Theo Bắc - Mạnh Thư
Chương 55
Chương 55: “Được.”
*
Tan giờ tự học buổi tối, trong khuôn viên trường ồn ào hẳn lên. Giang Oanh thong thả bước ra khỏi cổng trường, ánh mắt lướt qua đám đông, liếc một cái đã thấy Lý Bắc mặt không cảm xúc, hai tay đút túi, lạnh nhạt đứng trước cửa một tiệm đồ boutique, cả người đều toát ra một luồng khí uể oải mà hung tợn.
Giang Oanh khẽ chớp chớp hàng mi mấy cái, đôi mắt ươn ướt nhìn cậu vài giây. Sau lưng cậu là Tiểu Bạch đang ngậm kẹo m*t, cầm điện thoại ghé đầu nói nhỏ với Húi Cua.
Lý Bắc chậm rãi nâng mí mắt lên, đôi mắt đen nhánh cách một tầng đêm tối đèn đặc, tiếng xe ồn ã bóng xe chồng chéo, nhìn cô một cái.
Một người nhấc chân bước vào dòng người, một người thuận theo dòng người rẽ ngoặt.
Đi tới chỗ ít người hơn, một ngọn đèn đường tỏa ra ánh sáng, đơn độc nở rộ trong màn đen, gió lạnh lướt qua vành tai. Một bàn tay khớp xương rõ ràng vươn tới, nhận lấy cặp sách của Giang Oanh, khoác chéo lên vai, nghiêng mắt liếc cô một cái, bình thản lạnh lẽo.
Tiểu Bạch và Húi Cua đi theo ở khoảng cách không xa không gần.
Giang Oanh liếc cậu một cái, nhỏ giọng hỏi: “Có chuyện gì xảy ra sao?”
Lý Bắc khựng lại một chút, nghĩ tới câu của Hạ Cẩn “ông ta là bố ruột của cậu”, cố nhịn cảm giác buồn nôn mang tính sinh lý, giọng nhàn nhạt: “Không có.”
Giang Oanh rũ mắt, nhìn chằm chằm bước chân của cậu và cô đi song song.
“Chó con, anh chẳng nghe lời gì cả.”
Giọng cô rầu rầu thấp thấp.
Lý Bắc quay đầu nhìn cô, đưa tay nắm lấy tay cô, ánh mắt lạnh lùng khẽ rung ra một chút mềm mại khác thường, thấp giọng nói: “Không có. Đợi một thời gian anh sẽ nói cho em, bây giờ anh đã hứa với người ta giữ bí mật.”
Trong lòng Giang Oanh thở phào, cô cười với cậu: “Được.”
Lý Bắc bị sự sáng rõ của cô làm chói mắt một chút, nỗi u uất chậm rãi tan ra, sương đen kéo níu cậu cũng tiêu tán, bàn tay siết chặt tay cô hơn.
Giang Oanh lặng lẽ siết lại, không tiếng động dỗ dành cậu.
Trạm xe buýt về Giang Bắc nằm chếch đối diện một trung tâm thương mại lớn, phía sau trung tâm thương mại là một con phố đồ ăn vặt. Hơn chín giờ, vẫn là bóng cây lốm đốm, ánh đèn các tiệm muôn màu, mùi thơm lan khắp cả con phố.
Lý Bắc đảo mắt nhìn một vòng, quay đầu hỏi Tiểu Bạch và Húi Cua: “Lẩu cay xương hầm thế nào?”
Mắt Giang Oanh sáng lên một chút, mấy hôm rồi chưa ăn cay.
Lý Bắc liếc cô một cái, trong gió lạnh, giọng chẳng có mấy gợn sóng: “Em chỉ được ăn vị nguyên bản, không được cho ớt.”
“……”
Thật ra bữa này có ăn hay không cũng được.
Từng mảng ánh sáng vụn rơi trên người Giang Oanh, niềm vui vừa tới được một giây đã vụt mất, cô xịu xuống thở dài khe khẽ, mí mắt yếu ớt rũ xuống, hàng mi lay động mấy cái, không tình không nguyện “ồ” một tiếng.
Tiểu Bạch cười hì hì ghé qua nói: “Không sao đâu cô tiên nữ, anh Bắc không ăn cay. Em ăn, lát nữa em ăn thay chị nhiều một chút!”
Giang Oanh quay đầu, có chút tủi thân ngước mắt nhìn, chăm chăm nhìn Lý Bắc.
Ánh mắt Lý Bắc hơi lạnh khẽ nhấc lên, đóng đinh lên người Tiểu Bạch.
Húi Cua: “……”
Được, tự làm tự chịu.
Tiểu Bạch theo bản năng rụt cổ lại, còn không sợ chết định nói tiếp gì đó. Nhưng cổ áo sau đã bị Húi Cua túm lấy, kéo đi trước một bước vào tiệm lẩu cay để chọn đồ.
Cậu ta vùng vẫy nói: “Anh Bắc ngay cả cái chuyện cười cũng không biết kể, lát nữa cô tiên nữ giận thì làm sao, tao chẳng phải đang điều chỉnh bầu không khí à!”
“Đồ ngu, im miệng đi.” Húi Cua cạn lời lườm một cái, dùng vai húc Tiểu Bạch một cái, “Chuyện của hai người người ta, mày xen cái rắm gì, giận thì cũng là tình thú hiểu không.”
“Ồ, mày hiểu ghê.”
“Giỏi hơn mày.”
Giờ này người rất đông, đợi nửa tiếng, nhân viên mới bưng lẩu cay của bàn số 12 lên.
Giang Oanh đẩy hộp sữa chua trước mặt ra, nhìn lẩu cay sắc màu tươi sáng, nghiêng đầu nhìn thiếu niên bên cạnh đang giúp cô bóc đũa, thử thương lượng: “Em cho một chút xíu ớt thôi có được không anh?”
Lý Bắc mí mắt cũng không nâng lên, đáp: “Không được.”
Giang Oanh trừng cậu một lúc, không tình không nguyện nhận lấy đũa rồi bắt đầu ăn.
Tiểu Bạch và Húi Cua sang tiệm bên cạnh mua xiên que chiên quay lại, mùi thơm giòn cháy pha cay nồng lan ra.
Giang Oanh cúi mắt xuống, không thèm nhìn thêm cái nào.
Trong lòng âm thầm nhẩm: Trước khi vết thương khỏi hẳn, nhất định sẽ không ăn chung với bọn họ nữa.
Lên xe công nghệ về Giang Bắc, Giang Oanh vẫn ôm trong tay một ly trà hoa quả ấm nóng, trên đùi đặt phần cơm tối mang cho Trần Phi, ánh mắt buồn bã ngoái đầu nhìn tiệm lẩu cay khuất lại phía sau xe, thở dài rồi quay về.
Lý Bắc vẫn nhìn cô chằm chằm, gương mặt ngâm trong ánh đèn đường như bớt lạnh đi đôi chút, không tiếng động cười khẽ một cái.
Thật là…
Đáng yêu quá mức.
Giang Oanh u u hỏi: “Anh vui lắm à?”
Lý Bắc khôi phục vẻ lạnh nhạt, giọng đều đều chậm rãi: “Cũng tạm thôi.”
Giang Oanh đưa tay chọc cậu một cái, còn định nói gì đó. Điện thoại trong túi áo khoác rung liên tục, lấy ra nhìn, là Giang Uyển Du.
Cô hạ mắt xuống, đầu ngón tay do dự chần chừ trên nút nghe máy.
Lý Bắc đưa tay vòng qua ôm lấy eo cô, mùi bạc hà nhàn nhạt cuốn tràn giữa nhịp thở của Giang Oanh.
Ngoài cửa xe là bóng tuyết rơi lướt vụt, đáy mắt cô khẽ động, nhìn cậu.
Ánh mắt Lý Bắc vẫn luôn bình tĩnh lạnh nhạt, chỉ riêng với cô mới gợn lên những làn sóng khác thường.
Dường như chẳng nói gì, lại như đã nói hết rồi.
Giang Oanh bấm nghe, hai tay theo bản năng siết chặt lại với nhau, bên eo bị xoa khẽ một cái, cô hạ giọng rất thấp “a” một tiếng: “Cô ạ.”
Giọng Giang Uyển Du mệt mỏi truyền từ ống nghe tới: “Hôm nay giáo viên chủ nhiệm của cháu gọi cho cô nói vài chuyện. Cô nói với cô giáo rằng chủ nhật cô sẽ về Giang Thành, đến lúc đó sẽ tới trường.”
Giang Oanh “vâng” một tiếng: “Cháu biết rồi.”
Giang Uyển Du tiếp tục: “Những chuyện đó, cô không tin một chữ nào. Bất kể tiếp theo có xảy ra chuyện gì, cháu cứ đợi cô xử lý xong chuyện ở huyện Thành trước đã rồi hẵng nói, cô sẽ nhanh thôi.”
Khóe mắt Giang Oanh nóng lên, cô khẽ “vâng”.
Đầu dây bên kia yên lặng đi. Một lúc lâu sau, phía Giang Uyển Du vang lên tiếng ồn, bà mới vội vàng nói một câu: “Trần Triệu Nam trước Tết sẽ tuyên án.”
Giang Oanh: “Cháu biết rồi. Cô giữ gìn sức khỏe ạ.”
Cúp máy xong, cô ngẩn người.
Lý Bắc rút ra một cây Chân Tri Bổng vị dâu, bóc lớp vỏ ngoài, đưa qua, lẩm bẩm: “Bé Ngoan, ăn chút ngọt sẽ vui hơn.”
Giang Oanh ghé lại, cắn lấy cây kẹo m*t, vị ngọt như nổ tung.
Xe công nghệ chạy vào khu Giang Bắc, tiếng gió cũng trở nên cô quạnh, một mảng lớn đen trắng hòa lẫn.
Giang Oanh nghiêng đầu ngẩng mắt, bóng tối mờ mịt rơi vào đáy mắt cô, giọng rất khẽ hỏi: “Chó con, tất cả rồi sẽ ổn thôi, đúng không anh?”
Lý Bắc ngửa người tựa vào lưng ghế, ánh phản quang trên khuyên tai lạnh lạnh, đường quai hàm trắng lạnh căng cứng, cậu hơi nghiêng mặt, trong đôi mắt vừa cụp vừa cong, tầm nhìn đen đặc dừng trên mặt cô, yết hầu khẽ trượt lên xuống.
“Đúng.”
Một âm tiết đơn điệu lạnh buốt tràn ra, là sự kiên định mà Lý Bắc chưa từng có.
Tốt hay không, chẳng đến lượt bất kỳ ai quyết định.
Cậu sẽ khiến mọi thứ trở nên tốt đẹp, khiến cô ngày càng tốt hơn.
Nhà tang lễ Giang Bắc lặng lẽ đứng trong đêm tối, khoảng sân trống trước cổng bị đèn xe rọi sáng. Vừa xuống xe, tuyết lạnh đã sốt ruột tràn lên người, Lý Bắc tiện tay kéo mũ của cô đội lên.
Giang Oanh thì thầm: “Chó con, anh đi rửa mặt trước đi, em đi hâm nóng bữa tối cho Trần Phi.”
Cô đứng trong luồng sáng ấm ở đại sảnh, nhìn Lý Bắc lên lầu, rồi mới chậm rãi đi về phía bếp.
Sắp hâm nóng xong thì Trần Phi đi vào.
Giang Oanh khựng lại một chút, nói: “Xong ngay đây.”
Trần Phi không nhìn cô, dựa bên cạnh bếp, mí mắt sưng đỏ vẫn chưa tiêu, giọng mơ hồ và bối rối.
“Chị, lúc cậu mợ qua đời, chị đã làm sao để bước ra được?”
Không khí lặng đi, càng lúc càng dày đặc. Đèn sợi trắng chói mắt, lò vi sóng “ting” một tiếng.
Giang Oanh sững sờ, như mất luôn khả năng phản ứng.
Quãng thời gian đó, sự sống của cô như ngừng lớn lên, tất cả đều rơi vào đường cùng.
Làm sao bước ra được, Giang Oanh không nhớ rõ nữa. Chỉ biết, cô cứ lặp đi lặp lại trong việc chấp nhận sự thật rằng bố mẹ không còn ở đó.
Sau này, là quen rồi.
Quen với việc trong cuộc sống sẽ không còn bố mẹ ở bên cô vào ban đêm, sẽ không còn những lần cô rời nhà rồi bố mẹ sốt ruột mong chờ, sẽ không còn bố mẹ đau lòng vì cô mập lên hay gầy đi, vui hay không vui, có bị tủi thân hay không. Sẽ không còn mẹ hỏi cô hôm nay tan học muốn ăn gì, sáng mai muốn ăn gì, cuối tuần có muốn đi dạo phố cùng không, chuyển mùa muốn mua quần áo gì. Sẽ không còn bố hỏi cô cuối tuần muốn đọc sách ngoại khóa gì, kể cô nghe lúc mẹ mang thai đã mong cô đến nhường nào. Kể rằng họ đã nhìn cô lớn lên ra sao, bận lòng ra sao, lo cô tương lai gặp phải trắc trở thế nào, lo đến mức không thể yên tâm để cô một mình đi tiếp.
Càng là quen, quen với việc khi cô gọi “bố, mẹ”, sẽ vĩnh viễn không bao giờ nhận được hồi đáp nữa.
“Không giống nhau. Bố em có chết đâu.” Giang Oanh bị nỗi buồn dâng trào nhấn chìm, móng tay c*m v** lòng bàn tay, giả vờ như không có gì mà nâng mí mắt lên xua đi làn nước mờ lan ra, giọng không nghe ra cảm xúc: “Em tự ăn đi, chị lên trước đây.”
Trần Phi nghiêng mặt nhìn cô, hé miệng nhưng không thể phát ra tiếng. Giang Oanh vặn vòi nước rửa tay, không nhìn cô ấy thêm lần nào, xoay người rời khỏi bếp.
Ánh đèn trong phòng tắm lờ mờ, hơi nước ngưng thành giọt, ánh sáng và bóng tối bị cắt thành từng mảng rơi rải.
Giang Oanh nhìn chằm chằm tấm gương bị che sau rèm, đưa tay nắm lấy một góc, dừng một lúc rồi bất lực buông xuống, lấy mũ trùm tóc quấn gọn tóc lại. Đầu ngón tay lướt qua vết sẹo mảnh trên lông mày, rồi dừng ở vết cắn trên cổ, cô nhắm mắt lại để dịu đi những cảm xúc phức tạp. Chờ dấu nước trên người dần khô, cô mới bước ra khỏi phòng tắm thay đồ ở nhà, xách cặp sách đi tới trước cửa phòng của Lý Bắc, đứng yên một lát, co ngón tay gõ mấy cái.
Cửa mở từ bên trong, Lý Bắc đứng ngược sáng, tóc còn nhỏ nước, trong mắt như ngấm một trận mưa lạnh, đầy tính xâm lược. Nửa trên chỉ mặc một chiếc áo thun đen hơi ôm, cơ vai hơi lộ rõ, hình xăm rắn Ouroboros lúc ẩn lúc hiện, đường nét cánh tay săn chắc mạnh mẽ, sẹo chồng chéo đan xen. Quần thể thao rộng rộng lỏng lẻo vắt trên vòng eo thon rắn.
Giang Oanh im lặng vài giây rồi nói: “Em muốn vào.”
Trên mặt Lý Bắc không có biểu cảm, cậu nhìn sâu cô gái chỉ mặc bộ đồ ở nhà cotton màu hồng nhạt, cả khuôn mặt nhỏ tinh xảo hoàn toàn phơi ra dưới ánh sáng, đẹp khác hẳn ngày thường.
Ánh mắt cậu quá đặc quánh. Giang Oanh không tự nhiên đưa tay định vén tóc, lại chạm phải chiếc mũ trùm tóc còn ẩm. Lý Bắc nắm lấy tay áo Giang Oanh kéo xuống, lộ ra đoạn cổ tay trắng mảnh, kéo cô vào trong rồi ấn ngồi xuống ghế.
Cậu ngồi xổm xuống, nắm lấy tay trái của Giang Oanh, cẩn thận tỉ mỉ kiểm tra xem có dính nước không. Giang Oanh hạ mắt, nhìn xuống cậu. Ánh đèn sáng trong phòng dường như đều dừng hết lên người cậu.
“Chó con.”
Cô gọi cậu bằng giọng mềm nhũn.
Lý Bắc nâng mí mắt lên, đôi mắt đen ánh cô, hỏi: “Sao thế?”
Giang Oanh dùng tay phải nâng mặt cậu lên, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cậu.
“Không sao rồi.” Cô nói.
Ánh sáng đối diện chói mắt, Lý Bắc khẽ nheo mắt, hàng mi đen rung nhẹ, vẻ nguy hiểm khó mà đoán định. Ngay khoảnh khắc cô ngồi thẳng lên, cậu đưa tay ấn lên gáy cô, ép cô cúi xuống hôn cậu.
Sáng thứ bảy, 7 giờ 25 phút.
Bầu trời xám trắng hiếm hoi lộ ra một chút ánh vàng, màn sương sớm nhàn nhạt phủ trong làn lạnh mát. Gió lạnh luồn vào cổ áo, kéo theo một trận rùng mình.
Giang Oanh xuống xe đúng giờ phải tới trường, cô vẫy tay với Lý Bắc trong xe đang chuẩn bị đi câu lạc bộ mô tô, rồi chạy lon ton băng vào cổng trường.
Cả khuôn viên trường Trung học số Một, thứ bảy chỉ có bóng dáng học sinh khối 12.
Trong hội trường, náo nhiệt đến cực điểm. Theo sắp xếp của nhà trường, buổi sáng dùng để trang trí hội trường, buổi chiều là tiệc văn nghệ mừng Tết Dương lịch. Là cơ hội thả lỏng cuối cùng trước kỳ thi đại học, học sinh các lớp đến từ sớm, bắt đầu bàn bạc phương án mà trong thời gian rảnh vốn đã tiếp xúc qua.
Giang Oanh đẩy cửa bước vào, lập tức có không ít ánh nhìn rơi lên người cô.
Trước đó vụ trong diễn đàn trường Trung học số Một Giang Thành có đến mấy nghìn lầu bình luận, gần như học sinh mọi khối đều biết. Tuy bây giờ bài đã bị xóa, nhưng vẫn không thiếu người dựa vào lời ra tiếng vào mà khoanh vùng “kẻ trộm” rốt cuộc là nhân vật nào.
Giang Oanh vô thức siết nhẹ lòng bàn tay, cố lờ đi những ánh mắt ấy, đi về khu vẽ bảng của lớp 12-18, được phân công đi lấy màu.
Vô số bóng đèn âm tường, trên nền nhà là những vết xước dày đặc vì năm tháng.
Hứa Nghê mặc một chiếc tạp dề vải bố màu hồng, đứng trước tấm ván gỗ.
Cô ta liếc xéo Giang Oanh đang xách hai xô sơn acrylic đỏ bằng tay phải, khóe miệng nhếch lên một cái, rồi nhìn sang Nghê Bảo ở trong đám người không xa, giơ một dấu “ok”.
Nghê Bảo liếc nhìn Giang Oanh đang quay lưng về phía mình, sự chán ghét trồi lên, đưa tay đáp lại một dấu “ok”.
Hứa Nghê bóp ra một lượng lớn màu vàng vào một cái xô, cười nói: “Giang Oanh, phiền cậu mang cái này, cái mình đã pha rồi ấy đưa cho Nghê Bảo giúp, bên cậu ấy sẽ nối liền bức vẽ với bên mình.”
Tim Giang Oanh giật thót, cô ngẩng lên, không nhúc nhích nhìn chằm chằm Hứa Nghê.
Trực giác nói cho cô biết ác ý bị đối phương giấu dưới lớp vỏ ngoài đang dày đặc ùa về phía cô.
Hứa Nghê tùy cô nhìn, nụ cười trên mặt rực rỡ.
Như thể giữa bọn họ chưa từng có khúc mắc, vẫn luôn là bạn học rất tốt.
“Sao vậy? Bị thương nên xách không nổi à?”
“Nhưng sáng nay ai cũng có việc phải làm, nên cậu vất vả một chút nhé.”
Tiếng xì xào bàn tán lặng lẽ nổi lên.
Giang Oanh mặt không biểu cảm, đôi mắt tĩnh đến lạ, cúi người xách xô sơn đó, giữa đủ loại dò xét, đi tới cạnh Nghê Bảo rồi đặt xuống.
Không có chuyện gì xảy ra cả.
Chỉ nghe nữ sinh kia nhàn nhạt nói: “Cảm ơn.”
Giang Oanh nhỏ giọng đáp một câu: “Không cần.”
Cô thả lỏng ra, xoay người đi ra ngoài tiếp tục lấy những màu khác mang vào.
Dần dần, cả hội trường học sinh đều vào guồng, mỗi người phụ trách khu vực mình đảm nhận, hừng hực khí thế trang trí hội trường. Mấy nam sinh thỉnh thoảng trêu đùa vài câu, làm dấy lên một tràng ồn ào.
Chuông tan tiết hai buổi sáng vang lên, Giang Oanh mở nắp một xô sơn màu xanh lam đổ ra, đang định khuấy thì trong tiếng ồn ào bỗng vang lên một tiếng thét kinh hãi. Cô còn chưa kịp phản ứng, lưng đã bị một lực đẩy sắc nhọn bất ngờ húc mạnh tới.
Cơn đau trên cột sống bùng lên dữ dội, kèm theo tiếng giá đỡ đổ rầm xuống, văng lên người cô rồi vỡ vụn. Giang Oanh mặt trắng bệch, đầu mũi rịn ra mồ hôi mịn, chiếc cổ thon cúi thấp, cơ thể không thể khống chế mà co quắp lại để giảm bớt đau đớn.
Xung quanh là tiếng bước chân lộn xộn vụn vặt không ngừng cọ xát trên sàn gỗ. Màu xanh lam trước mắt Giang Oanh loang ra từng tầng từng lớp. Cô giãy giụa muốn đứng dậy, còn chưa kịp đứng lên thì một xô sơn đỏ từ trên hắt thẳng xuống đầu, mùi hăng nồng xộc thẳng vào hơi thở.
Tầm nhìn của Giang Oanh bị sắc đỏ đậm pha xanh thẫm thấm ngập, chất sơn sền sệt khiến cô buồn nôn.
Hứa Nghê đang ngồi trên giá vẽ kinh ngạc che miệng, đúng lúc bạn học bên cạnh giữ thang lại, cô ta vội vàng trèo xuống, lo lắng nói: “Giang Oanh, xin lỗi nhé, cậu không sao chứ? Mình bị cái giá đỡ mà Nghê Bảo quật vào người cậu làm giật mình, lỡ chân đá rơi xô sơn xuống, cậu có ổn không?”
Cơn đau vì bị giá đỡ đập trúng đang lan rõ rệt trên người Giang Oanh. Cánh tay cô chống nghiêng trên nền đất, sơn không ngừng theo tóc cô rỏ xuống, đáy mắt đỏ rực, nhìn chằm chằm vào những vệt xanh đỏ quấn lấy nhau trên tay, tóc con dính bết lên mặt, tiếng ù bên tai tăng vọt.
Bờ vai run bần bật, Giang Oanh từng chút một siết chặt tay phải, cắn chặt môi dưới, hít sâu một hơi để làm dịu cảm giác nghẹn áp trong lồng ngực. Cô đứng dậy chậm chạp, lớp băng gạc trắng ở tay trái bị nhuộm nham nhở, vết thương trong lòng bàn tay đau nhói như muốn xé ra.
Dây thần kinh nơi thái dương theo nhịp tim tăng nhanh mà giật liên hồi.
Cô ngẩng lên nhìn kẻ chủ mưu là Hứa Nghê cùng Nghê Bảo, người trông như thật sự bị dọa đến đờ ra vì cái giá đỡ đổ xuống, câu chất vấn tràn lên tận cổ, nhưng thế nào cũng không nói ra được. Một màn sương đen như thủy triều ập tới, kéo cô chìm xuống đáy sâu, không nghe được gì nữa, cũng không muốn nghe thêm.
Giang Oanh cúi người nhấc lấy xô sơn gần nhất, không hề ngắt nhịp một giây, hất thẳng ra xung quanh. Tiếng sơn đổ xuống nền đất tựa như mây xám sà thấp, như con sóng lớn trong cuồng phong đập ầm vào ghềnh đá.
Tiếng thét chói tai cùng tiếng chửi rủa của nam nữ dâng lên dồn dập. Cô hất xong một xô lại nhấc thêm một xô khác.
“Làm gì đấy! Làm gì đấy!”
“Con bé ở giữa kia! Bỏ xô xuống cho tôi!”
Ngoài cửa lớn vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, trộn lẫn tiếng gầm giận dữ của thầy chủ nhiệm giáo vụ.
Giang Oanh hất nốt xô sơn vàng trong tay ra, cánh tay buông thõng bên người, đôi mắt lặng chết quét một vòng xung quanh.
Tất cả mọi người đều lùi xa cô tít tắp, hàng đầu gần như không ai thoát.
Đủ loại ánh nhìn chằm chằm vào cô: hoảng sợ, ghê tởm, còn có cạn lời, phẫn nộ.
Dưới chiếc đèn chùm trên trần, cô gái đứng trong tâm xoáy ấy, nửa gương mặt dính những vệt đỏ vụn, thần sắc bình tĩnh đờ đẫn, từ trên xuống dưới đều là đủ loại màu sắc.
Ánh đèn lặng lẽ dừng lại, rơi trên những vệt sơn acrylic uốn lượn trên sàn.
Giang Oanh không hoảng loạn, trái lại bình tĩnh đến lạ. Tay trái bị màu đỏ đặc quánh thấm ngập, chỉ hơi động một chút đã đau đến mềm rũ, chiếc xô nhựa “bịch” một tiếng rơi xuống đất, lắc nghiêng mấy cái rồi lăn sang bên vài vòng.
Cô nhìn thấy Lý Vi hỏi mấy câu với các bạn học khác, sắc mặt nặng nề, khí thế hùng hổ đi về phía cô.
Giang Oanh khẽ run hàng mi, ánh mắt xám tối một mảng.
Thôi vậy.
Thế giới vốn dĩ chẳng thể nào tốt đẹp lên được này.
Theo Bắc - Mạnh Thư
