Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 90: Thả lỏng phòng bị

Lận Nguyên Châu mua xong bánh Soufflé thì đã vô cùng không vui.
Nơi này vừa ồn ào vừa náo nhiệt, đủ thứ mùi vị lung tung lộn xộn trộn lẫn vào nhau, anh không thể hiểu nổi đám người kia có gì hay ho mà dạo chơi.
Khó khăn lắm mới quay lại mở cửa xe, Khương Nhàn lại biến mất không dấu vết.
Lận Nguyên Châu ném mạnh hộp bánh Soufflé vào ghế sau, tiếng “rầm” khi đóng sầm cửa xe đã đánh thức người tài xế đang gà gật.
Tài xế lập tức xuống xe.
Sắc mặt Lận Nguyên Châu sa sầm như sắp nhỏ ra mực: “Người tôi bảo cậu trông đâu rồi?”

Tài xế ấp úng: “Cô Khương nói đi tìm anh ạ.”
Lận Nguyên Châu đè nén sự hung hãn trong đáy mắt: “Cho nên…”
Anh dừng lại, ánh mắt đầy áp lực nhìn người tài xế: “Cậu để cô ấy xuống xe ư?”
Tài xế: “…Vâng ạ.”
“…”
Con đường phía xa toàn là tiếng xe cộ và tiếng còi inh ỏi, nhưng phía bên này lại vô cùng yên tĩnh, tài xế xoa xoa mồ hôi trong lòng bàn tay, chớp chớp đôi mắt trong veo: “Hay là… tôi đi tìm cô Khương nhé?”
Tạo cho người ta ảo giác rằng cậu ta cũng sẽ chạy lạc mất.
Lận Nguyên Châu không nói gì, khí chất quanh thân càng lúc càng lạnh lẽo, ngay cả cơn gió nóng nực dường như cũng ngưng đọng lại vài phần.
Người tài xế trẻ mới đến này cần mẫn cúi đầu.
Mãi cho đến khi một giọng nói dịu dàng nhưng hơi khàn vang lên—

“Lận Nguyên Châu?”
Người được gọi còn chưa có phản ứng gì, đáy mắt người tài xế đã lóe lên tia sáng: “Tốt quá rồi!”
Anh ta đi tới vài bước, ra vẻ lòng tin của mình không bị phụ bạc, lại vừa hay không biết chừng mực mà chắn ngay trước mặt Lận Nguyên Châu.
Lận Nguyên Châu lạnh mắt nhìn anh ta.
Người tài xế lúc này mới nhận ra một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, anh ta quay đầu lại, đối diện ngay với ánh mắt của Lận Nguyên Châu.
Tài xế: “…”
Cuối cùng anh ta cũng thông minh được một lần, lanh lẹ quay đầu lên xe.
Trong lúc đó, Khương Nhàn đã đi tới, cô nhét cả bó hoa hồng to trong lòng vào tay Lận Nguyên Châu, sau đó vịn vào cái cây bên cạnh, che miệng ho khan.
“…Khụ khụ… khụ khụ khụ…”
Ho đến đỏ cả mặt.
Lận Nguyên Châu đột nhiên nhận được hoa hồng, vẻ lạnh lùng trên mặt còn chưa tan hết, lại ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn Khương Nhàn ho đến chảy cả nước mắt, không biết nên mở lời từ đâu.
Khoảng vài phút sau, Lận Nguyên Châu mím môi, trầm giọng nói: “Anh cứ tưởng em chạy mất rồi.”
Khương Nhàn đã đỡ hơn, đứng thẳng người dậy, đáy mắt đầy vẻ nghi hoặc: “Tại sao phải chạy ạ?”
Lận Nguyên Châu nhìn đi chỗ khác.
Anh không ngờ Khương Nhàn lại không nhân cơ hội tốt này mà rời đi.
Khương Nhàn chỉ vào bó hoa: “Đẹp không anh?”

“Ừm.” Lận Nguyên Châu cúi đầu nhìn, không biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt lại thay đổi.
Anh nheo mắt nói: “Em đã làm chuyện gì nên muốn dùng hoa để…” lấy lòng anh sao?
Những lời còn lại không được nói ra, vì gần như cùng lúc đó Khương Nhàn đã lên tiếng: “Anh cầm giúp em nhé, về nhà em còn phải chụp ảnh đăng vòng bạn bè.”
Ánh mắt Lận Nguyên Châu khựng lại.
Không phải tặng anh.
Nhưng không hiểu sao, trong lòng Lận Nguyên Châu lại không hề khó chịu.
Nếu thật sự là tặng cho anh, ngược lại mới có gì đó kỳ quái.
Anh lại “ừm” một tiếng, ánh mắt dừng trên đôi môi sưng đỏ của Khương Nhàn.
Khương Nhàn lại như không hề hay biết, bình tĩnh hỏi: “Anh mua Soufflé chưa?”
Lận Nguyên Châu đáp: “Mua rồi.”
Khương Nhàn bĩu môi, có chút tủi thân nói: “Lúc nãy em ăn một xiên nướng siêu cay, người em sắp thăng thiên đến nơi rồi.”
Cô vừa nói vừa đưa tay quạt quạt trước mặt để giảm cay, thúc giục: “Mau lấy ra đi, em phải ăn hai miếng để át đi.”
Lận Nguyên Châu kéo cô lên xe.
Khương Nhàn đi sau anh, vừa quạt gió vừa lặng lẽ thở phào một hơi.
May mà che giấu được rồi.
Sau khi lên xe, Lận Nguyên Châu mở hộp đưa Soufflé cho cô, hỏi: “Còn muốn đi đâu nữa không?”

Lận Nguyên Châu nói: “Được.”
Người tài xế giữ được bát cơm, cũng thở phào nhẹ nhõm, lái xe quay về.
Trên đường về Khương Nhàn không nói nhiều, có lẽ vì cay rát cổ họng, vừa mở miệng nói chuyện đã có chút khàn.
Lận Nguyên Châu giúp cô ôm bó hoa hồng.
Thế nhưng lúc xuống xe ở biệt thự, anh lại hỏi một câu không rõ ràng: “Lúc nãy em thật sự chỉ đi ăn thôi sao?”
Mi mắt Khương Nhàn giật một cái, ngây thơ ngẩng đầu: “Còn mua hoa nữa mà.”
Nói đến đây, cô cong mắt cười: “Em cần một cái bình hoa để cắm những bông hồng này vào.”
Lận Nguyên Châu không nói gì thêm, gật đầu: “Dưới lầu trong phòng sưu tầm có rất nhiều, tự mình đi lấy đi.”
Khương Nhàn chớp chớp đôi mắt long lanh, trông có vẻ rất vui.
Lận Nguyên Châu đi vào đại sảnh đặt hoa xuống, gọi quản gia vào phòng sách.
Khương Nhàn ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng đóng chặt trên lầu, lòng dạ bất an.
Chuyện “giải thích hợp lý” đối với những người nhạy bén như Lận Nguyên Châu mà nói, cũng là một loại vấn đề.
Cô đúng là định bỏ đi, chỉ là lần này không phải thời cơ tốt, người của Lận Nguyên Châu không biết đang theo dõi cô ở xó xỉnh nào, căn bản không thể chạy thoát.
Vì vậy, cô cố tình bày ra màn kịch này, để anh tưởng rằng mình đã bỏ đi, sau đó lại giả vờ như không có ý định rời đi mà xuất hiện. Chẳng qua chỉ là để hạ thấp sự cảnh giác của anh, khiến anh thả lỏng phòng bị.
Đây mới là mục đích của Khương Nhàn.
Chỉ là không ngờ lại có biến cố Ôn Phục Hoài này.

Nghĩ đến đây, Khương Nhàn lại bắt đầu đau đầu.
Phiền quá đi.
Cô đi đến ghế sofa nằm úp sấp xuống, mò điện thoại ra xem, cuối cùng vẫn không gửi tin nhắn nhắc nhở.
Ôn Phục Hoài cẩn trọng hơn cô tưởng rất nhiều, anh ta đã dám xuất hiện thì không sợ Lận Nguyên Châu đi điều tra.
Dù sao cũng chẳng tra được gì.
Mình đã lo xa rồi.
Dì Chung thấy cô cứ thở dài, tò mò đi tới hỏi: “Sao thế?”
Khương Nhàn vớ lấy một cái gối ôm lót dưới cằm, gương mặt mềm mại nghiêng đi ép bẹp xuống: “Không như ý ạ.”
Dì Chung hỏi: “Chuyện gì không như ý?”
Khương Nhàn như dỗi dỗi, lấy đầu cụng vào chiếc gối tua rua: “Chuyện gì cũng không như ý hết.”
Dì Chung đặt ly nước cam vừa ép xong trước mặt cô, ra vẻ rất thấu hiểu, dùng giọng điệu của người “đi qua nhiều cây cầu hơn đường người trẻ đã đi” để khuyên nhủ: “Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng thôi.”
Khương Nhàn tủi thân hừ hừ hai tiếng, vùi mặt vào gối không động đậy nữa.
Trong nhất thời cô thật sự không nghĩ ra nên làm thế nào.
Bất kể là Lận Nguyên Châu hay là Ôn Phục Hoài, Ôn Trường Lân, Khương Nhàn không muốn dính dáng đến một ai.
Cũng có thể lợi dụng họ để kìm hãm lẫn nhau, nhưng rủi ro quá lớn, chỉ cần sơ sẩy một chút là Khương Nhàn cô sẽ chết không có chỗ chôn.
Cô cần phải rời đi một cách hoàn toàn, cắt đứt sạch sẽ mọi thứ ở Giang Thành.
Nghĩ đến đây, trong đầu Khương Nhàn đột nhiên hiện lên hình ảnh một người.


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 90: Thả lỏng phòng bị
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...