Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 130: Cất giữ giọt lệ
Đang là kỳ nghỉ hè.
Rạp chiếu phim đông nghịt người. Trịnh Ngu Đống mặc một bộ đồ thể thao thường ngày, đầu đội mũ lưỡi trai xanh trắng, đứng giữa đám đông trông vô cùng nổi bật. Lúc anh ta cầm vé quay lại, Khương Nhàn cảm thấy người này chỉ thiếu một quả bóng rổ trong tay nữa thôi.
“Phòng chiếu số ba.”
Anh ta bước đến trước mặt Khương Nhàn, đưa vé cho cô rồi lại đi mua Coca và bắp rang bơ.
Thật ra Khương Nhàn rất ít khi xem phim, cô chẳng có ai để đi cùng, cũng không nhớ nổi lần cuối mình xem phim là khi nào.
Nghĩ đến đây, cô lại bất giác nhớ tới Tề Nặc Nha.
Phim sắp bắt đầu, Trịnh Ngu Đống và Khương Nhàn cùng nhau soát vé rồi đi về phía phòng chiếu số ba.
Màn hình lớn đang chiếu quảng cáo, khiến cho không gian tối om trở nên ồn ào.
Khương Nhàn ngồi xuống ghế, Trịnh Ngu Đống thuận tay dúi hộp bắp rang bơ vào lòng cô.
Cô ngẩn ra.
Trịnh Ngu Đống nhấc mũ lưỡi trai lên, khẽ cười: “Tôi không thích ăn, mua cho cô đó.”
Khương Nhàn thở dài: “Tôi có còn là con nít đâu.”
Nhiều khán giả vẫn chưa vào chỗ, đúng lúc người đang ra vào đông, Trịnh Ngu Đống nghiêng đầu lại gần để nói cho rõ hơn: “Xin lỗi, tôi cứ nghĩ con gái sẽ thích mấy thứ này.”
Khương Nhàn ngước mắt lên.
Hai người ở quá gần nhau, Trịnh Ngu Đống dường như còn thấy rõ cả những sợi lông tơ nhỏ trên mặt cô.
Khương Nhàn có một đôi mắt rất đẹp.
Trong veo như pha lê, long lanh ẩm ướt, tựa viên bi thủy tinh lấp lánh ánh quang.
Anh ta bất giác nín thở.
Khi hoàn hồn lại, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi không cam tâm.
Thế nhưng anh ta biết cô gái này nói một là một, hai là hai. Cơ hội duy nhất để cùng cô xem một bộ phim cũng là lấy lý do kết thúc những tiếc nuối. Đây đã là con át chủ bài cuối cùng của Trịnh Ngu Đống rồi.
Anh ta cụp mắt xuống, khẽ lùi ra xa một chút.
Khương Nhàn đặt lon Coca mát lạnh vào lòng bàn tay anh ta, nhẹ giọng nói: “Trời nóng, anh giải nhiệt đi.”
Trịnh Ngu Đống dở khóc dở cười.
Nội dung chính củaHòn Đảo Cô Độc Màu Đỏkhông bị cải biên nhiều. Cuối cùng, Trịnh Ngu Đống đã không cố tình tạo ra một bầu không khí lãng mạn cho nhân vật chính. Không biết có phải anh ta đã nhạy cảm đoán ra điều gì không, cũng không biết trong đó có bao gồm cả tư tâm của anh ta hay không.
Đây là lần đầu tiên Khương Nhàn xem câu chuyện do chính tay mình viết dưới góc độ của một người ngoài cuộc. Xung quanh có rất nhiều người, cô ngồi ở giữa nhưng lại như chẳng cảm nhận được gì.
Suốt hai tiếng đồng hồ, Khương Nhàn nhìn chăm chăm lên màn hình lớn, hàng mi cong vút như cánh bướm khẽ run rẩy, nhưng trong con ngươi cô lại không hề phản chiếu nội dung trên màn ảnh.
Lúc Trịnh Ngu Đống nghiêng đầu nhìn cô, anh ta phát hiện cô đang thất thần.
Ánh sáng xoay chuyển, cô ngây người đưa tay lên, lau đi một giọt lệ vừa rơi xuống.
Không ai biết khoảnh khắc này rốt cuộc cô đang nghĩ gì.
Một chiếc khăn tay mang mùi nước hoa Cologne nhẹ nhàng thấm lên khóe mắt Khương Nhàn, Trịnh Ngu Đống nói: “Nhắm mắt lại đi.”
Có lẽ giọng nói của anh ta quá đỗi điềm tĩnh và bình thản, Khương Nhàn bất giác nghe theo.
Trịnh Ngu Đống vịn vai Khương Nhàn, hơi nghiêng người, chiếc khăn tay lướt qua mắt cô, nước mắt không còn chảy xuống nữa.
Hơi thở của hai người như hòa vào làm một.
Trịnh Ngu Đống không kiềm chế được mà muốn đến gần thêm một chút nữa.
Không biết từ hàng ghế nào trong rạp chiếu phim phát ra một tiếng động nhỏ, Khương Nhàn bỗng giật mình hoàn hồn, đẩy anh ta ra, nở một nụ cười gượng gạo: “Cảm ơn anh.”
Trịnh Ngu Đống biết mình thật sự không còn hy vọng nữa rồi.
Anh ta quay người ngồi thẳng lại, gấp khăn tay cẩn thận cất vào túi.
Cất giữ giọt lệ của cô, xem như đã từng có được đoạn tình cảm này.
Anh ta thở ra một hơi dài, khẽ cười, đôi mắt anh tuấn nhìn về phía trước.
Cuối cùng vẫn có tiếc nuối, chỉ là không nên tham lam. Nếu không đủ may mắn, thì ngay từ đầu, anh ta đã chẳng thể gặp được Khương Nhàn.
Đây đã là sự khoan dung lớn nhất mà ông trời có thể ban cho anh ta.
Anh ta phải bước ra khỏi vũng lầy này thôi.
Rời khỏi rạp chiếu phim và tiễn Trịnh Ngu Đống đi, Khương Nhàn trở về hiệu sách.
Đẩy cửa bước vào, không thấy Tào Vũ đâu, lại thấy một người đang ngồi trên chiếc ghế sau quầy thu ngân, còn con mèo của cô thì đang gầm gừ với người đó.
Bước chân của Khương Nhàn khựng lại.
Hơn nửa năm không gặp, khí chất uy nghiêm trên người Ôn Phục Hoài càng thêm nặng nề. Anh ta vẫn mặc bộ vest đen thường ngày, không có bất kỳ phụ kiện trang trí nào, mày mắt toát lên vẻ lạnh lùng, nhưng cũng không che giấu được gương mặt tuyệt mỹ đó, nhìn một lần thì kinh tâm, nhìn lần thứ hai thì động phách.
Khương Nhàn “ừ” một tiếng: “Phim cũng hay lắm.”
Cô cúi người bế con mèo lên lòng, vỗ về bộ lông mượt mà của nó, rồi tựa vào bên trái quầy: “Anh cả có hứng thú không? Có thời gian thì có thể cùng đi xem.”
Ôn Phục Hoài gấp cuốn vở lại, hơi ngả người ra sau, đôi mày nhíu lại thành hai nếp nhăn nhàn nhạt, đánh giá Khương Nhàn từ trên xuống dưới.
Bỗng nhiên, anh ta hừ nhẹ một tiếng: “Xem ra nửa năm nay em sống tốt lắm nhỉ.”
Người phụ nữ trước mặt mặc một chiếc váy dài hai dây màu tím nhạt, làn da trắng như sứ, mái tóc dài suôn mượt ngày xưa đã được uốn thành lọn sóng lớn, trên mặt trang điểm nhẹ, càng thêm phần quyến rũ.
Không chỉ nuôi bản thân rất tốt, mà ngay cả con mèo cũng nuôi đến béo tròn mập mạp.
“Đâu có.” Khương Nhàn nói: “Gặp bạn bè thì cũng phải sửa soạn một chút, bình thường tôi ăn mặc tùy tiện lắm.”
Ôn Phục Hoài cười lạnh một tiếng đầy ẩn ý.
Khương Nhàn biết sớm muộn gì Ôn Phục Hoài cũng sẽ đến sau khi bận rộn xong công việc, chỉ là không ngờ Trịnh Ngu Đống mới đến có hai lần, người ta chân trước vừa đi, chân sau anh ta đã tới.
Cô tháo đôi bông tai trên tai xuống, ném lên mặt bàn màu gỗ nâu: “Mới có nửa năm thôi, nghe nói đến cả nhà họ Lận cũng phải cúi đầu trước nhà họ Ôn, anh giỏi thật đấy.”
Khương Nhàn khẽ cúi người, gương mặt xinh đẹp không chút kiêng dè mà sáp lại gần Ôn Phục Hoài.
Người sau lạnh nhạt dời mắt đi: “Em tưởng Lận Nguyên Châu là thứ tốt đẹp gì à.”
Lận Nguyên Châu trong tình thế bốn bề là địch mà vẫn có thể âm thầm đào sẵn một đống hố cho Lận lão gia, khiến cho sau khi anh đi, chuỗi vốn và nhà máy của nhà họ Lận đều xảy ra vấn đề.
Đây đương nhiên là cơ hội của Ôn Phục Hoài, không còn gì cản trở, chẳng ai ngăn được đà phát triển của nhà họ Ôn.
Cũng chính vì vậy mà anh ta mới không có thời gian đến huyện Bình Giang.
Chỉ là ngăn được em trai em gái, lại không ngờ tới gã đạo diễn bị anh ta lãng quên ở xó xỉnh nào đó đã nhanh chân đến trước.
“Tôi vẫn luôn biết anh ấy không phải thứ tốt đẹp gì.” Khương Nhàn đưa con mèo tới trước mặt Ôn Phục Hoài.
Ôn Phục Hoài lập tức lộ vẻ chán ghét.
Con mèo béo ú cũng giơ vuốt lên, ‘meo meo’ kêu gào hung dữ, cái đầu ngọ nguậy như một con rắn lì lợm, tựa như giây tiếp theo sẽ cào nát mặt Ôn Phục Hoài.
Khương Nhàn cười nhẹ, ôm con mèo về lòng, tò mò hỏi người đàn ông trước mặt: “Anh ngoài dị ứng xoài ra, có phải còn dị ứng với lông mèo không?”
Ôn Phục Hoài nói: “Mang nó đi.”
“Tôi không.” Khương Nhàn chỉ ra cửa: “Anh có thể tự mang mình đi.”
“…”
Nhưng rõ ràng Ôn Phục Hoài không có ý định rời đi chút nào.
Khương Nhàn lấy lược ra bắt đầu chải lông cho mèo, cô dường như không thấy sắc mặt ngày càng tệ của người đàn ông bên cạnh.
Lông mèo được chải xuống như vô tình bay lơ lửng giữa không trung, rồi rơi chính xác xuống quần tây của Ôn Phục Hoài.
Anh ta đột nhiên đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào Khương Nhàn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mang đi.”
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 130: Cất giữ giọt lệ
10.0/10 từ 13 lượt.
