Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 57


Lê Thành mưa liên tiếp mấy ngày, thời gian này vừa khéo trùng với thời điểm tổng kết cuối năm của các công ty.


Lúc Lăng Diên hạ cánh xuống Lê Thành mới là sáng sớm, bà dẫn theo một đoàn đội gồm bảy, tám người. Ai cũng đều kéo theo vali, bên trong đều là trang phục và đồ nghề.


Vân Lục tới sân bay đón bà, khi hai mẹ con gặp nhau đều đứng lại nhìn đối phương thật lâu.


Kiếp trước đã rất nhiều năm chưa gặp lại, Lăng Diên còn qua đời sớm hơn cô một chút. Lần cuối cùng gặp nhau bà mang theo 3000 tệ tới Lê Thành hẹn cô ra ăn cơm, số tiền thừa còn lại thì dúi vào tay cô, nói rằng bây giờ bà nhận thiết kế cho người ta, một đơn hàng có thể kiếm được 3000 tệ. Vân Lục không chịu nhận, nhưng Lăng Diên một hai bắt cô phải nhận cho bằng được.


Hai mẹ con đều lừa gạt nhau rằng mình sống rất tốt. Vân Lục khi đó cũng sợ Lăng Diên biết mình sống rất khổ sở, cuộc sống cũng tuyệt vọng nên hôm đó đã chọn một chiếc váy đắt tiền nhất trong tủ quần áo mặc vào để đi ăn cơm với bà.


Lăng Diên cũng sợ bị lộ trước mặt Vân Lục, nên chọn một bộ sườn xám màu đỏ, tóc dài buông xõa trên vai. Liên mồm vẽ bánh nướng cho Vân Lục xem, nói rằng càng ngày bà càng nhận được nhiều đơn thiết kế, sau này Vân Lục chính là con gái của một nhà thiết kế tài ba. Một bữa cơm ăn hơn 3 tiếng đồng hồ, cả hai người đều vắt hết óc mà lựa lời lừa dối nhau.


Ăn bữa cơm đó xong, Lăng Diên nói rằng còn bận chuyện công việc nên phải quay về Hải thị gấp. Khi đó Vân Lục cũng ngây ngô tin rằng cuộc sống của mẹ cô sẽ càng ngày càng tốt hơn.


Không ngờ, Lăng Diên về Hải thị chưa được bao lâu thì qua đời.


Lúc Vân Lục biết tin thì cũng đã là hai tháng sau, Lăng Diên bị chủ nợ đâm chết, toàn bộ số tiền còn lại đều đã đưa hết cho con gái, chỉ vỏn vẹn 3000 tệ.


Đó cũng là lần đầu tiên Vân Lục nghĩ tới chuyện tự sát.


 


Mà kiếp này.


Thời điểm này.


Giây phút này.


Lăng Diên mặc một bộ quần áo màu đen sạch sẽ lưu loát, tay kéo vali, nở nụ cười nhìn cô. Bà vừa có nét dịu dàng thuỳ mị của người con gái Giang Nam nhỏ nhắn, vừa có sự thành thục tự tin của một nữ cường nhân.


Hốc mắt Vân Lục đỏ ửng, cô tiến lên vòng tay ôm chặt Lăng Diên: "Mẹ....." thật tốt quá, mẹ vẫn còn sống, vẫn xinh đẹp tự tin như vậy.


"Ôi chao...." Lăng Diên cũng ôm chặt Vân Lục: "Tổng giám đốc Vân Lục của chúng ta sao vẫn còn làm nũng như vậy?"


Cuộc chiến giữa Vân Lục và Vân Xương Lễ, cuộc hôn nhân thất bại của Vân Xương Lễ, tình trạng hiện tại của Vân Xương Lễ bà đều nghe được một chút. Lăng Diên không nuối tiếc gì Vân Xương Lễ, chỉ vì những chuyện này đều có liên quan đến Vân Lục, nên bà mới để tâm nghe ngóng hơn một chút mà thôi. Còn đối với chuyện riêng của Vân Xương Lễ, bà chẳng buồn để tâm.


"Mẹ ——"


Vân Lục lại gọi một tiếng, tiếng gọi mang theo vô vàn tình cảm,


Lăng Diên bật cười, cũng không nghĩ nhiều mà trả lời: "Mẹ đây, mẹ đây..."



Đoàn đội của bà đứng sau cũng bật cười, Vân Lục ngượng ngùng xấu hổ, cô cúi đầu lau khoé mắt. Lăng Diên nắm tay Vân Lục: "Đi nào, rời khỏi sân bay đã."


"Vâng." Vân Lục cúi đầu kéo tay Lăng Diên, dẫm lên giày cao gót đi về phía cửa ra vào. Theo sau là đoàn đội cùng với rất nhiều vali hành lý, cả đoàn người mênh mông cuồn cuộn rời khỏi sân bay.


Vân Lục điều tới hai chiếc xe thương vụ, vừa vặn đủ chỗ. Vân Lục ngồi cùng với Lăng Diên, cô kéo tay bà sờ sờ bóp bóp.


Lăng Diên hỏi: "Con vẫn chưa học lái xe sao?"


"Chưa ạ, con định sang năm mới học."


Cứ mượn tài xế Lý gia mãi cũng không phải là cách hay, Vân Lục cũng không muốn thuê tài xế riêng vì phần lớn thời gian cô đều ngồi xe của Giang Úc.


"Ừm! Học sớm đi, có bằng lái rồi mẹ sẽ mua xe cho con." Lăng Diên vỗ vỗ vào tay Vân Lục rồi nói.


"Vâng!"


Vân Lục cũng không khách khí.


Chia đoàn ra chưa được bao lâu thì điện thoại Lăng Diên vang lên, bà nhận máy rồi ôn nhu lên tiếng: "Được nha..."


Sau khi cúp máy, bà giữ tay Vân Lục rồi nói: "Về thay quần áo, có một buổi gặp mặt nhỏ, mẹ đưa con đi chơi một chút nhé.


A, nhưng còn công việc hôm nay?"


"Không có!" Vân Lục mỉm cười: "Con lùi lịch rồi."


Vì muốn đi đón mẹ đó...


Lăng Diên cười cười rồi chọc chọc vào mũi cô: "Được rồi."


Xe đưa đoàn đội tới khách sạn trước rồi mới trở về chung cư của Vân Lục. Bà đi vào trong nhà, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là áo khoác nam giới treo trên giá áo ngay huyền quan.


Vân Lục đặt túi xách xuống, quay lại thì thấy Lăng Diên đang nhìn áo khoác của Giang Úc trên giá áo, cô hơi khựng lại rồi lên tiếng: "Mẹ..."


"Của bạn trai?" Lăng Diên đã tìm hiểu qua hoàn cảnh gia đình của Giang Úc trước khi tới đây rồi.


Vân Lục gật gật đầu: "Vâng.."


Cô không có thói quen tâm sự chuyện tình cảm với mẹ, nên vội vàng nói thêm: "Con đi thay quần áo." Rồi nhanh chân chạy vào trong phòng ngủ.


Lăng Diên cười cười, ngồi xuống sô pha. Một lúc sau lại thấy buồn bực tay chân, bà khom lưng dọn dẹp lại bàn trà, trên bàn có vài quyển tạp chí kinh tế tài chính, có gạt tàn thuốc nhưng rất sạch sẽ, giống như chỉ là đồ trang trí vậy. Đột nhiên khoé mắt nhìn thấy một chiếc hộp giấy nằm dưới gầm tủ TV.


 



Lăng Diên ngồi im trên ghế sô pha khẽ liếc mắt nhìn cô, Vân Lục sửng sốt, cô nhìn xuống đống hộp màu đen trên bàn trà trước mặt bà.


Ngữ khí Lăng Diên rất nhẹ: "Lục nhi, mẹ muốn biết tại sao hai đứa lại nhét thứ này xuống gầm tủ TV? Có ý gì vậy?"


Vân Lục bước tới gần, nhìn xuống.


Trên vỏ hộp ghi mấy chữ 'Bao cao su' rất dễ nhìn. Mặt Vân Lục lập tức đỏ bừng, cô nhìn Lăng Diên lắp bắp: "Con.... mẹ.... cái này..."


Ngón tay thon dài xinh đẹp của Lăng Diên chỉ vào tủ TV.


Vân Lục quay đầu lại, tiến lại gần rồi khom lưng xuống. Dưới sàn nhà có vết bụi bẩn kéo dài, giống như có thứ gì đó vừa mới được kéo ra ngoài.


Tính từ thời gian cô đặt mua bao cao su trên app mua sắm đã gần một tháng. Người bán cũng không nhắn tin nhắc cô đánh giá đơn hàng. Cô thật sự đã quên bẵng chuyện này, tuy rằng cái đồ này cũng không có gì hay mà đánh giá với chả feedback, nhưng mà...


Mặt Vân Lục đỏ ửng, theo bản năng mà cắn móng tay.


Lăng Diên nhẹ nhàng hỏi: "Thứ đồ này mua thì phải dùng, cất dưới gầm tủ làm gì?


Không phải mẹ đã nhắc con phải bảo vệ bản thân cho tốt sao?"


Lăng Diên càng hỏi Vân Lục càng thêm xấu hổ, cô lại cắn móng tay, một lát sau mới nhớ đến chuyện tối hôm trước đi ăn về, cô mải nhắn tin với Lý Viên nên Giang Úc là người đã nhận bưu kiện chuyển phát nhanh.


Vân Lục đứng thẳng người, hướng điện thoại về phía bốn cái hộp đen trên bàn trà rồi bấm chụp.


Gửi cho Giang Úc.


Vân Lục: Đồ khốn!


Sau đó cô cúi đầu lí nhí nói: "Mẹ... con... tháng này con vẫn có..... kinh nguyệt.."


Ý cô là cô không có thai, Lăng Diên cũng hơi xấu hổ, bà đứng lên kéo tay Vân Lục rồi nói: "Mẹ biết rồi, thôi đi trước đã, mẹ không thể hiểu nổi các con, mua rồi mà lại...."


Vân Lục nghiến răng, cúi đầu "vâng" một tiếng.


Cô không dám nói với mẹ, đồ là do Giang Úc giấu đi.


 


Mấy năm nay Lăng Diên làm thiết kế thời trang, hơn nữa chủ yếu là thiết kế sườn xám, mặc dù bà mở văn phòng ở Hải thị nhưng có không ít phu nhân ở Lê Thành đã liên hệ tới bà.


Tiếng tăm phòng làm việc Lục Lạc càng lúc càng vang xa, rất nhiều vị phu nhân chốt đơn định chế riêng. Lăng Diên sẽ căn cứ vào dáng người và yêu cầu cùng sở thích của họ mà thiết kế theo.


Trong một thời gian dài như vậy, Lăng Diên tích luỹ được rất nhiều nhân mạch, bà không có khúc mắc về thân phận, nên bất tri bất giác bước chân vào vòng tròn xã giao của các phu nhân hào môn thế gia lúc nào không hay.



Vân Lục kéo tay Lăng Diên rồi đẩy cửa vào trong, Lăng Diên mỉm cười:


"Đến muộn mất rồi, thật ngại quá."


"Đến muộn thì phải bị phạt đó nhé!" Hà phu nhân cười nói.


Các vị phu nhân trong phòng cũng nở nụ cười chào đón. Mùi son phấn thơm lừng, ai nấy đều ăn mặc minh diễm động lòng người.


"Lăng Diên, đây là con gái của cô sao?"


"Vân Lục, chúng tôi biết đấy!"


Mấy vị phu nhân che miệng cười cười, ánh mắt thẳng thắn nhìn Vân Lục đánh giá từ trên xuống dưới. Cô không quen với mấy trường hợp này, chỉ nở nụ cười xã giao rồi đi theo bước chân Lăng Diên. Lăng Diên mỉm cười, vỗ vỗ vào mu bàn tay Vân Lục, giới thiệu mấy vị phu nhân trước mặt cho cô, Vân Lục ngoan ngoãn lên tiếng chào hỏi:


"Chị Hà, chị Lý, chị Trần..."  *


*Chị ở đây là /Jiějie/ nha các mom, ở đoạn này mấy vị phu nhân nhà giàu sợ già nên rất thích được gọi là /Jiějie/: Chị/ chị gái hoặc (xiǎo jiějiě): Chị gái nhỏ..


Mấy vị phu nhân sung sướng mà cười rộ lên, ánh mắt long lanh thỏa mãn: "Ai da... đứa nhỏ này! Lăng Diên, con gái của em khéo thật đấy. Nhưng đây mới thật sự là chị gái của cháu này!"


Hà phu nhân vừa nói vừa tránh sang một bên, chỉ chỉ vào cô gái ngồi bên cạnh. Vân Lục cúi đầu nhìn qua thì đối diện với đôi mắt lãnh đạm của Khâu Linh Thải.


Ánh mắt cô ta hiện giờ càng lạnh lùng hơn so với trước kia. Khâu Linh Thải nhìn Vân Lục một cái rồi lại cúi đầu xem điện thoại, cả người toát ra vẻ 'không quan tâm'.


Hà phu nhân sửng sốt, nhưng cũng không thấy lạ lẫm gì. Bà kéo tay Vân Lục rồi nói: "Kệ con bé, tính nó là như vậy đấy."


Vân Lục cười nhẹ nhàng, nhìn Khâu Linh Thải thêm một lần nữa rồi mới nhìn đi chỗ khác.


Vân Lục hàn huyên với một vị phu nhân khác, bà ta cũng nói tính cách Khâu Linh Thải từ bé đã như vậy rồi.


Khâu Linh Thải dù có không cư xử tử tế, không giữ mặt mũi cho ai thì cũng chẳng có ai dám nói cô ta như thế này, như thế kia. Vĩnh viễn luôn có người đứng ra che chở, bao dung cho cô ta.


Vân Lục cong môi cười cười, ngồi xuống bên cạnh Lăng Diên. Lăng Diên giờ đây có thêm sự thành thục và tự tin của nữ cường nhân, nói chuyện ngắn gọn lưu loát làm mấy vị phu nhân đều vô cùng ngưỡng mộ, muốn nói thêm vài câu với bà.


Vân Lục cúi đầu nhìn điện thoại.


Giang Úc không dám trả lời hay là bận quá không có thời gian đọc tin nhắn?


 


Khâu Linh Thải đột nhiên đứng lên, di chuyển tới vị trí cạnh Vân Lục rồi ngồi xuống. Vân Lục liếc cô ta một cái rồi ngồi lùi vào trong, để trống ra một khoảng cách nhỏ rồi tiếp tục xem điện thoại.


Khâu Linh Thải cầm lấy một chiếc bánh quy cho vào miệng, ánh mắt lặng lẽ đánh giá Vân Lục.



Khâu Linh Thải nghe xong thì ánh mắt dừng lại ở ngón tay Vân Lục.


Vân Lục cũng sơn móng tay màu xanh nhạt. Sắc mặt cô ta trầm xuống, hờ hững lên tiếng: "Tuỳ tiện vào một tiệm móng thôi."


"Cũng rất đẹp." Hà phu nhân mỉm cười, sau đó ngạc nhiên nhìn Vân Lục:


"Ôi Vân Lục cũng sơn móng tay màu xanh nhạt kìa, hai đứa có điểm giống nhau này."


Khâu Linh Thải: "Không giống, tôi đẹp hơn cô ta."


Khâu Linh Thải trực tiếp cắt ngang lời của Hà phu nhân, mọi người trong phòng đều sửng sốt, đồng loạt nhìn về phía hai cô gái trẻ ngồi cạnh nhau.


Vân Lục cũng ngẩng đầu nhìn Khâu Linh Thải. Khâu Linh Thải nhếch môi nói tiếp: "Giang Úc là do tôi không cần, nếu tôi muốn thì không bao giờ tới lượt cô có cơ hội đâu."


Bầu không khí trong phòng im lặng đến gượng gạo. Sắc mặt Khâu Linh Thải vẫn không tốt, nhưng biểu cảm vô cùng kiêu ngạo, cao cao tại thượng. Ánh mắt cô ta nhìn Vân Lục như nhìn con kiến, công khai khinh thường ra mặt.


Vân Lục không hiểu mình đã đắc tội cô ta lúc nào. Có lẽ từ thời điểm Giang Úc xuất hiện trước mắt cô. Cô đã vô tình đắc tội với Khâu Linh Thải rồi. Vân Lục nhớ rõ kiếp trước là Khâu Linh Thải chủ động từ hôn.


Như vậy xác thật là Khâu Linh Thải không cần Giang Úc.


Vân Lục im lặng vài giây, khi cất tiếng lên thì giọng nói cũng trở lên lạnh buốt: "Nếu cô đã từ bỏ thì đừng có nói mấy lời không hay ho gì như vậy.


Giang Úc không phải là đồ vật, hắn là con người."


Sắc mặt Khâu Linh Thải lập tức thay đổi, cô ta đứng bật dậy, ánh mắt hung tợn nhìn Vân Lục chằm chằm.


Trong đầu Khâu Linh Thải lúc này đều là hình ảnh Giang Úc quỳ xuống, Giang Úc ôm Vân Lục rồi tự chụp ảnh, Giang Úc ôn nhu nói chuyện điện thoại với Vân Lục, Giang Úc cầm ô đi thẳng vào tòa nhà của Vân Lục mà không thèm quay đầu lại một lần.


Vân Lục không nói gì. Nhưng cô cũng đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Khâu Linh Thải. Khí thế không hề thua kém.


Khâu Linh Thải cắn răng: "Cô biết cô giống tôi của trước kia như thế nào không? Cô chính là bản fake của tôi!!


Giang Úc thích cô, chỉ vì cô giống tôi...."


"Cô đang nằm mơ à? Còn chưa tỉnh ngủ sao?" Một giọng nói lạnh lẽo truyền tới từ ngoài cửa, cắt đứt câu nói của Khâu Linh Thải.


Mọi người lại đồng loạt nhìn về phía cửa ra vào.


Giang Úc lười nhác dựa vào khung cửa, ngón tay kẹp điếu thuốc lá, hắn nhìn về phía Vân Lục rồi cất tiếng:


"Vợ à, bao cao su là anh giấu đi đó...


Về nhà anh sẽ quỳ ván giặt đồ xin lỗi em..."


Mọi người: "....."


Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Story Chương 57
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...