Theo Bắc - Mạnh Thư
Chương 54
Chương 54: “Lúc cần thiết thì có thể hơi phát điên một chút.”
*
Lý Bắc thu xếp xong cảm xúc rồi xuống lầu, cậu đứng ở cửa bếp, ánh mắt chạm vào Giang Oanh đang nghe thấy tiếng động liền quay đầu nhìn cậu.
Giang Oanh theo bản năng siết nhẹ tay, một cảm giác khó xử và tủi hổ âm thầm lan ra. “Cháo nấu xong rồi.” Cô tránh ánh mắt, giọng khô khốc nói.
Lý Bắc bước đến trước mặt cô, hơi cúi người xuống. Đôi mắt đen trầm sâu thẳm, đè nén một tầng tối như núi chồng. “Giang Oanh.” Giọng cậu nhàn nhạt, “Người làm sai không phải là em, em không cần phải vì chuyện đó mà thấy xấu hổ.”
Giang Oanh cụp mắt, thiếu tự tin mà phản bác: “Em không có.”
Mỗi người khi đối mặt với loại chuyện này đều sẽ do dự giữa “mình có thể” và “mình không thể”. Không ai thật sự có thể bình thản đối diện.
Lớp băng mỏng trong đáy mắt Lý Bắc dần tụ lại. Cậu khẽ vuốt tóc cô bằng lòng bàn tay, nói: “Bé Ngoan, bất kỳ người phụ nữ nào cũng không nên bị người ta khinh thường, nhòm ngó, đối xử tùy tiện. Em càng không được chấp nhận sự phân biệt vốn không nên tồn tại đó. Cho nên, em không cần suy nghĩ xem anh có để ý không, hay người khác nghĩ thế nào. Em chỉ cần biết, em và họ đều là sự tồn tại rực rỡ sáng ngời, đều nên được hưởng phần tươi đẹp của riêng mình dưới ánh mặt trời, như vậy là đủ rồi.”
Giang Oanh cúi đầu không nói. Hơi nóng trong mắt không ngừng dâng lên.
Lý Bắc cũng không vội, chỉ lặng lẽ chờ Giang Oanh bình ổn lại.
Một lúc sau, Giang Oanh ngẩng đầu lên, đáy mắt đỏ đỏ, ánh nhìn thoáng dừng lại một giây nơi chiếc khuyên tai bạc trên tai trái cậu. Ánh mắt cô trở nên sáng rực, khóe môi cong lên, nói: “Được, ăn cơm thôi.”
Lý Bắc hôn lên trán cô một cái rồi đứng thẳng người, xoay đi múc cháo.
Đèn sợi trắng trong bếp rất sáng, khác với ánh đèn ấm ở phòng khách, ánh sáng rọi hết lên người thiếu niên đang quay lưng về phía cô.
Giang Oanh chớp chớp đôi mắt cay xè, trong lòng phồng lên một luồng nóng ấm, đầu ngón tay chạm lên chiếc nhẫn vòng Mobius trên cổ.
Cô đã gặp được một người rất rất tốt. Một người trải qua bao gian nan mà vẫn giữ được sự chân thành của tuổi thiếu niên. Người đó là chú chó điên nhỏ của cô.
Ngay cửa bếp, Trần Phi dựa tường đứng, im lặng nhìn đêm đông. Đồng hồ báo thức vang lên, trong đại sảnh hơi ấm phả cuối, Hắc Tử lười biếng nhấc mí mắt rồi lại khép lại.
Giang Oanh đứng ở cửa, trước mặt là Lý Bắc cao hơn cô một cái đầu. Cậu đeo khẩu trang đen, áo phao ngắn màu đen bọc lấy chiếc áo len cổ cao đen. Miếng băng gạc trắng đã được tháo xuống, lộ ra một vết sẹo mảnh đã đóng vảy. Giữa những ngón tay thon dài, cậu cầm chiếc khăn quàng kẻ ô màu nâu gạo, tỉ mỉ quàng cho cô, rồi đeo chiếc cặp của cô lên một bên vai, làm nhạt đi mảng đen đậm đang tụ lại.
Đẩy cửa ra, gió lạnh mặc sức cuốn đi hơi ấm trên người, thấm tận vào xương.
“Đội mũ vào.” Lý Bắc kéo mũ áo khoác của Giang Oanh lên trùm, rồi quấn khăn ra ngoài, che nửa khuôn mặt.
Mái tóc mái của Giang Oanh bị ép xuống, hơi chọc mắt, cô giơ tay gạt gạt. “Lý Bắc, em cảm thấy em giống một trái bóng rồi.”
Lý Bắc nhấc mí mắt, đánh giá cô từ trên xuống dưới: áo phao màu trắng gạo dài tới bắp chân phồng to rộng thùng thình, quần đồng phục dồn lại trên giày, vành mũ tròn vừa to vừa rộng, chỉ chừa ra đôi mắt tròn trong veo lạnh mát, soi bóng gương mặt cậu.
“Giống một quả bóng béo.” Cậu nhàn nhạt đưa ra đánh giá.
Giang Oanh: “Ồ, cảm ơn anh.”
Lý Bắc “ừ” một tiếng: “Không có gì.” Cậu đeo khẩu trang lại, đưa tay nắm lấy tay cô kéo ra ngoài.
“……”
Chó con thối.
Giang Oanh nhún vai, bước theo nhịp chân của cậu.
Tuyết dưới đất giẫm lên phát ra tiếng cót két. Đi một đường tới dưới mái trạm xe, quanh giày đã tụ lại một vòng tuyết.
Giang Oanh nhấc chân giậm giậm hai cái, ngón tay chọc chọc thiếu niên đứng bất động bên cạnh. “Giậm giậm đi.”
Lý Bắc chộp lấy ngón tay cô nhét vào túi áo khoác ngoài, rồi tùy ý lười nhác giậm giậm hai cái.
Xe buýt từ xa chạy tới, đèn pha xua tan bóng tối.
Lý Bắc nghiêng mắt, liếc cô gái đang dùng mũi chân giẫm tuyết, khẽ nói: “Đừng để bị bắt nạt nữa.”
“Ừm.” Trong lòng Giang Oanh khẽ run lên, cô ngẩng đầu nhìn cậu, cười một cái. “Em sẽ không xin lỗi, cũng sẽ không tiếp tục để họ nhằm vào nữa.”
Hàng mi đen của Lý Bắc rủ xuống, cậu khẽ bóp bóp lòng bàn tay cô.
Xe buýt từ từ dừng lại, cửa “rẹt” một cái bật ra.
Lý Bắc buông tay Giang Oanh, đưa cặp cho cô đeo lệch một bên vai, một trước một sau lên xe, mỗi người ngồi một ghế sát cửa sổ. Trên xe tạm thời không có mấy người, ánh đèn lờ mờ tối.
Giang Oanh quay đầu nhìn Lý Bắc ngồi phía sau mình, nói: “Anh có thể ngồi cạnh em.”
Lý Bắc giơ tay vỗ vỗ vành mũ cô, nói: “Bé Ngoan.”
Xe chạy về phía trước, xích chống trượt trên bánh xe nghiến lên mặt đường. Mí mắt Giang Oanh cụp xuống, cô nhìn chằm chằm cậu không động. Lý Bắc tựa vào lưng ghế, đôi mắt đen lấp lánh, không nói một lời mà nhìn thẳng lại cô, không ai chịu nhường ai.
Rất lâu sau, Giang Oanh mới quay đầu lại, lôi tai nghe ra đeo vào, ngón tay hung hăng chọc màn hình, mở bài nghe tiếng Anh. Trong ánh sáng tối mờ, đuôi mắt Lý Bắc hơi rủ, âm thầm cười một cái.
Cậu lấy điện thoại ra, mở WeChat ghim đầu, gửi cho cô một tin: .
Ở hàng ghế trước, mí mắt Giang Oanh khẽ giật, lặng lẽ mở WeChat, nhìn dấu chấm đó.
Chim non: ?
LB:
Chim non: ???
LB: Bé Ngoan.
Chim non: .
LB: Chuyển khoản 520
Ngón tay Giang Oanh do dự khựng lại, cô định quay đầu, đúng lúc xe buýt dừng, một đám học sinh lên xe, cắt đứt động tác của cô.
Ánh đèn đường thưa thớt hắt vào, tiếng trò chuyện trong xe cũng hạ thấp đi. Giang Oanh khẽ chạm màn hình, trả lại một câu: Em là loại người có thể bị tiền mua chuộc sao.
Alipay báo có tiền vào: 5200.
Tin nhắn Alipay: Dám chuyển lại, hậu quả tự gánh.
Giang Oanh: “……”
Chim non: Chó con.
LB: Gâu.
LB: Học hành cho tử tế.
Chim non: Vâng ạ
Xe buýt tới trạm, Giang Oanh đeo cặp đứng dậy, theo dòng người xuống xe. Cánh tay cô bị người ta đỡ nhẹ một cái, một giọng nói bị đè thấp vang bên tai: “Chú ý tay trái một chút.”
Cô còn chưa kịp nói gì, Lý Bắc đã buông tay ra, giả vờ như không quen biết cô.
“……”
Dưới ánh đèn yếu ớt, Giang Oanh khẽ nắm chặt vạt áo, xuống xe, chậm rì rì đi về phía Trường Trung học số Một Giang Thành.
Lý Bắc đút tay vào túi, hơi thở lười biếng tản mạn, cách cô mấy bước, lặng lẽ đi phía sau, chỉ còn lại một ngã tư nữa.
Lý Bắc dừng lại, đứng bên đường, ánh mắt hơi lạnh dừng chặt trên cô gái đang lẫn giữa bóng người và ánh đèn xe.
Giang Oanh bình thản quay đầu, nhìn cậu mấy lần, vẫy vẫy tay.
Đi tới cổng trường, đèn sợi trắng chói mắt trải kín mặt đất, cô quay đầu lần nữa, chỉ thấy một bóng dáng mơ hồ cao gầy lạnh lẽo, thoáng lướt qua trong ánh sáng chớp tắt. Giang Oanh hít sâu một hơi, vừa đi vừa tháo khăn quàng và mũ.
Lần đầu tiên cô bước lên bậc thềm tòa nhà Chí Viễn mà không hề chần chừ. Cô ngẩng mặt, mắt nhìn thẳng vào chiếc đèn gắn trên tường, trước mắt hiện ra hai chấm đen nhỏ, theo cô bước hết bậc thang cuối cùng.
Giang Oanh nghĩ, con người không thể mãi nhẫn nhịn, sẽ khiến cái ác vốn không nên tồn tại càng bị phóng đại.
Trước cửa lớp 12-18 đứng mấy học sinh, chủ nhiệm Lý Vi cũng đứng trong đó, vừa trò chuyện vừa liên tục gật đầu.
Bước chân Giang Oanh khựng lại một chút rồi tiếp tục đi, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo bình thản, ánh mắt không chút gợn.
Trên nền hành lang, ánh đèn rơi vãi, nơi sàn nhà trắng sáng dâng lên một lớp bóng mờ âm ỉ.
Lại gần, cô nghe họ đang bàn về buổi tiệc Nguyên Đán ngày mai tổ chức bù. Giang Oanh không nói gì, định đi thẳng qua thì bị Lý Vi gọi lại.
“Giang Oanh, em tới văn phòng đợi trước đi.”
Bỗng chốc, học sinh trong và ngoài lớp đều quay sang nhìn cô, ánh mắt cuộn lên tò mò và dò xét.
Gió lạnh vượt qua lan can thổi rối tóc con, Giang Oanh hơi cụp mắt, vẫn ghét bị người ta chú ý. Trong sự ngột ngạt đè nén đó, Giang Oanh bất giác nghĩ tới Lý Bắc.
Cô chậm rãi ngước mắt lên, không né không tránh mà nhìn thẳng những ánh mắt kia. Đôi mắt màu hổ phách dưới ánh đèn trở nên trong suốt sáng rõ, cô bình tĩnh nói một câu: “Vâng ạ.” rồi xoay người đi về phía văn phòng.
Trong văn phòng không có giáo viên, đèn sáng như ban ngày, rọi xuống mặt bàn làm việc. Giang Oanh đứng cạnh vị trí hôm qua cô viết bản kiểm điểm, im lặng đảo mắt nhìn một vòng, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời vẫn chưa sáng, một màu xám lam lạnh lẽo lan ra, vượt qua tòa Lập Đức. Tuyết phủ trắng mái nhà phía xa, dãy nhà dân cư thẳng tắp sáng đèn. Giang Oanh nhìn đến thất thần, Lý Vi bước vào mà cô cũng không hay.
Lý Vi nhíu mày, gõ gõ lên bàn nhắc cô hoàn hồn, giọng nghiêm khắc hỏi: “Thư xin lỗi viết xong chưa?”
Giang Oanh ngước mắt, cực kỳ nghiêm túc nhìn Lý Vi, nói: “Thưa cô, em không hề lấy trộm tiền của Hứa Nghê, nên em sẽ không viết thư xin lỗi này. Cô có thể báo cho cô ruột em, cũng có thể báo cảnh sát.”
Trong ấn tượng của Lý Vi, Giang Oanh luôn ít nói, ngoài việc học khá ra thì hầu như không có cảm giác tồn tại, một cô bé như vậy với sự kiên định hôm nay lộ ra, là lần đầu tiên cô nhìn thấy.
Chỉ là thật buồn cười, bây giờ nhân chứng vật chứng đều có đủ, vậy mà còn chối chết không thừa nhận.
Lý Vi thất vọng vô cùng: “Giang Oanh, người phạm sai lầm không đáng sợ, đáng sợ là không biết hối cải. Câu này cô đã nói với em từ hôm kia rồi. Cô nghĩ em sẽ hiểu được nỗi lòng của giáo viên, vậy mà em vẫn cố chấp không đổi, còn khéo miệng quanh co. Em tưởng Hứa Nghê không truy cứu thì cô không có cách xử lý em sao? Cô bây giờ khuyên nhủ em hết lời là vì cô không muốn em ở giai đoạn quan trọng nhất của cuộc đời lại tự buông bỏ chính mình.”
Mặt Giang Oanh hơi trắng bệch, phản xạ bản năng của cơ thể là muốn chạy trốn. Tay phải cô siết chặt vạt áo, từng chữ từng chữ bình tĩnh thoát ra khỏi cổ họng: “Vậy thưa cô, người khác nói gì thì là cái đó, còn em nói gì cũng là ngụy biện. Cô thậm chí còn không cần điều tra hỏi kỹ lại, chỉ nghe một phía đã quyết định tội danh vô căn cứ cho em? Cô không thấy như vậy quá qua loa, quá vô trách nhiệm sao?”
“Giang Oanh, em cũng biết hai chữ ‘ngụy biện’. Cả lớp đều chỉ mặt gọi tên em, tiền cũng bị lục ra từ chỗ em ngay trước mặt mọi người.” Lý Vi lạnh cả lòng. “Em nói cô nghe, em lấy gì chứng minh không phải em? Có ai đứng ra nói không phải em không? Có một người nào không? Em không tự kiểm điểm bản thân mình sao? Vì sao chẳng ai muốn đứng ra làm chứng cho em?”
Đáy mắt Giang Oanh ửng đỏ một mảng, cô phát âm rõ ràng: “Trước giờ học em có ra ngoài một chuyến, sao lại không có khả năng là có người hãm hại em?”
“Giang Oanh, em tự nghe xem lời em nói có ai tin được không? Trong lớp mấy chục người, chẳng lẽ tất cả đều vu oan cho mỗi mình em? Em cảm thấy có thể sao?”
“Sao lại không thể?”
Lý Vi bất lực quay lại, cho cô cơ hội cuối cùng: “Giang Oanh, đã vậy, nếu em không thấy xấu hổ vì lời em nói, thì em về lớp trước đi. Cô sẽ thông báo cho phụ huynh em, và báo lên ban giám hiệu để xử lý chuyện này.”
Giang Oanh im lặng vài giây, không nói một lời, xoay người đi thẳng ra khỏi văn phòng. Những thanh lan can sắt kéo dài loang lổ cũ kỹ, tiễn hết lớp này đến lớp khác của khối mười hai rời đi.
Giang Oanh đi được vài bước thì đưa tay vịn vào lan can, lạnh buốt thấu xương. Cô lại bước thêm mấy bước nữa, dồn người tì lên đó, thò đầu ngẩng lên nhìn mái tầng trên.
Một màu xanh đen ngả lạnh lọt vào mắt. Mấy con chim sà qua bầu trời, rồi biến mất ở cuối tầm nhìn. Giang Oanh nghĩ tới cô gái lớp mười hai ở trường Trung học số Hai đã nhảy lầu tự sát.
Lại nghĩ tới Lý Bắc cũng từng đứng ở chỗ khuất tầm nhìn của tài xế xe tải lớn. Gió lạnh sắc như dao thổi bay lọn tóc mai của Giang Oanh, đôi mắt cô dưới ánh đèn hành lang tràn ra sắc hổ phách.
Cho đến hôm nay, cô hình như đã xác nhận được rồi. Cô gái đó và Lý Bắc, nhất định đều đã quá chán ghét sự lạnh lùng và tê liệt của thế giới này, cùng những xiềng xích cũ kỹ lắng đọng theo năm tháng. Những thứ ấy âm thầm trói buộc tất cả mọi người, gia cố gông cùm tư tưởng, khóa chặt linh hồn bằng xiềng xích.
Giang Oanh vươn tay như muốn chộp lấy gió, chân đứng sát bên lan can, hơi lạnh thấm vào từng kẽ ngón tay.
Không nắm được.
Cơn gió lướt qua không lưu lại dấu vết, chắc là tự do nhất.
Giang Oanh thất vọng thu tay về, vừa quay đầu đã bắt gặp ánh mắt kinh hãi của Chu Oánh Oánh đang ôm tập bài luyện Văn.
Cô bước xuống khỏi lan can, giải thích: “Đây là tầng hai.”
Ý trong lời nói, không ai lại chọn tự sát ở tầng hai, nơi tỷ lệ tàn phế lên đến 90%.
Chu Oánh Oánh như bị câm, trừng mắt nhìn Giang Oanh hồi lâu mới phản ứng mà gật đầu.
Hai người lướt qua nhau, Giang Oanh không quay đầu. Nhưng Chu Oánh Oánh lại dừng bước, quay đầu nhìn theo cô.
Tiết tự học buổi sáng thứ Sáu là Toán. Giang Oanh không hề đứng do dự ngoài cửa lớp, chỉ hô một tiếng “Báo cáo”, phớt lờ mọi ánh nhìn của các bạn học, mắt không liếc ngang dọc đi thẳng vào, ngồi xuống chỗ mình, thần sắc thản nhiên sắp xếp sách vở xong, rồi bắt đầu nghiêm túc làm bài.
Bạn cùng bàn Phùng Đậu như chuột gặp mèo, lập tức nghiêm chỉnh tuân thủ đường ranh ba tám một cách cứng nhắc mà dịch ra xa. Ghế kéo trên nền phát ra âm thanh chói tai, bàn cũng bị xô lệch lên phía trước vài centimet.
Đầu bút của Giang Oanh khựng lại, cô nghiêng đầu nhìn cậu ta. Phùng Đậu lập tức định chửi cô, nhưng vừa đối mắt với đôi mắt trong veo lạnh lẽo dưới ánh đèn kia thì cứng họng.
Thật ra Giang Oanh rất xinh. Trong đám con trai của mấy lớp không phải chưa từng có người khen cô, chỉ là vì ngại rắc rối nên chẳng ai chủ động trêu chọc. Bình thường chỉ lén lút tưởng tượng, đùa giỡn vài câu sau lưng.
Cậu ta không nhịn nổi mà hỏi cô: “Giang Oanh, cậu lại giở trò gì thế?”
Giang Oanh khựng một chút, tay siết chặt thân bút, mặt không cảm xúc nói: “Phùng Đậu, tôi khuyên cậu chủ động đề nghị với thầy đổi chỗ ngồi.”
Nói xong, cô thu ánh mắt, tiếp tục làm bài.
Không thấy mặt Phùng Đậu xấu đi rõ rệt. Cậu ta hung hăng đá mạnh cái ghế một cái, đứng bật dậy nói: “Cậu tưởng tôi muốn ngồi cùng một đứa ăn trộm à? Ai biết lúc nào đồ đạc lại bị cậu trộm mất.”
Động tĩnh của cậu ta quá lớn, giáo viên Toán trên bục giảng mặt lạnh tanh, nói: “Sáng sớm phát điên cái gì, ra ngoài đứng.”
Phùng Đậu không cam tâm, trừng mắt nhìn Giang Oanh một cái, cô vẫn cúi đầu viết bài, hoàn toàn chẳng quan tâm đang xảy ra chuyện gì, rồi cầm tập đề đi ra ngoài.
Cậu ta vừa đi, Giang Oanh liền dừng bút, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Ánh đèn sợi trắng rọi xuống, chiếu lên khoảng sáng ngoài bóng cô. Hàng mi rũ run lên mấy cái.
Thật ra cũng không khó đến vậy nhỉ.
Ít nhất thì hô hấp vẫn thông suốt.
Khuôn mặt nhỏ của Giang Oanh trắng bệch một mảng, đầu bút đang ngừng lại lại tiếp tục viết.
Hứa Nghê ngồi dựa tường chống cằm, điện thoại kẹp trong sách Toán, màn hình dừng ở khung chat với Trần Niên.
Chỉ có cô ta liên tục hỏi: Cậu đâu? Cậu chết mẹ rồi à?
Từ hôm qua đến giờ, Trần Niên vẫn không trả lời cô ta.
Hứa Nghê sầm mặt xuống, trong danh bạ tìm WeChat của Nghê Bảo.
Tan tiết tự học buổi sáng, Phùng Đậu quay lại, động tác cũng rất mạnh, bàn ghế cọ xuống sàn phát ra tiếng chói tai.
Giang Oanh cụp mắt, không có lấy một chút biểu cảm khác thường. Bạn học trong lớp cảm thấy nhạt, dần dần đều tản đi. Giang Oanh lấy bánh mì sữa ra, đặt điện thoại lên bàn.
Năm phút trước, Lý Bắc nhắn WeChat.
LB: Thế nào rồi.
Giang Oanh chậm rì rì vừa uống sữa vừa gõ chữ.
Chim non: Em nói với chủ nhiệm là không xin lỗi, bảo cô ấy đi tìm cô ruột em, còn có thể báo cảnh sát.
LB: Còn những người khác thì sao.
Chim non: Không muốn để ý.
Lý Bắc đứng ở nơi không xa không gần Trường Trung học số Một Giang Thành. Hàng mày nhíu chặt dưới mái tóc hơi giãn ra, vẻ hung hăng trong mắt cũng tan đi. Đầu ngón tay cậu dừng trên ba chữ “không muốn để ý” vài giây, rồi mới gõ.
LB: Giỏi lắm.
LB: Lúc cần thiết thì có thể hơi phát điên một chút.
Chim non: Phát điên thế nào.
LB: Dùng đôi cánh nhỏ của em.
Chim non: Anh vô vị quá.
LB: Bé Ngoan, có chuyện thì nói với anh kịp thời.
Gập điện thoại lại, Lý Bắc xoay người đi về hướng trường nghề Giang Thành. Đến cổng trường thì bị một người đàn ông tuấn tú mặc áo phao công nhân màu đen, đi giày huấn luyện tác chiến đen chặn lại.
Anh ta đứng thẳng dưới mái hiên, mày mắt chính khí, bên chân là một đống tuyết bẩn trắng xám.
Lý Bắc lạnh nhạt nhìn anh ta.
Người đàn ông tuấn tú hốc mắt sâu, nếp mí rõ, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cậu thanh niên trước mặt một lúc, rồi khẽ cười, mở lời: “Chào cậu, tôi là Hạ Cẩn, em họ của Hạ Nghiêu.”
Lý Bắc: “Chào anh, tôi là Lý Bắc.”
“Tôi biết cậu.” Giữa mày mắt Hạ Cẩn có khí thế lạnh nghiêm không thể xem nhẹ, chiều cao cũng không chênh Lý Bắc là mấy. “Anh tôi nhắc tới cậu mấy lần rồi, nói trong đám người trẻ dưới tay anh ấy, cậu là người anh ấy coi trọng nhất.”
Lý Bắc không đáp, đôi mắt đắm vào một mảng đen lạnh.
Hạ Cẩn chẳng để ý thái độ của cậu, ánh nhìn quét một vòng, hỏi: “Tìm chỗ nào nói vài câu đi?”
Lý Bắc dẫn anh ta đi về phía tiệm net Lam Thiên. Hạ Cẩn đánh giá phố sau vốn vừa đặt chân đến Giang Thành đã nghe đồn là phức tạp hỗn tạp.
Khắp nơi là đám du côn mắt thâm quầng đen, đủ màu đủ kiểu, ngồi xổm trước cửa tiệm bida, tiệm net, KTV, quán bar nhỏ.
Đúng là một nơi khó xử lý.
Hạ Cẩn không để lộ cảm xúc mà thu lại ánh mắt.
Quán net còn chưa mở cửa kinh doanh, ánh đèn tối mờ, hơi ấm phả đầy. Vài dàn máy tính lóe lên thứ ánh sáng xanh u u, không ít người cuộn trong ghế đắp chăn ngủ. Lý Bắc liếc một cái người vẫn đang ngủ trên ghế nằm sau quầy Tống Quý rồi dẫn Hạ Cẩn đi thẳng vào phòng nghỉ.
Cửa vừa đóng lại, Lý Bắc hỏi: “Lý Chí Cao tình hình sao rồi.”
“Cậu hận ông ta đến thế à?” Hạ Cẩn ngồi xuống ghế, ngẩng mắt, nhìn chằm chằm thiếu niên lạnh lùng dưới ánh đèn, không hề chớp. “Dù gì thì ông ta cũng là bố ruột cậu.”
Lý Bắc dùng đầu lưỡi chạm lên hàm trên, sự bực bội chán ghét trong xương tủy bốc lên, giọng lạnh buốt: “Cậu Hạ, xin hỏi nếu bố anh giết mẹ ruột anh mà chỉ bị xử có mười năm thôi, anh có hận bố ruột anh không?”
Hạ Cẩn nhàn nhạt cười: “Tôi chỉ hỏi tùy tiện thôi, người trẻ đừng có nặng sát khí quá.”
Lý Bắc: “Anh cũng vậy thôi.”
Hạ Cẩn cười: “Lý Chí Cao sẽ không tung hoành được bao lâu nữa. Cụ thể tôi không thể nói với cậu, nhưng anh tôi bảo tôi mở cho cậu một cửa sau. Một thời gian nữa, tới lúc có thể nói được, tôi sẽ báo trước cho cậu. Trước đó, tôi hi vọng cậu có thể giữ khoảng cách với Lý Chí Cao, càng hi vọng cậu có thể giữ bí mật.”
Trên mặt Lý Bắc chẳng có biểu cảm gì, cậu xoay người kéo cửa ra, nghiêng mắt thờ ơ nhìn Hạ Cẩn đang ngồi trên ghế.
“Mời.”
Theo Bắc - Mạnh Thư
