Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 89: Lời sến sấm

“Ôn Phục Hoài!” Khương Nhàn không dám nói lớn, giọng nói ú ớ bật ra từ đôi môi đang quấn lấy nhau, cô gấp gáp nói nhỏ: “Có người sắp vào.”
Cô nhìn qua khe hở giữa những tầng kệ, thấy bóng dáng bà chủ ở ngoài cửa. Bà chủ nói vài câu với người mua hoa, đầu tuy vẫn hướng ra ngoài nhưng người thì đã quay vào trong.
Đây đâu phải nhà kho cũ kỹ không ai làm phiền, đây là cửa tiệm của người ta.
Những ngón tay khớp xương rõ ràng của Ôn Phục Hoài ngang ngược đan vào ngón tay Khương Nhàn, siết chặt đến mức xương tay cô đau nhói: “Giống yêu đương vụng trộm không?”
Anh ta hung hăng cắn lên môi Khương Nhàn một cái, vết cắn hằn sâu khó mà phai đi trong chốc lát, anh ta mới lùi ra một chút, hỏi với ý tứ không rõ ràng.

Khương Nhàn bị hôn đến không thở nổi, khó khăn lắm mới được buông tha, lại vì đang ở bên ngoài nên chỉ có thể kìm nén. Dáng vẻ này càng khiến đôi mắt ướt át của cô thêm long lanh quyến rũ.
Cô giằng tay mình ra khỏi mười ngón tay đang đan chặt của Ôn Phục Hoài, đưa mu bàn tay lên lau môi: “Có gì mà giống với không giống, chẳng phải đã vụng trộm từ lâu rồi sao.”
Khương Nhàn ngước mắt lên.
Đôi mắt hẹp dài sâu thẳm của Ôn Phục Hoài đang gắt gao nhìn cô.
Bốn mắt nhìn nhau, sóng ngầm cuộn trào.
Bà chủ từ ngoài dẫn khách vào chọn hoa cẩm tú cầu ở khu vực gần cửa. Trong tiệm có nhiều đồ đạc to lớn, bà chủ chỉ liếc vào trong một cái, thấy hai người một trước một sau đi vào vẫn đang chọn hoa nên không đến làm phiền.
Khách hàng trẻ tuổi đa phần đều không thích có người đi theo.
Người khách mua cẩm tú cầu nhanh chóng chọn xong, bà chủ giúp gói lại, nhận tiền rồi lại ngồi trên chiếc ghế đẩu ở cửa tiếp tục công việc của mình.
Khương Nhàn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cô vỗ nhẹ vào mặt Ôn Phục Hoài một cái, hạ giọng nhìn anh dịu dàng: “Anh cả thì phải có dáng vẻ của anh cả chứ, tôi nhớ anh không phải là người l* m*ng. Lần sau còn như vậy nữa, anh đến cả tư cách làm người thứ ba cũng không có đâu.”

Ôn Phục Hoài sa sầm mặt: ” Trường Lân sẽ không đồng ý đâu.”
Anh ta quá hiểu em trai mình, cho dù có cam tâm tình nguyện bị Khương Nhàn lợi dụng, Ôn Trường Lân cũng sẽ không thật sự xé bỏ mặt nạ của mình.
Ôn Trường Lân trông có vẻ bất cần đời, nhưng thực chất rất quan tâm đến gia tộc.
Khương Nhàn nghiêng đầu: “Nhưng anh ta rất thích bắt chước anh.”
“…”
Khương Nhàn biết mình đã nói đúng, cô nhón chân ghé sát vào tai Ôn Phục Hoài, hơi thở ấm áp như hoa lan: “Anh ta luôn coi anh là tấm gương, làm người thứ ba cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
Ánh mắt Ôn Phục Hoài lạnh đi, anh ta đột ngột vươn tay bóp lấy cổ cô, siết chặt: ” Trường Lân lần này suýt nữa mất cả mạng, trong lòng em có chút áy náy nào không?”
Khương Nhàn hô hấp khó khăn, không nhịn được ho khan: “Khụ khụ… Không, có, khụ khụ khụ…”
Nghe được câu trả lời, khí chất nguy hiểm tỏa ra từ người Ôn Phục Hoài càng thêm nồng đậm: “Hay cho một câu không áy náy.”
Anh ta đẩy mạnh Khương Nhàn sang một bên.
Khương Nhàn vịn vào tường mới miễn cưỡng đứng vững, cô cúi người dựng lại chậu cây cảnh vô tình bị đá đổ bên chân, giọng điệu thản nhiên: “Không có Ôn Trường Lân, tệ nhất thì vẫn còn em gái anh.”
Sau này cô cũng đã suy nghĩ rất lâu mới hiểu ra, thật khiến người ta phải bật cười.
Khương Nhàn đứng thẳng người, lại chọn thêm mấy bông hồng màu hồng khói. Sau khi chọn xong, cô bước đến trước mặt Ôn Phục Hoài, đặt một cành vào lòng bàn tay anh ta, nhẹ giọng nói: “Tôi thì không sao, chỉ cần nhà họ Ôn các người chịu đựng được.”
Ôn Phục Hoài từ trên cao cúi mắt nhìn cô, dừng lại một lát, anh ta ném bông hoa vào mặt Khương Nhàn: “Cút.”

Cô cất bước đi ra ngoài, đang định đến quầy thu ngân trả tiền thì một bóng người quen thuộc đột nhiên lướt qua tầm mắt.
Tim Khương Nhàn đập thót một cái.
Cô gần như không chút do dự mà quay người lại, lao thẳng vào lòng Ôn Phục Hoài.
Ôn Phục Hoài giữ gáy cô ép cô ngẩng đầu, lạnh lùng nhếch môi: “Lại giở trò gì?”
Khương Nhàn co người lại, vùi đầu vào lồng ngực anh ta, níu chặt vạt áo anh ta, giọng điệu thấp thỏm: “…Lận Nguyên Châu vừa đi ngang qua cửa tiệm hoa.”
Nghe vậy, Ôn Phục Hoài ngước mắt lên, trong giây lát, anh ta lặng lẽ xoay người, hoàn toàn che kín Khương Nhàn trong lòng.
Một lúc lâu sau, anh ta nói: “Em sợ bị anh ta phát hiện đến vậy sao?”
Khương Nhàn không trả lời ngay.
Lận Nguyên Châu và Ôn Phục Hoài không giống nhau.
Đối với Ôn Phục Hoài, cô còn miễn cưỡng đoán được anh ta đang nghĩ gì, nhưng Lận Nguyên Châu lại đa nghi hơn nhiều.
Chỉ cần để lộ một chút sơ hở trước mặt anh, người này sẽ không ngừng thăm dò.
Hơn nữa, màn kịch của Khương Nhàn đã diễn được ba năm, một khi sụp đổ, chính cô cũng không dám tưởng tượng mình sẽ phải đối mặt với điều gì.
Nhưng Khương Nhàn không biểu hiện ra mặt: “Đương nhiên là sợ rồi.”
Cô rất nghiêm túc nói với Ôn Phục Hoài: “Sợ anh ấy không cần tôi nữa, rồi tôi biết đi đâu tìm một người thay thế giống đến như vậy.”

Đây là lần đầu tiên anh ta nói thẳng ra cái tên này.
Nhưng Khương Nhàn lại không có phản ứng gì đặc biệt, cô thở dài: “Đừng nói mấy lời sến sẩm như yêu hay không yêu nữa được không, tôi chỉ cần một sự an ủi và đã tìm thấy nó, thế là đủ rồi.”
Con người sống trên đời phải có thứ để mưu cầu, tình cảm của Khương Nhàn cũng không hoàn toàn trong sáng.
Nói cách khác, khi đó cô sống quá khổ cực, nên đặc biệt khao khát được ai đó cứu rỗi.
Cho dù không phải là Dương Đình Chi, thì cũng sẽ là người khác.
Ngay cả khi đến cuối cùng thật sự không ai cứu vớt, để sống tốt hơn, cô cũng sẽ tự dệt nên một người như vậy trong ảo tưởng của mình.
Mà Dương Đình Chi lại xuất hiện đúng lúc, đúng nơi, đúng người.
Vì vậy, khi đó Trịnh Ngu Đống hỏi Khương Nhàn tại sao lại viết câu chuyện tình yêu giữa con người và quái vật, Khương Nhàn đã say đến mờ cả mắt mà thật lòng hỏi lại ‘anh thấy đó là tình yêu sao’.
Thật ra cô cũng không chắc.
Nhưng cô cứ mơ hồ tự nhủ rằng, cô yêu Dương Đình Chi.
Như vậy, việc Dương Đình Chi có yêu cô hay không sẽ trở thành một bí ẩn, Khương Nhàn mới có thể dựa vào sự tiếc nuối đó để tồn tại.
Nói phức tạp thì đúng là rất phức tạp, mà nói đơn giản, thì cũng thật sự rất đơn giản.
Chỉ có vậy mà thôi.
Khóe môi Ôn Phục Hoài nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: “Hóa ra em mới là người bạc tình nhất.”

Bàn tay cô từ từ giơ lên chạm vào gương mặt Ôn Phục Hoài.
Khoảnh khắc va chạm.
Đồng tử Ôn Phục Hoài co rụt lại, anh ta đột ngột đẩy cô ra khỏi lòng mình, sau đó nhặt cành hoa hồng bị giẫm nát dưới đất lên, trả tiền rồi rời đi.
Bóng lưng cao lớn nhanh chóng biến mất trong dòng người.
Hàng mi dài của Khương Nhàn cuối cùng cũng dám run rẩy một cách không kiêng dè, cô trấn tĩnh một lúc lâu, đặt mấy cành hồng lẻ tẻ đã chọn xuống, gọi bà chủ đến giúp mình gói một bó thật lớn.
Ở trong tiệm của người ta lâu như vậy, không mua nhiều một chút cũng không hay.
Khương Nhàn trả tiền rồi nói với bà chủ: “Tôi ra ngoài mua chút đồ, lát nữa sẽ quay lại lấy.”
Bà chủ gật đầu: “Cô cứ đi đi ạ.”
Con phố này rất dài, người cũng đông, tấp nập qua lại.
Khương Nhàn đi về phía trước, thấy một cửa hàng bán đồ nướng, bèn bước vào gọi một phần.
Ông chủ hỏi: “Có cay không?”
Khương Nhàn đáp: “Cay thật cay.”
Ông chủ liền rắc rất nhiều bột ớt lên trên.
Thật ra Khương Nhàn không ăn cay được, nhưng tên khốn Ôn Phục Hoài kia có kỹ năng hôn tệ hại vô cùng, kẻ tám lạng người nửa cân với Lận Nguyên Châu, chỉ biết g*m c*n một cách thô bạo như chó hoang vậy.
Cô chỉ có thể nghĩ ra cách này để che giấu.


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 89: Lời sến sấm
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...