Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 88: Người giỏi thì mệt thân

Tiết trời lúc này rất đẹp, Lận Nguyên Châu lên lầu thay đồ thì thấy trong tủ quần áo có chiếc áo sơ mi trắng mà Khương Nhàn mua cho anh trước đây.
Nó không giống những chiếc áo được đặt may riêng, phẳng phiu và cứng cáp thường ngày, phong cách có phần tùy ý hơn.
Lận Nguyên Châu khựng lại một chút rồi mặc nó vào.
Vì không đi làm nên tóc mái của anh rủ xuống trước trán, trông có vẻ dễ gần hơn so với thường ngày.
Anh từ trên lầu đi xuống.
Suy cho cùng vẫn là người ở địa vị cao đã lâu, quần áo bình thường cũng được anh mặc ra khí chất riêng, lạnh lùng mà nổi bật.

Khương Nhàn thấy anh thì ngẩn ra: “Sao anh lại mặc chiếc áo này?”
Lận Nguyên Châu bước tới: “Không được mặc à?”
“…Không có.” Khương Nhàn lí nhí: “Em tưởng anh không thích.”
Lận Nguyên Châu nắm tay cô đi ra xe: “Không có thích hay không thích, thỉnh thoảng đổi phong cách một chút.”
“Ồ.”
Rời khỏi biệt thự, tài xế lái xe dọc theo con đường lớn tiến vào khu vực trung tâm thành phố.
Khương Nhàn nhìn bóng cây lướt qua ngoài cửa sổ, từ từ ngả người ra sau.
Lận Nguyên Châu đang ở ngay bên cạnh cô.
Thế là cô thuận lợi ngả vào lòng anh.
“Muốn đi đâu dạo?” Lận Nguyên Châu hỏi.
Khương Nhàn khẽ nhắm mắt: “Muốn ăn bánh soufflé ở tiệm trong trung tâm thành phố.”

Lận Nguyên Châu đáp lời, nói địa chỉ gần đúng rồi dặn tài xế lái xe vào trung tâm.
Khương Nhàn chợt mỉm cười, tò mò mở mắt ra: “Sao anh biết địa chỉ?”
“…” Lận Nguyên Châu không để lộ cảm xúc mà nhếch môi: “Đoán thôi, Chu Triều thường đến tiệm đó mua cho em gái cậu ta.”
Khương Nhàn gật đầu.
Trung tâm thành phố rất dễ kẹt xe, một đoạn đường ngắn mà kẹt cứng hơn hai mươi phút.
Có sốt ruột cũng đành chịu, Khương Nhàn buồn chán tựa đầu lên xương vai của Lận Nguyên Châu, nhưng mắt lại liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cô có thể cảm nhận được ánh mắt của Lận Nguyên Châu vẫn luôn dõi theo mình, nhưng cũng không sao cả, bây giờ cô chẳng có hành động gì quá đà.
Tuy nhiên, Khương Nhàn muốn làm gì thì cũng phải dọn đường một chút mới dễ thành công.
Cô nói: “Kẹt xe quá, hay là em xuống mua nhé.”
Khương Nhàn cố tình hỏi như vậy.
Lận Nguyên Châu mở cửa xe: “Ngoài trời hơi nắng, em ở yên đây đi, anh đi mua.”
Thấy anh sắp đi, Khương Nhàn bám vào cửa sổ xe thò đầu ra, trông có vẻ rất muốn đi xuống, mắt long lanh nhìn theo bóng anh khuất sau góc đường.
Tài xế khóa cửa xe lại, nhìn Khương Nhàn qua gương chiếu hậu.
Khương Nhàn nhíu mày, chỉ vào mình: “Tôi là tội phạm à?”
Tài xế: “Không phải ạ.”
Khương Nhàn bất bình: “Vậy anh khóa cửa làm gì?!”
Tài xế chưa từng thấy dáng vẻ nóng nảy này của Khương Nhàn, ngây người ra nói: “Đây là lệnh của Lận tổng.”

Khương Nhàn vênh váo nhìn anh ta: “Lận tổng của các người sắp kết hôn với tôi rồi, anh ấy cũng phải nghe lời tôi.”
Tài xế: “?”
Khương Nhàn đập vào cửa xe một cái, giận dữ nói: “Mở ra, tôi muốn xuống tìm anh ấy.”
Tài xế chớp chớp mắt.
Khương Nhàn đưa tay túm lấy cổ áo anh ta, kéo người anh ta nghiêng sang: “Không hiểu tiếng người à, anh đang khiêu khích tôi đấy à?! Hôm nay về tôi sẽ bảo anh ấy đuổi việc anh!”
Tài xế vừa nghe bát cơm sắp mất, dứt khoát nhắm mắt làm liều, mở khóa ra.
Đằng nào cũng đắc tội cả hai bên, chi bằng cược một phen.
Anh ta nói: “Mở rồi ạ.”
Khương Nhàn buông anh ta ra, nở một nụ cười ngại ngùng, khẽ nói: “Cảm ơn anh.”
Sự thay đổi trước sau nhanh như hoa quỳnh sớm nở tối tàn.
Tài xế không hiểu chuyện gì đang xảy ra, gãi gãi đầu.
Khương Nhàn đẩy cửa xe đi về phía tiệm bánh soufflé.
Vẻ dọa nạt người khác này của cô là học từ Kiều Nghiên Ni, phải công nhận là rất hữu dụng.
Khương Nhàn vừa rẽ qua góc đường đã nhìn thấy Lận Nguyên Châu, anh đúng là một cái giá áo điển hình, vai rộng eo hẹp, đứng giữa đám đông là có thể nhận ra ngay.
Do mặc đồ có phần thoải mái nên trông anh không giống người gần ba mươi tuổi, đường nét khuôn mặt góc cạnh, mũi cao môi mỏng, đuôi mắt hơi xếch lên tăng thêm cho anh vài phần lười biếng, thờ ơ.
Không ít cô gái đang lén lút đánh giá anh, người bạo dạn hơn đã giơ điện thoại lên chụp ảnh.
“Giống minh tinh ghê.”

“…”
Những lời bàn tán qua lại, những ánh mắt nóng rực như muốn thiêu cháy Lận Nguyên Châu.
Thật ra vẻ mặt đó của anh là đang chê đông người ồn ào, xếp hàng đến phát bực, nhưng vì mặt đẹp nên làm gì cũng có lý.
Khương Nhàn không đi tới, cô đi thẳng qua tiệm bánh nổi tiếng đang xếp hàng dài ngoằng đó, đi tiếp về phía trước khoảng trăm mét rồi vào một tiệm hoa.
Trong tiệm chỉ có một mình bà chủ, đang ngồi trên chiếc ghế đẩu ở cửa gói hoa: “Cô muốn mua gì, để tôi gói giúp cô.”
Khương Nhàn gật đầu: “Để tôi xem một chút.”
Bà chủ tiếp tục gói hoa: “Vậy cô vào trong chọn đi, chọn xong thì gọi tôi.”
“Vâng.”
Diện tích trong tiệm không nhỏ, Khương Nhàn đi vào khu trong cùng, đến trước những đóa hồng màu hồng khói, cô vô cảm cúi người xuống, chậm rãi chọn vài cành.
Phía sau vang lên tiếng bước chân bình tĩnh.
Khương Nhàn tưởng là bà chủ đi vào nên cầm mấy cành hồng đã chọn xoay người lại: “Gói giúp tôi thêm vài cành…”
Lời nói đột ngột dừng lại.
Khương Nhàn nhìn thấy người đứng sau lưng mình, vẻ mặt cứng đờ.
“Thêm vài cành gì?” Ôn Phục Hoài đưa tay rút lấy mấy cành hồng hồng khói cô đang cầm, cúi mắt thưởng thức: “Đẹp lắm.”
Anh ta nói: “Định tặng cho ai?”
“…”
Khương Nhàn nhìn anh ta: “Tặng cho ai cũng không tặng cho anh.”

Tay Ôn Phục Hoài buông lỏng, những đóa hồng rơi xuống đất.
Anh ta lạnh lùng giẫm lên, cho đến khi đóa hoa tươi tắn căng mọng bị dập nát không còn nhận ra hình dạng ban đầu.
Khương Nhàn nhún vai: “Nhớ đền đấy.”
Cô đi vòng qua Ôn Phục Hoài định ra ngoài, nhưng người này đột nhiên giơ tay lên bẻ vai cô, hung hăng kéo cô lại.
Khương Nhàn lảo đảo suýt ngã vào giữa những luống hoa.
Ôn Phục Hoài giữ chặt eo cô xoay một vòng, ép người cô vào mép kệ sắt đặt chậu cây cảnh, gương mặt tuấn tú âm trầm, phủ một lớp sương giá đáng sợ: “Cả nhà họ Ôn đều bị em lợi dụng, vui không?”
Khương Nhàn không thoát ra được, cô khẽ th* d*c, sợ làm kinh động bà chủ bên ngoài: “Vui chứ, cuối cùng vẫn phải nhờ anh giúp tôi.”
Nói đến đây, cô ngẩng đầu nhón chân hôn nhẹ lên môi Ôn Phục Hoài một cái: “Cảm ơn nhé.”
Lòng bàn tay Ôn Phục Hoài siết lại, anh ta nheo mắt: “Chuyện này không qua được đâu, đừng hòng xóa bỏ mọi chuyện.”
“Tôi không hề có ý đó.” Khương Nhàn dừng một lát, cũng không giãy giụa nữa, hai tay đặt lên vai anh ta, dùng giọng nói thì thầm: “Anh cả, vất vả cho anh rồi.”
Ánh mắt dịu dàng quyến luyến của cô lướt qua từng tấc trên khuôn mặt Ôn Phục Hoài, để ý thấy quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt anh ta.
Ôn Phục Hoài véo cằm cô: “Xử lý nhà họ Hồ đã đủ loạn rồi, người đàn ông của em còn muốn đổ thêm dầu vào lửa, có phải là nhờ em thổi gió bên gối không?”
“Bản tính anh ấy vốn xấu xa, các anh từng tiếp xúc rồi, đâu phải không rõ.” Khương Nhàn cụp đôi mắt ngoan ngoãn xuống, dịu giọng nói: “Người giỏi thì mệt thân mà, bố anh, mẹ anh, em trai em gái anh, đều coi anh là thần hộ mệnh của nhà họ Ôn.”
Ôn Phục Hoài cười lạnh một tiếng: “Đề cao tôi quá rồi.”
Nói xong, anh ta đột nhiên giữ lấy gáy Khương Nhàn, cúi đầu phủ lên môi cô, hận không thể nuốt chửng người trước mặt vào bụng.
Kệ sắt phía sau khẽ rung lên phát ra tiếng ‘két két’ nhỏ, tim Khương Nhàn đập thình thịch, cô bị buộc phải chịu đựng nụ hôn mang theo sự chán ghét đậm đặc này, nghe thấy bên ngoài có người hỏi bà chủ: “Có hoa cẩm tú cầu không ạ?”
“Có, cô muốn loại nào?” Giọng bà chủ truyền vào, bà ấy dường như đã đứng dậy, đang chuẩn bị đi vào trong.
Bàn tay Khương Nhàn đang vịn trên kệ sắt không kìm được mà cong lên, đầu ngón tay căng thẳng đến trắng bệch, lưng lấm tấm mồ hôi lạnh.


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 88: Người giỏi thì mệt thân
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...