Theo Bắc - Mạnh Thư
Chương 51
Chapter 51: “Lý Bắc, chúng ta nhất định phải cùng nhau rời khỏi nơi này.”
*
Ánh sáng ở chỗ ngoặt cầu thang khá tối, Lý Bắc dùng đầu ngón tay khẽ khàng lau đi vành đỏ nơi mắt cô, trên mặt hiếm hoi lộ ra mấy phần dịu dàng. Giang Oanh lặng lẽ nhìn Lý Bắc một lúc, rồi bỗng cúi đầu, trán tựa lên lồng ngực cậu. Có lẽ vì tâm trạng, cũng có lẽ vì muốn được tái sinh.
Giang Oanh nghe tiếng tim đập khe khẽ bên tai, trên lưng là những cái vỗ nhẹ như có như không, trong hơi thở tràn ngập mùi hương mát lành của cậu. Lần thứ hai nhắc tới tương lai của cô và cậu, giọng cô thấp đến yếu ớt.
“Lý Bắc, chúng ta nhất định phải cùng nhau rời khỏi nơi này.”
Giang Oanh cụp mi, nhìn bóng đen ngoằn ngoèo trên bậc thang chồng chéo lên nhau, tay siết chặt gấu áo. Lý Bắc ngửa đầu, tầm mắt chậm rãi dừng lại trên mạng nhện ở góc tường. Cậu không trả lời lời của Giang Oanh ngay, chỉ nâng tay lên, lòng bàn tay dán lên sau gáy cô, khẽ v**t v* làn da mềm mại dưới đầu ngón tay.
Sự im lặng của cậu khiến Giang Oanh hơi nghẹn, cô ngẩng đầu lên, lọt vào mắt là chiếc cằm hơi hất lên của thiếu niên, đường nét sắc lạnh căng cứng, yết hầu nhô lên, góc băng gạc trắng hơi vểnh, lộ ra vết tích đã đóng lại.
“Anh không phải đã nói, em đi đâu thì anh đi đó sao, Lý Bắc?” Cô khẽ hỏi cậu, “Sao anh không nói gì?”
Ngón tay Lý Bắc khựng lại, khẽ dùng lực, kéo cô ép vào lòng.
Ánh mắt cậu rời khỏi mạng nhện, rơi lên bức tường loang lổ, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nhạt như không: “Anh đang nghĩ xem, gần trường đại học sau này em học có trường cao đẳng gà rừng nào không.”
Giang Oanh bật cười, trong mắt nổi lên một tầng sương nước, cô ngẩng cổ nhìn Lý Bắc, vô thức kiễng chân, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi lên yết hầu cậu.
“…”
Lý Bắc cứng người một chút, hơi cúi đầu, rũ mắt nhìn cô gái châm lửa mà chẳng hay biết, một thứ d*c v*ng giấu sâu trong lòng nở rộ trong khoảnh khắc, rồi bị cậu thẳng tay đè xuống. Hơi thở trầm tối như mê hoặc: “Bé Ngoan, em đang làm gì thế?”
Giang Oanh ngơ ngác “a” một tiếng.
Không phải…
Cô làm gì, chẳng lẽ cậu không cảm nhận được sao? Chỉ hôn một cái thôi mà làm như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy. Lý Bắc dùng đầu lưỡi tì lên vòm miệng, hôn lên trán cô một cái, rồi lại ấn cô trở về trong lòng, trong lồng ngực vang lên mấy tiếng cười trầm thấp.
Cười xong, cậu thu lại thần sắc, ghé sát bên tai Giang Oanh, giọng trầm khàn tràn ra khỏi môi: “Bé Ngoan.”
Giang Oanh khựng lại, ánh mắt né tránh, luống cuống đến mức hơi nóng bốc lên hun đỏ cả người, ngay cả đầu ngón tay cũng đỏ ửng. Cô vùi chặt trong lòng Lý Bắc, không dám ngẩng đầu nhìn cậu.
Lý Bắc thuận thế ôm eo cô, nghiêng mặt hôn khẽ vành tai cô, thì thầm: “Đi gọi em gái em xuống ăn cơm.”
Giang Oanh gật đầu một cái, kín đáo cười với cậu, rồi xoay người lên lầu. Đi đến miệng cầu thang, cô ngoảnh lại, đón ánh sáng nơi lối cầu thang, phía sau là màn tuyết dày đậm đặc, giọng mềm mại thong thả truyền xuống:
“Lý Bắc, em muốn nhìn thấy không chỉ một mình anh, mà là toàn bộ anh. Dù tốt hay xấu, dù vui hay giận, dù sáng hay tối, từng một anh như vậy.”
Lý Bắc đứng bên dưới, ngẩng cằm nhìn cô, ánh mắt lười lạnh, tay đút túi, lười nhác nói: “Ai lại đi khua môi múa mép với em nữa rồi?”
“Em nghe Trần Niên nói, chuyện về người đó,” Giang Oanh chớp mắt chậm rãi, hỏi từ tốn, “Thế gọi là khua môi múa mép à?”
“Thằng đó thì tính.”
Tóc trước trán Lý Bắc lại dài ra, hơi che mắt, trên làn da trắng lạnh là vẻ bực bội cực điểm, giọng không thể gọi là dễ nghe, lẫn cả sự tàn nhẫn.
Giang Oanh cười cong mắt như một vầng trăng tròn, những mảnh vụn lấp lánh ngâm trong làn nước, cô nói rõ từng chữ: “Dù sao em cũng không muốn nghe chuyện về anh từ miệng người khác nữa.”
Lý Bắc gật đầu một cái.
Đèn trong phòng bị tắt, chỉ còn lại một chiếc đèn ngủ. Trần Phi tựa bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn khu rừng yên tĩnh phía sau nhà tang lễ, sắc trắng xám phủ lên mọi thứ, mùa đông khắc nghiệt tàn hết năm tháng, chỉ còn di vật được đất mẹ ban xuống.
Giang Oanh đẩy cửa bước vào, không biết nên đối mặt với Trần Phi bằng tâm trạng nào, dừng lại hai giây, rồi khẽ nói: “Xuống ăn cơm đi.”
Trần Phi nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt khóc sưng đỏ ngước lên: “Chị, sau khi chị rời nhà em, chị vẫn luôn sống một mình sao?”
Giang Oanh đi vào trong. “Ừm, tới tháng Tám năm ngoái Lý Bắc mới đến.”
“Ở một mình chị có sợ không?”
Trần Phi quay đầu lại, tay áp lên mặt kính, lạnh buốt lại hơi ẩm.
Giang Oanh đứng bên cạnh cô ấy, cúi nhìn xuống dưới, giọng thản nhiên: “Trước đây lúc bố mẹ còn sống, chị hoàn toàn không sợ. Về sau một mình quay lại đây ở, kiểu gì cũng sẽ sợ thôi. Có một khoảng thời gian, chị cứ luôn cảm thấy trong này toàn là người. Họ nhìn chị, chăm chăm nhìn chị, ở khắp mọi nơi. Chị còn chẳng dám kéo rèm cửa. Cách hai ngày lại vì áp lực tinh thần mà bị bóng đè một lần, hôm sau quầng mắt thâm sì, bạn cùng lớp đều nói chị trông âm u chết chóc, trên người như dính thứ gì đó không sạch sẽ.”
“Thế rồi chị làm sao?” Trần Phi hỏi.
Giang Oanh đáp: “Không có cách nào cả, chị chỉ có thể tự khuyên mình chấp nhận nó. Có lẽ do tự ám thị nhiều, dần dần chị cũng không còn sợ nữa. Dù sao thì ngoài nỗi sợ do tưởng tượng ra, nơi này vẫn còn có sự tồn tại từng thuộc về chị và bố mẹ.”
“Chị có hận em không?”
Trần Phi nhìn cô chằm chằm.
“Nếu không có sự tồn tại của em, chị đã có thể báo cảnh sát, sẽ không phải thêm một người nữa vào nỗi sợ.”
Giang Oanh im lặng.
Cô không phải thánh nhân vô dục vô cầu, không thể không trách, không thể không oán. Chỉ là cô không có chỗ dựa, chỉ có thể nhẫn, nhất định phải nhẫn qua được, mới có thể thấy trời cao biển rộng.
Nhưng nhẫn nhịn mang lại chưa chắc đã là kết thúc, có khi lại là khởi đầu của một vòng mới. Ai bảo d*c v*ng của con người sinh ra vô tận, ác ý luôn kèm theo, chẳng biết tiết chế.
“Có hận.” Cô nhìn Trần Phi, ánh mắt sáng rực như thiêu đốt, nói từng chữ một, “Đêm đó, khi tất cả mọi người đều khuyên chị.”
Trần Phi né ánh nhìn của cô, không dám nhìn nữa, chỉ lẩm bẩm: “Xin lỗi… em không biết sẽ thành ra thế này.”
“Không phải lỗi của em.”
“Chị biết cảm giác không có bố mẹ là thế nào, cho nên cô nói một câu cũng đúng, cô không thể để em trở thành giống chị.”
Trần Phi ngạc nhiên quay phắt lại: “Mẹ em nói thế à?”
Ngón út Giang Oanh khẽ quặp vào lòng bàn tay. Lẽ ra cô không nên nói gì cả, thứ cảm xúc tăm tối đó, đáng lẽ phải chôn xuống, không thấy ánh mặt trời mới đúng.
“Không quan trọng nữa, Trần Phi. Những thứ đó không quan trọng nữa.”
“Vậy cái gì mới quan trọng?!” Giọng Trần Phi bỗng cao vút, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Trong ánh sáng mờ tối, Giang Oanh ngước mắt, không né không tránh, nhìn thẳng cô ấy bằng sự kiên định lạ thường, giọng dịu dàng mà mạnh mẽ: “Đương nhiên là người làm sai phải nhận lấy trừng phạt xứng đáng, để những cô gái ngày đêm sống trong sợ hãi được tái sinh. Đó mới là điều quan trọng nhất.”
Trần Phi run bần bật, nước mắt rơi không ngừng.
Cô ấy thấy người trước mặt mình bỗng trở nên xa lạ. Trong ký ức, Giang Oanh ít nói trầm lặng, ngoan ngoãn nghe lời hoàn toàn là hai người khác nhau.
Giằng co một lúc, Giang Oanh nói: “Chị mang cơm lên cho em, tối nay chị sang phòng khác ngủ.”
Cô rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Trần Phi, cô ấy ngồi thụp xuống, nghẹn ngào khóc khẽ.
Giang Oanh đứng ngoài cửa, nghe tiếng khóc, tựa vào tường, ánh mắt buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lý Bắc bưng một bát mì dừng trước mặt cô, nhìn một cái là biết đã xảy ra chuyện gì, giọng nhàn nhạt: “Bé Ngoan, em làm rất tốt.”
Giang Oanh nhìn thẳng vào cậu, bỗng bật cười, cô nhận bát mì từ tay cậu đặt xuống đất rồi gõ gõ cửa.
“Bữa tối để ngoài cửa rồi, nhớ ăn nhé.”
Do dự vài giây, Giang Oanh lại nói: “Rồi sẽ ổn thôi, Trần Phi.”
Nói xong, tay phải cô bị nắm lấy, cô khó hiểu nhìn sang, vừa ngẩng lên đã đụng phải đôi mắt lười biếng u uất của thiếu niên.
“Bữa tối của em ở trong phòng anh.”
Rèm cửa trong phòng kéo kín, chỉ có ánh đèn sưởi ấm.
Giang Oanh ngồi xếp bằng trên đệm, nhìn chằm chằm những sợi cà rốt trong bát trên bàn nhỏ, lặng lẽ ngẩng đầu lên nói: “Em không thích ăn cái này.”
“Không được kén ăn.”
Lý Bắc ngồi đối diện cô, mặt lạnh tanh, lưng dựa mép giường, một chân chống lên, cánh tay đặt hờ, cổ tay lộ ra một đoạn, đen trắng tương phản, xương cổ tay rõ nét. Trong tay cậu cầm một chai bia, thả rủ xuống một cách tùy ý.
“……”
Giang Oanh miễn cưỡng gắp lên, ăn một miếng lại thở dài.
Lý Bắc bị cô chọc cho bật cười, ngửa đầu uống cạn bia, bóp mạnh một cái, tiếng lon nhôm kêu rin rít chói tai. Cậu nhấc tay lên, ném chuẩn không lệch vào thùng rác ở cửa, phát ra tiếng leng keng loảng xoảng.
Cậu cầm một chai mới, một tay nắm lấy, ngón trỏ cong lên móc vào khoen kéo.
Tiếng “xì” đặc trưng của bọt khí nổ tung.
Giang Oanh dừng đũa, gương mặt nhỏ đầy tò mò, đôi mắt màu hổ phách sáng trong, cô hất cằm lên, nói khẽ:
“Chó con, em muốn nếm thử.”
Lý Bắc liếc cô một cái, đứng dậy lấy từ ngăn kéo ra một chai coca, cậu mở nắp rồi đặt lên bàn rồi đẩy sang.
“……”
“Em mười tám rồi.”
Giang Oanh siết chặt đũa, tủi thân nghiêm mặt, trừng cậu không chớp mắt.
Lý Bắc nhấc mí nhìn cô, đôi mắt đen sâu yên tĩnh. Đối đầu mấy giây, cậu đổi chai coca của cô thành bia của mình.
“Mười tám rồi, gan cũng to ra rồi đấy, xin mời.”
Cậu uể oải dựa trở lại mép giường, mặt không cảm xúc, giọng thờ ơ hững hờ, nhưng lại vô cớ khơi dậy h*m m**n phản kháng của người ta.
Đồ! Chó! Thối!
Giang Oanh đặt đũa xuống, cầm bia lên, nhấp nhẹ một ngụm, chân mày hơi nhíu.
Đêm càng lúc càng sâu, mì đã trương dính thành một cục, trên bàn vứt bừa bãi mấy chai bia lộn xộn.
Thiếu niên áo đen ngồi xếp bằng trước bàn, khuỷu tay chống lên mặt bàn, một tay đỡ cằm, ánh mắt lạnh nhạt dừng trên cô gái đối diện, hai má đỏ bừng, ánh nhìn mê man.
Cậu bật cười khẽ bằng hơi, đưa tay đỡ lấy trán cô đang gục xuống.
“Còn khoe mười tám, uống một chai bia cái biến thành tám tuổi.”
Lý Bắc nhẹ nhàng đặt trán cô xuống, xoay cho mặt cô nghiêng qua.
Đèn quá sáng, mặt cô quá đỏ, hàng mi run rẩy chớp chớp, thỉnh thoảng còn muốn ngẩng đầu nhìn về phía trước.
“Ngốc chết đi được.” Lý Bắc cúi nhìn cô, dưới đầu ngón tay là nhiệt độ nóng rực nơi má cô, giọng dịu hơn lúc cô tỉnh táo, “Chim ngốc, em không biết chim ngốc phải bay trước à? Ai cũng bắt nạt được,sau này đừng quên dùng cánh quạt chết bọn nó. Quạt không lại thì nói anh, chuyện gì cũng có anh chắn trước em.”
Cậu đổi tư thế, bắt chước động tác của Giang Oanh mà nằm rạp lên bàn, lòng bàn tay áp lên mặt cô.
Khựng lại một lát, Lý Bắc cúi qua hôn cô một cái.
Giang Oanh chớp mi, ánh mắt chậm chạp, trong veo ngơ ngác, nhìn thẳng cậu, giọng khàn thấp như móc câu:
“Chó con, anh nhân lúc em không đề phòng mà lén hôn em.”
Chết tiệt.
Đáng yêu muốn phát điên.
Lý Bắc không để lộ dấu vết mà bật cười khẽ, hỏi nhỏ: “Thế để anh quang minh chính đại hôn em, được không?”
Giang Oanh lùi lại một chút, bị Lý Bắc chộp lấy cánh tay kéo về.
Ý thức cô bị cồn rượu lần đầu tấn công làm cho lâng lâng, nhìn Lý Bắc cũng thấy cậu lắc lư qua lại khiến dạ dày cô khó chịu. Cô dứt khoát ngồi thẳng dậy, quỳ ngồi trước mặt cậu, hai tay nâng mặt cậu lên, không cho cậu nhúc nhích.
“Chó con, anh đừng cử động.”
“Được, anh không cử động.”
Lý Bắc không động, ngửa đầu nhìn cô gái không thể khống chế cơ thể cứ lắc lư, bàn tay đặt lên eo cô, vỗ về.
Bộ đồ ngủ màu hồng nhạt mềm xù, chất liệu cũng không quá dày.
Cậu có thể cảm nhận rất rõ sự mảnh khảnh của cô, lòng bàn tay bị nóng rát, năm ngón tay siết chặt túm lấy vạt áo cô.
Giang Oanh cảm thấy mặt nóng, chỗ nào cũng nóng, đầu thì nặng trĩu.
“Chó con, em hình như hơi choáng.”
Giọng cô phát ra từ đôi môi đầy đặn vừa mềm vừa chậm, cô từ từ cúi đầu xuống, dừng lại ở khoảng cách chừng hai ba centimet.
Lý Bắc nhìn thẳng vào cô, ánh mắt u tối bị đè nén, cổ họng khàn đi: “Làm gì đấy?”
Giang Oanh bĩu môi, tủi thân nói: “Anh lén hôn em, em phải hôn lại.”
“Được.”
Lý Bắc cúi tới gần thêm một chút, môi như chạm mà không chạm, cố ý lệch đi.
Ánh đèn chói rực, không khí cũng trở nên mỏng đi.
Giang Oanh theo bản năng lùi lại một chút, cậu lại từng bước ép sát, cho đến khi vòng tay ôm lấy eo cô, cả hai mất kiểm soát ngã xuống tấm đệm dưới sàn.
Lý Bắc rút cánh tay ra, chống hai bên, ánh mắt lạnh như vụn băng, d*c v*ng bị kìm nén tràn ra, từng chút từng chút xâm chiếm hơi thở của cô, giọng vừa dịu vừa khàn như mê hoặc: “Trốn cái gì? Không phải muốn hôn lại sao.”
Bị cậu cúi nhìn, ánh sáng giấu sau lưng cậu, trong trạng thái mơ hồ, Giang Oanh bỗng thấy căng thẳng một cách khó hiểu. Ngón tay luống cuống siết chặt vào lòng bàn tay, hàng mi như lông quạ run lên hai cái, cô chọn nghe theo lời cậu, khẽ ngẩng đầu, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cậu một cái, không rời ra, cô thì thầm: “Hôn lại rồi.”
Trong bóng tối mờ ảo, gân xanh nơi cổ thiếu niên nổi lên, đáy mắt tối và dục quấn lấy nhau trộn lẫn.
Cậu cúi đầu hôn cô, ướt nóng mờ ám đồng thời bùng lên.
Lý Bắc nhấc mắt, ánh nhìn của cô gái lờ đờ mê man, tay chân luống cuống tiếp nhận sự xâm lấn của cậu. Những nụ hôn vụn vặt lan qua khóe môi cô, rơi xuống vùng cổ mang mùi hương miên man, ấm áp mịn màng.
Cơn đau nhói vụn vặt đánh thức bộ não mông lung của Giang Oanh, cô né đi một chút, giọng đã mang nấc khóc: “Lý Bắc, sao anh cắn em?”
Lý Bắc ngẩng đầu, cúi nhìn cô, môi mỏng dính đỏ, yết hầu lăn xuống, giọng tối sẫm lẫn hơi ẩm của d*c v*ng: “Phạt chủ nhân không ngoan, tự tiện quyến rũ chó con.”
Tóc Giang Oanh xõa tung trên đệm, áo ngủ bị kéo xuống, vùng từ xương quai xanh trở lên đỏ rát một mảng, đáy mắt ngấn sương nước, như sắp rơi mà chưa rơi. Cô đáng thương nhìn cậu, từ đôi môi bị hôn đỏ, lẩm bẩm: “Đau…”
Chết tiệt.
Mẹ kiếp.
Đôi mắt đen của Lý Bắc dậy lên nguy hiểm, cậu kìm nén d*c v*ng của thân thể lẫn tâm niệm, cúi xuống hôn vài cái lên dấu răng đang rớm máu, rồi xoay người đứng dậy, bế cô lên, trán cọ cọ trán cô, nói: “Ngoan, đừng khóc, lát nữa sẽ không đau nữa.”
Dỗ rất lâu, Giang Oanh mới sụt sịt ngủ thiếp đi, nửa mặt vùi trong chăn, tay vẫn nắm lấy tay cậu. Lý Bắc nhẹ nhàng gỡ ra, hít sâu một hơi, tắt đèn rồi đi tắm.
Tắm xong, cậu ngồi xổm bên giường, dưới ánh đèn ngủ mờ mỏng, lặng lẽ nhìn cô một lúc, rồi đứng dậy đặt một nụ hôn lên trán Giang Oanh. Hai giờ sáng, tuyết rơi tạm ngừng, cả thành phố rơi vào yên tĩnh.
Lý Bắc thay đồ xong, tắt đèn ngủ, kéo cửa ra, ngoái đầu nhìn cô một cái, động tác nhẹ nhàng khép cửa lại.
Ngoài cổng sắt lớn, hai chiếc xe điện đỗ song song một chỗ. Tiểu Bạch rụt cổ vì lạnh, run cầm cập núp sau Húi Cua, dáng vẻ thê thảm như sắp đi về Tây Thiên đến nơi. Cậu ta xì mũi một cái, mặt mếu máo nói: “Anh Bắc… anh mà không ra nữa thì cứ chuẩn bị đi nhặt xác hai đứa em luôn đi hu hu, lạnh thật sự, thời tiết kiểu này đúng là lấy mạng người mạng chó.”
Húi Cua sụt sịt, im lặng lên án.
Lý Bắc trầm mặc một giây, nói: “Xin lỗi.”
Theo Bắc - Mạnh Thư
