Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Chương 47
"Phó tổng thì không có, chú thì có được không?" Cửa phòng họp mở ra, một người đàn ông cao lớn tuấn lãng đứng ở cửa, ánh mắt trầm tĩnh mang theo uy nghiêm.
Bốn người trong phòng họp đều đồng loạt nhìn qua, sắc mặt Giang Úc biến đổi: "Ba, không liên quan tới ba."
Giang Lục đi vào trong, kéo ghế ra ngồi xuống rồi liếc mắt nhìn Giang Úc, sau đó lại nhìn sang Vân Lục. Vân Lục bị ông nhìn, lập tức hoảng sợ.
Giang Lục hiện tại đang là chủ tịch đương nhiệm của Giang gia, ở Lê Thành ông cũng là đối tượng được rất nhiều phụ nữ theo đuổi. Ông thành thục ổn trọng, có tiền còn có quyền, rất thâm tình. Vợ ông đã qua đời nhiều năm nhưng ông vẫn không tái hôn, những người phụ nữ muốn gả cho ông chờ đến tóc đã bạc mà vẫn không từ bỏ, có người còn tuyên bố sẽ đợi ông cả đời.
Kiếp trước, Vân Lục đã từng xem qua một topic, trên đó viết tên rất nhiều người phụ nữ đang xếp hàng chờ một cái gật đầu của ông.
Tuy rằng sau này, Giang Lục bị Giang Úc kéo xuống đài. Nhưng mị lực của ông vẫn không tổn hao chút nào. Trong ký ức của Vân Lục, quan hệ của mọi người trong Giang gia đều rất tốt. Thực ra là Giang Lục tự nguyện lui về sau ở ẩn để Giang Úc lên nắm quyền.
Ai có bản lĩnh thì người đó lên ngôi..
Đối với ông chỉ có thể nói, Trường Giang sóng sau đè sống trước, trò giỏi hơn thầy, con giỏi hơn cha. Thủ đoạn của Giang Úc càng quyết tuyệt hơn mà thôi.
So sánh thì chỉ có cô và Vân Xương Lễ mới là tranh đoạt đến mức môi hở răng lạnh, cá chết lưới rách. Rõ ràng cũng là hai cha con ruột, mà lại phải đấu đá thành ra như vậy. Tình huống của cô vừa đáng buồn lại vừa đáng thương. Trong lòng Vân Lục đột nhiên cảm thấy vô cùng chua xót.
"Con ra ngoài đi!" Giang Lục liếc mắt nhìn con trai một cái, Giang Úc không muốn, hai cha con lườm nhau một lúc. Giang Úc biết tâm tư muốn gặp mặt Vân Lục của ba hắn. Đành lạnh mặt đứng dậy đi ra ngoài, Đi chưa được hai bước, Giang Úc móc từ trong túi quần ra một viên kẹo, 'cạch' một tiếng đặt xuống trước mặt Vân Lục: "Ăn đi!"
Hắn nói xong liền đi thẳng ra ngoài.
Kẹo sữa màu trắng đặt ngay trước mắt, Vân Lục duỗi tay cầm lấy rồi nắm chặt trong lòng bàn tay.
Giang Lục ngồi đối diện cũng nhìn thấy động tác của Vân Lục, ông cầm hợp đồng qua tùy ý lật xem. Mấy điều khoản như làm từ thiện không khiến ông cảm thấy quá ngạc nhiên. Giang Lục đặt hợp đồng xuống rồi nhìn cô gái nhỏ trước mặt: "Cháu nói suy nghĩ của cháu đi!"
Đối mặt với Giang Lục, Vân Lục vô cùng khẩn trương. Người ta ăn muối còn nhiều hơn cô ăn cơm. Nói chuyện với Giang Úc thì tuỳ ý như thế nào cũng được, nhưng với Giang Lục thì không thể như vậy, nhiều suy nghĩ lướt qua trong đầu, cô bắt đầu tranh thủ lên tiếng biểu đạt rõ ràng ý tứ lúc đầu. Thậm chí cô còn nghĩ, nếu ông cảm thấy phí tài liệu này không thể cho không, yêu cầu Vân thị phải trả một phần thì cô chắc chắn sẽ đồng ý ngay lập tức.
Giang Lục đan hai tay vào nhau rồi đặt trên bàn, ngón tay thon dài vẫn đeo nhẫn cưới. Sau khi ông nghe xong thì gật gật đầu tỏ vẻ tán thành. Vân Lục cảm thấy người lý trí như Giang Lục mới có thể bàn chuyện được, cô cũng không còn khẩn trương như trước, nhẹ nhàng lên tiếng nói: "Chú Giang, vậy chúng cháu sửa lại hợp đồng, chú xem qua một chút."
Nói xong, cô nhìn về phía Lưu Yến.
Lưu Yến cũng không ngờ mình lại có thể gặp được người đàn ông độc thân hoàng kim như Giang Lục ở đây, cô ấy cảm thấy rất khẩn trương, thậm chí còn quên mất cả sự tồn tại của thư ký Lâm văn nhã soái khí đứng bên cạnh. Toàn bộ tâm trí đều đặt trên người Giang Lục, lời Vân Lục nói như một cái búa gõ vào đầu cô, Lưu Yến lập tức luống cuống tay chân mà điên cuồng gõ bàn phím sửa hợp đồng.
Giang Lục trầm giọng: "Cứ bình tĩnh, không vội!"
Chủ yếu ông chỉ muốn nhìn xem cô gái khiến con trai mình dù phải dùng phương pháp cực đoan cũng nhất định phải huỷ hôn với Khâu Linh Thải là ai. Trải qua một thời gian tìm hiểu, hơn nữa hôm nay còn gặp mặt trực tiếp, ông đại khái có thể xác định. Con trai ông chính là nhan khống chính hiệu, lại còn thích kiểu mỹ nữ nhu nhược, chỉ là vị mỹ nữ nhu nhược của nó còn khá cứng cỏi.
Cô nhóc này tuổi còn trẻ mà khá lợi hại, nhưng lại rất thành thật, không phải là loại người đầu cơ trục lợi thích đào mỏ bạn trai.
Lưu Yến chỉ tốn một chút thời gian đã hoàn thiện bản hợp đồng mới. Cô ấy in ra rồi đưa cho Vân Lục. Vân Lục cúi đầu đọc kỹ lại một lần nữa, cảm thấy ổn rồi liền đưa qua cho thư ký Lâm, thư ký Lâm xem kỹ càng rồi đưa tới cho Giang Lục.
Vân Lục khẽ thở phào, cười nói: "Chú Giang, ngài xem đi ạ, nếu có chỗ nào cần điều chỉnh thì chúng cháu có thể sửa luôn tại đây ạ!"
Điều khoản đã thay đổi, xem mấy bản hợp đồng này đối với Giang Lục mà nói chỉ đơn giản như ăn cơm uống nước hàng ngày.
Sau khi xem xong ông lại muốn xem bản hợp đồng trước đó Giang thị đã gửi qua. Vân Lục lập tức đứng lên, khom lưng đưa tới cho ông.
Giang Lục cầm lấy hợp đồng trên tay, ngẩng lên nhìn Vân Lục: "Chọn bản này đi! Chú cảm thấy Giang Úc chia lợi nhuận không tồi."
Nói xong ông lập tức đưa hợp đồng cho thư ký Lâm rồi đứng dậy rời đi. Thân hình cao lớn khuất sau cánh cửa phòng họp.
Ba người trong phòng hội nghị ngẩn ra.
Vân Lục nghiêng người sang nhìn bản hợp đồng trên tay thư ký Lâm, ông khẽ ngửa người ra sau một chút, trong hơi thở có một mùi hương nhàn nhạt. Thư ký Lâm sửng sốt, lặng lẽ dịch ghế ra phía sau.
Hợp đồng vẫn là bản mà Giang thị gửi tới, Vân thị 70%, không cần trả phí tài liệu.
Vân Lục choáng váng, cô ngẩng đầu nhìn thư ký Lâm. Không hiểu sao ông lại lùi về phía sau xa như vậy, nhưng cô cũng không có ý định tìm hiểu, chỉ lên tiếng hỏi: "Đây là chúng ta đã đổi người đàm phán chưa hay là ảo giác của cháu?"
Thư ký Lâm mặt đơ trả lời: "Đã đàm phán thêm rồi..."
Ba người chìm vào im lặng. Vài phút sau Lưu Yến mới 'oa' lên một tiếng: "Đâu có nói gì đâu Vân tiểu thư, vẫn là hợp đồng cũ mà....
Nhưng mà, chủ tịch Giang đẹp trai quá đi~~~". Lưu Yến che mặt, đôi mắt híp lại cười sung sướng, cô ấy vẫn luôn nhìn Giang Lục, nhìn đến không chớp mắt.
Giang Lục sau khi rời phòng họp liền đi thẳng đến cầu thang thoát hiểm. Đẩy cửa ra thì thấy Giang Úc đang dựa vào tường hút thuốc. Giang Úc nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, hai cha con bốn mắt nhìn nhau, mắt Giang Úc giống mắt cha hắn y như đúc.
Giang Úc nhíu mày: "Ba chỉ tới nhìn một chút. Biểu cảm của con là như thế nào vậy hả?"
Còn không muốn cho ông xem mặt con dâu tương lai sao?
Giang Úc dập tắt điếu thuốc, bước vài bước xuống cầu thang rồi vứt vào thùng rác. Hắn đút tay vào túi quần, đi ngang qua thì huých vào vai Giang Lục một cái: "Có gì đẹp mà nhìn? Có phải vợ của ba đâu?"
Giang Lục: "....."
Thằng chó con này!
Giang Úc đẩy cửa phòng họp ra, kiêu ngạo lên tiếng: "Nói xong chưa?"
Ba người trong phòng họp đều quay lại nhìn hắn, Vân Lục nhìn thư ký Lâm, ông ấy gật đầu: "Xong rồi Giang thiếu, ngài có thể dẫn người đi được rồi!"
Kế hoạch hôm nay vốn dĩ là đơn giản thô bạo. Nếu như không gặp phải một người chính trực như Vân tiểu thư thì sớm đã hỏng bét, đâu cần tới chủ tịch Giang phải đích thân ra trận.
"OK!" Giang Úc đi tới nắm tay Vân Lục rồi kéo cô đi. Vân Lục 'ai ai' vài tiếng rồi bất đắc dĩ đứng lên, vội vàng đẩy notebook cho Lưu Yến rồi dặn dò: "Sau khi ký xong chị quay về công ty, lập tức bố trí công việc, ngoại trừ chị ra thì không được để qua tay bất kỳ ai."
Lưu Yến nghe lời dặn dò mà cảm thấy như đang gánh vác trên vai một sứ mệnh rất lớn, gật đầu lia lịa: "Chắc chắn rồi, ngài đi thong thả!"
Đi thong thả?
Thong thả được sao? Eo Vân Lục bị Giang Úc ôm chặt, cô dẫm lên giày cao gót, nghiêng ngả lảo đảo đi theo bước chân Giang Úc, cuối cùng không thể trụ vững nổi đành ôm lấy eo hắn, dựa người vào lòng ngực hắn.
Giang Úc cúi đầu nhìn Vân Lục một cái, khóe môi cong lên, dẫn cô đi vào thang máy.
"Về nhà nấu cơm."
"Ăn gì?"
"Hôm nay làm mấy món chính đi."
"Vâng."
Vân Lục thành thật đồng ý.
Một nửa đầu Vân Xương Lễ đau nhói, ông dựa vào sô pha xoa xoa cái trán. Ở huyền quan truyền đến vài tiếng động, ngay sau đó Trình Tiêu bước vào trong phòng khách.
Vân Xương Lễ nhíu mày trách cứ: "Trình Tiêu, không phải cháu nói đến công ty sao?"
Trình Tiêu càng ngày càng sợ ông, ngày hôm qua cô ta còn phải quỳ xuống cầu xin ông. Trình Tiêu chậm rãi đi qua rồi ngồi xổm xuống đất bóp chân cho Vân Xương Lễ: "Chú ơi, cháu xin lỗi. Hôm nay cháu bị đập đầu, đầu có hơi đau, không thể tới công ty được ạ!
Hơn nữa, cháu cảm thấy năng lực của cháu vẫn còn kém lắm, cháu nghĩ nếu cháu tới công ty rồi làm hỏng chuyện thì sẽ làm ảnh hưởng đến danh dự, đến uy nghiêm của chú." Trình Tiêu cúi đầu, rũ mắt cụp mi mà nói vài câu dễ nghe, trông rất ngoan ngoãn.
Vân Xương Lễ hất tay Trình Tiêu ra, ngồi thẳng dậy híp mắt nhìn cô ta vài lần.
Không có một chút tác dụng nào cả, ngày hôm qua còn cam đoan thề thốt, tự tin có thể tới công ty thay ông làm việc. Hôm nay lại viện cớ rút lui.
Vân Xương Lễ lại bất giác nghĩ tới chuyện Vân Lục đã tới công ty làm việc. Nói cho cùng vẫn là Vân Lục quyết đoán, có chính kiến.
Trên đỉnh đầu là ánh mắt lạnh lẽo, Trình Tiêu chỉ có thể cúi đầu thấp hơn, cô ta vẫn phải cố chịu đựng, chỉ hy vọng mẹ nhanh chóng lấy được tất cả tài sản của ông ta. Cô ta sắp không nhẫn nhịn nổi nữa rồi.
Trình Kiều cởi áo choàng đi vào nhìn thấy tình hình trước mắt cũng không đỡ lời cho con gái mà đi thẳng tới bóp vai cho Vân Xương Lễ, nhẹ giọng lên tiếng: "Con bé này ấy à, năng lực còn phải mài giũa nhiều hơn. Hơn nữa Vân thị là do một tay anh chống đỡ tới ngày hôm nay, chắc chắn nhân viên sẽ không chịu nghe lời nó. Chuyện công ty ấy à, vẫn phải là anh tự ra mặt mới được."
Trong giọng nói của bà ta mang theo cảm giác sùng bái, thần sắc Vân Xương Lễ cũng hoà hoãn hơn, ông không nói thêm câu gì, chỉ đẩy tay Trình Kiều ra rồi đứng dậy rời khỏi phòng khách.
Hai tay Trình Kiều rũ ở bên hông, bà liếc mắt nhìn Trình Tiêu một cái. Trình Tiêu lập tức thở phào đứng dậy, ngồi xuống ghế sô pha. Vừa rồi ở ngoài cửa Trình Kiều đã nghe con gái bà ta kể lại đầu đuôi sự việc phát sinh sáng nay. Trong đầu lóe lên hình ảnh chàng trai đi cùng Vân Lục làm bà ta nhục nhã ở nhà hàng khoảng thời gian trước. Hoá ra thằng bé đó lại chính là thiếu gia của tập đoàn Giang thị..
Trình Kiều bỗng cảm thấy vô cùng hoảng sợ, cảm giác bất an trào dâng trong lòng. Bà ta túm lấy tay Trình Tiêu, thấp giọng nói: "Con mau chóng cùng.... cùng Khâu Quyến Đông đính hôn đi. Hiện giờ chỉ có Khâu gia mới có thể liều mạng với Giang gia, nếu con gả đến Khâu gia rồi thì không cần phải sợ Giang gia nữa.
Trình Tiêu lập tức gật đầu. Trong hơi thở của cô ta vẫn nhàn nhạt mùi nước hoa kia.
*
Vân Lục vào bếp nấu cơm. Điện thoại Giang Úc báo có cuộc gọi đến, hắn nghiêng đầu nhìn một cái, Khâu Linh Thải?
Giang Úc cầm điện thoại lên rồi dựa vào sô pha nghe máy. Khâu Linh Thải không nói lời vô nghĩa mà nói thẳng vào chuyện chính: "Đại thọ của ông nội tôi có mời gia đình cậu, đến lúc đó cậu nhớ tới."
Giang Úc xoa khóe môi, ngữ khí nhàn nhạt: "Đến lúc đó rồi tính."
"Cậu...." Khâu Linh Thải còn muốn nói thêm nhưng chần chừ một lát lại cảm thấy không cần thiết nên không nói nữa. Lúc còn hôn ước thì cô ta còn có thể cố gắng kiếm chuyện để nói vài câu với Giang Úc, hiện giờ chẳng còn cần thiết nữa.
Trong phòng bếp.
Vân Lục lấy thịt gà ra rửa sạch rồi bỏ vào nồi để nấu canh. Gà mềm thì hớt váng mỡ rồi thả dưa chuột vào. Sau đó bắt đầu xào rau, chưng trứng. Đồ ăn sắp xong thì điện thoại kêu lên vài tiếng, cô nghiêng đầu nhìn qua thì thấy là một tấm thiệp được gửi tới.
Thiệp mời từ Khâu gia?
Người mời là Khâu Quyến Đông? Hắn mời tổng giám đốc Vân thị Vân Lục tham gia đại thọ của ông cụ Khâu.
Vân Lục đọc tấm thiệp cẩn thận, cảm thấy rất nghi hoặc.
Tại sao Khâu Quyến Đông lại mời cô?
Khâu Quyến Đông không phải là bạn trai của Trình Tiêu sao? Cái tên này Vân Lục vẫn luôn nhớ rõ.
Cô lại xem lại thiệp mời một lần nữa, mới phát hiện ra người được mời chính là cổ đông của tập đoàn Vân thị. Chứ không phải cố ý mời riêng cô, Vân Lục nghĩ tới tương lai sau này chắc chắn cô sẽ phải tham gia rất nhiều bữa tiệc như thế này, cũng không thể trốn tránh được. Cô sẽ nhận lời tham dự.
Vân Lục cất điện thoại đi rồi bê canh và đồ ăn ra ngoài. Giang Úc đang dựa người vào sô pha chơi game, trong miệng ngậm kẹo m*t. Nếu như không phải hắn mặc áo sơ mi đen, quần âu đen, trông đúng kiểu tinh anh trong xã hội thì chắc ai cũng sẽ nghĩ rằng hắn còn là một thiếu niên.
Vân Lục lặng lẽ đi qua, cầm lấy gối ôm đánh vào đầu hắn một cái.
Giang Úc dừng chơi game, Vân Lục lại tiếp tục đáng thêm một cái, cứ đánh một cái rồi lại lùi về sau một bước. Hắn cắn vỡ kẹo trong miệng, bất động thanh sắc tiếp tục chơi game.
Quả nhiên.
Lại đánh.
Đánh tiếp.
Lại đánh tiếp.
Con thỏ ngốc này giống như tìm được thú vui mới, còn có vẻ rất đắc ý.
Giang Úc híp mắt, chờ đợi. Ngay khi trên đỉnh đầu lóe lên một cái, Giang Úc nhấc tay bắt lấy cánh tay mảnh khảnh kia, dùng lực kéo người lại.
Vân Lục kinh hô một tiếng, cả người đụng vào lưng ghế sô pha.
Giây tiếp theo cằm bị nâng lên cao, Giang Úc quay người quỳ gối trên sô pha cúi đầu hôn cô.
Hắn cao lớn, ở tư thế này Vân Lục phải ngửa cổ lên mới có thể hôn được hắn.
Vân Lục nửa mở mắt, liền thấy đôi mắt hẹp dài của hắn mang theo một chút ý cười. Vân Lục nhịn không được hé miệng cắn đầu lưỡi đang thăm dò của hắn.
Môi lưỡi Giang Úc có vị ngọt ngào của kẹo, không biết hắn lấy kẹo từ đâu ra, hôn một lúc viên kẹo đã nằm trong miệng cô. Mặt Vân Lục đỏ ửng.
Hai mắt Giang Úc tối sầm, u ám nhìn mặt cô, nhìn cần cổ thon dài trắng như tuyết. Xuống chút nữa là cổ áo, vì hắn nhìn từ trên xuống nên bên dưới cổ áo chính là cảnh xuân vô hạn.
Giang Úc muốn duỗi tay ra sờ một cái. Nhưng hắn cố nhịn, cúi xuống cắn vào môi Vân Lục một cái rồi tiếp tục cuốn lấy viên kẹo trong miệng cô. Hừ, không được ăn thịt thì phải cho hắn húp chút nước thịt chứ!
Một lúc lâu sau, Vân Lục che miệng thở gấp rồi lùi về sau hai bước. Trong miệng vẫn ngậm viên kẹo trừng mắt nhìn Giang Úc một cái: "Ăn cơm!"
Giang Úc không còn dáng vở hờ hững như lúc nãy nữa, hắn chỉnh lại cổ áo đi theo Vân Lục đến bàn ăn. Nhìn mâm cơm trên bàn rồi vỗ tay: "Hôm nay tiến bộ quá nhỉ, nhiều món như vậy."
Vân Lục xới cơm rồi đặt xuống trước mặt Giang Úc, cô ngồi xuống ghế, cầm lấy đũa rồi lên tiếng: "Anh ăn thử đi!"
"OKAY!" Giang Úc ngồi xuống, cầm lấy đũa gắp thịt gà ăn. Thịt gà xé tay, trộn với chút tiêu, gừng và gia vị, thịt thơm ngọt mềm mại như tan trong miệng.
Giang Úc nhướng mày: "Anh chưa ăn kiểu này bao giờ."
"Ăn ngon chứ?" Vân Lục đắc ý.
Giang Úc cong môi: "Cũng... bình thường!" - đây là câu nói hắn học theo Vân Lục.
Vân Lục: "....."
Hai người giải quyết xong một bàn đồ ăn, mỗi người ăn hai chén cơm, Giang Úc nghe một cuộc điện thoại rồi rời đi. Vân Lục tiễn hắn, hai người đứng ở cửa, đúng lúc gặp người của công ty nội thất tới. Giang Úc đè cửa, nhìn theo bóng dáng 4,5 người cả nam lẫn nữ mặc đồng phục công nhân đi vào trong rồi hỏi Vân Lục: "Em định làm gì à?"
Vân Lục quay đầu lại trả lời Giang Úc: "Mở rộng phòng ngủ phụ một chút."
Giang Úc đen mặt: "Anh không ở."
Vân Lục: "Không phải để cho anh ở."
Giang Úc: "Vậy ai ở?"
Vân Lục: "Em ở!"
Mặt Giang Úc càng đen hơn, nhưng điện thoại vẫn đang kêu liên tục như đòi nợ, hắn chỉ vào Vân Lục: "Chờ đấy rồi anh thu thập em!"
Nói xong liền xoay người đi ra thang máy, đi được nửa đường lại cảm thấy lời vừa rồi chưa đủ đáng sợ. Đang muốn quay lại uy h**p cô thêm vài câu thì cánh cửa nhà đóng sầm ngay trước mắt hắn.
Đm!
Đồ đạc trong phòng ngủ phụ không nhiều lắm, chuyển ra ngoài cũng dễ dàng. Vân Lục muốn đổi tủ quần áo thành giá sách, làm tủ âm tường, mua một chiếc bàn làm việc lớn một chút, tốt nhất là đủ cho hai người ngồi thoải mái.
Vân Lục đã nói sơ qua ý tưởng với bên công ty, hôm nay mấy người nhân viên tới mang theo bản vẽ sơ bộ rồi cứ như vậy mà quyết định. Bọn họ đo đạc lại kích thước trong phòng rồi thương thảo thêm một lúc với Vân Lục, sau đó liền rời đi.
Vân Lục muốn đi ngủ trưa một lát, sau khi tỉnh dậy thì sẽ tới Vân thị.
Vân thị
Vân Xương Lễ trì hoãn tới 3h15 mới tới công ty, vừa bước ra khỏi thang máy trợ lý Dương lập tức bước tới nghênh đón. Đầu tiên là quan tâm sức khỏe của ông, Vân Xương Lễ gật đầu nói: "Tôi khá hơn rồi, công ty có chuyện gì à?"
Câu này có ý hỏi đến Vân Lục.
Trợ lý Dương chần chừ, nhớ tới lời dặn dò đừng nói ra chuyện mất mặt ở Giang thị sáng nay của Trình Tiêu. Cô ta liền quyết định giữ kín, sau khi Vân Lục đi đến tập đoàn Giang thị cả buổi sáng rồi chỉ có một mình Lưu Yến trở về. Cô ta có tới thăm dò Lưu Yến một chút xem hợp đồng bàn bạc thế nào rồi. Nhưng Lưu Yến một câu cũng không nói, trầm mặt bước qua.
Trong lòng trợ lý Dương cảm thấy vui sướng khi thấy người ta gặp hoạ, chẳng lẽ Vân Lục đích thân đi mà cũng không đàm phán thành công? Vợ của Giang thiếu thì sao chứ? Giang thị bây giờ vẫn là của chủ tịch Giang, ông ấy lại không phải là người dễ bị qua mặt. Vậy chứng tỏ Vân Lục không đàm phán thành công rồi, cô ta đi theo sau lưng Vân Xương Lễ, một năm một mười mà kể hết chuyện Vân Lục đến Giang thị ra.
Vừa nghe thấy mấy chữ tập đoàn Giang thị, bước chân Vân Xương Lễ hơi khựng lại một chút. Ông đẩy cửa văn phòng ra rồi hỏi: "Lưu Yến nói là không thành công à?"
"Vâng ạ, ý tứ của Lưu Yến lúc ấy là như vậy ạ!"
Trợ lý Dương sửa sang lại vài văn kiện về một số công ty khác rồi đặt xuống trước mặt Vân Xương Lễ. Ông cầm lấy nhưng không có tâm trạng nào mà xem.
Trong lòng Vân Xương Lễ thực sự không hy vọng Vân Lục mạnh hơn ông, nhưng nghĩ đến việc có thể hợp tác với Giang thị, ông lại cảm thấy rất hưng phấn.
Ông lắc lắc đầu, thầm nghĩ Vân Lục vẫn còn quá non nớt, chưa đủ kinh nghiệm.
"Cô đi chuẩn bị một bản hợp đồng với Giang thị, lát nữa tôi sẽ xem!"
"Vâng ạ!" Trợ lý Dương lập tức tràn đầy tự tin, Tổng giám đốc Vân dù gì cũng sẽ lợi hại hơn Vân tiểu thư. Cô ta xoay người đi ra cửa, Vân Xương Lễ lại nói với thêm một câu: "Chờ Vân Lục tới thì mở họp."
"Vâng!"
Trợ lý Dương sửng sốt.
Chờ tới hơn 4h Vân Lục vẫn chưa tới, Vân Xương Lễ dần mất kiên nhẫn. Vân Lục này đánh cá một lúc, phơi lưới cả tháng, lười nhác như vậy mà có thể làm tốt công việc mới là lạ.
Ông thả lỏng tâm tình, bỗng nhiên cảm thấy sáng nay mình sợ bóng sợ gió không dám tới công ty đối mặt với cô con gái này quả thật quá mất mặt.
Cái kiểu làm việc như thế này thì có gì để lo lắng chứ? Chờ Vân Lục tới công ty, ông sẽ dạy dỗ một trận tự tế.
Sau đó ông quyết định không chờ nữa, bảo trợ lý Dương thông báo bắt đầu họp.
Chỉ một lát sau trong phòng họp đã đầy ắp người, đều là các quản lý cấp cao của Vân thị. Bọn họ thấy Vân Xương Lễ tới thì biểu cảm ai nấy đều có chút phức tạp. Nhưng đều phải cố gắng đè ép xuống, sáng nay họ nghe nói Vân tiểu thư đến công ty được một lúc rồi rời đi, xem ra nữ chiến sĩ này không ổn rồi.
Vân Xương Lễ chỉ định trợ lý Dương chủ trì cuộc họp, cô ta đứng trên bục quét mắt nhìn một lượt. Đột nhiên lên tiếng hỏi tổng thư ký đứng bên cạnh: "Lưu Yến đâu?"
Mở họp mà dám đến trễ?
Tổng thư ký sửng sốt nhìn một vòng, đang muốn nói chuyện thì từ ngoài cửa truyền đến một tiếng 'xin lỗi' rất dễ nghe. Mọi người đồng loạt nhìn qua thì thấy Vân Lục mặc váy body màu đen, duyên dáng yêu kiều đứng ở cửa. Phía sau lưng cô là Lưu Yến đang ôm một chồng văn kiện.
Mọi người 'ồ' lên, Vân Lục bước trên giày cao gót đi thẳng lên trên bục phát biểu, mỉm cười nhẹ nhàng nói: "Xin lỗi, tôi đến muộn."
Vân Lục bước lên, trợ lý Dương theo bản năng mà lùi lại mấy bước tránh khỏi. Thật sự sáng nay Giang thái tử gia đã để lại cho cô ta bóng ma quá lớn.
"Mở họp mà cũng đến trễ được à?"
Không đợi Vân Xương Lễ lên tiếng, có một vị quản lý theo phe Vân Xương Lễ đã lên tiếng trước, nghe thì giống như đang hỏi, nhưng thực chất là đang trào phúng cô.
Vân Lục nhìn về phía Vân Xương Lễ, khuôn mặt cô tinh tế, không có bất luận cảm xúc gì, chỉ có nụ cười hờ hững nở trên môi. Phảng phất giống như ông cũng chỉ như bao người khác.
"Tổng giám đốc Vân, tôi đi Giang thị đàm phán hợp đồng, giờ đàm phán xong rồi, tôi nói một chút có được không?"
Vân Lục ôn hoà lên tiếng, nụ cười nhẹ nhàng, không hề mang theo chút gai góc sắc nhọn nào nhưng lại khiến Vân Xương Lễ hoảng hốt, ông gật đầu theo bản năng: "Có thể!"
Ông vừa nói xong thì những người còn lại trong phòng mới phản ứng lại, Giang thị? Là Giang thị mà bọn họ biết đấy sao? Mấy người quản lý cấp cao nhìn nhau, nhỏ giọng thì thầm.
Vân Xương Lễ nhíu mày nhìn Vân Lục, nghĩ thầm trong lòng rằng cô đang tìm nguyên nhân để đổ lỗi cho sự thất bại lần này. Đã như vậy mà còn gióng trống khua chiêng đứng ở đây đợi phát biểu sao? Nghĩ đến đây, ông càng thêm tự tin, thẳng lưng mà ngồi chờ.
Vân Lục không tự nói mà nhìn Lưu Yến một cái, cô ấy hiểu ý lập tức bước lên trên bục rồi bật PPT, không hề nói đến nội dung hợp đồng mà chỉ nói về việc bố trí công việc. Công việc được giao cho tất cả các phòng ban, các quản lý cấp cao nghe xong còn chưa kịp phục hồi tinh thần. Vân Xương Lễ thì đen mặt.
Cô con gái này của ông từ khi nào lại trở nên thông minh như vậy? Nó vậy mà lại bố trí công việc ngay tại cuộc họp?
Thứ nhất là gián tiếp thể hiện rằng nó có khả năng, có năng lực để ký hợp đồng với Giang thị. Thứ hai là nó làm như vậy ngay trước mặt ông, chính là đánh vào mặt Vân Xương Lễ ông. Thứ ba là Vân Lục phân công rất tốt, nếu ông còn lên tiếng cự tuyệt thì có vẻ ông chính là kẻ không biết nghĩ cho lợi ích chung, cho nên ông không thể nào cự tuyệt được.
Trong khoảng thời gian này tất cả mọi chuyện của công ty đều có liên quan tới chuyện riêng của ông, trong mắt mọi người hiện tại ông chính là tội nhân.
Quả nhiên, sau khi Lưu Yến kết thúc phần trình bày, mọi người ngây ra một lúc rồi lập tức sôi nổi quay đầu nhìn ông. Vân Lục cũng nhìn ông, cô mỉm cười nhẹ nhàng nhưng đôi mắt lại lạnh băng, ôn nhu lên tiếng: "Ba, con phân công như vậy ổn rồi chứ?"
Vân Xương Lễ: "Được....rồi!"
"Cảm ơn!" Vân Lục đứng thẳng lưng, mỉm cười.
Phòng họp im phăng phắc rồi bắt đầu có một tiếng vỗ tay vang lên sau đó mọi người đồng loạt vỗ tay.
Vân Xương Lễ đen mặt, trong lòng đã chửi Trình Tiêu vô dụng cả nghìn lần, có chút chuyện mà làm không xong, còn làm ông mất mặt như vậy. Vân Xương Lễ không hề nhận ra bây giờ ông đã coi Trình Tiêu là công cụ phát tiết cảm xúc của mình.
Đại thọ của ông cụ Khâu là vào buổi tối ngày thứ bảy. Sau khi hoàn thành công việc ở Tinh Diệu, Vân Lục nhìn đồng hồ rồi đi tới phòng hoá trang ở tầng sáu. Cô đã nhắn tin báo trước cho thợ tạo hình của công ty từ sáng, lúc này cô ấy đã chờ sẵn ở bên trong. Vừa thấy Vân Lục tới, thợ tạo hình mặc váy thêu hoa đứng lên, cười cười rồi lên tiếng chào hỏi: "Tổng giám đốc Vân!"
Vân Lục nói: "Vất vả rồi."
"Tổng giám đốc Vân, chúng ta thay trang phục trước nhé, sau đó sẽ quyết định kiểu tóc và tone make up."
Thợ tạo hình khom lưng mở chiếc túi Vân Lục mới mang tới, trong túi là mẫu lễ phục mới nhất của Lục Lạc, Vân Lục đi vào trong phòng thay đồ, trợ lý của thợ tạo hình tiến vào hỗ trợ cô thay đồ, chỉnh sửa cẩn thận rồi mới đi ra ngoài.
Lễ phục thiết kế rất vừa vặn làm nổi bật vòng eo nhỏ của Vân Lục, đằng sau cắt xẻ khoét lưng tới tận hõm Venus, mông cong và căng tròn. Thợ tạo hình nhìn thấy Vân Lục bước ra cũng há hốc mồm vì kinh diễm. Cô ấy quyết định làm tóc xoăn cho Vân Lục rồi búi rối lên cao để lộ cần cổ thon dài và tấm lưng trần quyến rũ, chỉ gẩy ra vài sợi tóc để rủ xuống tự nhiên. Khí chất cả người tăng lên, Vân Lục im lặng nhìn chính mình trong gương, câu nói người đẹp vì lụa quả nhiên là rất đúng.
Vân Lục vẫn mượn tài xế của Lý gia, Lý Viên cũng bị mời, nhưng cô ấy phải đi cùng cha nên tới trễ hơn một chút.
Vân Lục đi trước, lên xe rồi cô mới nhớ ra đã quên hỏi Giang Úc có đi đến tiệc mừng thọ hay không. Từ hôm gặp nhau ký hợp đồng hắn liền bận tối tăm mặt mũi, tối hôm đó còn nhắn tin báo rằng phải bay tới San Francisco một chuyến. Khi nào trở về thì hắn không nói.
Vân Lục tự nhiên cũng không muốn quấy rầy công việc của hắn, xe đã lái tới Khâu thị công quán.
Cửa công quán không quá lớn, xe hơi chỉ có thể lần lượt tiến vào. Vân Lục được tài xế đỡ xuống xe, tay cô cầm theo thiệp mời của Khâu gia.
Cách đó không xa.
Trong một chiếc xe thể thao đen đằng sau, Giang Úc ngậm điếu thuốc, cúi đầu nhắn tin wechat. Hứa Điện ngồi bên cạnh ngước lên nhìn xung quanh, lại nhìn thấy một thân ảnh cao gầy phía trước.
Hắn câu môi, cười nói: "Đừng nhắn nữ, bạn gái cậu xuống xe rồi kia kìa."
"Xuống xe gì?" Giang Úc vẫn mải nhắn tin, khoé môi giật giật, điếu thuốc trong miệng cũng động theo, trông giống như sắp rơi khỏi miệng đến nơi, sắc mặt hờ hững lãnh đạm.
"Ngẩng đầu!"
Giang Úc đã gửi xong tin nhắn, hắn không kiên nhẫn mà ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt là thân ảnh lả lướt của Vân Lục, vòng eo tinh tế, phía sau lưng khoét sâu hở một mảng lớn da thịt, cô đang cúi đầu nhấc váy đi vào trong công quán.
"Đcm!" Giang Úc cắn điếu thuốc, luống cuống tay chân ấn mở khoá cửa xe, chìa khoá xe cũng không thèm cầm đi, vừa bước vào trong công quán vừa cài lại cúc áo sơ mi.
Hứa Điện nhướng mày bật cười: "Đần vãi!"
Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Story
Chương 47
10.0/10 từ 22 lượt.
