Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 49


"Cậu nói cái gì?" Tiếng nói the thé vang vọng trong đại sảnh. Trình Tiêu không còn rảnh rỗi nghĩ tới sự đau đớn trên da đầu, cô ta quay ngoắt lại nhìn Khâu Quyến Đông đang đứng ở cửa. Hắn ta khẽ nhướng mày, không nghĩ tới lại bị lộ ngay vào lúc này, hắn cũng chẳng buồn quan tâm, thần sắc tự nhiên không chút hổ thẹn.


Nhưng mọi người đến dự tiệc đều chấn động.


A: "Tôi vẫn luôn biết Khâu thiếu gia chay mặn đều ăn, nhưng không ngờ...."


B: "Ui cha, hay như xem kịch vậy!"


C: "Úi gu mặn vcl!"


D: "Khâu Quyến Đông này đâu phải người tử tế, chuyện này có gì mà lạ đâu."


E: "Cô gái này cũng quá nghiêm túc với Khâu thiếu gia rồi."


Mỗi người nói một câu giống như đang cầm một khẩu súng bắn vào tim vào đầu Trình Tiêu. Vừa nãy Vân Lục cũng bị đối xử như vậy, Giang Úc buông bàn tay nắm tóc Trình Tiêu ra, đứng lui về phía sau Vân Lục ôm eo cô tiếp tục hóng drama.


Trình Tiêu vịn tay lên cây cột, nhưng dần trượt xuống và ngã ngồi xuống sàn nhà. Cô ta ngước lên nhìn thấy Giang Úc đang ôm Vân Lục, trên mặt Vân Lục vẫn còn vương nước mắt, Giang Úc nhỏ giọng dỗ dành rồi duỗi tay nhẹ nhàng lau đi cho Vân Lục.


Trình Tiêu nhìn cảnh tượng chói mắt trước mặt, cô ta cắn chặt răng, đột nhiên đứng lên lao về phía Khâu Quyến Đông.


Khâu Quyến Đông nhíu mày, không kịp tránh thoát để Trình Tiêu túm được cánh tay.


Sau khi giật được tay ra thì điện thoại của Khâu Quyến Đông lại trượt khỏi tay mà rơi xuống đất. Đúng lúc này điện thoại kêu 'tinh tinh' mấy tiếng báo có tin nhắn Wechat.


Trình Kiều: Cậu đang ở tiệc mừng thọ rồi sao? Lần trước cậu đánh rơi cà vạt ở chỗ tôi này....


"A ——" đọc được tin nhắn này, Trình Tiêu như phát điên mà gào lên. Cô ta lảo đảo chạy ra ngoài, thậm chí còn vấp chân vào nhau mà ngã chổng vó ngay ở cửa. Nhưng không có một ai tiến lên đỡ cô ta dậy.


Từ thời khắc Trình Tiêu bị Giang Úc động thủ túm tóc kia, đã không còn ai dám đứng ra nói đỡ cho cô ta nữa, cũng không có ai dám dùng thiện ý đối đãi với cô ta nữa.


Ngay sau đó chính là tiếng thuỷ tinh vỡ chói tai, mọi người đồng loạt nhìn về phía tiếng động phát ra, thấy Vân Xương Lễ mặc âu phục đen đứng như trời trồng, bên chân là vô số mảnh thuỷ tinh vỡ, có nhiều mảnh còn dính máu. Lúc này mọi người mới sực nhớ ra, đây chính là gia chủ đương nhiệm của Vân gia, cô gái vừa rồi chính là con gái riêng của vợ kế, như vậy thì....


Người bị Khâu thiếu gia cắm sừng không phải chính là người đàn ông trước mặt này sao? Vợ của ông ta đã lên giường với Khâu Quyến Đông.


So với sự điên cuồng, chật vật của Trình Tiêu thì Vân Xương Lễ chỉ im lặng bóp vỡ một ly rượu. Sắc mặt ông không có gì biến hoá, chỉ là không còn tươi cười như lúc mới đến nữa. Ông vốn không hề xấu, thậm chí còn có vài phần mị lực. Ông vô cảm dẫm lên những mảnh thuỷ tinh vỡ phát ra những tiếng 'kẽo kẹt', xoay người đi thẳng ra cửa.


Con ngươi bỗng co rụt lại khi ánh mắt ông quét qua Vân Lục, trong nháy mắt đó ông cảm thấy đau đớn cùng oán hận vô cùng.


Ông đi thẳng ra ngoài, khi đi đến cửa thì ngước mắt lạnh lùng nhìn Khâu Quyến Đông. Hắn ta cũng thu những biểu tình ôn hoà lịch sự vẫn diễn từ trước tới giờ trước mặt Vân Xương Lễ lại. Khâu gia là gia tộc cao quý, Vân gia là cái thá gì, cũng chỉ là một con kiến mà thôi, hắn ta cũng chẳng quan tâm tới sự giận dữ của lão già này.


Vân Xương Lễ không nói một câu, lặng lẽ rời khỏi bữa tiệc.


Vân Lục nhìn theo bóng lưng ba cô rời đi, đột nhiên cảm thấy ông thật đáng thương, thật đáng buồn. Cô vừa tiến lên hai bước đã bị Giang Úc ôm trở về, hắn nâng cằm cô lên, nghiêng đầu nhìn cô hỏi: "Em đi đâu?"


Trong mắt cô vẫn còn ánh nước, đôi mắt long lanh trong vắt, càng làm cô trở nên yếu đuối hơn, cũng rất xinh đẹp.


"Em muốn đi hóng drama!"


"Ồ??" Giang Úc bật cười: "Đi nào, chồng đưa em đi!"



Hắn vừa nói xong liền bế Vân Lục theo kiểu công chúa rồi đi thẳng ra cửa. Lưu lại một đám người đứng sau há hốc mồm kinh ngạc.


Cô thiên kim của Vân gia này không đơn giản chút nào.


Tình huống như vậy còn có thể đòi đi hóng hớt.


Quả nhiên đủ tàn nhẫn.


 


Khâu Linh Thải sắc mặt lạnh như băng, đầu tóc rối tung bước ra khỏi đám đông rồi rời khỏi đại sảnh. Đường đường là cháu gái của Khâu gia, đây là lần đầu tiên cô ta mất mặt như vậy.


Còn chưa đi tới phòng nghỉ, cô ta đột nhiên dừng bước chân, nhìn vị quản gia đứng trong góc rồi nói: "Ném mấy đứa vừa rồi khua môi múa mép ra ngoài."


Cút hết đi!


Khâu Linh Thải đẩy cửa phòng nghỉ ra, nghĩ tới gương mặt của Vân Lục. Từ hôm tình cờ gặp Vân Lục và Giang Úc ở hội quán Tinh Không, cô ta đã biết cô gái này không hề đơn giản. Giang Úc là loại người sẽ dạy bổ túc cho người khác sao? Lại còn dạy ở hội quán Tinh Không....


Hứa Điện và Chu Dương cũng chưa từng một lần nghiêm túc yêu đương, huống chi là Giang Úc. Khâu Linh Thải không thể nói rõ tâm trạng hiện giờ của mình là gì, tóm lại chính là vô cùng khó chịu.


Tiệc mừng thọ náo loạn một trận rồi lại trở về như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tận tới khi Giang Lục mang theo lễ mừng thọ là một chiếc hộp gỗ khắc hoa bước vào đại sảnh thì không khí bữa tiệc mới trở lại bình thường. Là


Giang Lục từ chối điếu xì gà mà chủ tịch Khâu mời, ông lên tiếng hỏi: "Giang Úc còn chưa tới nữa à?"


Khâu Quyến Đông lên tiếng trả lời thay: "Anh ấy đưa thiên kim Vân gia đi trước rồi ạ, chắc là có việc bận."


"Người trẻ tuổi mà, đều như vậy cả."


Chủ tịch Khâu đã chấp nhận chuyện hai nhà không thể liên hôn, có thể duy trì tình cảm thân thiết cũng rất tốt rồi. Lời nói ra đều là muốn nói đỡ cho Giang Úc, thể hiện sự yêu quý nuông chiều với hắn.


Nhưng thật ra, trong thâm tâm chủ tịch Khâu lại rất sợ tên Thái tử gia này. Mấy cái thủ đoạn trên thương trường của thế hệ ông ta căn bản không có đất dụng võ với Giang Úc


Giang Lục mỉm cười: "Ồ, là như vậy sao. Thôi kệ nó, hy vọng ông cụ không trách tội."


Chủ tịch Khâu vội vàng lắc đầu, làm sao dám chứ...


Giang Lục bảo vệ con trai mạnh mẽ như thế nào thì Giang Úc mới dám hiên ngang làm Thái tử gia rẽ ngang rẽ dọc ở cái đất Lê Thành này chứ!


Không một ai nói nửa lời tới chuyện vừa mới phát sinh, loại drama trong giới hào môn này đối với Giang Lục không có gì là mới lạ. Nói ra ngược lại lại làm hạ thấp đẳng cấp của ông.


Khâu Quyến Đông là nhân vật chính trong drama lần này cũng chẳng có cảm xúc gì. Thân phận của hắn ta còn ở đó, dù ăn chơi trác táng, lăng nhăng có tiếng thì cũng rất hiếm khi cưỡng ép người khác. Cho nên cuối cùng trong mắt người đời chắc chắn là người phụ nữ kia chủ động. Một bà già bước vào tuổi trung niên đang độ hồi xuân lại có thể không thích l*m t*nh với một chàng trai trẻ khỏe mạnh sao?


Xe thể thao phóng thẳng vào trong tiểu khu, đã lâu lắm rồi Vân Lục không quay về đây. Thời gian quả thật có thể xoá nhoà đi tất cả, với cô nơi này bây giờ thật xa lạ.


Giang Úc liếc nhìn vị trí ngày trước hắn nhặt được Vân Lục, cong môi cười cười nhìn cô gái ngồi bên cạnh. Lúc nãy khi lên xe cô đã dùng khăn tẩy trang lau sạch lớp trang điểm, trước mặt hắn bây giờ chính là khuôn mặt mộc của cô.


Lông mi dài như vậy, làm hắn muốn l**m một phát.


Ngay phía trước xe thể thao, hai chiếc xe hơi lần lượt nối đuôi nhau dừng lại. Trình Tiêu lái chiếc mini màu đỏ mượn của bạn, chiếc xe hơi màu đen đi phía sau là của Vân Xương Lễ.


Trình Tiêu nghiêng ngả lảo đảo vừa bò vừa chạy vào trong nhà. Chỉ một thoáng sau trong nhà vang lên tiếng hét chói tai. Vân Xương Lễ vừa bước vào cửa thì nhìn thấy Vân Lục và Giang Úc đứng ngay phía sau, ông cảm thấy rất mất mặt, chứ không hề phẫn nộ nhiều như ông tưởng.



Trong phòng khách là một mảnh hỗn độn, khi Vân Lục và Giang Úc đi vào thì nhìn thấy Trình Tiêu đang túm tóc Trình Kiều đè bà ta xuống ghế sô pha. Trình Kiều hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang phát sinh, cho tới khi Trình Tiêu gào thét chói tai: "Tại sao bà lại dám lên giường với Khâu Quyến Đông? Tại sao bà dám làm vậy hả? Bà có còn là mẹ của tôi không hả? Bà đm nó là cái loại phò phạch đê tiện."


Trình Kiều vẫn giãy giụa đến khi nghe thấy lời này, bà ta cứng đờ người, bất động tại chỗ. Trình Tiêu chộp lấy điều khiển TV, điên cuồng đánh vào đầu bà ta.


Trình Kiều đau đến mức phải giãy giụa để thoát ra, bà ta túm lấy tay vịn sô pha định vùng lên chạy trốn, vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ba người đang đứng ở phòng khách im lặng nhìn cảnh tượng nực cười của hai mẹ con bà.


Con ngươi Trình Kiều co lại, sắc mặt tái nhợt, cả người mất hết sức lực.
Trình Tiêu mặt đỏ như gà chọi, tưởng tượng đến cảnh mẹ mình và bạn trai mình lăn lộn quấn quýt trên giường, nghĩ đến mùi nước hoa ám trên người bà ta ngày hôm đó, nghĩ đến chính buổi sáng hôm đó Khâu Quyến Đông không trả lời tin nhắn, cũng không nghe điện thoại của mình, có phải lúc đó Khâu Quyến Đông đang chìm trong t*nh d*c với mẹ của cô ta hay không?


A ——


Trình Tiêu muốn phát điên rồi.


Trình Tiêu muốn đánh chết Trình Kiều.


Vân Xương Lễ thấy đánh đủ rồi liền tiến lên túm lấy tay Trình Tiêu, Trình Tiêu đang trong cơn điên loạn, đôi mắt long sòng sọc ngước lên nhìn xem là ai cản mình lại. Ngay khi nhận ra đó là Vân Xương Lễ, cả người Trình Tiêu lập tức co lại, rụt người về phía sau.


Vân Xương Lễ đẩy Trình Tiêu ra, kéo tay Trình Kiều nhấc bà ta dậy. Trình Kiều thở hắt ra một hơi, theo bản năng mà muốn giải thích với ông vài câu.


Trong lúc hoảng hốt, bà ta mới nhớ lại lý do vì sao lúc trước lại quyết tâm ở bên Vân Xương Lễ. Là do thời gian đã trôi qua quá lâu, bà ta đã dần quên đi mất, quên mất rồi....


"Xương.... Lễ." Trình Kiều yếu ớt lên tiếng, người bị lôi xềnh xệch ra ngoài cửa. Khi bà ta bị kéo ngang qua Vân Lục, Vân Lục cong môi, ánh mắt khinh miệt nhìn bà ta như nhìn một con gián. Trình Kiều hoảng hốt vô cùng, ngay giây tiếp theo, bà ta bị Vân Xương Lễ hất một cái, cả người lăn xuống bậc thang.


Chưa đợi bà ta bò dậy, Trình Tiêu đã bị Vân Xương Lễ đẩy xuống ngã đè lên người bà ta.


Trình Tiêu gào khóc, không rảnh nghĩ tới chuyện đánh Trình Kiều để trả thù nữa. Cô ta vội vàng bò lồm cồm rồi quỳ xuống đất, ngẩng đầu về phía Vân Xương Lễ đang đứng trên bậc thang: "Chú, chú ơi, con cầu xin chú..."


Trình Kiểu ngóc đầu lên nhìn người đàn ông đang đứng trên bậc thang.


Vân Xương Lễ lạnh băng lên tiếng: "Trình Kiều, cô nghĩ không sai. Trong lòng tôi chỉ có một mình Lăng Diên, tôi vẫn luôn hối hận vì đã lấy cô, vẫn luôn hối hận vì không chịu từ bỏ lòng tự trọng rẻ mạt này để cầu xin bà ấy cho tôi một cơ hội.


Tất cả những điều này đều là cô tự chuốc lấy!"


Vân Xương Lễ nói xong liền đóng sầm cửa lại.


Trình Kiều thét lên một tiếng, tinh thần hoàn toàn hỏng mất. Bà ta túm tóc, xoay người đối diện với Trình Tiêu, trong ánh mắt con gái bà ta ngập tràn hận ý.


Hai mẹ con luôn nương tựa vào nhau, tin tưởng lẫn nhau. Từ ngày hôm nay chính thức trở mặt thành thù. (Liên minh nội chiến vì 1 cái bòi. Haizzz)


 


Trong phòng khách rất ấm áp.


Vân Xương Lễ đóng cửa rồi xoay người lại, nhìn thấy Vân Lục và Giang Úc vẫn đứng đó. Ông phảng phất giống như già đi cả chục tuổi, sắc mặt ông không tốt nhưng cũng không còn hơi sức để tránh né nữa, ông bước từng bước đi vào phòng khách.


Vân Lục nắm chặt tay Giang Úc, nhìn Vân Xương Lễ một lúc lâu rồi mới lên tiếng: "Dù ba còn yêu mẹ, thì mẹ cũng sẽ không yêu ba nữa đâu. Ba không xứng đáng để mẹ vì ba mà quay đầu lại thêm một lần nữa."


Vân Xương Lễ ngã ngồi xuống sô pha.
Lúc này, cầu thang truyền đến tiếng bước chân, Vân Nghiêu từ trên tầng chạy xuống ôm chặt lấy chân Vân Xương Lễ. Vân Xương Lễ nhìn thấy con trai liền cảm thấy được an ủi rất nhiều. Ông bế thằng bé lên rồi ôm vào trong ngực. Vân Lục nhìn thấy cảnh này, cô cắn chặt răng.


Cửa sổ vang lên tiếng gõ, Trình Kiều đứng bên ngoài nói với vào trong: "Xương Lễ, anh hãy đối xử tốt với Vân Nghiêu, em thực sự xin lỗi anh."


Môi Vân Xương Lễ run rẩy, gào lên một tiếng: "Cút!"



Không còn động tĩnh gì nữa, Giang Úc nhướng mày nhìn Vân Nghiêu, vài giây sau ôm Vân Lục thì thầm: "Về nhé?"


Vân Lục không nhìn Vân Xương Lễ thêm nữa, cô ngước lên nhìn Giang Úc. Bóng dáng cô xuất hiện trong đôi mắt của hắn, giống như trong mắt hắn chỉ có thể chứa được một người là cô mà thôi. Hốc mắt Vân Lục đỏ lên, gắt gao siết chặt vạt áo sơ mi của Giang Úc trong tay.


Kiếp này, cô có Giang Úc, ít nhất còn có hắn...


Giang Úc thấy Vân Lục nhìn mình rồi đôi mắt đột nhiên đỏ lên, hắn hoảng sợ, luống cuống xoa xoa khoé mắt cô. Không nói thêm một lời mà ôm cô đi thẳng ra ngoài.


Cửa xe mở ra, Giang Úc nhét Vân Lục vào ghế phụ rồi cúi xuống hôn một cái lên môi cô, bực bội lên tiếng: "Đi! Chồng đưa em đi xả stress!"


Hắn nói xong lập tức lái xe phóng thẳng ra ngoài chặn đường Trình Kiều. Xe thể thao phanh 'kít' một cái dừng ngay sát chân bà ta.


Tài xế taxi đang chờ Trình Kiều thấy người lái xe thể thao này hung hăng như vậy lập tức quay đầu xe chạy mất hút.


Trình Kiều vẫn đang mặc bộ quần áo ở nhà màu xám. Bà ta không trang điểm, khóe mắt trũng xuống, thâm xì một vòng, thoạt nhìn trông giống bà cụ 70 tuổi.


Trình Kiều thấy xe thể thao rú ga lao tới theo phản xạ mà lùi về sau hai bước, trên mặt không hề có chút hối cải nào, ánh mắt ngập tràn oán hận nhìn Vân Lục chằm chằm. Bà ta trước giờ chưa từng e ngại gì Vân Lục.


Nhưng khi thấy Giang Úc bước xuống từ ghế lái. Sắc mặt Trình Kiều lập tức thay đổi, Giang Úc đóng cửa xe lại rồi dựa người vào xe, rút thuốc ngậm lên môi rồi châm lửa.


Sau đó vòng qua bên ghế phụ, mở cửa xe rồi đỡ Vân Lục xuống xe.


Vân Lục đi giày cao gót, ánh mắt cao cao tại thượng nhìn Trình Kiều rồi chậm rãi bước từng bước tới trước mặt bà ta. Giang Úc đứng phía sau vừa thưởng thức tấm lưng mảnh mai của Vân Lục vừa lên tiếng: "Có thể động thủ thì đừng có phí lời, vợ à, chồng của em dạy em như thế nhé!"


"Chúng mày muốn làm gì?" Trình Kiều lúc này mới phản ứng lại, sắc mặt đại biến.


Bà ta vừa nói xong thì bàn tay của Vân Lục cũng đồng thời hỏi thăm mặt của bà ta. Trình Kiều lùi về sau vài bước, lưng đập vào vách tường. Vân Lục tiến lên vài bước, giơ tay lên.


"A a a!" Trình Kiều chưa từng nghĩ đến Vân Lục lại có gan động thủ. Bà ta từ trước tới nay chỉ biết dùng ngôn ngữ để khiêu khích Vân Lục, bà ta giơ tay lên che hai bên mặt, che bên trái rồi lại che bên phải. Mặt bà ta chẳng mấy chốc sưng như đầu heo. Vân Lục đánh mệt rồi liền đứng thẳng người, nhẹ nhàng xoè bàn tay ra ngắm nghía.


Ung dung thư thái lên tiếng: "Dì Trình à, từ giây phút dì bước vào cửa nhà tôi, tôi đã muốn đánh dì rồi."


Hai kiếp rồi, cuối cùng cô cũng dám ra tay, cuối cùng cô cũng có thể ra tay. Cô chưa từng nghĩ có một ngày cô lại dùng vũ lực để giải tỏa cơn tức giận trong lòng. Có rất nhiều lúc Vân Lục hận không thể g**t ch*t hai mẹ con Trình Kiều, nhưng không có ai bảo vệ cô, làm chỗ dựa cho cô, cô không dám làm gì hết. Bây giờ thật tốt, cô đã có người chống lưng của riêng mình.


Trình Kiểu ngã ngồi dưới đất, cả người nhếch nhác như con chó bị rơi xuống nước. Bà ta run rẩy chỉ vào Vân Lục: "Tao... Tao sẽ đi tố cáo... mày..."


Nói đến đây, ánh mắt bà ta quét tới người đàn ông đứng sau lưng Vân Lục đang lười biếng hút thuốc liền cứng họng, cả người cứng đờ. Rời khỏi Vân Xương Lễ, bà ta chẳng có gì cả. Người trước mặt chính là Thái tử gia của Lê Thành này. Giang Úc nghiêng đầu nhìn khuôn mặt sưng vù của bà ta: "Bà nói gì? Nói tiếp đi xem nào? Sao? Muốn tố cáo vợ tôi ấy à?


Nào nào! Đứng dậy đi tố cáo luôn nhé?"


Giang Úc câu môi, hơi hơi mỉm cười: "Tôi lo bà không thể ở lại Lê Thành này quá hai ngày nữa đâu."


Trình Kiều tái mặt sợ sệt.


Vân Lục nhìn Trình Kiều, cầm khăn giấy chậm rãi lau tay, lại nhìn bà ta thêm một cái rồi mới xoay người đi về phía Giang Úc, hắn mặc một thân áo đen quần đen, ngậm điếu thuốc duỗi tay nghênh đón cô.


Vân Lục vừa đi vừa nghĩ, kiếp trước cô chưa từng được kiêu ngạo bao giờ, cô không biết cảm giác kiêu ngạo là như thế nào. Rõ ràng là một cô thiên kim có tiền mà còn chẳng được sống vui vẻ như một cô gái con nhà bình dân.


Hiện giờ.


Cô đã hiểu cảm giác kiêu ngạo là như thế nào rồi.



Giang Úc đã mang tới tự tin cho cô.


Vân Lục đi đến gần, rút điếu thuốc trong miệng Giang Úc ra.


Giang Úc sửng sốt, theo phản xạ mà giơ hai tay đầu hàng: "Sau này anh không hút nữa."


Vân Lục: "......"


Vốn dĩ cô định hôn hắn một cái. Nhưng thôi vậy, cô nhét điếu thuốc lại vào miệng Giang Úc. Giang Úc nhướng mày, xác nhận Vân Lục không hề không vui, cũng không hạn chế hắn hút thuốc mới thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi kéo Vân Lục nhét vào xe.


Xe lái về tòa nhà Vân Lục ở, cô ngồi trên xe xoa xoa lòng bàn tay. Đánh ác quá, tay cũng đau theo. Giang Úc nhìn thấy nhưng không nói câu gì.


Hai người đi vào nhà, Giang Úc mở ngăn tủ dưới TV lấy bông và rượu thuốc từ trong hòm thuốc gia đình ra.


Hắn kéo Vân Lục ngồi xuống sô pha sau đó quỳ một gối xuống, lấy bông thấm rượu thuốc rồi xoa bóp tay cho cô.


Lòng bàn tay đỏ ửng, còn hơi sưng. Giang Úc vừa xoa bóp vừa ngẩng đầu trách cứ cô: "Tay hết sức thì dùng chân. Chân hết sức thì cởi giày cao gót ra mà đánh chứ? Em chưa đánh nhau bao giờ à? Mấy chuyện này mà cũng không biết?"


Vân Lục dựa vào ghế sô pha, xoè tay: "Ừm, em chưa từng đánh nhau."


Giang Úc lại ngửa đầu, híp mắt nhìn cô: "Không có tiền đồ."


Ăn mặc thì trông thành thục gợi cảm như vậy, mà hễ mở miệng là hãm muốn chết. Vân Lục quyết định câm miệng, không tranh cãi thêm nữa.


 


Giang Úc xoa bóp một lúc thấy tay cô không còn sưng như trước nữa. Hắn suy nghĩ một chút rồi muốn nói kháy cô thêm vài câu. Vừa ngước mắt lên lại thấy cô bĩu môi ngồi phát ngốc trên ghế. Đôi mắt long lanh xinh đẹp ngơ ngác nhìn hắn, vài sợi tóc rũ xuống trên cổ, trên vai cô.


Cần cổ thon dài trắng nõn, xương quai xanh rất sâu cũng lộ ra. Đôi mắt Giang Úc tối sầm, hắn vòng tay giữ gáy cô rồi kéo xuống, ở tư thế này cuồng nhiệt mà hôn cô.


Vân Lục kinh ngạc, rồi sau đó chậm rãi nhắm mắt lại.


Đầu lưỡi của hai người cuốn lấy nhau, cơ thể Vân Lục khẽ run lên, cô nghe thấy tiếng hòm thuốc bị đá văng ra, rồi váy cô bị xốc lên.


Đôi chân dài bại lộ trong không khí. Run rẩy vừa vì lạnh, vừa vì sợ hãi.


Sau đó Vân Lục bị Giang Úc bế công chúa.


Áo sơ mi của Giang Úc đã cởi mấy cúc, hắn nghẹn giọng lên tiếng: "Đi tắm trước, em đã quá mệt mỏi rồi."


Trong phòng tắm.


Hơi nước đọng lại thành rừng giọt chảy xuống vách tường lát gạch hoa tạo thành từng vệt dài. Gương cũng mờ hơi nước, một mảnh mông lung.


Cửa kính mờ ảo hiện lên hai bóng người dựa sát vào nhau, một cánh tay mảnh mai khẽ đẩy thân hình cao lớn.


Trong phòng tắm vang lên âm thanh khiến người ta mặt đỏ tim đập.


Tiếng r*n r* mềm mại.


Tiếng th* d*c trầm thấp.


Tiếng cầu xin nức nở.


Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Story Chương 49
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...