Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 131: Sẽ không có ai đâu
Khương Nhàn bế con mèo đi.
Chủ yếu là sợ làm nó hoảng sợ.
Khương Nhàn đặt con mèo vào ổ của nó trên tầng hai, bật điều hòa rồi cho nó ăn một gói cá khô mới rời đi.
Ôn Phục Hoài gần như đứng canh ngay lối vào cầu thang, Khương Nhàn còn chưa bước hết mấy bậc cuối cùng đã bị người này ôm eo kéo xuống.
Cô bị ghì chặt trong lòng Ôn Phục Hoài.
Khu vực này, trên những kệ sách cao ngất toàn là những cuốn sách khô khan và ít được độc giả ngó ngàng tới nhất, vậy mà Ôn Phục Hoài lại cố tình ép cô vào đây.
Ánh mắt nóng bỏng của người đàn ông dán chặt vào cô.
Lâu rồi không gặp, gương mặt của Ôn Phục Hoài vẫn đẹp trai như ngày nào. Khương Nhàn không nỡ ra tay mạnh, chỉ tát nhẹ anh ta một cái, hạ giọng nhắc nhở: “Đây là tiệm sách, lúc nào cũng có thể có người vào. Tôi còn mới thuê một nhân viên nữa, lỡ cô ấy quay về bắt gặp thì phải làm sao?”
Ôn Phục Hoài đáp: “Lén lút một chút, sẽ không có ai đâu.”
Anh ta cúi người, quen đường quen lối định hôn cô.
Thế nhưng Khương Nhàn lại bật cười, đôi môi đỏ của cô khẽ nhếch lên: “Nhưng tôi vừa mới hôn mèo xong, giờ phải làm sao đây?”
“…”
Ôn Phục Hoài nhắm mắt lại, rồi đột ngột ấn cô vào lòng: “Em cứ đợi đấy.”
Tuy nói vậy nhưng cuối cùng anh ta cũng không thật sự làm gì.
Anh ta chỉ ôm Khương Nhàn thật chặt, đến mức siết cô hơi khó thở.
Khương Nhàn véo anh ta một cái: “Tôi mới sống yên ổn được nửa năm, anh đã đến phá đám rồi.”
Hơi thở của Ôn Phục Hoài tràn ngập hương thơm từ mái tóc cô: “Không có tôi cản đường, em nghĩ nửa năm qua có thể yên ổn được sao?”
Khương Nhàn đẩy anh ra, ngước mắt lên chỉ trích: “Đó là do anh ích kỷ, anh muốn giam cầm tôi.”
Lời này nói rất có lý.
Ôn Phục Hoài vốn là người tâm cơ khó lường, anh ta không phủ nhận, chỉ trầm mắt xuống, ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi đỏ của cô, sắc mặt rất khó coi.
Mèo thì có gì hay ho mà hôn.
Buổi chiều, Tào Vũ vẫn chưa quay lại.
Khương Nhàn hiểu rằng cô ấy đã bị người của Ôn Phục Hoài cố tình điều đi chỗ khác.
Cô tựa người vào chiếc ghế dài: “Khi nào anh đi?”
Ôn Phục Hoài liếc cô một cái, dọa dẫm: “Không đi nữa.”
“?” Khương Nhàn ngồi thẳng bật dậy: “Vậy sao được, anh sẽ dụ đám em trai em gái của anh tới đây mất.”
Dường như mọi chuyện đều trở thành lỗi của Ôn Phục Hoài.
Anh ta nói: “Sẽ không đâu.”
Khương Nhàn đá nhẹ vào ống quần anh ta , để lại hai vết chân không mấy rõ ràng trên nền vải đen đắt tiền: “Anh không ở Giang Thành, không trấn được bọn họ đâu.”
Rõ ràng là xem Ôn Phục Hoài như thần thú trấn núi vậy.
Người sau nhếch môi, chẳng hề để tâm: “Dù họ có đến thì đã sao.”
Khương Nhàn nghẹn lời.
Nghĩ kỹ lại thì, suy cho cùng đây cũng là cuộc chiến giữa những người nhà họ Ôn.
Cô lại nằm xuống.
Cô lơ mơ ngái ngủ, lẩm bẩm: “Trưa nay em đi đâu thế?”
“Chị không biết đâu,” Tào Vũ tức tối đấm mạnh xuống bàn: “Phố Phú Ninh vậy mà lại có một quán bar mới mở. Chết tiệt, bị người khác nhanh chân chiếm mất rồi.”
Khương Nhàn “ồ” một tiếng, ngồi ngẩn người một lúc.
Trong tiệm sách, vài vị khách ngồi rải rác trên những chiếc ghế sofa đơn, có người đang ôm laptop làm việc, có người vừa uống cà phê vừa chụp ảnh, cũng có người đang yên lặng đọc sách.
Không thấy bóng dáng Ôn Phục Hoài đâu.
Bây giờ công việc của anh ta bận rộn hơn nhiều, cũng chẳng có bao nhiêu thời gian rảnh rỗi để ở lại chỗ của Khương Nhàn mãi.
Suýt chút nữa cô đã bị anh ta dọa cho tin thật.
Khương Nhàn vỗ vỗ gáy: “Em đến quán bar uống rượu à?”
Tào Vũ đáp: “Làm gì có, tôi chỉ đến hóng chuyện thôi. Có một cô gái kỳ quặc cứ đòi kết bạn với tôi, còn nhất quyết kéo tôi đi ăn cơm.”
Cô nàng cúi đầu nhìn lại trang phục của mình.
Áo thun đen, quần short, giày thể thao, phong cách hoàn toàn trung tính.
“Khốn kiếp, chắc là tưởng tôi là con trai rồi.” Tào Vũ muộn màng nhận ra: “Bảo sao ăn xong là bơ tôi luôn.”
Khương Nhàn phồng má thổi một hơi, làm tóc mái ngắn của cô ấy bay lên: “Ngầu ghê, chị gái.”
“Á á á á á!” Tào Vũ nổi hết cả da gà, giơ tay ra định b*p ch*t Khương Nhàn: “Ghê chết đi được, im ngay im ngay im ngay!”
“Dừng, dừng, dừng.” Khương Nhàn đặt ngón trỏ lên môi, nghiêm túc nói: “Suỵt…”
Cô hạ giọng: “Còn muốn kinh doanh nữa không đây.”
May mà các vị khách trong tiệm đều đeo tai nghe, không có ai ngẩng đầu nhìn sang.
Tào Vũ buông cô ra, lương tháng này cũng đã nhận, cô nàng vung tay rất hào phóng: “Tối mai mời chị đi uống rượu.”
“Được thôi.”
Phố Phú Ninh chỉ cách tiệm sách của Khương Nhàn hai con đường lớn.
Tào Vũ đã đặt chỗ trước ở quán bar, kéo Khương Nhàn vào ngồi.
Những ánh đèn đủ màu sắc trong không gian mờ ảo tạo nên một bầu không khí đầy cảm xúc, trên sàn nhảy không ít nam thanh nữ tú đang nhún nhảy theo điệu nhạc sôi động.
Khương Nhàn gọi một ly Long Island Iced Tea, uể oải lắc xí ngầu trong tay.
Tào Vũ thì như cá gặp nước, loáng một cái đã chọn xong, chẳng mấy chốc trên bàn đã bày đầy các loại cocktail.
Khương Nhàn kinh ngạc: “Em uống hết được không đấy?”
Tào Vũ bĩu môi: “Đừng có coi thường tôi.”
Khương Nhàn đúng là không cản nổi cô nàng.
Trên bàn dần có thêm những chiếc ly rỗng, Tào Vũ nói: “Chị biết tại sao tôi lại lén trốn đi không?”
Khương Nhàn hỏi: “Tại sao?”
Tào Vũ ra vẻ lưu manh nghịch lọn tóc của Khương Nhàn: “Lần đầu tiên gặp chị, tôi đã nghĩ sao lại có cô gái khí chất tốt đến thế, tôi muốn được giống như chị.”
Thực ra cô nàng cũng có chút ghen tị.
Nhưng ngưỡng mộ thì nhiều hơn ghen tị.
“Đừng giống chị, chị xui xẻo lắm.” Khương Nhàn cụng ly với cô ấy.
Tào Vũ gãi gãi mái tóc ngắn của mình, thở dài một hơi: “Dù sao thì cũng không có cơ hội nữa rồi, không trở thành người như chị được, thì làm bạn của chị cũng được.”
Tiếng nhạc trên sàn nhảy hơi lớn.
Tào Vũ nghiêng đầu ghé tai lại: “Chị nói cái gì?!”
Khương Nhàn lắc đầu cười, ghé sát vào cô ấy: “Cái đồ sâu rượu nhà em uống ít thôi!”
Tào Vũ “chậc” một tiếng, dúi ly rượu vào tay Khương Nhàn, cô nàng đã hơi ngấm rượu, không khỏi cao giọng: “Uống, tối nay không say không về!”
Khương Nhàn ngửa cổ tu cạn ly rượu trong tay.
Trong lúc Tào Vũ thầm ngưỡng mộ Khương Nhàn, cô nàng không hề biết rằng Khương Nhàn cũng đã từng âm thầm ngưỡng mộ Tào Vũ không biết bao nhiêu lần, ngưỡng mộ sự hoạt bát, sự tùy hứng của cô ấy.
Hơn mười giờ, hai người đã không trụ nổi nữa. Khương Nhàn lảo đảo đứng dậy, kéo Tào Vũ đang gục trên bàn: “Đi, đi thôi…”
Tào Vũ xua xua tay, cố gắng mãi không dậy nổi, cuối cùng vẫn là Khương Nhàn phải lôi cô nàng lên.
Cô dìu Tào Vũ loạng choạng đi ra ngoài, lúc ánh mắt lướt qua quầy bar, trong phút chốc dường như thấy một bóng hình quen thuộc.
“Ừm?” Tào Vũ lầm bầm: “Bác tài, sao xe không chạy nữa vậy?”
Bàn tay đang khoác trên vai Khương Nhàn của cô nàng đưa lên sờ mặt bạn mình.
Khương Nhàn nghiêng đầu, dìu Tào Vũ ra khỏi cổng quán bar.
Cơn gió oi nồng thổi tới, bên ngoài rất nhiều sạp hàng của các cô các bác vẫn chưa dọn, mang lại một cảm giác yên lòng đến lạ.
Nhưng để đề phòng ngày mai bị cả đám cô bác này bàn tán đến mất mặt, Khương Nhàn dìu Tào Vũ đi vòng sang vỉa hè bên cạnh.
Cái bóng trên mặt đất kéo dài ra, phía sau truyền đến một tiếng “rắc” nhỏ như cành cây bị gãy.
Gió đột ngột ngừng thổi.
Khương Nhàn đột ngột quay đầu lại.
Ngoài hai chiếc lá vừa rơi từ trên cây xuống, không có gì cả.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
