Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 133: Chiêu dụ khách hàng

Buổi chiều nắng đẹp, ánh nắng vàng óng xuyên qua cánh cửa kính của hiệu sách, rọi vào làm nóng cả nửa chiếc bàn.
Khương Nhàn đang quay lưng về phía cửa, sắp xếp lại những cuốn sách bị khách xem làm cho lộn xộn trên giá.
Cô nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra, bèn quay người lại nói: “Chào mừng quý khách.”
Đan Tễ khựng lại.
Cậu ta kéo lại cổ chiếc áo ghile, trong lòng thầm thấy Trần Đại Côn đúng là một thằng ngu hết thuốc chữa, bèn ho nhẹ một tiếng: “Chủ quán, ở đây có nhận nuôi mèo không?”
Trần Đại Côn nghe ngóng được trong hiệu sách có nuôi một con mèo, liền nhất quyết muốn đánh trúng sở thích của người ta, bắt Đan Tễ giúp cậu ta một chuyến.

“Cậu mua cốc trà sữa, tặng bó hoa không được à?” lúc đó Đan Tễ bực bội nói.
Trần Đại Côn gào lên: “Người ta chắc chắn không nhận đâu. Con gái không có sức chống cự với chó mèo đâu, cậu đi kiếm một con về đây, tôi bồi dưỡng tình cảm với nó trước, sau đó cậu mang qua, như thế là tôi với cô ấy có mối liên kết rồi.”
Đan Tễ đảo mắt khinh bỉ trước cái logic khó đỡ của cậu ta.
Trần Đại Côn thiếu điều gọi cậu ta là bố, van xin khổ sở.
Nhà hàng xóm cạnh nhà ông ngoại Đan Tễ vừa hay có một ổ mèo con, toàn là mèo tam thể, cậu ta thuận tay bắt luôn một con.
Giờ phút này đứng ở đây, nói ra những lời đường đột như vậy, Đan Tễ thấy mất mặt chết đi được.
Bé tam thể nằm trong lòng bàn tay cậu ta, kêu lên đầy sức sống.
“Bạn tôi…” Đan Tễ ngập ngừng, rồi đột nhiên đổi giọng: “Tôi nhặt được ở ven đường, nhà không cho nuôi.”
Khương Nhàn hơi tròn mắt, con mèo vàng cam to béo phe phẩy đuôi quẹt vào chân cô.

Cô nói: “Có thể cho tôi hai ngày quan sát thử không? Tôi sợ chúng nó không hợp nhau.”
“Được.” Đan Tễ cẩn thận đưa con mèo cho cô, khóe mắt hơi nhướng lên: “Trước đây tôi từng đến đây nghỉ hè, không để ý ở đây có mở một hiệu sách.”
Khương Nhàn bế mèo con trong tay, cười nhẹ nói: “Mới mở cuối năm ngoái thôi.”
Cô đặt con mèo nhỏ lên ghế nằm, con mèo vàng cam to béo đi vòng quanh ghế hai vòng, cuối cùng nhảy lên, dùng lưỡi l**m mặt bé tam thể.
Đan Tễ một tay đút túi quần, dựa vào mép bàn: “Xem ra chắc không có vấn đề gì.”
Cậu ta chống tay lên bàn, người rướn về phía trước, hỏi: “Sau này tôi có thể thường xuyên đến đây thăm nó không?”
Khương Nhàn đáp: “Đương nhiên là được.”
Đan Tễ gật đầu, nhìn một lúc, thấy con mèo vàng khè kia không bắt nạt bé tam thể.
Điện thoại trong túi quần rung lên bần bật.
Cậu ta lấy ra xem, cái tên “Trần Đại Côn” đang nhảy nhót trên màn hình.
Đan Tễ ngước mắt nói với Khương Nhàn: “Vậy tôi đi trước nhé.”
“Muốn đến thăm mèo thì lúc nào cũng được.” Khương Nhàn nói: “Trong tiệm thường có người.”
Đan Tễ “ừ” một tiếng, tiện tay tắt máy của Trần Đại Côn, trước khi đẩy cửa ra lại quay đầu nói: “Thêm Wechat đi, cho tiện liên lạc.”
“Được thôi.”
Nuôi một con mèo còn chưa thấy gì, giờ thêm một con nữa, nhà của Khương Nhàn bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên.

So với con mèo cam béo ú lười nhác, nó thường thích nấp sau góc tủ rồi đột nhiên giơ chân trước nhảy ra dọa Khương Nhàn giật mình, sau đó chạy loạn xạ đi mất.
Cuộc sống bình yên, ngày tháng trôi qua như thường lệ.
Trần Đại Côn chờ mãi không thấy tin tức gì, trong lòng sốt ruột, cậu ta mặc bộ đồ bệnh nhân, giọng hơi yếu ớt hỏi: “Không phải cậu đã mang mèo đến rồi sao? Cô ấy phản ứng thế nào?”
Đan Tễ thản nhiên đáp: “Con mèo cậu bắt tôi mang đi vừa gặp con mèo của cô ấy đã choảng nhau rồi, cô ấy không muốn nuôi lắm.”
“Hả?” Trần Đại Côn sờ cằm: “Không thể nào, tôi nhớ con mèo con đó ngoan lắm mà?”
“Giả vờ thôi.” Đan Tễ kéo ghế ngồi xuống: “Nhưng dưới sự thuyết phục hết lời của tôi, cô ấy vẫn nhận nuôi rồi.”
Trần Đại Côn hai mắt sáng rỡ, chỉ tay vào mình: “Có nhắc đến tôi không?”
“Có.” Đan Tễ nhún vai: “Tôi nói cả tên cậu rồi, nhưng cô ấy có vẻ không hứng thú lắm.”
Trần Đại Côn thất thần rũ vai xuống.
Đan Tễ nói: “Cô ấy lớn hơn cậu mấy tuổi, có khi đã có bạn trai rồi.”
Trần Đại Côn không nuốt trôi cục tức này, vẫn chưa từ bỏ ý định: “Ngày mai cậu đi dò hỏi giúp tôi đi.”
Cậu ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhận bố, ai ngờ Đan Tễ lại dễ dàng gật đầu.
Trần Đại Côn đấm mạnh xuống giường: “Đợi tôi tán được cô ấy, mời cậu ăn cơm.”
Sáng sớm hôm sau Đan Tễ đã tới, xách theo ba phần bữa sáng.
Còn quá sớm nên hiệu sách chưa mở cửa, cậu ta ngồi xổm trước cửa ăn phần của mình, trên người vẫn là chiếc áo ghile đen thường mặc, tủ quần áo của cậu ta toàn là loại này.

Tào Vũ đến trước, từ bên ngoài mở cánh cửa hông, rồi lại vào trong mở cửa chính của hiệu sách: “Đến sớm thế.”
Đan Tễ tiện tay đưa một phần bữa sáng cho cô ấy, rồi đặt phần còn lại lên bàn: “Hỏi cô một chuyện.”
Tào Vũ vừa mới không khách sáo chọc ống hút vào ly sữa đậu nành, giây sau đã dời ống hút khỏi miệng, nheo mắt nhìn Đan Tễ, người dạo này thường xuyên đến thăm mèo.
“Chủ quán của các cô còn độc thân không?” Đan Tễ nghiêng đầu, một tay nâng hộp sữa đậu nành đưa ống hút đến bên miệng Tào Vũ.
Lần này cô ấy đã ăn đồ của người ta, muốn không trả lời cũng không được.
Tào Vũ đánh giá chàng trai trẻ trước mặt từ trên xuống dưới: “Để tôi hỏi trước, anh bao nhiêu tuổi?”
“Mười chín.”
Tào Vũ hỏi tiếp: “Có từng có mối quan hệ yêu đương phức tạp nào chưa?”
“Chưa.”
Tào Vũ: “Vén tóc lên cho tôi xem đường chân tóc có cao không?”
“…” Đan Tễ vén phần tóc mái ra sau.
Mắt một mí, mũi cao, khí chất phóng khoáng bất cần, đường nét vẫn còn mang vẻ ngây ngô chưa thoát hết, đúng là sinh viên đại học.
Tào Vũ hài lòng gật đầu: “Sớm đã nhìn ra anh có ý đồ xấu rồi. Bà chủ của chúng tôi độc thân.”
Đan Tễ ngẩng đầu: “Cảm ơn.”
Khương Nhàn từ trên lầu đi xuống, thấy Đan Tễ đang dọn dẹp giá sách và quét dọn thì có hơi ngạc nhiên.

“Chào buổi sáng.”
Đan Tễ giơ tay lên, một chân quỳ xuống, móc từ trong túi ra hai thanh kẹo thưởng cho mèo, rồi xé cả hai ra.
Hai con mèo một trước một sau từ bên chân Khương Nhàn vọt ra, chạy về phía Đan Tễ.
Khương Nhàn ngơ ngác nói: “Chào buổi sáng.”
Cô dụi dụi mặt, cứ ngỡ mình chưa tỉnh ngủ.
Khương Nhàn đi đến quầy cà phê, cong ngón tay gõ lên mặt bàn: “Tình hình gì đây? Em sai người ta dọn dẹp à?”
Tào Vũ nói nhỏ: “Mèo của anh ta nhờ chị nuôi giúp, trong lòng áy náy nên cứ đòi đến làm chút việc. Nam sinh đại học đấy, để anh ta ở cửa, chiêu dụ khách hàng là tốt nhất.”
Khương Nhàn nín cười.
Cô vỗ nhẹ Tào Vũ một cái, rồi quay người đi về phía cửa: “Lát nữa tôi định mang chúng nó đi kiểm tra sức khỏe, cậu có muốn đi không?”
“Đi chứ.” Đan Tễ đứng dậy, giúp cô chọc ống hút vào hộp sữa đậu nành rồi đưa cho cô: “Sắp nguội rồi, bọn tôi ăn xong cả rồi.”
Khương Nhàn ngẩn ra.
Người trước mặt lại có vẻ mặt thản nhiên, thái độ tự nhiên.
Khương Nhàn nhận lấy, cười với cậu ta.
Cô đang chuẩn bị uống thì đột nhiên cửa kính bị đẩy ra.
Cùng với tiếng chuông “đing đong” nhẹ nhàng, Ôn Phục Hoài mặt lạnh như tiền xuất hiện trong hiệu sách.
Anh ta thành thạo bước vào, ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn thẳng vào tên nhóc trước mặt, rồi hỏi Khương Nhàn: “Cậu ta là ai?”


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 133: Chiêu dụ khách hàng
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...