Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 50


Cửa phòng tắm mở ra đem theo hơi nóng len lỏi ra ngoài.


Giang Úc đi chân trần bế Vân Lục ra ngoài, áo sơ mi trên người phanh ra, quần dài còn không thèm cài cúc. Vân Lục hai mắt nhắm nghiền, hai tay vòng lên ôm lấy cổ Giang Úc. Cô khoác tạm chiếc áo tắm dài trên người, không buộc dây lưng nên hở ra một đoạn eo đã đỏ tím một mảng. Giang Úc đặt Vân Lục xuống giường, cô híp mắt, kéo chăn đắp kín người.


Trong chăn rất ấm áp, thân thể cô hơi run rẩy, đôi chân dài bủn rủn không còn chút sức lực. Vân Lục đỏ mặt, nghiêng đầu tránh ánh mắt của Giang Úc. Hắn khom lưng, hôn lên sườn mặt cô, hôn lên cổ cô. Bàn tay lần theo mép chăn tiến vào trong trêu chọc quấy rầy cô. Vân Lục im lặng tránh né, Giang Úc bật cười nhẹ nhàng, đôi mắt hẹp dài mang theo sự thỏa mãn vẫn chăm chú nhìn cô.


"Em ngủ đi, anh đi tắm đã."


Chiếc áo tắm duy nhất đã để cho Vân Lục mặc, Giang Úc chỉ có thể mặc lại bộ quần áo cũ, hắn đứng lên lộ ra v*m ng*c trần rắn chắc, vô số vết cào bị hai vạt áo che khuất, nửa kín nửa hở.


Hắn xoay người đi vào phòng tắm.


Vân Lục nằm im một lúc rồi đột nhiên kéo chăn che kín đầu, nằm bên trong thở hổn hển. Cô mở to mắt, trước mắt đen như mực. Cảm giác cơ thể vẫn còn rất nóng, tim vẫn đập thình thịch, cô kéo hai vạt áo tắm lại rồi mặc lại cẩn thận, gạt đi suy nghĩ lung tung rối loạn trong đầu.


Trong phòng tắm truyền tới tiếng nước chảy, rất nhiều hình ảnh lướt qua trong đầu Vân Lục, cô vùi mặt xuống gối, một lát sau liền ngủ mất.


Giang Úc bước ra ngoài, cầm khăn lông xoa tóc, trên người mặc bộ ngủ màu đen. Hắn bước tới đầu giường rồi chỉnh ánh sáng của đèn ngủ tối đi một chút.


Giang Úc vén chăn lên, khom lưng ngắm nhìn cô gái nhỏ cong người như con tôm luộc đã ngủ say. Hắn nhướng mày, cười một cái rồi đắp lại chăn cho cô.


Giang Úc đi ra ngoài, cánh cửa phòng ngủ phụ không đóng chặt, đồ đạc bên trong đã dọn hết ra ngoài, dưới đất có vài món đồ nghề sửa chữa lắp đặt của công nhân để lại.


Giang Úc bước tới sô pha ngoài phòng khách, notebook của hắn để lại đây từ mấy ngày trước vẫn đặt ngay ngắn trên bàn trà. Giang Úc ngồi xuống, lấy notebook tới rồi đặt lên trên đùi, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.


Chỉ một loáng sau, một bản xét nghiệm ADN thuộc về Vân Nghiêu xuất hiện trên màn hình.


Dòng kết luận cuối cùng có ghi: [Căn cứ vào kết quả phân tích ADN cho thấy Vân Nghiêu và Vân Xương Lễ có quan hệ cha con.]


Thời điểm làm giám định là sau khi Trình Kiều sinh đứa bé ra không bao lâu, cũng nói rõ Vân Xương Lễ đã xác minh thân phận của đứa trẻ này cẩn thận.


Giang Úc nhướng mày, khép notebook lại. Hắn lười nhác dựa vào ghế sô pha, có vài sợi tóc phía trước còn chưa lau khô, nhỏ nước xuống cằm hắn rồi men theo yết hầu mà thấm vào cổ áo.


Nửa tiếng sau khi tóc đã khô hoàn toàn, Giang Úc mới đứng dậy tắt đèn phòng khách, chỉ để lại một ngọn đèn tường nhỏ.


Trong phòng ngủ chính rất ấm áp, hắn đi tới phía bên kia giường rồi xốc chăn nằm xuống. Trong chăn càng ấm áp hơn, Giang Úc nương theo chút ánh sáng mờ mịt, dịu dàng nhìn cô gái nhỏ đang ngủ say bên cạnh.


Ngón tay với qua nâng cằm Vân Lục lên, trên môi cô vẫn còn vết cắn của hắn. Giang Úc lẳng lặng nhìn cô..


Vân Lục đang ngủ thì bị lật người lại, hai tay bị kéo lên trên đỉnh đầu, cô nhăn mày trợn mắt, giây tiếp theo môi đã bị m*t mạnh một cái.


Như kẻ say rượu tìm được chỗ dựa. Vân Lục ôm lấy lưng Giang Úc trong cơn mê tình chuếnh choáng.


Tiếng r*n r* nỉ non của cô gái vang lên trong đêm khuya, Vân Lục túm lấy gối đầu, nức nở khóc ra tiếng.


Cô dùng sức duỗi chân ra muốn phản kháng, nhưng cản bản chỉ là châu chấu đá xe với sức lực của Giang Úc.


Tận tới khi trời tờ mờ sáng thì lần h**n ** này mới kết thúc, Vân Lục ngủ mê ngủ mệt.


Gió bên ngoài rất lớn, thổi rèm cửa kêu phần phật. Giang Úc để trần người trên đứng dậy đóng cửa sổ sau đó quay về giường ôm Vân Lục ngủ.


 



Hơn 9h sáng.


Dì bảo mẫu mang đồ ăn vào nhà, sau khi sơ chế xong thì lấy máy hút bụi bắt đầu dọn dẹp vệ sinh. Bà vừa mới đi đến cửa phòng ngủ chính thì cánh cửa bật mở, một người đàn ông cao lớn bước ra, dì bảo mẫu hoảng hốt. Hắn nhíu đôi mắt hẹp dài quan sát bà rồi nhàn nhạt cất giọng nói có chút cáu kỉnh: "Dì không cần quét dọn phòng ngủ chính."


"À, được, được!" Dì bảo mẫu sững sờ, người đàn ông vai rộng chân dài, đi vào trong bếp rót hai cốc nước rồi quay lại phòng ngủ chính. Khi chuẩn bị đóng cửa lại thì hắn nói: "Dì nấu chút cháo nhé!"


Dì bảo mẫu nào dám từ chối, lên tiếng đáp ứng.


Vân Lục ngủ tới 10 rưỡi mới tỉnh, cả người mềm nhũn. Vừa mở mắt ra đã thấy Giang Úc ngồi dựa vào đầu giường bấm điện thoại. Hắn cúi đầu nhìn cô: "Tỉnh rồi hả?"


Mặt Vân Lục đỏ ửng, đêm qua cô mệt không chịu nổi. Cô lật nghiêng người tìm điện thoại, thấy trên đầu giường còn có một cốc nước.


Sáng nay hình như Giang Úc đã dùng miệng mớm nước cho cô thì phải???


Trời đất ơii..


Vân Lục lôi điện thoại vào trong ổ chăn, vừa mới bật lên đã nhìn thấy Vân Xương Lễ gửi tới một tin nhắn. Ông nói muốn mời cô ăn cơm trưa, muốn tâm sự với cô, thậm chí còn tỏ ý nguyện ý từ chức để cô ngồi vào vị trí CEO, sau đó sẽ đứng phía sau hỗ trợ cho cô.


Vân Lục đọc tin nhắn xong nửa ngày cũng không phản ứng lại. Ngẩn người một lúc mới trả lời Vân Xương Lễ một chữ: "Được!"


Vân Lục buông điện thoại, mắt nhìn thẳng không có tiêu cự. Giang Úc chống tay, cúi đầu khom người nhướng mày nhìn cô: "Trưa nay anh không ăn cơm cùng em được, anh bảo dì giúp việc chuẩn bị cơm cho em nhé?"


Vân Lục ngước mắt lên đối diện với đôi mắt của hắn: "Em cũng có chút việc phải ra ngoài."


"OKAY!"


Giang Úc nhấc Vân Lục ngồi lên đùi hắn, mặt Vân Lục đỏ như quả cà chua chín, tay chống lên vai hắn giãy giụa muốn xuống.


Giang Úc nhìn dấu hôn đỏ chót trên cổ cô, cười xấu xa: "Đi đâu? Để chồng thương em nào!"


"Giang Úc ~" Vân Lục đỏ mặt giãy giụa, hai người náo loạn thêm một lát, Giang Úc chăm chú nhìn vào đôi mắt trong veo của Vân Lục, hỏi: "Thích anh không?"


Vân Lục ngẩn người, nhìn chằm chằm đôi mắt sâu thẳm của Giang Úc, thành thật trả lời: "Thích."


"Chậc.


Anh biết ngay mà.


Em khẳng định thích anh muốn chết."


Trong lòng Giang Úc mỹ mãn sung sướng, trên mặt còn tỏ vẻ kiêu ngạo. Hắn ôm Vân Lục xuống giường, hai người cùng đi thay quần áo rồi ra phòng bếp ăn cháo.


Giang Úc mặc áo gió đen đi ra cửa, lại sắp đến tết rồi. Vân Lục cũng không tiễn hắn, cô trở về phòng chọn túi xách rồi đi tới nhà hàng đã hẹn trước với Vân Xương Lễ.


Trên đường đi, cô đã nghĩ rằng với tình trạng hiện giờ, Trình Kiều đội cho ông một chiếc nón xanh lớn như vậy, kiểu gì ba cô cũng sẽ ly hôn với bà ta.


Chỉ cần ông ly hôn, Vân thị sẽ ổn định lại. Sau này nếu cô thật sự lên nắm giữ chức vụ CEO, Vân Xương Lễ sẽ được sống cuộc sống thoải mái, thích làm gì thì làm cái đó. Cô cũng sẽ không can thiệp quá nhiều, tình cảm cha con trở thành như bây giờ thì cứ kệ như vậy đi.


Nhưng Vân Lục vạn lần không ngờ tới Vân Xương Lễ lại dẫn theo Vân Nghiêu tới, thằng bé đã hơn ba tuổi, ngồi ngay bên cạnh Vân Xương Lễ. Những suy nghĩ đã định sẵn trong đầu cô thoắt cái biến mất, cô đã quên mất sự tồn tại của đứa trẻ này. Sắc mặt Vân Lục trở nên phức tạp, cô đặt túi xách sang bên cạnh.


Vân Xương Lễ ngủ không ngon, giữa mày còn mang theo sự mỏi mệt: "Lục nhi, con muốn ăn gì?" Nói rồi ông đưa menu cho Vân Lục chọn trước.


Vân Lục nhận lấy menu nhưng lại không xem, cô đặt xuống bàn rồi nhìn chằm chằm Vân Nghiêu, không hiểu sao càng nhìn thằng bé cô lại càng thấy nó chẳng giống ba cô một chút nào.



Nếu Trình Kiều có gan đội nón xanh cho Vân Xương Lễ. Vậy đứa bé này....


Sắc mặt Vân Lục biến đổi, cô chỉ vào Vân Nghiêu rồi nghiến răng nói: "Ba, người đàn bà kia có gan ngoại tình, vậy ba có nghĩ..."


Vân Xương Lễ quay sang nhìn con trai, rồi nhẹ giọng trả lời: "Lục nhi, ý của con ba hiểu, nhưng mà....


Lúc thằng bé sinh ra, ba đã làm giám định ADN, nó đúng là con của ba.."


Ánh mắt Vân Xương Lễ đã bình tĩnh hơn tối qua rất nhiều, ông nhìn Vân Nghiêu như người chết đuối vớ được cọc, bám chặt không muốn buông...


Vân Lục sửng sốt: "Lúc nào?"


"Lúc mới sinh, chính ba là người làm giám định."


Vân Lục không nói thêm gì nữa, cô lại nhìn thằng bé. Vân Nghiêu rất ngoan, ngồi yên tại chỗ chơi đồ chơi. Vân Xương Lễ cầm lấy menu chọn mấy món ăn rồi bắt đầu nói vào việc chính: "Ba sẽ chuyển thêm 10% cổ phần cho con, ba giữ lại một chút là được. Ba sẽ hỗ trợ cho con ba tháng, sau khi con có đủ năng lực độc lập rồi, ba sẽ từ chức. Nhà cũ Vân gia mấy năm nay vẫn luôn để không, ba dự định quay về đó sống. Nếu con có thời gian rảnh... thì hãy tới thăm ba.."


Vân Lục nhéo nhéo ngón tay: "Vậy ba và Trình Kiều...."


Vân Xương Lễ: "Ba sẽ ly hôn với bà ta."


Vân Lục thở phào một hơi, một lúc lâu sau cô mới nhẹ giọng lên tiếng: "Không phải là con không muốn cho ba tái hôn, nhưng mà ba hoàn toàn có thể tìm một người tốt hơn.."


Nhìn bộ dạng mệt mỏi này của Vân Xương Lễ, Vân Lục chần chừ nhưng vẫn quyết tâm nói ra. Trả qua một kiếp sống đơn độc, Vân Lục mới hiểu tại sao người già luôn muốn có một người bạn đời ở bên cạnh bầu bạn. Lăng Diên ly hôn đã nhiều năm nhưng bà không hề có ý định hẹn hò, chứ đừng nói tới tái hôn. Mấy chuyện tình cảm này, cô thực sự không muốn can thiệp cũng không muốn ép buộc.


Nếu mẹ cô muốn tái hôn, vậy thì phải tìm một người đàn ông thật tốt, tốt hơn Vân Xương Lễ nhiều lần thì mới xứng với bà, bà càng ngày càng ưu tú, giỏi giang như vậy.


Người cha này của cô nếu không phải còn có quan hệ huyết thống ở đó. Vân Lục cũng chẳng buồn quan tâm.


"Ba biết rồi, ba cũng rất mệt mỏi." Vân Xương Lễ duỗi tay xoa đầu Vân Nghiêu. Vân Lục nhìn động tác của ông, chìm vào im lặng.


 


Đồ ăn đã lên đủ, đều là mấy món Vân Lục thích ăn. Nhưng cô lại chẳng có tâm trạng nào mà thưởng thức, cô an tĩnh ăn cơm. Vân Xương Lễ sẽ ngẫu nhiên gắp thức ăn cho cô.


Vân Lục suy nghĩ một chút rồi lên tiếng hỏi: "Khi nào ba định ly hôn? Còn cổ phần trong tay bà ta thì ba tính sao bây giờ?"


Trình Kiều nắm trong tay cổ phần của Vân thị, dù có ly hôn thì đó vẫn là của Trình Kiều. Nghĩ đến cảnh trong Vân thị có thêm một người cổ đông như bà ta, Vân Lục liền muốn xì máu mũi.


"Ba định đập tiền mua lại cổ phần của bà ta." Vân Xương Lễ cũng đã nghĩ tới chuyện này, suy nghĩ lâu thật lâu cũng chỉ nghĩ ra một biện pháp này.


Vân Lục tỏ vẻ không vui: "Nếu bà ta hét giá cao, vậy ba có mua không?"


Vân Xương Lễ ngẩn người, ông không biết phải nói gì, trông càng thêm vô lực.


Vân Lục rũ mắt, tiếp tục ăn cơm.


Vân Nghiêu được Vân Xương Lễ bón cho một ít canh trứng. Vân Lục nhìn qua, tâm tình càng thêm không rốt, dù thằng bé thật sự là con của ba cô thì cô cũng không thể nào coi nó như em trai ruột mà đối đãi. Vì thế ăn xong bữa cơm, Vân Lục xách túi rời đi ngay lập tức.


Cô bước ra khỏi nhà ăn mới cảm thấy tâm trạng tốt hơn một chút. Cô gọi xe tới Tinh Diệu, ở đại sảnh tầng 1 gặp phải năm người GY. Năm người kia thấy cô đến, ồn ào gọi một tiếng: "Cô giáo!"


Vân Lục gật đầu với bọn họ, đi thẳng đến chờ thang máy. Thành Ly đi tới nói: "Cô giáo, chúng tôi muốn livestream."


Vân Lục ngạc nhiên, quay đầu lại. Thành Ly mặc áo sơ mi trắng quần đen, thần sắc ôn nhu: "Chúng tôi muốn livestream, nhưng Lý Viên không đồng ý."



"Lý do?" Vân Lục hỏi lại.


"Bởi vì... cô giáo, ngài cho chúng tôi làm đi..."


"Đúng vậy, bây giờ mọi người đều thích xem livestream, vì sao chúng tôi lại không được làm?" Canh Khởi chen ngang, ngữ khí kiêu ngạo, tiến lên vài bước khoác vai bá cổ Thành Ly, hất cằm khiêu khích nhìn Vân Lục.


Vân Lục nhìn cái bộ dạng ẽo ợt đứng không ra đứng của Canh Khởi, tay cầm chặt quai túi xách bước thêm vài bước đánh vào người hắn.


"Áiiii!!!" Canh Khởi theo phản xạ mà đứng thẳng, ngữ khí đầy bất mãn. Vân Lục nhìn cậu ta chằm chằm, mắng một câu: "Những gì học ở lớp hình thể cậu đều đem cho chó ăn rồi hả?"


Mấy người GY đều sửng sốt, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Vân Lục lên tiếng giáo huấn người khác, Canh Khởi cũng là lần đầu tiên bị Vân Lục mắng, hắn cong người xoa xoa eo.


Thành Ly bẻ vai Canh Khởi, dựng hắn đứng thẳng người dậy.


Canh Khởi: "Cô giáo, ngài thay đổi rồi..."


Vân Lục cũng sửng sốt, cô cũng không nghĩ tới mình sẽ nói ra một câu như vậy, một lời mắng mỏ nhưng đầy sự thân thiết. Vậy chứng tỏ, cô cũng đã bớt đi vài phần lãnh đạm. Trước kia khi gặp họ cô cũng chẳng buồn nói năng gì, chứ đừng nói tới chuyện giáo huấn bọn họ ngay tại chỗ.


Vậy là cô thay đổi rồi sao?


Là Giang Úc đã khiến cô thay đổi, từ giây phút cô trút giận lên Trình Kiều chiều tối qua, cô cảm thấy linh hồn bên trong như được tái sinh.


Vân Lục nghĩ nghĩ, nhìn trợ lý của GY đang đứng bên cạnh họ rồi nói: "Đưa bọn họ đi đi, chuyện livestream nói sau."


Vân Lục nói xong liền bước vào trong thang máy. Hai gò má thoáng đỏ lên. Mấy chàng trai GY nhìn thấy, bọn họ quay lại nhìn nhau rồi đỏ mặt ngại ngùng, vội vàng đuổi theo bước chân trợ lý.


Cô giáo.


Thực sự đã dễ gần hơn rất nhiều rồi.


 


Giang Úc gửi tin nhắn tới hẹn cô buổi tối cùng nhau ăn cơm.


Vân Lục bấm điện thoại trả lời: Được, vậy em nấu cơm nhé?


Giang Úc: Vợ à! Em không cần nấu cơm cho anh, em cho anh làm là được rồi.


Vân Lục: Vậy thì không được đâu..


Giang Úc: Đệch??


Vân Lục nhắn tin với Giang Úc thêm một lát. Đúng lúc Lý Viên đẩy cửa đi vào thì nhìn thấy Vân Lục đang bấm điện thoại cười tủm tỉm.


"Đcm!!! Drama của nhà cậu đỉnh thật đấy!! Tối hôm qua tớ tới hơi muộn, nghe mọi người kể mà há hốc mồm luôn. Cậu có biết tối qua mẹ kế của cậu đi đâu không?"


"Đi đâu?" Vân Lục ngẩng đầu lên.


"Bà ta ra khách sạn, quẹt thẻ của ba cậu để đặt phòng, nhưng mà thẻ đã bị đóng băng cmnr, ha ha ha. Mẹ nó tớ cười muốn tắc thở luôn. Trình Kiều còn chạm mặt mấy vị phu nhân rất thân thiết với bà ta nữa chứ, mấy người đó thấy bà ta một cái là tránh như tránh ôn dịch. Đây này, tớ cho cậu xem video."


Vân Lục cúi đầu xem.


Trong video, Trình Kiều mặc bộ quần áo ở nhà màu xám, chật vật đứng trước quầy lễ tân khách sạn giơ tay che mặt, bên cạnh còn có vài vị phu nhân ăn mặc hoa lệ, túm tụm thầm thì cười nhạo bà ta. Trình Kiều không ngừng kéo tóc xuống che mặt, lại bị người ta mạnh bạo vén tóc lên nhìn mặt bà ta, trông Trình Kiều không khác nào chó nhà có tang.



Thật sự rất nực cười. Vân Lục xem xong thì quay mặt nhìn đi chỗ khác, Lý Viên ôm bụng cười sằng sặc, tắt video đi chuẩn bị nói vài chuyện với Vân Lục thì nhìn thấy dấu vết trên cổ cô.


Lý Viên giơ tay lên giật khăn quàng cổ của Vân Lục ra, trên cổ chi chít dấu hôn và vết cắn. Lý Viên trợn trừng mắt: "Cái gì thế này?"


Vân Lục kinh ngạc, vội vàng giữ chặt khăn quàng cổ. Sáng nay Vân Lục đã thoa không biết bao nhiêu kem che khuyết điểm mà vẫn không thể nào che nổi. Không nghĩ tới Giang Úc lại để lại nhiều dấu vết như vậy, dưới tình thế cấp bách cô đành quàng khăn, lúc trưa ăn cơm cũng không cởi ra.


Vân Lục đỏ mặt: "Trả lại cho tớ."


"Nói đi, nói đi, nói mau. Giang Thái tử gia đã làm gì cậu rồi hả?" Lý Viên nhìn chằm chằm những vết đỏ trên cổ Vân Lục, chỉ nhìn thôi đã biết trận chiến đêm qua k*ch th*ch đến mức nào. Vân Lục trừng mắt ngại ngùng nhìn cô bạn.


Lý Viên: "Nói đi chứ!!!"


"Vì sao cậu không đồng ý cho GY livestream?" Vân Lục hỏi một đằng trả lời một nẻo.


Lý Viên sửng sốt, vẫn tiếp tục nghiên cứu cổ Vân Lục: "Không có lý do gì cả, bọn họ đột nhiên muốn livestream, tớ cảm giác lãng phí thời gian. Hơn nữa, tớ nghĩ nên duy trì cảm giác thần bí, thuận tiện tránh để fans soi mói đời tư của bọn họ quá nhiều."


"Bọn họ kiên trì muốn livestream như vậy chắc chắn là có nguyên nhân. Cậu trả khăn quàng cho tớ đi!"


"Không trả đấy, cậu bật mí một chút đi xem nào, hai người tối qua..."


Lời còn chưa nói xong, cửa văn phòng đã bị Vương Lan Nghệ mở ra. Bà cầm theo một ít gấu bông muốn đưa cho Vân Lục xem.


Lý Viên giật mình hoảng sợ, vội vàng quàng khăn lại cho Vân Lục, thiếu chút nữa siết Vân Lục tắc thở.


Vương Lan Nghệ híp mắt nhìn Lý Viên: "Hai đứa làm cái gì thế?"


"Không có gì, không có gì! Vân Lục kêu lạnh, ha ha ha." Lý Viên cười nói, còn thắt một cái nơ cổ cho Vân Lục.


Vương Lan Nghệ không hỏi thêm, đặt gấu bông lên bàn rồi nói: "Của thương hiệu đang hợp tác gửi tới tặng, Viên Viên con đưa cho mấy người bọn họ nhé!"


"À vâng, được ạ!"


Sau khi hai mẹ con Lý Viên đi ra ngoài, Vân Lục thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu tập trung xử lý công việc.


 


5h. Giang Úc gửi tin nhắn tới nói hắn đang chờ dưới lầu. Vân Lục thu dọn đồ đạc rồi đi xuống. Đi ra đến cửa công ty thì nhìn thấy Giang Úc ngồi trên một chiếc Hummer đang chăm chú nhìn cô.


Cuối cùng cũng chịu đổi xe, Vân Lục nghĩ thầm.


Đúng lúc này đột nhiên có một đoàn phóng viên nhào tới, tranh nhau chĩa micro vào Vân Lục, Vân Lục theo bản năng mà lùi về sau vài bước.


Một vị phóng viên lớn tiếng dò hỏi: "Vân tiểu thư, chúng tôi đã nghiên cứu rất nhiều ngày rồi, bạn trai của cô họ Hứa có phải không ạ?"


Vân Lục sửng sốt.


Vân Lục đứng trên thềm cao, Giang Úc ngồi trong xe cũng nghe thấy câu hỏi này, hắn lười biếng nhấc tay chỉ chỉ vào mặt hắn.


Vân Lục nhìn ngón tay thon dài của hắn chỉ chỉ lên mặt rồi lại hạ xuống, chớp chớp mắt mờ mịt quay lại nhìn phóng viên, ai nấy đều tỏ vẻ tò mò muốn moi bằng được tin hot.


Vân Lục nghẹn một lát, chần chừ lên tiếng: "Phải..... không?"


Còi xe Hummer kêu inh ỏi, đám phóng viên giật mình quay đầu lại liền thấy cửa xe Hummer mở ra, một người đàn ông cao lớn bước xuống xe, đi tới vị trí họ đang đứng rồi chỉ thẳng vào mặt mình, ngữ khí còn mang theo tức giận: "Tôi! Là tôi! Tôi mới là bạn trai của cô ấy! Mấy người nhìn rõ chưa hả?"


Phóng viên: "......"


Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Story Chương 50
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...