Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Chương 51
Mấy người phóng viên nghệt mặt ra. Có người nhận ra Giang Úc thì vội vàng lùi về phía sau rồi giơ máy ảnh lên chụp liên tiếp.
Giang Úc cũng không tránh né, bước thẳng tới trước mặt Vân Lục rồi nắm tay cô xoay người rời đi.
"Ấy ấy.. Giang thiếu gia!"
Đám phóng viên vội vàng đuổi theo. Giang Úc căn bản là không quan tâm đến bọn họ. Hắn mở cửa xe nhét Vân Lục vào trong rồi vòng qua đầu xe về ghế lái.
Phóng viên ồn ào nhốn nháo, đèn flash nháy liên hồi. Giang Úc quay đầu lạnh nhạt nhìn bọn họ một cái. Một đám người giống như bị đóng băng, không dám tiến lên nữa, đứng im tại chỗ cố gắng bấm máy lia lịa để chụp thêm mấy bức ảnh.
Là Thiếu gia Giang gia đấy. Cho dù là ngày công bố Giang thị thu mua thành công công ty trí tuệ nhân tạo phục vụ cho chữa bệnh, tiệc mừng thọ của ông cụ Giang hay là phỏng vấn riêng trên tạp chí kinh tế tài chính rồi cả bảng xếp hạng doanh nhân cũng chưa từng có một tấm ảnh nào của hắn lộ ra ngoài.
Ai mà ngờ được, ngay tại cửa lớn Tinh Diệu lại có thể chụp được ảnh Giang thiếu gia, không những vậy mà còn săn được tin chuyện yêu đương của hắn. Tin tức này chắc chắn sẽ nóng bỏng tay.
Một đám phóng viên ai cũng hưng phấn bừng bừng. Có lẽ đây chính là lý do bọn họ đã tìm hiểu nhiều ngày mà chỉ nghĩ tới Hứa thiếu gia, mà không hề nghi ngờ Giang thiếu gia.
Đơn giản vì chẳng ai biết được chút tin tức nào về Giang thiếu gia cả, hắn thích ăn gì, dùng đồ của thương hiệu nào, đi xe gì bọn họ còn chẳng biết, nói gì tới chuyện tìm hiểu.
Chiếc Hummer đóng kín mít quay đầu trên phố. Chiếc xe to cao vô cùng khí phách, đám phóng viên cố gắng chạy theo cố chụp thêm vài tấm ảnh.
Vân Lục nhìn kính chiếu hậu thấy phóng viên đã khuất xa rồi mới cụp mắt xuống, cô có hơi bất an: "Giang Úc, anh..."
"Vừa rồi em định trả lời như thế nào?" Giang Úc nhẹ nhàng liếc mắt nhìn Vân Lục một cái.
Vân Lục nghẹn họng: "Em nghĩ rằng anh...."
"Hai người chúng ta không có chút ăn ý nào sao?"
Vân Lục: "....."
"Anh bảo em nói tên của anh, em lại trả lời cái gì?? Em nói là "phải" sao?"
Chiếc Hummer đen đột nhiên phanh 'kít' lại. Giang Úc tức giận tháo dây an toàn, một bàn tay vòng ra sau giữ lấy cổ Vân Lục, nhoài người sang cụng trán với cô.
"Em nói đi, em định nói là "phải" đúng không? Em muốn làm bạn gái của Hứa Điện đến thế sao?"
Giang Úc không đợi Vân Lục trả lời mà hỏi liên tiếp, đôi mắt hẹp dài mang theo lệ khí nheo lại, lạnh lùng mà nhìn cô.
Vân Lục nhận ra Giang Úc thật sự tức giận rồi. Tim cô đập thình thịch, im lặng tháo dây an toàn rồi vòng tay lên cổ hắn. Giang Úc bất động, im lặng không nói thêm một lời mà nhìn cô. Vân Lục ghé sát lại, hôn khẽ vài cái lên môi hắn. Thấy Giang Úc không có phản ứng gì thì đỏ mặt, thè đầu lưỡi ra l**m môi hắn.
Môi Giang Úc vẫn mím chặt, hắn không có một chút giao động nào. Vân Lục chủ động hôn một lúc lâu rồi ngước mắt lên đối diện với hắn. Ánh mắt cô trong veo, thập phần vô tội.
Giang Úc trầm giọng: "Không tiếp tục nữa?"
Hắn kéo cổ áo sơ mi xuống, lộ ra cần cổ thon dài mạnh mẽ, rồi nhấc tay lên chỉ chỉ vào hầu kết: "Hôn chỗ này!"
Mặt Vân Lục đỏ như sắp bốc cháy, đầu ngón tay cô mân mê cần cổ của Giang Úc, mạch đập hữu lực, có cảm giác rất nguy hiểm. Cô nghiêng đầu, hôn lên hầu kết của hắn. Giang Úc ôm siết lấy eo cô, ngửa cổ lên khẽ nhướng mày.
Trong đôi mắt chỉ có ý cười gian xảo, lấy đâu ra một chút giận dữ nào.
Hắn cúi xuống, thì thầm ở bên tai cô: "Thích không?"
Vân Lục xấu hổ ôm chặt hắn, im lặng không trả lời.
Giang Úc cười lạnh: "Xem lần sau em còn dám tự quyết định không? Em có biết nếu em thừa nhận em là bạn gái của Hứa Điện thì sẽ rắc rối như thế nào không?"
Vân Lục im lặng. Giang Úc nghiêng đầu hôn lên mặt cô, rồi lướt xuống hôn cổ cô, thì thầm: "Anh sẽ đánh chết Hứa Điện, anh em trở mặt thành thù.
Còn em, sẽ bị đám phụ nữ si mê Hứa Điện đánh hội đồng đến chết, băm thành trăm mảnh."
Vân Lục nghĩ tới cảnh tượng đó mà run rẩy. Giang Úc cong môi cười, hung hăng c*n m*t môi cô thêm một lát rồi mới chịu buông ra.
Hai người ngồi về vị trí rồi cài dây an toàn. Mặt Vân Lục vẫn ửng hồng, náo loạn một hồi trời đã bắt đầu tối. Giang Úc khởi động xe rồi lái về phía nhà hàng.
Giang Úc vừa xuống xe đã vòng qua đỡ Vân Lục xuống, ôm eo cô đi vào bên trong.
Hôm nay hắn chọn một nhà hàng khách sạn. Hoàn cảnh rất tốt, không có quá nhiều người nhưng ai nấy đều ăn mặc rất chỉnh tề lịch sự, Vân Lục cúi xuống nhìn trang phục của bản thân, giày cao gót, váy dài, khoác thêm áo choàng, vẫn được tính là lịch sự.
Trong đại sảnh có vài người đàn ông cũng mặc tây trang đeo giày da sửng sốt khi nhìn thấy Giang Úc, còn cùng hắn gật đầu chào hỏi.
Sau đó ánh mắt liền dừng trên người Vân Lục. Giang Úc hờ hững gật đầu, thần sắc lạnh lùng, ôm Vân Lục đi vào thang máy.
Những người đó thấy bên cạnh Giang Úc có phụ nữ nên quyết định không tiến lên nói chuyện mà chỉ đứng nhìn từ xa. Hiển nhiên là Giang Úc quen biết không ít người. Sau khi hai người ra khỏi thang máy, lập tức có người phục vụ đi tới dẫn đường.
Xuyên qua hành lang là tới nhà ăn, nhà ăn rất lớn, đèn đuốc sáng trưng, dao nĩa va chạm với đĩa kêu 'leng keng'.
A: "Giang Úc kìa...."
B: "Nhìn đi, đúng thật là hắn đấy!"
C: "Ê, người phụ nữ đi cùng Giang thiếu là ai vậy?"
D: "Các cậu còn không biết à? Tiểu thư Vân gia đấy, bà chủ của Truyền thông Tinh Diệu. Hôm mừng thọ ông cụ Khâu Giang thiếu còn bế công chúa cô ta rời đi đấy!"
E: "Thật á? Giang thiếu mà cũng yêu đương à?"
F: "Cậu nhìn đi, Giang thiếu còn kéo ghế cho cô ta. Hắn đang cười sao? Ôi trời ơi!!!"
G: "Tôi chưa từng dám nghĩ người như Giang thiếu sẽ yêu đương đấy. Chu Dương và Hứa Điện nói mà tôi còn không tin..."
H: "Sự thật lù lù ngay trước mắt đó thôi. Giang thiếu còn nhanh hơn cả hai người kia!"
Mấy cô gái càng nói càng ủ rũ buồn bực. Người thừa kế đời thứ tư của Giang gia - Giang Úc chính là đối tượng kết hôn hoàn mỹ nhất trong giới hào môn, tuy rằng Giang Úc vẫn luôn có hôn ước nhưng chuyện đó không ảnh hưởng gì tới việc có rất nhiều cô gái thầm thương trộm nhớ hắn. Thậm chí còn có nhiều người luôn ảo tưởng nếu một ngày mình trở thành người con gái được Giang Úc si mê, vậy không phải xử lý Khâu Linh Thải dễ như ăn cháo sao?
Cuối cùng hắn thực sự đã yêu đương, cũng đã giải trừ hôn ước. Nhưng không ai ngờ được hắn lại hẹn hò với một thiên kim của gia tộc hào môn đang xuống dốc.
Vận khí của vị tiểu thư Vân gia này cũng quá tốt đi.
Kiếp trước không biết đã tích được bao nhiêu phước báu nhỉ?
"Em muốn ăn gì?" Giang Úc đưa menu cho Vân Lục rồi đưa tay lên nới lỏng cổ áo, dựa vào lưng ghế nhìn Vân Lục đang chăm chú xem menu.
Menu được viết bằng tiếng Anh, Vân Lục chọn mấy món rồi đưa menu lại cho Giang Úc, hắn chọn thêm vài món nữa rồi đưa cho người phục vụ mang đi.
Chỉ một loáng sau đồ ăn đã được mang lên đầy đủ. Giang Úc cầm bát múc canh cho Vân Lục, hai người ngồi đối diện nhau, vừa ăn cơm vừa nhỏ giọng trò chuyện. Phần lớn là Giang Úc nói, Vân Lục nghe, thi thoảng cô sẽ đáp lại một câu.
Ngoài cửa truyền tới tiếng ồn ào, nhưng chỉ một loáng sau liền an tĩnh trở lại.
Vân Lục đang ăn canh thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc:
"Cô giáo?"
Vân Lục sửng sốt ngẩng đầu lên thì thấy Thành Ly đeo khẩu trang màu đen chỉ lộ ra đôi mắt, ôn nhu nhìn cô: "Ngài ăn cơm ở đây sao?"
Thành Ly đứng ở gần bàn của Vân Lục nhìn cô chăm chú, rõ ràng tuổi của hai người bằng nhau, nhưng cô có năng lực hơn hẳn cậu ta, tính ra thì cậu ta kém hơn rất nhiều. Thành Ly trả lời: "Đúng vậy, tôi chụp tạp chí ở tầng sáu."
Nói xong cậu ta ngừng lại, nhìn Giang Úc. Giang Úc mặc full đen, ngồi dựa vào lưng ghế, tay gác lên tay vịn lạnh lùng nhìn qua.
Thành Ly trầm mặc vài giây rồi lên tiếng chào hỏi: "Thầy giáo!"
Giang Úc đột nhiên ngồi thẳng lưng, hất cằm: "Học trò?"
Ngữ khí của hắn không rõ là gì, nhưng có mang theo ý thăm dò. Thành Ly gật đầu: "Ngài có thể gọi tôi như vậy cũng được."
"Ồ??" Giang Úc nở nụ cười nhạt, sắc mặt lạnh băng, không hề hoà nhã như lúc ở riêng với Vân Lục. Vân Lục ngồi đối diện cũng nhận ra, cô mờ mịt không hiểu vì sao Giang Úc lại có thái độ như vậy, Vân Lục ngước lên nhìn Thành Ly: "Có muốn ăn cùng nhau không? Hay là...."
Đây là một cơ hội rất tốt, Thành Ly có chút dao động, ánh mắt cậu ta vẫn dừng trên gương mặt xinh đẹp của Vân Lục, dường như cảm nhận được ánh nhìn không mấy thiện cảm của người đàn ông đối diện, Thành Ly lén thở dài một hơi rồi lắc đầu: "Không được, Lý Viên còn đang chờ tôi dưới lầu."
Vân Lục cũng không ép buộc, gật gật đầu: "Vậy cậu đi xuống đi."
"Chào cô giáo!" Thành Ly hơi sững sờ nhưng nhanh chóng lên tiếng chào tạm biệt Vân Lục, rồi quay sang nhìn Giang Úc: "Chào thầy giáo!"
Nói xong cậu ta đi thẳng ra cửa, hôm nay Thành Ly mặc áo hoodie đen cùng quần jeans, tay c*m v** trong túi, tóc hơi bù xù. Dáng người cậu ta cao ráo, khí thế thiếu niên sắc bén khiến không ít người phải ngoái đầu nhìn.
Thành Ly của lúc này khiến Vân Lục nhớ tới thời điểm cô mới trọng sinh về, Giang Úc cũng không khác như thế này cho lắm, chỉ là tính tình Giang Úc kiêu ngạo, khuôn mặt lúc nào cũng lạnh như băng, khiến người ta không dám nhìn thẳng, càng không dám tới gần.
"Nhìn đủ chưa?" Giang Úc lạnh lùng lên tiếng.
Vân Lục sửng sốt, quay đầu nhìn Giang Úc. Hắn hếch cằm, híp mắt nhìn cô. Trong mắt con thỏ ngốc này chỉ có sự mông lung mờ mịt. Giang Úc muốn giết người!! Người phụ nữ ngốc nghếch này không nhận ra ánh mắt Thành Ly nhìn cô không bình thường sao?
Vân Lục chần chừ lên tiếng dò hỏi: "Giang Úc, anh làm sao vậy?"
Giang Úc nghẹn cả đống lời trong họng mà không nói ra được. Hắn rít lên: "Không sao! Ăn cơm đi!" Nói xong liền gắp một miếng thịt nhét vào trong miệng Vân Lục.
Vân Lục trốn không được, chỉ đành phồng má lên mà nhai nhai nuốt nuốt một miệng đầy thịt. Đôi đũa của Giang Úc đè lên môi cô, hắn hừ lạnh: "Nào, ăn đi! Ăn no rồi về nhà!"
Vân Lục: "....."
Được rồi!
Vân Úc cúi đầu nhai thịt, Giang Úc nhận được tin nhắn từ Giám đốc công ty truyền thông của tập đoàn Giang thị.
Giang Úc vốn định bảo xóa. Nhưng nhớ lại tên Thành Ly vừa nãy. Hắn liền thay đổi quyết định.
Giang Úc: Không xoá!
Thương: Vậy có cần làm mờ mặt ngài không ạ?
Giang Úc nhíu mày, hắn thực sự không thích trở thành tiêu điểm của truyền thông. Nhưng lại nhớ tới ánh mắt ôn nhu chan chứa tình cảm của Thành Ly sau lớp khẩu trang. Hắn lại trả lời
"Không cần!"
Giám đốc Thương sửng sốt, không dám tin vào mấy tin nhắn mình vừa nhận được. Giang thiếu như thế này là sao chứ? Còn không cần làm mờ mặt, vậy là muốn lộ mặt luôn sao? Ông vẫn quyết tâm nhắc nhở Giang Úc thêm một lần nữa.
Thương: Giang thiếu, nếu không xoá tin thì vấn đề tiếp theo sẽ rất lớn. Trước kia không phải ngài không thích lộ mặt sao? Cuộc phỏng vấn ở phố Wall cũng không cho phóng viên chụp ảnh, bây giờ lại.....
Giang Úc: Không cần xóa, cũng không cần làm mờ. Hơn nữa, mua thêm số liệu hot search, thêm lửa cho tôi.
Thương:......
Giang thiếu điên rồi, điên thật rồi....
Thương: Được!
Thương: Giang thiếu, tôi hy vọng lần sau nếu có chuyện tương tự xảy ra thì ngài hãy báo trước cho tôi một câu hoặc là để tôi lên bài cho ngài. Tôi thật lòng vô cùng cảm kích.
Thân là Giám đốc truyền thông mà tin tức của ông chủ nhà mình lên hot search ông cũng không hề biết. Thật tức quá mà! Ông chủ gì mà chẳng hề để tâm đến nhân viên của tập đoàn!
Nghĩ tới đây ông lại nhắn thêm.
Thương: Giang thiếu, ngài có ảnh chụp riêng của hai người không? Có thể gửi cho tôi vài tấm được không?
Giang Úc: Có! Tôi gửi cho ông, ông đăng bài rồi tag tất cả thành viên nhóm GY của Tinh Diệu cho tôi. Tất cả! Không được sót bất kỳ ai!
Thương: Được!
Ngay sau đó ông nhận được mấy tấm ảnh chụp chung của đôi trẻ, tất cả đều là chụp ngẫu nhiên ở trong nhà, hai người rất thân mật.
Trời ơi, k*ch th*ch trái tim già của ông quá!
Ông chủ vẫn là tốt nhất, vẫn nghĩ cho người nhà đầu tiên.
Chúc ngài trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử.
Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Story
Chương 51
10.0/10 từ 22 lượt.
