Giang Úc, gọi video đi. Tôi muốn xem cậu đang làm gì, ha ha ha ha"


Giang Úc: "Câm miệng.


Đang quỳ ván giặt đồ, không rảnh!"


"Ha ha ha ha, tôi biết ngay mà!


Ai da, há há há...


Thôi được rồi, tôi câm, OKAY? Cúp nhé há há há..." Chu Dương vừa cười sặc sụa vừa ngắt cuộc gọi rồi dựa người vào sô pha, sau đó bấm phát một file ghi âm, đặt điện thoại xuống bàn trà trước mặt một đống thiếu gia hào môn.



Giọng nói của Giang Úc truyền tới:


"Đang quỳ ván giặt đồ, không rảnh!"


Một đám thiếu gia liếc nhau, chửi bậy một tiếng rồi cười ầm ĩ.


"Ha ha, đây là Giang Thái tử gia lái siêu xe dồn người ta vào góc tường làm người ta đái cả ra quần sao?"


"Ha ha ha, trâu bò thật đấy!"


Khâu Linh Thải đứng ở cửa, biểu tình lãnh đạm. Cô ta dẫm lên giày cao gót, tự nhiên mà đi vào trong. Khâu Linh Thải cũng nghe thấy Giang Úc nói đang quỳ ván giặt đồ.


Mấy vị thiếu gia kia nhìn thấy người tới là Khâu Linh Thải lập tức ngậm miệng. Cô ta đi tới vị trí bên cạnh Hứa Điện rồi ngồi xuống, nhìn Hứa Điện. Hắn ngồi vắt chéo chân, ngậm điếu xì gà, chơi bài poker.


Bàn tay với khớp xương rõ ràng linh hoạt xếp bài, giữa mày mang theo chút lạnh nhạt.


Khâu Linh Thải cầm ly rượu lên nhấp một ngụm rồi hỏi: "Cậu không định tham gia hôn lễ à?"


Hứa Điện nghiêng đầu sang nhìn Khâu Linh Thải, dưới ánh sáng tối tăm đôi mắt đào hoa của hắn mang theo mấy phần u tối, Hứa Điện khẽ cong môi cười một cái, điếu xì gà ngậm ở khoé môi cũng giật giật theo: "Không! Bận lắm!"


Khâu Linh Thải 'ồ một tiếng: "Vậy tôi cũng không tham gia."


Cô ta lại nhìn Chu Dương, ý cười trên mặt Chu Dương đã phai nhạt đi rất nhiều, hắn sửa lại cổ áo rồi lên tiếng: "Đừng hỏi tôi, không có hứng thú!"


"Ừm!" Giọng nói của Khâu Linh Thải vô cùng lãnh đạm.


Cô ta quét mắt nhìn xung quanh, đúng lúc nhìn thấy ảnh chụp của Giang Úc và Vân Lục trên màn hình ipad. Vân Lục né tránh, Giang Úc cười nhẹ đuổi theo đòi chụp ảnh.


Từ trước tới giờ hắn đối xử với tất cả mọi người đều rất lạnh nhạt. Hờ hững như một tảng băng ngàn năm.


Ai mà ngờ được, hắn cũng có lúc cười vui vẻ như vậy. Lúc trước Khâu Linh Thải cho rằng nếu cô gả cho Giang Úc, vậy thì chắc chắn sẽ là một cuộc hôn nhân không có tình yêu. Hoá ra, hắn cũng sẽ yêu, mà khi hắn yêu thì sẽ trông như thế này.


Khâu Linh Thải hỏi Chu Dương: "Ghi âm vừa rồi còn không?"


"Hả?" Chu Dương ngồi thẳng người, cười cười: "Còn chứ!"


Nói xong hắn lại bấm phát.


Giọng nói của Giang Úc lạnh nhạt nhưng lại xen lẫn vài phần bất đắc dĩ và vui vẻ:


"Đang quỳ ván giặt đồ, không rảnh!"



Nói xong liền đi thẳng ra cửa.


Đám thiếu gia vừa nãy thấy Khâu Linh Thải đã rời đi, lại bắt đầu cười đùa ầm ĩ:


"Đi! Làm vài ván bi-a nào, Chu Dương, làm một ván nào!" Một thiếu gia đứng lên cởi áo khoác ra, bên trong chỉ mặc chiếc áo sơ mi mỏng hất cằm tỏ vẻ.


Chu Dương hừ lạnh: "Không biết tự lượng sức mình.


Chu Dương đứng dậy, liếc Hứa Điện một cái. Hứa Điện vẫn ngồi im hút xì gà và đánh bài.


Chu Dương đẩy hộp kẹo bạc hà cho hắn: "Ăn cái này đi. Ăn chút đồ ngọt." Đừng có nghĩ tới sôcôla trắng nữa.


 


"Bao giờ thì anh mới có thể đứng dậy?" Giang Úc nhìn thời gian.


Vân Lục nghe thấy tiếng cười của Chu Dương, cô nhấp môi dưới rồi trả lời: "Anh đứng dậy được rồi."


"Em không giận?" Giang Úc híp mắt nhìn Vân Lục.


Vân Lục vẫn ghé người trên tay vịn ghế khẽ 'Ừm' một tiếng, cô chưa từng nhìn thấy Vân Xương Lễ quỳ, trong trí nhớ của cô, cha cô là người ưa sĩ diện, đừng nói là quỳ, chỉ cần mẹ cô dùng ngữ khí hơi khó chịu một chút nói ông vài câu thôi là ông đã đen mặt rồi.
Vân Lục nghĩ tới Vân Xương Lễ, rồi lại nhìn Giang Úc một cái.


Giang Úc nhướng mày, thấy Vân Lục thực sự không tức giận thì chống chân đứng lên.


Đầu gối có hơi đau, hắn cụp mắt nhìn ván giặt đồ rồi tung cước đá vào trong góc. Giang Úc đi tới trước mặt Vân Lục, Vân Lục ngửa đầu nhìn lên, cơ thể to cao của hắn che khuất cả ánh sáng. Giang Úc khom lưng, c*n m*t môi Vân Lục.


Vài phút sau, hắn rút bàn tay từ trong váy Vân Lục ra, thấp giọng lên tiếng: "Anh đi tắm nhé."


Vân Lục đỏ mặt, dựa vào sô pha: "Vâng."


Giang Úc vừa cởi cúc áo sơmi, vừa đi vào phòng tắm. Vân Lục cầm lấy notebook, tiếp tục xem show thực tế đầu tiên của GY. Chủ yếu là xoay quanh cuộc sống sinh hoạt thường ngày của họ.


Mọi người mới phát hiện ra một điều, người có kỹ năng sống ổn nhất lại chính là kẻ cà la phất phơ nhất - Canh Khởi.


Canh Khởi mặc áo hoodie, quần jean dậy từ sáng sớm nấu ăn cho mọi người. Một ngày ba bữa không trùng món nào. Hoàn toàn tương phản với tính cách kiêu ngạo của cậu ta.


Không ít cư dân mạng từ người qua đường thành fan only, một số antifans xem xong cảm thấy không thể bôi đen nổi nữa liền chuyển thành fans.


Mà Thành Ly bình thường ôn nhu là thế lại đen mặt mỗi khi rời giường. Sáng nào cũng có một lúc cáu kỉnh, áp suất thấp bao quanh người làm người khác sợ sệt.


Canh Khởi ở chung phòng với Thành Ly, nhiều lần suýt vì khuôn mặt đen xì của Thành Ly mà đánh nhau.



Thấy biểu hiện của Canh Khởi, Vân Lục hết sức vừa lòng, chuyện này sẽ khiến fans nhìn thấy một mặt khác của cậu ta, giúp Canh Khởi tạo được ấn tượng tốt trong lòng fans và cả người qua đường. Con đường phát triển sau này sẽ càng tốt hơn.


Giang Úc mặc quần áo ngủ đi từ trong phòng ngủ ra thì nghe thấy âm thanh phát ra từ notebook. Hắn nhướng mày, tay chống trên lưng ghế sô pha, cúi đầu nhìn.


Đang chiếu là cảnh Thành Ly nhìn màn hình nói chuyện, cậu ta nhìn màn hình chăm chú, giống như đang nhìn Vân Lục vậy.


Sắc mặt Giang Úc tối sầm, hắn khom lưng ngậm lấy vành tai của Vân Lục, cô giật mình quay đầu lại. Giang Úc duỗi tay nhấc notebook ra khép lại rồi ném vào góc sô pha.


"Xem cái gì vậy? Xem mấy tên đàn ông em nuôi à?" Giang Úc vừa trằn trọc hôn Vân Lục vừa hỏi, tiếng nói trầm thấp vang lên bên tai cô. Vân Lục bám vào lưng ghế, lắc đầu: "Em xem show thực tế, xem bọn họ...."


"Em còn dám xem!! Xem Thành Ly? Tên đó đẹp trai lắm à? Khuôn mặt này của chồng em cũng không đủ cho em xem?" Giang Úc hất cằm từ trên cao nhìn xuống mà nhìn Vân Lục, Vân Lục thấy trong đôi mắt hẹp dài của hắn đều là tức giận.


Cô ngẩn người.


Trong đầu cô lóe lên một tia sáng, Vân Lục phồng má: "Anh ghen sao?"


Giang Úc không trả lời, hắn buông tay ra rồi chống lên sô pha, hất cằm: "Lên, ôm anh đi!"


Vân Lục giẫm lên sô pha rồi đứng lên, lúc này cô còn cao hơn cả Giang Úc. Vân Lục ngoan ngoãn vòng tay ôm cổ hắn, Giang Úc ôm eo Vân Lục, trực tiếp bế cô lên đi về phía phòng ngủ. Vừa đi được hai bước thì điện thoại của Vân Lục trên bàn trà báo có tin nhắn mới.


Vân Lục giãy giụa: "Xem điện thoại đã."


Giang Úc nhíu mày ôm Vân Lục quay lại, khom lưng để cô cầm lấy điện thoại. Trên màn hình hiện tên Trình Kiều, hắn im lặng không nói gì.


Giang Úc ôm Vân Lục thả xuống mép giường rồi ngồi xuống bên cạnh cô. Vân Lục dựa vào lòng hắn mở wechat ra.


Cô đọc tin nhắn xong thì sửng sốt, sắc mặt theo đó lại trầm xuống. Giang Úc thấy vậy liền cúi đầu nhìn điện thoại của Vân Lục.


Trình Kiều: Mày cho rằng mày đã thắng rồi sao? Tao sinh con trai cho ba mày, dù tao có làm ngàn chuyện sai trái, ba mày vẫn sẽ tha thứ cho tao thôi.


Giang Úc vừa kịp đọc xong thì Trình Kiều đã thu hồi tin nhắn.


Vân Lục cắn răng, Giang Úc híp mắt nhìn cô rồi duỗi tay giật lấy điện thoại, đặt lên tủ đầu giường. Hắn ôm lấy má Vân Lục rồi cúi xuống hôn cô say đắm.
Vân Lục run rẩy, ngửa đầu lên đáp lại nụ hôn của Giang Úc.


Trong lòng tràn ngập tức giận.


Vân Xương Lễ chính là loại đàn ông hèn nhát. Trình Kiều khẳng định đã tới cầu xin ông rất nhiều lần, cuối cùng Vân Xương Lễ đồng ý sẽ không ly hôn. Sao trên đời lại có loại đàn ông nhu nhược như vậy?


Vân Lục càng ôm Giang Úc chặt hơn. Một tay của Giang Úc giữ sau lưng Vân Lục, một tay bóp eo nhỏ của cô.


Nụ hôn bắt đầu mất kiểm soát, Giang Úc đè Vân Lục xuống giường rồi nằm đè lên người cô....



Sáng hôm sau Vân Lục thức dậy từ trong lòng Giang Úc, cô cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Vân Xương Lễ.


Vân Lục: Ba không định ly hôn đúng không?


Vân Xương Lễ không trả lời câu hỏi của cô mà chỉ nói: "Trưa nay cùng nhau ăn cơm nhé."


Vân Lục: "Không, con không có thời gian."


Cô không định quản chuyện của Vân Xương Lễ, Giang Úc ôm cô, rũ mắt nhìn cô gái nhỏ ngoan ngoãn rúc trong lòng hắn nhắn tin, nhấc tay lên khảy khảy mấy sợi tóc của Vân Lục rồi trầm giọng lên tiếng: "Trưa nay ra ngoài ăn cơm nhé?"


Vân Lục buông điện thoại xuống, ôm eo hắn: "Vâng!"


Hai người nằm tới lúc dì bảo mẫu tới mới thức dậy. Thời tiết hôm nay không tốt lắm, bầu trời xám xịt có mưa bụi, không khí cũng ẩm ướt. Sau khi ăn sáng xong Giang Úc đứng bên cửa sổ gọi điện thoại, nhân viên của công ty nội thất đã tới, Giang Úc đứng ở cửa phòng ngủ phụ quan sát bọn họ làm việc. Mấy nhân viên nam bị ông chủ nhà nhìn chằm chằm, động tác trên tay cũng nhanh hơn mấy phần.


11h hơn, Vân Lục thay váy, chọn túi xách rồi đi ra ngoài. Giang Úc vừa nói chuyện điện thoại vừa nắm tay cô ra cửa.


Dì bảo mẫu đứng trong bếp nhìn theo bóng lưng hai người, thật xứng đôi.


Hai người vẫn đến nhà hàng khách sạn lần trước, Giang Úc bật chiếc ô màu đen, ôm eo Vân Lục cùng cô đi lên bậc thang.


Vừa vào đến đại sảnh Vân Lục đã nhìn thấy Vân Xương Lễ, Trình Kiều và Vân Nghiêu. Trình Kiều chống cằm, khuôn mặt ôn nhu đang trò chuyện với Vân Xương Lễ.


Hoàn toàn không nhìn ra chút tiều tuỵ nào.


Vân Lục dừng bước. Trình Kiều cũng nhìn thấy cô, bà ta cười nhếch mép, đôi mắt mang theo sự đắc ý.


Vân Lục biến sắc.


Giang Úc cũng nhìn thấy Trình Kiều và Vân Xương Lễ. Hắn híp mắt, thấp giọng hỏi Vân Lục: "Em có muốn qua chào hỏi không?"


"Không..." Vân Lục lắc đầu, cô không muốn nhìn thấy mấy người này một chút nào.


Vòng đi vòng lại, Trình Kiều cũng chẳng mất đi bất cứ thứ gì. Bà ta có được cổ phần Vân thị, còn có thể khiến cho Vân Xương Lễ tha thứ cho mình. Vân Lục nghĩ tới đây liền nói: "Em thấy thằng bé kia không giống..."


"Đi nào, chúng ta qua chào hỏi một lát." Giang Úc cong môi, trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn, ôm eo Vân Lục kéo cô đi thẳng về phía đó.


Trình Kiều thấy Vân Lục và Giang Úc đi về phía này lập tức rụt vai lại, bà ta rất sợ Giang Úc, nhưng ánh mắt nhìn Vân Lục vẫn tràn ngập đắc ý.

Vân Xương Lễ quay đầu nhìn theo ánh mắt Trình Kiều, thấy hai người bọn họ đi tới cũng ngây ngẩn cả người. Đặc biệt là khi nhìn thấy biểu cảm trên mặt Vân Lục, ông hạ giọng lúng túng lên tiếng muốn giải thích với Vân Lục: "Vân Lục, ba cảm thấy Vân Nghiêu không thể không có mẹ..."


Trình Kiều càng thêm đắc ý, bà ta giả vờ ôn nhu nhìn Vân Lục, khuôn mặt tỏ vẻ đáng thương.


Vân Lục im lặng, cô kéo áo Giang Úc.


Giang Úc nở một nụ cười lạnh lẽo, hắn rút điện thoại  trong túi quần ra rồi bấm bấm vài cái, mở một bản báo cáo đưa tới trước mặt Vân Xương Lễ: "Tổng giám đốc Vân, ông nhìn thử xem, thằng bé này đúng là con trai của ông sao?"


Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Story Chương 54
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...