Theo Bắc - Mạnh Thư
Chương 49
Chapter 49: “Không ghét, rất đáng yêu.”
*
Giang Oanh bước ra khỏi văn phòng, gió lạnh quét qua, cuốn tung những sợi tóc trước trán. Ngoại trừ lớp 12-18 vắng người, những lớp khác đều đã tắt đèn; xuyên qua khung cửa mờ mịt có thể nhìn thấy sách vở chồng chất trên mặt bàn, trên kính cửa sổ dập dềnh những gợn sáng mờ nhạt.
Cô bước vào lớp học chỉ còn lại một mình, ngồi xuống chỗ của mình rồi cầm quyển bài tập đang mở ra. Trên mặt bàn có khắc thêm rất nhiều chữ, góp lại thành hai chữ “Kẻ trộm”.
Dày đặc, ken kín, không tách ra được.
Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẻ loi chiếu xuống khoảng trống, Giang Oanh cụp mi mắt, giấu đi đôi mắt đỏ hoe. Đầu ngón tay cô lần từng chút một qua những vết lõm đó, như sương mù hoá thành thực thể, tràn ra khỏi van.
Tủi thân dần dần chất chồng, gần như đè sập mọi thứ.
Giang Oanh không còn chút sức lực nào, chỉ có thể một mình ngồi yên trên ghế. Cô chỉ thấy thế giới này trống rỗng đáng sợ, như thể chỉ còn lại mỗi mình cô.
Hai mắt chìm trong bóng tối, thân ở đáy vực sâu.
Bên ngoài tường sân sau của trường Trung học số Một Giang Thành, tuyết mỏng rơi không một tiếng động, ánh đèn nơi khu dân cư đối diện loang loáng vụn vặt.
Lý Bắc liếc xéo cái Húi Cua của Tiểu Bạch một cái, thản nhiên nói: “Tôi tự đi. Hai cậu về trước đi.”
“Anh Bắc, anh nhớ cẩn thận đó.” Tiểu Bạch nói, “Bị bắt là toi luôn.”
Húi Cua cũng phụ hoạ: “Hay là tụi em ở đây đợi chút, lỡ có chuyện gì còn…”
“Không cần. Về đi.”
“Vâng…” Tiểu Bạch lo lắng lặp lại, “Anh Bắc, anh vào trong nhất định phải cẩn thận đó!”
Lý Bắc gật đầu, gọn gàng trèo qua tường, đi về phía toà nhà khối 12, hướng mà Lâm Tiểu Tiểu từng miêu tả là nơi lớp của Giang Oanh nằm.
Trong khuôn viên trường hầu như chẳng có ai. Một mảng đen rộng lớn phủ lên nền trắng, Lý Bắc bước vào cổng vòm của toà nhà Chí Viễn, mặt không biểu cảm đi lên lầu, liếc qua phòng giáo viên tầng hai đang đóng cửa, rồi dừng lại trước cửa lớp 12-18 vẫn còn sáng đèn.
Cửa lớp mở. Dưới ánh đèn, Lý Bắc nhìn chằm chằm cô gái đang ngồi trên ghế khóc không một tiếng động.
Cô khóc rất khẽ, rất kiềm chế.
Chỉ trong vệt sáng lén rò ra ấy, ánh mắt thiếu niên vừa trầm vừa sắc, cất giấu cơn giận đau lòng. Cậu đưa đầu lưỡi tì lên vòm miệng, bực bội không có chỗ trút, tích lại rồi càng lúc càng dữ dội.
“Không về nhà.”
“Trốn ở đây khóc cái gì.”
Giọng nói lạnh lẽo như thể ngậm đường cát bất chợt vang lên khiến Giang Oanh giật mình.
Cô sững lại, chần chừ đúng một giây rồi phản ứng kịp, đôi mắt đầy kinh ngạc nhìn ra cửa. Ánh mắt cô đối diện với đôi mắt lạnh lùng tĩnh lặng của Lý Bắc, cằm nhọn trắng lạnh khẽ nâng lên, toát ra một tầng giá buốt nhàn nhạt.
Trên mặt Giang Oanh đầy vẻ không thể tin nổi, ngơ ngác gần hai phút, rồi đột ngột bật dậy khỏi chỗ ngồi, giọng run rẩy: “Lý Bắc…?”
Lý Bắc không nói một lời, đi thẳng vào trong. Đôi mắt đào hoa vừa cong vào vừa hất lên cụp xuống nhìn Giang Oanh mặt trắng bệch. Cậu giơ tay lên, đầu ngón tay hơi lạnh lau đi giọt nước mắt rơi trên má cô, cậu rút tay về, đầu ngón tay lại nhẹ nhàng xoa vài cái, gọi một tiếng: “Giang Oanh.”
Cảm giác không còn đường trốn bò kín sống lưng. Giang Oanh cứng người, né tránh ánh nhìn của cậu, nhỏ giọng giải thích: “Em không cố ý không nói với anh…”
“Ừ.” Lý Bắc nói, “Em là cố ý không nói với anh.”
“……”
Giang Oanh rũ hàng mi dày như lông quạ, run run không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ khắc trên bàn.
Xong rồi.
Cô toi rồi.
Lý Bắc gạt tay cô ra, hơi cúi xuống nhìn những thứ trên bàn, nhìn thật lâu. Cậu nhấc mí mắt lên, đôi mắt đen tĩnh như nước chết, như mưa gió sắp kéo đến. Khi mở miệng lần nữa, giọng đã nhuốm vài phần hung ác: “Giang Oanh, em có phải nghĩ rằng em cứ nhịn mãi như vậy thì sẽ thành cảnh ai cũng vui vẻ không? Hay là em thấy mình giỏi lắm, chịu đựng giỏi lắm, người ta muốn đối xử với em thế nào cũng được hết?”
Giang Oanh mím chặt môi, không mở miệng. Những ngón tay buông thõng bên người vô thức xoắn vào nhau, trước mắt bị màn hơi nước kéo đến che phủ.
Gân xanh trên cổ Lý Bắc nổi lên, quai hàm siết chặt. Cậu nhìn cô vài giây, cơn bực bội cứ cuộn trào không ngừng, nhưng vẫn cố gắng đè nén. Cậu kéo chiếc cặp trong ngăn bàn ra, giúp cô thu dọn một chút rồi khoác hờ lên một bên vai.
“Em đi cửa chính.”
Nói xong, Lý Bắc xoay người rời đi trước.
Đi đến cửa, cậu lại quay trở về, hổ khẩu kẹp lấy cằm Giang Oanh, giọng như bị nén chặt lại: “Giang Oanh, em biết em chỉ cần khóc là anh sẽ đau lòng, sẽ không nỡ nổi giận với em nên mới cố ý chọc anh tức, đúng không?”
Giang Oanh ngẩng mắt lên, đôi mắt đỏ hoe, giọng hơi khàn: “Không phải.”
Lý Bắc buông cô ra, thờ ơ nói: “Về nhà.”
Giang Oanh lau nước mắt, bước ra khỏi chỗ ngồi, tắt đèn trong lớp, khóa cửa lớp.
Hành lang lạnh lẽo, chỉ còn lại vài vệt sáng nhạt.
Ánh sáng nhảy nhót trên mũi giày Giang Oanh, cô chậm rãi đi về phía trước. Ở chỗ cầu thang, dáng thiếu niên cao gầy đứng đó, hơi nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt lạnh băng.
Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ theo cậu xuống lầu.
Đi tới cổng vòm, Lý Bắc dừng lại, khí lạnh ngang tàng nổi lên, giọng nói cũng lạnh đi:
“Em từng đọc ‘Tội Danh Không Chứng Cứ’ của Churchill rồi chứ.”
Đêm tối đặc quánh. Giang Oanh đứng cách cậu chừng ba tấc, nhưng lại không nhìn rõ biểu cảm của thiếu niên đi trước mặt, chỉ cảm thấy ánh mắt ấy lạnh nhạt như băng. Cô khẽ “ừm” một tiếng thật chậm, ngón út móc vào lòng bàn tay.
Giọng Lý Bắc trồi ra từ cổ họng, lạnh đến rợn người: “Trong đó có một đoạn: Nếu có người vu oan cho bạn là đã ăn đồ của anh ta, bạn đừng mổ bụng mình ra để chứng minh trong sạch. Bạn phải móc mắt anh ta ra rồi nuốt xuống, để anh ta ở trong bụng bạn mà nhìn cho rõ.”
Trong bóng tối, đôi mắt Giang Oanh xám mờ không chớp, cứ thế nhìn cậu. Mắt cô vẫn đỏ, gương mặt nhỏ hơi tái, giống như một kẻ tội nghiệp bị vứt bên đường giữa mùa đông rét cắt da.
Lý Bắc không thể nổi giận với cô, càng không thể làm ngơ trước đôi mắt ấy.
“Giang Oanh.” Ngoài cổng vòm, sau lưng cậu là tuyết bay đầy trời. Dưới vành mũ, đôi mắt đen sâu như biển, u tối khó dò. Giọng cậu chậm mà nặng: “Em không thể cứ mặc định rằng mình được phép bị người khác đối xử như thế nào cũng được. Em phải để người ta tát em một cái, thì em tát lại mười cái, hai mươi cái. Đánh đến mức sau này chỉ cần nhìn thấy em thôi, cô ta cũng phải sợ từ trong xương tuỷ, như vậy mới đúng.”
“Không phải em muốn thi Đại học Luật sao? Em thế này thì làm luật sư kiểu gì? Em định đi dạy thân chủ của em nhẫn nhịn để thua kiện à? Vậy em có quên không, con người là một thể song hướng, vừa ích kỷ đen tối, vừa quang minh chính đại. Khi em đồng ý, bọn họ chỉ càng tiếp nhận sự dung túng của em, rồi dùng đúng cách em mong muốn mà đẩy em xuống địa ngục.”
“Nhẫn nhịn không sai. Nhưng nhẫn nhịn quá mức là ngu.”
Đầu ngón tay Lý Bắc theo lời cậu chạm lên khoé mắt Giang Oanh, nhẹ nhàng lau đi hơi nóng đang lăn xuống. Ánh sáng cắt ngang nửa khuôn mặt cậu, làn da lạnh trắng phủ đầy khí táo bạo. Vết bầm đỏ tím nơi khoé miệng vẫn còn, từng chữ từng chữ rõ ràng chậm rãi tràn ra: “Giang Oanh, lý do anh giận không phải vì em không nói với anh, mà là vì em cho phép đám người đó hết lần này đến lần khác bắt nạt em. Cái đó mới là thứ khiến anh giận nhất, thậm chí hận không thể giết từng đứa một.”
“Chó con…” Giang Oanh theo phản xạ khẽ gọi cậu, bàn tay phải túm lấy ống tay áo cậu.
Lý Bắc dùng tay trái phủ lên mu bàn tay cô, như phản xạ trấn an mà bóp nhẹ lòng bàn tay cô một cái. Cậu dừng lại một chút, rồi tiếp tục, giọng trầm lạnh: “Em không cần lo. Bây giờ anh sẽ không làm vậy, vì anh không muốn mình chỉ tham dự vào đoạn đời này của em.”
“Nhưng Giang Oanh, em có thể đừng để bản thân tủi thân nữa không? Nếu cứ như vậy, có lẽ anh thật sự sẽ không kiểm soát nổi chính mình.”
Chất giọng của cậu vốn lạnh, nhưng những chữ thốt ra lại nóng rực mà vẫn ngậm băng.
Nỗi tủi thân vốn không có chỗ trốn càng trở nên đặc quánh hơn, màn sương đen kéo giữ cô lại cũng dần bị cậu xua tan.
Giang Oanh không chịu nổi, nghiêng mặt đi. Môi cô run lên mấy lần, cuối cùng không thể kìm được cảm xúc phức tạp trong lòng nữa. Vai cô khẽ rung, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Lý Bắc dịu đi vẻ lạnh lùng, đưa tay ôm Giang Oanh vào lòng, nhẹ nhàng xoa xoa d** tai cô, bất lực thì thầm: “Giang Oanh, rốt cuộc em muốn anh lo cho em thế nào thì em mới chịu tự bảo vệ bản thân nhiều hơn?”
Tim Giang Oanh cũng run theo, tiếng khóc bật ra khỏi cổ họng, nghẹn ngào đau đớn.
Cô túm chặt áo Lý Bắc, nghe nhịp tim bên tai ổn định mạnh mẽ, như biển sâu sụp xuống, từng đợt sóng dữ dội đập vào ghềnh đá.
Cô không thích thế giới này, nhưng lại thích chó con kỳ quặc ấy.
Lý Bắc xoa nhẹ sau đầu cô mấy cái, thấy gần ổn rồi mới bình thản nói: “Đừng khóc nữa. Về nhà trước.”
Giang Oanh vẫn nấc từng đợt, ngẩng đầu khỏi lòng cậu, xuyên qua ánh sáng yếu ớt nhìn gương mặt không cảm xúc của Lý Bắc. Cô khẽ gật đầu mấy cái, giọng còn nghẹn: “Ừ, được, em đi cửa chính.”
“Ừ. Đi đi.”
Ánh mắt Lý Bắc chạm vào mí mắt cô sưng đỏ, sát khí lại trào ra thêm một chút. Cậu cố ép xuống vài giây, vẫn không nhịn được đưa tay chạm khẽ lên mắt Giang Oanh. Cậu đứng tại chỗ nhìn cô rời đi, rồi mới xoay người đi về phía sân sau.
Ở đầu con phố phía sau vắng tanh không có mấy người, một chiếc xe công nghệ màu trắng dừng lại.
Gió lạnh thổi tạt, Giang Oanh đứng trên lề đường kiễng chân nhìn về hướng trường Trung học số Một Giang Thành.
Nơi ánh đèn xe rọi tới, tuyết trắng dày đặc. Thiếu niên mặc đồ đen bước vào trong tầm mắt cô.
Cô ngồi vào xe, tuyết rơi trên quần áo cũng dần tan ra rồi biến mất.
Không ai lên tiếng. Ánh sáng từ phố hắt vào trong xe lúc đậm lúc nhạt, rơi lên mu bàn tay rồi vụt qua.
Giang Oanh liếc nhìn thiếu niên áo đen bên cạnh đang nghiêng đầu. Đường quai hàm cậu trơn tru sắc nét. Trên người cậu, nét lạnh lùng như những cành khô mảnh mai, tựa dây thường xuân héo úa bò bám trên tường, quấn chặt lấy cậu không rời. Thật ra… Lý Bắc vẫn đang rất rất giận, chỉ là cậu không nỡ thấy cô khóc.
“Em có thể đừng để bản thân tủi thân nữa không.”
Giang Oanh lẩm nhẩm câu ấy trong lòng, khẽ cụp mắt xuống. Cô vẫn cảm thấy cay mắt chua mũi lan tràn, bèn hít sâu một hơi rồi thở ra, cố gắng bình ổn lại.
Xe rời khỏi khu trung tâm, chạy lên con đường tối đen yên tĩnh.
“Anh biết được bằng cách nào vậy?” Giang Oanh khẽ hỏi, phá tan sự im lặng đang nghẹt trong không khí.
Lý Bắc không nhìn cô: “Bài đăng.”
Giang Oanh khựng lại, lấy điện thoại trong túi ra, mở diễn đàn của trường Trung học số Một Giang Thành.
Bài đăng đang hot tới đỉnh điểm nằm ngay vị trí đầu tiên.
Đã hơn hai nghìn bình luận.
Giang Oanh bấm vào xem, kéo xuống. Một phần người hỏi rốt cuộc là ai, một phần người bóng gió sỉ nhục chửi rủa, còn một phần lại nhắc đến “bạn trai giang hồ ngoài trường”. Những dòng chữ bẩn thỉu vụn vặt tạo thành từ dữ liệu, không thể che nổi gương mặt xấu xí chỉ thích đứng xem náo nhiệt.
Mệt mỏi tràn ngập toàn thân, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt trắng bệch của cô.
Ngón tay cô vẫn đang lướt xuống thì đột nhiên, một bàn tay thon dài rõ xương chắn ngang màn hình.
“Đừng xem nữa.”
“Vô nghĩa.”
Lý Bắc thậm chí không ngẩng mắt, cầm lấy điện thoại của cô rồi gập lại.
Trong xe lại rơi vào yên lặng đông cứng. Giang Oanh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa kính: bóng cây, tuyết rơi, gió giật.
Hơi bạc hà lạnh lẽo quấn vào từng nhịp thở.
Lý Bắc ngồi sát cô hơn một chút, đầu ngón tay vươn ra khẽ chạm lên mặt cô, như thể không chịu nổi việc cô bị phủ bụi. Cậu liếc nhìn Giang Oanh đang quay sang nhìn mình, giọng như yêu nghiệt mê hoặc:
“Giang Oanh, em hôn anh một cái, anh sẽ thật sự không giận nữa.”
Trong làn sáng tối chập chờn, Giang Oanh lặng lẽ nhìn thẳng vào cậu. Ánh mắt đậm màu, không có ánh sáng, cô hỏi: “Em như vậy có phải rất khiến người ta ghét không?”
“Không ghét.”
“Rất đáng yêu.”
Lý Bắc đáp ngay không chút ngập ngừng, đưa tay móc lấy lọn tóc mai của cô rồi vén ra sau tai.
Nghe câu trả lời của cậu, Giang Oanh bật cười một cái, nhưng mắt lại bắt đầu đỏ lên. Giọng cô trầm xuống: “Lý Bắc, thật ra em rất không muốn anh biết những chuyện mất mặt này, sẽ khiến em thấy rất khó chịu, rất xấu hổ.”
Yết hầu Lý Bắc khẽ lăn. Cậu nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói: “Không mất mặt, không xấu hổ. Bất cứ chuyện gì của em anh cũng muốn biết. Anh không chỉ muốn nhìn thấy em tốt đẹp, anh còn muốn nhìn thấy em ở những mặt khác.”
“Nhưng em muốn anh nhìn thấy em là phiên bản tốt của em, chứ không phải phiên bản không tốt.”
“Giang Oanh, em tốt hay em không tốt đều là em.”
Giữa đêm tuyết mênh mông, Giang Oanh nhìn cậu. Suy nghĩ rối bời rất lâu. Xe chầm chậm dừng trước cửa Nhà tang lễ Giang Bắc, cô bỗng hạ giọng nói: “Em hơi hối hận vì đã viết bản kiểm điểm năm nghìn chữ đó rồi.”
Lý Bắc bật cười khẽ bằng hơi, lạnh lùng liếc nghiêng: “Chưa muộn. Quay đầu là bờ.”
Xuống xe, hơi lạnh cuộn lên, ánh đèn lập tức trở nên xa tắt.
Giang Oanh rụt cổ một cái, mí mắt vừa rát vừa đau, hít nhẹ một cái bằng mũi.
Lý Bắc mở cánh cổng sắt lớn, bánh xe rít lên ken két lăn qua nền tuyết, để lại một vệt hằn sâu.
Cổng đóng lại, tuyết rơi lấm tấm trên tóc. Giang Oanh xoay người, đứng trước mặt Lý Bắc, tay nắm lấy áo cậu. Cô kéo mạnh một cái. Lý Bắc bị lực của cô kéo cúi người xuống, ánh mắt đậm tối nhìn cô. Hai người dây dưa ánh nhìn, hơi thở quấn dính, không ai chịu lùi nửa bước.
Mùi bạc hà đậm cùng hương xà phòng sạch sẽ quấn lấy cô, leo vào từng hơi thở. Đôi mắt u tối của Giang Oanh khẽ sáng lên. Cô nhịn hơi nóng nơi má, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi hơi lạnh mỏng của cậu.
Trong ánh nhìn u lạnh của Lý Bắc, Giang Oanh buông áo cậu ra, lùi lại một bước. Giọng cô mềm mại, đuôi âm hơi cong lên: “Chó con, hồi nãy anh nói rồi đó.”
“Hôn rồi là thật sự không giận nữa.”
Theo Bắc - Mạnh Thư
