Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 132: Gây sự chú ý
Hiệu sách treo tấm biển gỗ nghỉ bán một ngày.
Sáng sớm, Khương Nhàn ôm cái đầu choáng váng sau cơn say ngồi dậy. Mèo con nhảy lên vai, rồi trèo lên ngồi chễm chệ trên cổ, khó nhọc l**m láp mái tóc xoăn bù xù của cô.
“Đi rót cho tao cốc nước đi.”
Khương Nhàn nghiêng đầu nói với con mèo.
Con mèo “meo” một tiếng, đồng tử dựng đứng nhìn cô chằm chằm.
Tào Vũ lúc này chắc vẫn chưa dậy, Khương Nhàn gửi một tin nhắn hỏi thăm, sau đó xuống giường vệ sinh cá nhân đơn giản.
Cô vừa thu dọn xong xuôi, xuống lầu mở cửa hiệu sách thì dì Trương ở lầu trên nhà bên cạnh đã xách hộp giữ nhiệt đi tới.
“Tiểu Khương, dì mới hấp bánh bao xong, cháu ăn thử đi.”
Dì Trương nhiệt tình lấy bánh bao ra, đưa cho Khương Nhàn.
Vỏ mỏng nhân dày, căng tròn mềm xốp, còn bốc khói nghi ngút.
“Cháu cảm ơn dì ạ.” Khương Nhàn cắn một miếng, nước thịt bên trong suýt thì chảy cả ra, nóng đến mức phải xuýt xoa: “Thơm quá ạ…”
Cô vừa nói không rõ lời, vừa giơ tay quạt quạt bên miệng.
Dì Trương là chủ cho thuê của cửa hàng bên cạnh, dì đã nghỉ hưu, ngày thường chỉ thích nấu nướng, tay nghề thì khỏi phải bàn.
Từ lúc chuyển đến đây, Khương Nhàn đã rất hợp mắt dì Trương, hễ nhà có món gì ngon là dì lại mang qua cho cô nếm thử.
Được cô khen ngợi, dì Trương cười đến nỗi nếp nhăn ở khóe mắt cũng hiện rõ, bà vỗ vai Khương Nhàn, ghé sát lại gần: “Dì nói với cháu chuyện này nhé.”
Khương Nhàn rút một tờ giấy ăn lau vệt dầu trên khóe miệng: “Dì cứ nói ạ.”
Dì Trương thần bí nói: “Cháu biết góc xem mắt ở công viên trung tâm Bình Giang không, thứ bảy hàng tuần người trẻ đông lắm. Dì có đứa cháu trai cũng trạc tuổi cháu, hay là hai đứa gặp nhau xem có hợp không nhé?”
“…”
Cái bánh bao trong tay Khương Nhàn vẫn chưa ăn xong, đúng là ăn của người ta thì miệng cũng mềm theo, cô nhìn vào ánh mắt mong chờ của dì Trương, lời từ chối thế nào cũng không nói ra được.
“Cháu…”
“Ối dào, chỉ là gặp mặt thôi, không hợp thì thôi.” Dì Trương ngắt lời cô, nói thêm: “Không ép buộc đâu.”
Nước đã đến chân thế này, Khương Nhàn thở dài: “Vâng ạ.”
Dì Trương vui vẻ xách hộp giữ nhiệt rỗng không đi về.
Góc xem mắt cứ cuối tuần là lại nhộn nhịp, Khương Nhàn mặc một bộ đồ bình thường với áo phông trắng và quần jean, xuất hiện ở cổng lớn của công viên trung tâm.
Cô tự nhủ phải nhớ cho kỹ, sau này không dám tùy tiện nhận đồ của người khác nữa, nhận rồi đều phải trả lại.
Khương Nhàn đến đúng giờ hẹn nhưng lại chẳng thấy người đâu.
Trên tấm bảng đen lớn của góc xem mắt dán đủ các loại ‘hồ sơ’, có cả của người trẻ, cũng có cả các ông các bà sáu bảy mươi tuổi.
Hồ sơ của thị trường xem mắt cho người cao tuổi còn có ưu thế hơn cả người trẻ, Khương Nhàn đứng trước tấm bảng đen xem say sưa.
Người qua kẻ lại rất đông, cô đợi hơn nửa tiếng mà vẫn chẳng thấy tăm hơi cháu trai của dì Trương đâu.
Khương Nhàn cụp mắt, rời khỏi khu này, đi về phía bờ sông.
Đột nhiên, một vật thể lạ từ trên không trung với một lực cực mạnh xuyên qua cành lá, sau nhiều lớp cản, “cốp” một tiếng rồi rơi trúng đầu Khương Nhàn.
Cô ôm đầu, gỡ vật đang vướng vào tóc mình xuống —
Là một quả cầu lông.
Phía sau có tiếng bước chân lại gần, ngay sau đó có người lên tiếng: “Xin lỗi nhé.”
Khương Nhàn quay người lại, thấy một cậu con trai cầm vợt đứng đó: “Của cậu à?”
Cậu con trai gật đầu, má bỗng đỏ bừng, cả người như muốn bốc khói: “Chị, chị không sao chứ?”
Lưỡi cậu ta líu lại, như muốn thắt nút.
Cũng không thể trách cậu ta được.
Hôm nay Khương Nhàn ăn mặc rất bình thường, buộc tóc đuôi ngựa cao, nhìn từ sau lưng chỉ thấy một vẻ trẻ trung xinh đẹp, nhưng không thể nào có sức tác động mạnh mẽ bằng việc cô quay người lại để lộ gương mặt của mình.
“Không sao.” Khương Nhàn đáp.
Cô đưa quả cầu lại cho cậu ta.
Cậu trai xoa xoa vành tai đỏ rực, còn muốn nói thêm vài câu, nhưng ngay giây sau đã nghe thấy tiếng gã thủ phạm thật sự đã dùng hết sức bình sinh đánh bay quả cầu ra xa đang mất kiên nhẫn hét lên từ phía không xa:
“Trần Đại Côn, cậu lề mề cái gì thế? Còn đánh nữa không!”
Nghe giọng điệu đã biết không phải là người dễ tính, đối phương không nhìn về phía này, chỉ một mực thúc giục.
Trần Đại Côn thầm mắng cái thằng chó này, cười gượng nói: “Hay là, hay là vẫn nên đến bệnh viện xem sao, tôi sẽ đền bù toàn bộ.”
Trông cậu ta có lẽ chưa đến hai mươi tuổi, non nớt đến mức mọi suy nghĩ đều hiện hết lên mặt.
Khương Nhàn nhìn cậu ta như nhìn một đứa trẻ, mỉm cười nói: “Không cần đâu.”
Cô quay người rời đi.
Trần Đại Côn thất thần cầm quả cầu quay về, lơ đãng đánh được hai hiệp.
Chàng trai mặc áo ba lỗ màu đen đứng đối diện cậu ta “chậc” một tiếng, cánh tay lộ ra tràn đầy sức mạnh bùng nổ, cậu ta đánh mạnh quả cầu bay ra, nhắm thẳng vào mặt Trần Đại Côn: “Hoàn hồn đi, cái đồ mê gái.”
Quả cầu đầy uy lực sượt qua tóc Trần Đại Côn, “bốp” một tiếng rồi đập vào thân cây cổ thụ to lớn phía sau, Trần Đại Côn ném vợt đi: “Chán quá, không đánh nữa.”
Trán Đan Tễ lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, cậu ta đi về phía gốc cây: “Chẳng biết là đứa nào cứ đòi đến cái nơi ồn ào chết đi được này để đánh cầu.”
“Tôi nghĩ tôi yêu rồi.” Trần Đại Côn nhắm mắt hít một hơi thật sâu, gương mặt nở một nụ cười nhàn nhạt: “Cậu có ngửi thấy không? Mùi hương cô ấy để lại đấy.”
Đan Tễ vỗ một cái vào đầu cậu ta: “Thằng cha bụng bia bán kem que đằng kia bị hôi nách đấy, đồ ngu!”
Cậu ta nhét vợt vào tay Trần Đại Côn rồi cất bước đi ra ngoài.
Trần Đại Côn nhặt quả cầu và cây vợt dưới đất lên rồi đi theo: “Đẹp thật sự, cô ấy còn cười với tôi, chắc chắn là có ấn tượng tốt với tôi rồi.”
Đan Tễ đá cậu ta một cái, lười biếng nói: “Bên bờ sông nhiều nước thế này không đủ cho cậu soi gương à, đồ vừa béo vừa tròn lại còn nhà quê?”
“Đệt.” Trần Đại Côn nói: “Cậu không nói được câu nào dễ nghe à, tôi dù gì cũng là hot boy của Học viện Công nghệ Thông tin đấy nhé.”
Đan Tễ hừ một tiếng, dừng lại bên đường mua hai chai nước khoáng ướp lạnh, ném cho Trần Đại Côn một chai: “Hot boy đi giày hoa quả sặc sỡ.”
Trần Đại Côn: “…”
Trần Đại Côn và Đan Tễ là đôi bạn thân chí cốt từ nhỏ đến lớn, đại học không học cùng một nơi, lần này cậu ta đặc biệt nhân dịp nghỉ hè đến tìm Đan Tễ chơi.
Nhưng cả hai đều không phải người thường trú ở Bình Giang, Trần Đại Côn phải nhờ Đan Tễ tìm ông ngoại cậu ta giúp đỡ.
Sau một hồi hỏi thăm, cuối cùng cũng biết được cô gái bị quả cầu lông rơi trúng đầu là chủ của hiệu sách ở trung tâm thành phố, đang chuẩn bị dũng cảm tấn công thì ngày hôm sau đã bị một chiếc xe điện của mấy ông già vượt đèn đỏ hất văng.
Trần Đại Côn đúng là không biết kêu ai cho thấu, phải nhập viện, trong thời gian ngắn không thể xuống giường được.
“Cậu giúp tôi một việc nhé.” Cậu ta kiên cường nói với người anh em Đan Tễ: “Giúp tôi làm cho cô ấy để ý đến tôi.”
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 132: Gây sự chú ý
10.0/10 từ 13 lượt.
