Theo Bắc - Mạnh Thư
Chương 50
Chapter 50: “Đợi em vĩnh viễn sẽ không lâu.”
*
“Được, em nói là giữ lời.”
Ánh sáng chiếu xuống từ bức tường xi măng, ánh mắt Lý Bắc dịu hẳn đi, giọng điệu như mang theo ý cười, cậu nắm tay cô dắt vào trong sân.
Mới đi được mấy bước, cánh cổng sắt to đùng vốn chẳng mấy khi có người gõ bỗng vang lên tiếng động khe khẽ.
Giang Oanh khựng lại, sững người vài giây rồi quay sang nhìn Lý Bắc đang đứng nghiêng người bên cạnh: “Có ai tới hả anh?”
Ánh mắt Lý Bắc lạnh xuống, khẽ lắc đầu, tim cậu trĩu nặng, luồng lệ khí dữ tợn bùng lên, nếu là Lý Chí Cao… Cậu không để lộ cảm xúc, thả tay Giang Oanh ra, bảo cô đứng xa một chút rồi xoay người đi mở cửa.
Cánh cổng sắt lại xoay theo quỹ đạo vừa rồi thêm nửa vòng.
Bên ngoài đứng một cô bé chừng mười lăm mười sáu tuổi, đội mái tóc giả xoăn màu hồng, trông như vừa khóc xong, dưới mắt loang một vòng đen chẳng rõ là gì. Giữa mùa đông tuyết rơi mà lại mặc một chiếc váy trắng lông xù, khoác thêm một cái áo choàng đỏ? Đây là cosplay Cô bé quàng khăn đỏ à?
Lý Bắc khẽ nhíu mày, thở phào yên tâm, vừa định mở miệng hỏi cô ấy tìm ai.
Cô bé ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh liếc cậu từ trên xuống dưới, mặt còn khó ở hơn cả cậu, lại thiếu kiên nhẫn.
“Anh là ai?”
“Chị Giang Oanh của tôi đâu?”
Giang Oanh đứng cách đó không xa nghe giọng nói lạnh lùng đến băng giá của cô bé, ngạc nhiên mấy giây.
Trần Phi…?
Sao em ấy lại đột nhiên chạy tới đây?
Trong lòng Giang Oanh siết chặt, ở huyện xảy ra chuyện gì sao? Cô chạy lại, thò đầu ra sau lưng Lý Bắc, ánh mắt kinh ngạc chạm phải ánh nhìn chẳng mấy thân thiện của Trần Phi liền khựng lại một chút.
Nhìn thế này giống như vừa cãi nhau với gia đình.
Trần Phi vừa thấy Giang Oanh, miệng mếu một cái, nước mắt lập tức rơi xuống.
Giang Oanh liền chọc chọc mấy cái vào cậu thiếu niên lạnh lùng chắn cửa không nhúc nhích kia, nhắc cậu tránh đường, rồi mới đưa tay kéo Trần Phi lại, động tác dịu dàng lau nước mắt cho em ấy, nhỏ giọng hỏi: “Sao thế? Đừng khóc, vào trước đã. Sao tay lạnh thế này, em tới bằng cách nào? Quần áo ướt hết rồi.”
Trần Phi nghe giọng quan tâm bên tai, càng khóc to hơn, vừa nấc vừa nói: “Gặp phải một thằng tài xế khốn nạn, anh ta cứ bảo nhà tang lễ xui xẻo, ném em xuống ở cái bến đó, còn lấy của em tám trăm tệ.”
Vào đến phòng khách, Lý Bắc đi bật đèn rồi mở sưởi.
Hắc Tử thấy người lạ thì sủa inh ỏi, tức đến mức Trần Phi càng khóc dữ hơn.
Ánh đèn hắt xuống, Giang Oanh quát mấy lần vẫn không ăn thua, chỉ đành cầu cứu nhìn sang Lý Bắc.
Lý Bắc đứng cách hai bước, cằm hơi cúi, sắc mặt lạnh lẽo. Cậu liếc nhìn Trần Phi đang chui rúc trong lòng Giang Oanh, khóc đến mức như sắp ngất đi, rồi mặt không biểu cảm bước về phía Hắc Tử.
Hắc Tử sợ cậu, tiếng sủa dần tắt, nó nằm phục xuống đất, chỉ còn lại tiếng người khóc.
Lý Bắc ngồi xổm xuống, ánh mắt uể oải nhìn Hắc Tử, thỉnh thoảng nghiêng đầu liếc về sau, cô gái dịu dàng từng cử chỉ đang dỗ dành một đứa nhóc ranh, cậu chống đầu lưỡi lên vòm miệng, trong lòng bực bội nóng ran lan tràn.
Phòng khách sáng rõ, nhiệt độ cũng ấm lên. Dưới sự vỗ về của Giang Oanh, cảm xúc Trần Phi dần ổn định, bình tĩnh lại. Mắt cô ấy đỏ rực, lớp trang điểm lem nhem, phấn bết thành mảng, mi cong và eyeliner nhòe cả vào nhau.
Giang Oanh lau cho cô ấy một chút, hỏi: “Khóc xong chưa?”
Trần Phi hơi ngại, gật đầu.
Giang Oanh cười hỏi: “Vậy giờ theo chị lên trên tắm rửa chút, thay bộ đồ khác nhé, được không?”
Sắp xếp cho Trần Phi xong, Giang Oanh bước ra khỏi phòng, đứng trước cửa sổ, lặng nhìn đêm tuyết bên ngoài.
Dù cô hỏi thế nào, Trần Phi cũng không chịu nói có chuyện gì.
“Em ấy không sao chứ?” Lý Bắc tắm sơ qua, thay đồ, tóc còn hơi ướt rủ trước trán. Cậu đứng bên cạnh Giang Oanh, hai tay đút trong túi áo hoodie, cùng cô nhìn về phía rừng xa nơi đen trắng đan xen.
“Không sao rồi.” Giang Oanh đáp không cao không thấp, hàng mi rũ xuống che đi ánh mắt phức tạp.
Lý Bắc nghiêng mắt nhìn cô: “Thế sao em không vui?”
Giang Oanh khẽ ngẩng mặt, đôi mắt màu hổ phách dưới ánh đèn hành lang sáng trong đến lạ, nhưng sâu trong đó lại chìm một tầng bất an.
“Em gọi cho cô em, cô không nghe máy.” Giọng cô rất nhỏ. “Mà Trần Phi lại chẳng nói lý do vì sao nửa đêm đột nhiên tới chỗ em. Em hơi lo, sợ là có chuyện lớn xảy ra rồi.”
Lý Bắc trầm ngâm một lúc, cậu đưa tay ra, đầu ngón tay chạm nhẹ vào khóe môi cô. Trong ánh nhìn khó hiểu của Giang Oanh, yết hầu cậu lăn mấy lượt, lớp băng gạc trắng dán sát theo đó phồng lên rồi hạ xuống, giọng nhàn nhạt tràn ra: “Em hình như rất dễ bộc lộ sự dịu dàng mà anh hiếm khi được thấy với tất cả mọi người trừ anh.”
Giang Oanh sững lại, cảm thấy chỗ khóe môi kia nóng rực. Cô khẽ ho một tiếng, né đầu ngón tay cậu, nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa. Vài giây sau, cô cố tình làm ngơ ánh nhìn lạnh rát như đóng đinh trên mặt mình, nhỏ giọng nói:
“Trần Phi đến tìm em để được an ủi. Em thì tìm anh để được an ủi. Có giống nhau đâu.”
Lớp băng lạnh đóng sâu trong mắt Lý Bắc như nứt ra, khóe môi cậu khẽ cong lên không dấu vết, rồi nhét tay lại vào túi.
“Anh đi làm gì đó cho hai người ăn. Em lên xem em ấy đi.”
Giang Oanh khẽ “ừm” một tiếng, quay đầu nhìn bóng lưng đen đang bước xuống lầu, cao gầy, mang theo vẻ mệt mỏi. Đợi đến khi hoàn toàn không còn thấy nữa, cô xoay người đẩy cửa phòng.
Đèn sáng, phòng ấm, hơi nóng lan tỏa. Trần Phi ngồi bên mép giường, dùng khăn khô lau tóc. Trên người em ấy là bộ đồ ngủ của Giang Oanh. Gương mặt sau khi rửa sạch trắng trẻo xinh đẹp, đôi mắt hơi dài, đuôi mắt xếch lên, toát ra cảm giác xa cách khó gần.
“Chị…” Trần Phi ngẩng mắt nhìn Giang Oanh, “Anh ta sống ở đây à?”
Giang Oanh lấy máy sấy c*m v** ổ điện đầu giường, đứng bên cạnh giường rồi mới trả lời: “Ừ. Anh ấy tên Lý Bắc, là bạn trai chị.”
Trần Phi còn muốn nói gì đó, nhưng chiếc khăn đã bị rút đi vắt sang một bên. Tiếng máy sấy gào mạnh nuốt chửng mọi lời định thốt ra, cô ấy chỉ có thể im lặng chờ tóc được sấy khô.
Cô ấy cảm nhận đầu ngón tay Giang Oanh dịu dàng luồn qua từng lọn tóc, vành mắt đỏ của cô ấy càng lúc càng dày. Ánh nhìn vừa đau khổ vừa uất hận, lại vừa không cam lòng khó hiểu. Bàn tay cô ấy bấu vào phần da bị xước ở rìa móng, bứt đến rách toạc, những vết thương nhỏ rịn đỏ.
Giang Oanh luôn quan sát cô ấy, khẽ nhíu mày. Đợi sấy xong tóc, cô mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy lọ i-ốt sát trùng cho ngón tay Trần Phi.
Trần Phi giật mình rụt tay lại: “Không sao đâu, lát là khỏi ấy mà.”
Giang Oanh không nói gì, chỉ ngồi xuống, nhìn về phía cửa sổ trước mặt rồi nói: “Em nhắn tin về nhà báo bình an đi, đừng để họ lo.”
Trần Phi nhìn cô, ánh mắt vừa lạnh vừa sững sờ, hạ giọng hỏi: “Em biến mất, họ lom chị không phải nên vui sao?”
Quả nhiên là em ấy biết rồi.
Giang Oanh không nghĩ ra được chuyện gì khiến Trần Phi nửa đêm chạy tới đây, càng không nghĩ ra được chuyện gì khiến Giang Uyển Du không nghe máy của cô, trừ một chuyện, một chuyện ai cũng biết, chỉ riêng Trần Phi không biết.
Cô nghiêng mắt, ánh nhìn bình thản, mỉm cười nhạt: “Không quan trọng nữa. Với chị thì vậy.”
“Tại sao?”
Ánh sáng nơi đáy mắt Giang Oanh khẽ lay động, nụ cười trên gương mặt nhỏ còn đậm hơn mấy phần: “Vì chị được một chú chó con kỳ quái cứu rồi. Cho nên những chuyện đó đều không quan trọng nữa.”
Trần Phi ngơ ra, vẻ mặt vừa khó hiểu vừa ghét bỏ: “Chó con kỳ quái? Là cái anh kia á?”
Giang Oanh cười cong mắt, gật đầu: “Anh ấy có tên. Tên là Lý Bắc.”
“Ai thèm quan tâm anh ta tên gì. Nhìn đã thấy không phải người tốt, trên mặt còn có vết thương…” Trần Phi bỗng khựng lại, nhìn bàn tay trái của Giang Oanh, “Tay chị không phải là vì anh ta đấy chứ?”
Giang Oanh khẽ cười một tiếng, lái sang chuyện khác: “Vì chuyện của chị, em cãi nhau với gia đình mình à?”
Dưới tầng một, trong bếp, đèn trắng dệt sáng rực chói mắt. Lý Bắc đứng cạnh bồn rửa, bất động nhìn đống cà rốt đã rửa sạch trong cái bát thủy tinh, tay cầm điện thoại gọi cho Hạ Nghiêu.
Đổ chuông rất lâu mới bắt máy. Hạ Nghiêu mang giọng ngái ngủ hỏi một câu: “Tiểu Bắc, có chuyện gì vậy?”
Chân mày dưới mái tóc Lý Bắc cau chặt, cậu hạ giọng: “Xin lỗi anh Hạ, làm phiền anh nghỉ ngơi rồi. Chuyện của Trần Triệu Nam thế nào rồi?”
Bên kia lạch xạch một trận, có tiếng rót nước vào cốc. Hạ Nghiêu uống hai ngụm rồi nói: “Vì nể mặt bạn gái cậu nên anh không để họ làm lớn chuyện lên mạng. Giờ chắc đang đánh vụ ly hôn rồi. Trần Triệu Nam làm người không ra gì thật, nhưng công ty với nhà xưởng thì vận hành khá ổn. Đợi người của anh xử xong, ông ta sẽ vào trong đó.”
“Nhưng mà…” Hạ Nghiêu không chờ Lý Bắc nói, giọng cũng nghiêm lại, “Cậu với Lý Chí Cao là sao? Sao lại bẻ gãy tay ông ta?”
Lý Bắc im lặng vài giây, rồi kể chuyện hai ngày trước.
Bên kia im phăng phắc gần một phút. Sau đó Hạ Nghiêu nói: “Hai ngày này chắc sẽ có người tìm cậu. Họ hỏi gì, cậu cứ nói đó. Đừng quan tâm anh ta làm nghề gì. Chuyện sau đó cậu không cần lo.”
Dưới ánh đèn trắng, Lý Bắc không đáp. Hàng mi rũ che khuất đôi mắt, thần sắc lạnh lẽo tĩnh mịch.
“Tiểu Bắc à.” Hạ Nghiêu hiểu ý cậu, bất lực cười, “Cậu nói xem, thằng nhóc như cậu sao cố chấp thế. Anh sẽ nói chuyện với anh ta, để cậu không phải mù mờ hai mắt, được chưa.”
Lý Bắc ngẩng mắt, khẽ “ừ” một tiếng: “Cảm ơn.”
Cậu cúp máy rồi đun nước lên, Lý Bắc bắt đầu thái cà rốt thành sợi, định làm một tô mì thịt xào cà rốt sợi.
Trong bếp dần tràn ngập mùi thơm, xua bớt mấy phần lạnh buốt trên người cậu.
Giang Oanh nghe xong lời Trần Phi, im lặng rất lâu rồi hỏi: “Trạng thái của cô sao rồi?”
Trần Phi ngửa người nằm thẳng xuống giường, nhìn vệt ố nước loang lâu năm trên trần nhà.
“Khá lắm.”
“Thế còn em?”
“Em không biết…” Trần Phi trở mình, vùi mặt vào chăn, giọng nghèn nghẹn vọng ra: “Bao nhiêu năm nay, bố em đối xử với em không chỗ nào chê được. Ông ấy là kiểu người bố mà bao đứa trẻ đều ghen tị, cho em điều kiện sống tốt nhất, chưa bao giờ ép buộc em, cũng chưa từng dập tắt mấy sở thích bị người khác cho là kỳ quặc của em. Em thích anime, ông ấy liền đi tìm hiểu; đi Nhật còn không quên mua đồ merch cho em, mua mấy chiếc váy phồng phóng đại mà người khác không thích, mua những bộ đồ mà người khác ghét. Em thích đi hội chợ truyện tranh, ông ấy gạt hết mọi việc để đi cùng em, còn đặc biệt học chụp ảnh vì em nữa. Em bị nghi ngờ, bị chỉ trích, ông ấy luôn luôn là người đứng về phía em đầu tiên. Rõ ràng ông ấy là một người bố tốt, rõ ràng trước đây nhà em vẫn êm ấm như vậy. Ngay cả bây giờ, ông ấy vẫn cứ nói đừng để em dính vào chuyện gì hết, không liên quan đến em, em chỉ là một đứa trẻ thôi…”
Cô ấy không kìm được mà khóc, hai tay bấu chặt lấy ga giường.
“Nhưng ông ấy không chỉ bạo hành mẹ em, thậm chí còn…”
Trần Phi không thể nói tiếp được nữa. Cái sự tốt đẹp mà cô ấy luôn tin tưởng bị xé nát, bị bôi lên những vết nhơ, giống như bị l*t s*ch toàn bộ thế giới của mình, bắt buộc phải mọc lại từ đầu, đau đến tận xương.
Giang Oanh cúi đầu, vành mắt đỏ lên. Nỗi u uất ngột ngạt tích tụ suốt mấy năm trong lòng cô, đến lúc nghe Trần Triệu Nam sắp phải ngồi tù mới thật sự tan đi, như được trút gánh, như dỡ bỏ hết mọi đè nén.
Thì ra trút được gánh nặng thật sự là như thế. Chỉ khi kẻ từng làm cô tổn thương phải trả một cái giá thật sự, mới gọi là buông xuống hoàn toàn. Nhưng cô không thể dựa vào chuyện này để an ủi Trần Phi. Trong lòng cô chỉ có khoái chí, vui sướng, thậm chí còn có một cảm giác rộn ràng khó tả.
Sống mũi Giang Oanh nghẹn cứng, cô bỗng đứng bật dậy, giọng không vững nói: “Em nghỉ một lát đi, cơm làm xong chị gọi.”
Cô kéo cửa phòng ra, cố gắng kiềm chế, nhẹ nhàng khép lại.
Trần Phi khựng một chút, chầm chậm ngồi dậy, nhìn cánh cửa đóng kín, nước mắt rơi im lặng không tiếng động. Ánh đèn hành lang trước mắt dần trở nên mơ hồ nhòe đi.
Giang Oanh ngồi xuống bậc thang đầu tiên ở đầu cầu thang, đưa tay bịt miệng, khóc nức nở không sao kìm lại được, bờ vai run lên liên hồi. Ở chỗ góc rẽ, nơi ánh sáng bị ngăn cắt tạo thành một nửa mảng bóng, Lý Bắc không làm phiền cô. Cậu co chân dựa tường, ánh mắt tĩnh lặng nhìn về phía trước, gương mặt trắng lạnh không có mấy biểu cảm, lặng lẽ nghe động tĩnh bên cô. Kẹo bạc hà sần sật lăn qua cổ họng, liên tiếp mấy viên, cho tới khi hết cả hộp.
Cảm xúc dần dịu lại, Giang Oanh hít sâu một hơi, cười thầm không tiếng. Cô ngước mắt lên, nhìn thấy cái bóng ở khúc ngoặt cầu thang, trong lòng mềm xuống, hơi nóng ấm lan tràn.
Giang Oanh lau sạch dấu nước nơi khóe mắt, chậm rãi bước xuống. Đi hết bậc thang cuối cùng, cô nghiêng đầu, đôi mắt đỏ vì khóc đối diện với ánh nhìn bình thản lạnh nhạt của cậu thiếu niên.
“Đợi lâu lắm rồi hả anh?” Cô hỏi.
Lý Bắc đáp với giọng uể oải: “Đợi em vĩnh viễn sẽ không lâu.”
Theo Bắc - Mạnh Thư
