Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 87: Người muốn mời
Bên trong phòng bệnh VIP.
Nhát dao kia của Ôn Trường Lân đâm rất hiểm, phải ở trong phòng chăm sóc đặc biệt mấy ngày mới được chuyển ra ngoài.
Ông Ôn tuy tầm thường nhưng không ngốc, nội tình bên trong ông không biết, nhưng có thể cảm nhận được chuyện Ôn Trường Lân bị thương không hề đơn giản.
Lúc nhà họ Hồ cử người đến cửa xin lỗi, ông vốn muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, nhưng cái nhà này không phải do ông làm chủ, cho dù là con trai ruột của mình, ông cũng không có cách nào xen vào.
Người con trai cả luôn làm việc trầm ổn chu toàn của ông lại có thái độ cứng rắn lạ thường, không tiếc kéo cả nhà họ Ôn vào trung tâm vòng xoáy. Nói thật lòng, ông Ôn không cảm thấy các con trai của mình có mối quan hệ huynh đệ thuận hòa cho lắm.
Bà Ôn lại là người hay lo, mấy ngày nay chỉ hận không thể dọn vào bệnh viện ở, túc trực bên giường Ôn Trường Lân.
Lúc thì hỏi có khát không, lúc thì hỏi có đói không.
Bà không ngồi yên được, lúc này lại cầm một quả táo lên gọt vỏ.
Ôn Dư Diêu ngồi khoanh chân trên sofa chơi game, nhưng không tập trung cho lắm, mắt cứ liếc về phía Ôn Trường Lân đang mất hồn mất vía, cô ta thờ ơ nói: “Mẹ, anh ấy không ăn gì đâu, mẹ đừng bận rộn nữa.”
Bà Ôn cằn nhằn: “Anh hai con cần tịnh dưỡng, muốn chơi game thì về nhà chơi có tốt hơn không. Con bé này cứ nhất quyết chạy đến đây, mẹ cũng chẳng trông mong gì con trông chừng anh hai được.”
Ôn Dư Diêu quay lưng về phía bệ cửa sổ chơi tiếp: “Từ nhỏ đánh nhau anh ấy đã bao giờ thua đâu, khó khăn lắm mới ngã một lần, mới mẻ ghê. Con đến để quan sát học hỏi, để lần sau không bị ngã giống vậy.”
“Con bé này nói gì thế.” Bà Ôn thở dài, đặt quả táo xuống.
“Con không sao.” Nhãn cầu của Ôn Trường Lân chậm rãi chuyển động, nhìn về phía bà Ôn: “Mẹ, mẹ về nhà đi.”
Bà Ôn lo lắng: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chẳng ai nói cho mẹ biết cả, ai cũng kỳ lạ hết.”
Bà có vẻ không vui.
Tay Ôn Dư Diêu khựng lại, lạnh lùng nhìn nhân vật trong game chết đi, ván này thua rồi, cô ta như lơ đãng lên tiếng: “Mẹ, Khương Nhàn đâu rồi ạ? Dù gì cũng từng là người một nhà, cô ấy không đến thăm anh hai à.”
Bà Ôn tỏ vẻ khó hiểu: “Sao con lại tự dưng hỏi đến nó, không phải con không thích nó quay về à?”
Ôn Dư Diêu cụp mắt xuống, giọng nhàn nhạt: “Chỉ hỏi vu vơ thôi ạ.”
Nhà họ Ôn gần đây không yên ổn, người cũng tản mác khắp nơi, thằng nhóc Ôn Cư Dần không biết chạy đi đâu chơi, đã lâu không thấy nó.
Bà Ôn nghĩ đến đây, day day ấn đường có chút mệt mỏi.
“Đừng chỉ lo chơi, nói chuyện với anh con đi.” Bà đứng dậy dặn dò, nói: “Mẹ về nhà tìm thằng ôn con Ôn Cư Dần kia đã.”
Ôn Dư Diêu kéo dài giọng ừ một tiếng.
Đợi bà Ôn rời khỏi phòng bệnh, Ôn Dư Diêu ném điện thoại xuống, chậm rãi đi đến trước giường bệnh của Ôn Trường Lân: “Suýt nữa thì để anh được như ý rồi, may mà cô ấy chưa đi được.”
Ôn Trường Lân cau mày: “Em có ý gì?”
“Ý trên mặt chữ thôi.” Ôn Dư Diêu xòe tay: “Anh nghĩ tên họ Lận kia sẽ không biết gì hết à?”
Ôn Trường Lân sững người, bàn tay đặt bên người từ từ nắm chặt.
“Có mẹ ở đây nên có vài lời em không tiện nói.” Ôn Dư Diêu khẽ nheo mắt, gương mặt ngọt ngào lộ vẻ khinh miệt: “Anh hai, anh thật là ích kỷ! Có phải anh nghĩ giúp cô ấy chạy thoát rồi thì sau này chỉ có mình anh liên lạc được với cô ấy không?”
Cô ta từ từ đưa tay ra, nhẹ nhàng chọc vào vết thương của Ôn Trường Lân.
Ôn Trường Lân lạnh giọng nói: “Cút.”
Ôn Dư Diêu đảo mắt xem thường: “Bị bán đi rồi còn giúp người ta đếm tiền, cô ấy sẽ không đến thăm anh đâu.”
Cô ta lại quay về ngồi trên sofa.
Mu bàn tay đang nắm chặt của Ôn Trường Lân nổi đầy gân xanh, anh ta nhìn lên trần nhà trắng toát, lạnh lùng nhếch môi: “Biết cô ấy không đến, em ngày nào cũng ăn vạ ở đây làm gì.”
“…” Ôn Dư Diêu không thương tiếc ném một chiếc gối ôm về phía anh ta.
Nghe thấy tiếng rên đau khe khẽ của Ôn Trường Lân, trong lòng Ôn Dư Diêu mới dễ chịu hơn một chút, cô ta cầm điện thoại đi ra ngoài, cười mỉa mai: “Tranh giành với em làm gì chứ, bây giờ anh chỉ xứng đáng nằm liệt ở bệnh viện thôi.”
Ôn Dư Diêu dùng chân đá cửa đóng lại, khiến khung cửa cũng phải rung lên.
Rầm!
Phòng bệnh trở lại yên tĩnh, không biết qua bao lâu, Ôn Trường Lân đột nhiên đấm mạnh xuống giường, đôi mắt đen kịt hằn lên vẻ không cam lòng, vết thương gần như sắp nứt toác ra.
Khương Nhàn không ngờ câu nói “anh sẽ ở bên em” của Lận Nguyên Châu lại là thật.
Vệ sĩ tư ở cửa đã rút đi, nhưng Lận Nguyên Châu lại không đến công ty nữa.
Cô quậy một trận đúng là đã thay đổi được một vài chuyện, nhưng thay đổi thế nào đi nữa, Khương Nhàn vẫn không có được tự do.
“Hành lý của em đâu?”
Khương Nhàn đi từ cầu thang xoắn xuống, mũi chân hướng ra cửa, nhưng Lận Nguyên Châu đang ngồi trên sofa, ánh mắt của đối phương đã sớm nhìn chằm chằm vào cô, Khương Nhàn chỉ có thể đi tới, căng da đầu hỏi.
Vốn dĩ Khương Nhàn ngồi trên đùi anh đã không được tự nhiên, nghe vậy liền sững người, hai tay chống lên ngực anh, nghi hoặc khó hiểu: “Nhà mới nào?”
Khương Nhàn cứng đờ: “Nhà….tân hôn?”
Lận Nguyên Châu nhàn nhạt gật đầu: “Người ở nhà chính chẳng ra làm sao, anh nghĩ em cũng không thích, nên mặc kệ họ đi. Còn em thì sao, có muốn mời ai không?”
“Hả?” Khương Nhàn ngước mắt lên, lòng bàn tay đặt hai bên vỗ nhẹ vào thái dương: “Em không hiểu…”
Gương mặt cô lộ vẻ ngơ ngác không theo kịp tình hình.
Lận Nguyên Châu nhếch khóe môi, cổ họng thốt ra hai chữ: “Khách mời.”
Khương Nhàn nhắm mắt, vùi đầu vào hõm cổ anh.
Một lúc sau, cô buồn bực nói: “Có phải là… vội quá rồi không anh?”
“Có nói là bây giờ đâu.” Lận Nguyên Châu đáp: “Chỉ chuẩn bị trước thôi, ít nhất cũng phải mấy tháng nữa.”
Bàn tay to ấm lạnh của anh đặt lên gáy Khương Nhàn nhẹ nhàng x** n*n, đôi mắt lãnh đạm sâu thẳm cong lên một chút, tùy ý dừng lại trên một kệ trang trí trong đại sảnh, ánh mắt ánh lên vẻ hứng thú và một tia dò xét khó tả: “Đã nghĩ ra mời ai chưa? Anh nhớ em có mấy người bạn thân thiết.”
“…” Khương Nhàn khẽ cúi đầu, trán tì lên vai Lận Nguyên Châu, cô từ từ mở mắt: “Đã không còn liên lạc nữa rồi.”
Lận Nguyên Châu nghiêng đầu: “Có lẽ có thể thử liên lạc xem sao, biết đâu họ lại đồng ý đến thì sao.”
Khương Nhàn nhìn lại, ánh mắt không hề né tránh: “Khả năng giao tiếp của em rất kém.”
Giọng điệu thậm chí còn có chút bất lực chân thành.
Không ai biết lòng bàn tay đang cuộn lại của cô không ngừng đổ mồ hôi.
Lận Nguyên Châu dừng một chút, khẽ cong môi: “Vậy thì thật đáng tiếc.”
Ánh mắt anh lướt trên mặt Khương Nhàn hồi lâu, nhưng quả thực không nhìn ra được bất cứ điều gì.
Vậy thì ai là người đã thuê nhà cho Khương Nhàn đây.
Lận Nguyên Châu không phải là người hành động bốc đồng, chỉ cần Khương Nhàn còn ở đây, sớm muộn gì cũng sẽ hoàn toàn bại lộ.
Lận Nguyên Châu không vội.
Còn Khương Nhàn, thì phải vội rồi.
Cô không thể kết hôn với Lận Nguyên Châu.
“Em muốn ra ngoài đi dạo.” Khương Nhàn vòng tay qua cổ Lận Nguyên Châu, thủ thỉ làm nũng.
Lận Nguyên Châu cụp mắt xuống: “Anh bảo quản gia sắp xếp xe.”
Khương Nhàn cúi đầu mím môi: “Chẳng phải anh nói sẽ ở bên em sao, chúng ta cùng đi nhé.”
Cô vừa nói vừa từ từ ngẩng đầu, mày mắt cong cong mang theo nụ cười dịu dàng, dường như rất mong chờ được ra ngoài cùng Lận Nguyên Châu.
Lận Nguyên Châu cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô:
“Được.”
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
