Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Chương 48
Ông cụ Khâu là người có tiếng nói trong rất nhiều gia tộc hào môn Lê Thành, ông là người đã đưa mối quan hệ với Giang gia lên mức tốt nhất, chính vì thế cho nên Khâu Linh Thải mới có thể định ra hôn ước với Giang Úc, trở thành vị hôn thê của Giang Thái tử gia. Tuy rằng hiện tại hai nhà đã huỷ hôn, nhưng mối quan hệ thì vẫn còn tồn tại ở đó.
Khâu Linh Thải mặc một bộ lễ phục màu đỏ, minh diễm động lòng người. Ngoại trừ gương mặt đơ như xác chết.
Con trai trưởng Khâu gia chỉ có một cô con gái duy nhất, con trai út Khâu gia thì lại chỉ có duy nhất một cậu con trai. Nên cho dù Khâu Quyến Đông không có chí tiến thủ, ăn chơi trác táng ph*ng đ*ng. Nhưng khi xuất hiện trước mặt người ngoài thì vẫn là một bộ dạng ôn hoà văn nhã.
Hắn cũng rất thân cận với ông cụ Khâu, ngoại trừ hiện tại hắn không được chia cổ phần của Khâu gia thì ông cụ vô cùng sủng ái yêu thương hắn.
Khâu Linh Thải và Khâu Quyến Đông là cháu gái và cháu trai được ông cụ nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên, tất nhiên sẽ là người thay ông cụ tiếp khách.
Hai người đứng ở cửa, vừa nói chuyện phiếm với nhau vừa tiếp đón khách tới. Vân Xương Lễ dẫn theo Trình Tiêu tới, cô ta vừa nhìn thấy Khâu Quyến Đông lập tức chạy tới sà vào lòng hắn. Khâu Quyến Đông hờ hững đưa tay ra đỡ Trình Tiêu, không thấy Trình Kiều tới liền cong môi cười lạnh một tiếng.
May là bà già đó không tới, hắn ta thật sự không muốn nhìn thấy Trình Kiều thêm một lần nào nữa. Trình Kiều còn gửi tới rất nhiều tin nhắn nói bóng nói gió muốn hẹn hắn 'gặp mặt' thêm một lần nữa. Trình Tiêu chu môi nũng nịu: "Dạo này người ta chẳng được gặp anh gì cả~~~."
"Bận!" Khâu Quyến Đông nhàn nhạt trả lời, ngẩng đầu chào hỏi Vân Xương Lễ. Ông mỉm cười nói: "Mấy người trẻ tuổi các cháu nói chuyện nhé, chú sang bên kia tìm ba cháu."
"Vâng!" Khâu Quyến Đông gật đầu, Vân Xương Lễ nhìn Trình Tiêu một cái, muốn cô để ý tình hình một chút, vừa mới tới đã ôm ôm ấp ấp treo trên người đàn ông.
Trình Tiêu sợ hãi, buông lỏng hai bàn tay đang bám trên cổ Khâu Quyến Đông rồi đứng thẳng dậy. Hắn ta khẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi, vỗ bả vai Trình Tiêu bảo cô ta nói chuyện với Khâu Linh Thải.
Trình Tiêu vừa nhìn thấy Khâu Linh Thải là lại nhớ đến khuôn mặt buốt giá của Giang Úc, rồi sực nhớ tới câu nói Giang Úc gọi Vân Lục là vợ.
Vậy là Giang Úc và Vân Lục yêu đương sao? Nhưng rõ ràng Giang Úc và Khâu Linh Thải còn có hôn ước mà?
Trình Tiêu bừng tỉnh, đang muốn nói thêm vài câu để thăm dò Khâu Linh Thải thì ngoài cửa bỗng xôn xao ồn ào. Khâu Quyến Đông đứng bên cạnh cũng thẳng lưng, ánh mắt nhìn thẳng ra ngoài.
Trình Tiêu quay đầu lại thì thấy một thân ảnh cao gầy đang chậm rãi tiến vào, khí chất xuất chúng. Khi đi đến cửa thì nghiêng đầu mỉm cười rồi gật đầu với người đón tiếp. Lễ phục đen dài càng làm cô gái đó trông cao hơn, nổi bật làn da trắng nõn, mịn màng như một khối ngọc mỡ dê, cả cơ thể giống như đang chìm trong một tầng ánh sáng lung linh. Một khắc nhìn thấy khuôn mặt của cô gái đó, Trình Tiêu hận không thể xông lên xé nát khuôn mặt đó ra.
Đây là Vân Lục sao? Là người đã từng bị cô ta tính kế, chọc cho phát rồ chỉ biết cáu giận rồi làm khùng làm điên sao?
Khâu Quyến Đông nhìn Vân Lục không chớp mắt càng khiến Trình Tiêu điên tiết hơn, trong cơn giận dữ, cô ta túm lấy cánh tay Khâu Quyến Đông lắc lắc, nhưng chẳng nhận lại được một chút phản ứng nào. Hắn ta giật tay ra chỉnh lại tay áo, cổ áo rồi tiến lên vài bước tới trước mặt Vân Lục, mỉm cười: "Vân tiểu thư!"
Vân Lục sửng sốt nhìn người đàn ông mặc tây trang, đeo giày da đột nhiên xuất hiện trước mặt, nhẹ giọng lên tiếng: "Xin chào!"
Vân Lục quả thật rất hợp với màu đen, làn da trắng như vậy, mịn màng như vậy. Hơn nữa bộ lễ phục này khéo léo khoe triệt để toàn bộ dáng người của cô. Nụ cười trên môi Khâu Quyến Đông càng sâu thêm: "Cảm ơn em tới tham dự đại thọ của ông nội tôi, tôi dẫn em tới khu nghỉ ngơi chờ nhé? Ba của em..."
"Không cần." Một giọng nói kiêu ngạo cắt ngang câu nói của Khâu Quyến Đông, người đàn ông mặc một cây đen tiến tới, ôm lấy eo của Vân Lục. Đầu ngón tay vẫn kẹp điếu thuốc đang cháy dở, Giang Úc nhìn Khâu Quyến Đông, kiêu ngạo nhướng mày.
Khâu Quyến Đông sửng sốt, lúc này hắn ta mới nhớ ra Giang gia và Khâu gia đã giải trừ hôn ước rồi. Khâu Quyến Đông nhìn chằm chằm bàn tay đang ôm lấy eo Vân Lục, trong lòng thầm tặc lưỡi, thật đáng tiếc.
Vân Lục nghiêng đầu nhìn thấy là Giang Úc thì thở phào nhẹ nhõm, thiếu chút nữa cô đã lấy túi xách đánh cho đầu hắn nở hoa rồi. (Kiểu Giang Úc đột nhiên tới ôm eo mà Vân Lục không biết là ai, nghĩ là kẻ háo sắc nào đó nên đang chuẩn bị đánh ấy...)
Giang Úc cúi đầu nhìn Vân Lục rồi 'hừ' một tiếng: "Nhìn cái gì? Chờ lát nữa anh thu thập em."
Giang Úc nói xong cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn Khâu Quyến Đông một cái, ôm eo Vân Lục trực tiếp rời đi, Vân Lục theo quán tính không thể không đi theo bước chân Giang Úc, bàn tay ôm eo cô cũng không chịu để yên, lướt một đường lên rồi hung hăng đè lên tấm lưng trần. Vân Lục cứng đờ cả người.
Giang Úc híp híp mắt, hắn quay trái quay phải rồi chỉ vào một cô thiên kim cách đó không xa: "Cô! Lại đây!"
Ngữ khí của Giang Úc nghe rất đáng sợ, cô thiên kim kia vốn dĩ đang nhìn lén hắn lập tức hoảng sợ, nhưng không có gan từ chối, cẩn thận tiến lại gần rồi len lén nhìn Vân Lục. Giang Úc hất cằm, kiêu ngạo lên tiếng: "Cởi áo khoác của cô ra cho tôi!l
"Hả?" Cô thiên kim kia trông rất ngạc nhiên, những người đứng gần đó cũng quay sang nhìn. Cô ta cắn cắn môi, dưới ánh mắt lạnh lẽo của Giang Úc mà chậm rãi cởi áo choàng đen ra đưa tới. Giang Úc rũ ra rồi khoác lên vai Vân Lục, trực tiếp che khuất tấm lưng xinh đẹp của cô.
"Lát nữa sẽ bồi thường cho cô, cuốn xéo!" Giang Úc ôm eo Vân Lục đi về phía phòng nghỉ. Cô thiên kim kia đáng thương rời đi, Giang Thái tử gia bắt nạt người khác công khai nhưng không có một ai dám hé răng nói nửa lời. Vân Lục cũng ngậm miệng im thin thít, cô động động bả vai.
Giang Úc giữ chặt người cô, 'hừ' một tiếng.
"Em cmn dám ăn mặc như thế này ra ngoài, em muốn chết có phải không?"
Vân Lục: "Không muốn."
"Còn dám cãi?" Giang Úc tức sắp xì khói đầu rồi.
Vân Lục: "Không..."
"Câm miệng!"
Nói nữa hắn sẽ tìm băng keo dính miệng cô lại.
Giang Úc đưa Vân Lục đến một vị trí tương đối kín đáo, đi đến đâu là người ở đó rạt sang hai bên nhường đường, người đứng lên thì không dám ngồi xuống khi hắn chưa gật đầu, một đám người cứ đứng như trời trồng giống một lũ ngốc.
Vân Lục lúc này mới phát hiện ra, Giang Úc ở bên ngoài thực sự rất kiêu ngạo. Những tin đồn kiếp trước cô nghe được đều không phải là giả.
Giang Úc dí Vân Lục ngồi xuống sô pha, quay đầu nhìn một người phục vụ rượu, cô ta nhanh chân tiến tới. Vân Lục giơ tay định lấy một ly vang đỏ thì bị Giang Úc vỗ 'bộp' một cái vào mu bàn tay: "Em còn dám uống rượu?
Lấy một ly nước trái cây tới đây!" Giang Úc không khách khí mà ra lệnh với người phục vụ rượu.
Người kia vội vàng chạy đi rồi quay lại rất nhanh. Vân Lục không muốn nhưng đành phải nhận, đôi mắt chăm chú nhìn Giang Úc. Giang Úc an trí cẩn thận cho Vân Lục xong thì chuẩn bị đứng dậy, quay sang lại thấy ánh mắt long lanh của Vân Lục thì sửng sốt, hắn khom lưng kề sát lại: "Có phải anh hung dữ quá rồi không?"
Vân Lục vô cảm: "Anh nói xem?"
Giang Úc: "Thất sách, thất sách! Về nhà anh sẽ quỳ ván giặt đồ bồi tội với em!"
Vân Lục đột nhiên âm dương quái khí: "Em làm gì có bản lĩnh đó~."
Giang Úc ngây người, vài giây sau cúi xuống hôn Vân Lục một cái.
"Em có, em tất nhiên là có chứ! Anh ra chào hỏi với ông cụ một lát, em ngoan ngoãn ngồi đây, Lý Viên tới chưa?
"Chắc là tới rồi!" Vân Lục nhìn những người đứng như trời trồng xung quanh, đỏ mặt gật đầu đồng ý.
"Vậy được rồi, anh cho phép em chơi với Lý Viên một lát!"
Vân Lục: "Ngày nào chúng em chẳng chơi với nhau.."
Giang Úc: "....."
A!
Con thỏ ngốc này, chờ đấy!!!!!
A a a!!
Hắn tàn nhẫn trừng Vân Lục một cái rồi đứng dậy rời đi. Một đám người lập tức lùi lại tránh đường cho hắn.
Cho đến khi thân ảnh cao lớn đó biến mất khỏi tầm mắt. Đám người đó mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng ngồi xuống ghế, lén lút nhìn trộm Vân Lục, ánh mắt họ rất phức tạp.
Vân Lục cũng thở dài một hơi, cẩn thận nhấp từng ngụm nhỏ nước trái cây, im lặng chờ Lý Viên tới.
Trình Tiêu cũng vô cùng ngạc nhiên, cô ta nhìn Khâu Linh Thải, chờ Khâu Linh Thải làm gì đó để gây khó dễ. Nhưng không ngờ Khâu Linh Thải chỉ im lặng nhìn theo bóng lưng hai người đó, nhìn Giang Úc che chở cho Vân Lục đi tới khu nghỉ ngơi, nhìn Giang Úc dùng thân phận cản trở những người khác tới gần Vân Lục. Khâu Linh Thải cứ đứng im như tượng mà nhìn theo, một lúc lâu sau mới quay người rời đi, để Khâu Quyến Đông đón khách một mình.
Khâu Linh Thải vừa đi, Trình Tiêu lập tức tiến tới khoác tay Khâu Quyến Đông, cô ta còn giận dỗi lúc nãy bạn trai mình lại nhìn con ranh Vân Lục đó chằm chằm như vậy. Nhưng Trình Tiêu biết hiện giờ không phải là lúc để chất vấn Khâu Quyến Đông, cô ta cố gắng đè nén cơn ghen xuống, nhẹ nhàng hỏi bạn trai: "Sao Giang Úc lại đối xử với chị Linh Thải như vậy? Ha! Hắn thật quá đáng mà!"
Khâu Quyến Đông nhíu mày rồi rút tay ra: "Tôi còn phải đón khách, cô ra bên kia nghỉ ngơi chút đi, lát nữa tôi tới tìm cô."
"Quyến Đông." Trình Tiêu bất mãn kêu lên một tiếng.
Khâu Quyến Đông không buồn phản ứng lại, tiến lên phía trước vài bước tiếp tục tươi cười đón khách. Trình Tiêu cảm giác có người đang nhìn qua, cô ta cố gắng áp chế cơn giận, xách váy đi về phía khu nghỉ ngơi. Trình Tiêu nhìn thấy Vân Lục đang cúi đầu bấm điện thoại, bỗng nhớ tới cảnh tượng Giang Úc bá đạo che chở cho Vân Lục. Cô ta ghen ghét muốn chết. Nhìn quanh thấy có một tốp thiên kim đang đứng túm tụm lại đánh giá Vân Lục, đôi mắt lóe lên tia hung ác.
Trình Tiêu cầm theo ly rượu vang đỏ, đi tới chiếc ghế mà cô thiên kim bị Giang Úc 'mượn' áo khoác đang ngồi.
Lý Viên nhắn tin cho Vân Lục nói rằng đường tắc quá, không biết bao giờ mới tới nơi, kêu gào đau khổ trong điện thoại.
Vân Lục bảo cô ấy đừng có gấp, sau đó mới để ý thấy Giang Úc đã gửi tới mấy tin nhắn từ lâu.
"Em đang ở đâu? Anh đón em tới tiệc mừng thọ nhé?"
"Vợ à, em nghe điện thoại đi chứ? Điện thoại em để trang trí đấy à? Anh gọi cho em bao nhiêu cuộc rồi đấy, anh tức giận đó!!!!"
Vân Lục: "....."
Người này thật là.
Vân Lục chuyên tâm xem tin tức, định chờ Lý Viên tới rồi cùng nhau đi chào hỏi một chút. Xem điện thoại được một lúc Vân Lục bỗng cảm thấy bầu không khí có chút không thích hợp, sau đó cô nghe được mấy cô gái bên cạnh xì xầm
A: "Không biết xấu hổ nhỉ? Vậy mà còn dám tới tiệc mừng thọ nhà Khâu tỷ tỷ!"
B: "Rõ ràng là đến để câu dẫn Giang Úc chứ sao nữa? Không thấy cô ta ăn mặc hở hang như vậy à?"
C: "Ha! Vân thị loại gia tộc hạng mấy? Rác rưởi làm sao xứng với Giang gia được? Cô ta si tâm vọng tưởng rồi, Giang Thái tử gia chắc chắn chỉ chơi bời qua đường thôi.
D: "Còn chưa kết hôn thì làm gì có thiếu gia nào nghiêm túc làm người chứ? May mà Khâu tỷ tỷ tốt tính lại rộng lượng, không so đo với loại phụ nữ như thế này."
E: "Đúng vậy, Khâu tỷ tỷ và Giang Thái tử gia mới là cuộc hôn nhân được hai nhà ủng hộ, cưới hỏi đàng hoàng."
F: "Sao cô ta lại có mặt ở đây? Đuổi ra ngoài đi chứ, Vân gia rác rưởi mà cũng dám huênh hoang với Khâu tỷ tỷ, gọi người đuổi cổ cô ta ra ngoài!"
G: "Ấy, không thể đuổi cô ta ra ngoài dễ dàng như vậy được, phải tung lên mạng cho nhiều người biết, để mọi người mắng chửi cô ta. Ha! Lại còn là bà chủ Tinh Diệu, lại còn muốn cướp chức vị CEO của ba cô ta nữa chứ! Ha ha! Khẳng định là kiểu gì cũng phải tắm trong bể nước bọt của người đời."
H: "Đúng đấy, nhanh lên, chụp lại mặt cô ta đi, đăng lên mạng, tiểu tam đoạt vị hôn phu của người khác.."
Vân Lục ngẩng đầu lên, trước mặt là mười mấy cô thiên kim đang đứng thành một nhóm, khuôn mặt ai nấy đều tràn ngập ác ý. Đặc biệt là cô gái đứng đầu còn giơ điện thoại thẳng vào mặt Vân Lục.
Vân Lục hung hăng gạt bàn tay cầm điện thoại ra rồi đứng bật dậy: "Mấy người có ý gì?"
Cả người cô hoảng phát run, áo choàng đang khoác trên vai cũng trượt xuống, phía sau lưng nổi cả da gà.
I: "Lại còn có ý gì? Mày nghe không hiểu à? Ha ha, Giang Thái tử gia và Khâu tỷ tỷ đã có hôn ước từ bé rồi. Mày tới đây ôm ôm ấp ấp với chồng chưa cưới của người khác mà không thấy xấu hổ hả?"
Hôn ước?
Không phải Giang Úc nói đã huỷ bỏ rồi sao?
Vân Lục mờ mịt nhìn mấy cô gái trước mặt, lùi về sau vài bước. Cô gái kia vẫn cầm điện thoại dí sát vào mặt Vân Lục muốn quay chụp cô. Vân Lục giơ hai tay che mặt theo bản năng.
Cô cảm thấy khuất nhục cực kỳ, vài giây sau Vân Lục hô lên: "Giang Úc! Giang Úc! Anh ra đây cho tôi!"
Vân Lục run bần bật, Giang Úc chưa huỷ hôn ước, hắn không hề huỷ hôn ước. Hắn vẫn luôn lừa gạt cô.
Vân Lục càng nghĩ người càng lạnh lẽo hơn. Nghiêng ngả lảo đảo bước xuống cầu thang đi về phía đại sảnh. Cô muốn tìm người, muốn tìm Giang Úc.
Ánh đèn sáng trưng chiếu thẳng xuống, Vân Lục nhìn thấy Trình Tiêu đứng cách cô không xa đang nhìn cô nhếch môi cười nhạo, máu trong người như muốn chảy ngược. Vân Lục bước xuống một bậc cầu thang, không ngờ lại bị trượt chân, cơ thể theo quán tính mà ngửa ra sau.
Đúng lúc này có một cánh tay mạnh mẽ rắn chắc vòng qua đỡ lấy eo cô, Vân Lục mờ mịt ngẩng đầu liền thấy Giang Úc túm tóc Khâu Linh Thải kéo tới trước mặt mọi người. Kiểu tóc gọn gàng của Khâu Linh Thải đã rối tung, cô ta loạng choạng vì phải chạy theo bước chân của Giang Úc, mãi lúc này mới có thể miễn cưỡng đứng vững.
Cô ta chật vật lên tiếng: "Tôi và Giang Úc đã huỷ hôn từ lâu."
Mọi người đang có mặt trong đại sảnh 'ồ' lên. Khâu Linh Thải quay đầu lại nhìn Giang Úc, nhưng Giang Úc căn bản là chẳng buồn nhìn cô ta lấy một cái. Hắn đỡ Vân Lục đứng thẳng rồi sải bước đi tới vị trí Trình Tiêu đang đứng sau đó túm lấy tóc cô ta giật mạnh, kéo cô ta ra giữa đại sảnh rồi cười lạnh:
"Mày ở đây bịa chuyện chia rẽ, vậy mày có biết mẹ mày dùng chung đàn ông với mày không?"
Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Story
Chương 48
10.0/10 từ 22 lượt.
