Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 129: Đừng thay đổi

Tấm biển tuyển nhân viên pha chế của hiệu sách đã treo hơn nửa năm, cuối cùng cũng được dỡ xuống.
Công việc thường ngày không quá bận rộn, thỉnh thoảng có người đến gọi một ly cà phê, lấy một cuốn sách rồi ngồi một mình bên cửa sổ đọc, tận hưởng sự yên tĩnh của riêng mình.
Những lúc vắng khách, Tào Vũ lại tựa vào quầy nói chuyện với Khương Nhàn.
“Chị kinh doanh có lỗ vốn không?” Tào Vũ là người có đầu óc lanh lợi, bắt đầu tính toán lượng khách: “Có trả nổi lương không? Trang trí cũng tốn không ít tiền đâu nhỉ?”
Khương Nhàn vừa gãi cằm cho con mèo, vừa nghiêng đầu nói: “Không tốn tiền, mặt bằng này là người khác tặng.”
Tào Vũ tròn mắt: “Sao chuyện tốt thế này tôi lại không gặp được nhỉ.”

Khương Nhàn cười nhẹ: “Trước đây chị cứu một người, là quà đáp lễ của gia đình người ta.”
Nói vậy cũng không sai, nếu ban đầu không tham luyến tình thân, không có những khúc mắc ở giữa, thì đây vốn là những gì Khương Nhàn đáng được nhận.
Nghe vậy, Tào Vũ không hỏi thêm nữa, cô ấy hăng hái nói: “Hiệu sách làm ăn không khấm khá gì, hay là chúng ta bán cái tiệm này đi, lấy tiền mở một quán bar, làm ăn chắc chắn phát đạt.”
Khương Nhàn ném con mèo về phía cô ấy: “Không được.”
Tào Vũ v**t v* con mèo mấy cái, lại không từ bỏ ý định: “Hay là mở quán cà phê mèo?”
Cô ấy vừa nói vừa giơ con mèo béo ú lên, cong môi cười: “Mang nó đi ‘tiếp khách’.”
Con mèo dường như nghe hiểu, kêu “meo” một tiếng, dùng chân sau đạp vào Tào Vũ một cái rồi chạy biến đi đâu mất.
Tào Vũ: “…”
Khương Nhàn từ ghế tựa đứng dậy, xoa xoa bả vai mỏi nhừ vì nằm lâu: “Chị ra ngoài dạo một lát, em trông tiệm nhé.”

Cô đẩy cửa đi ra, Tào Vũ gọi với theo từ phía sau: “Mua cho tôi một phần gà rán nhé!”
Khương Nhàn vẫy vẫy tay, tỏ ý đã biết.
Những hàng cây ngô đồng cành lá xum xuê, đổ bóng dài trên mặt đất.
Mấy ông cụ mặc áo may ô trắng phe phẩy chiếc quạt hương bồ tụ tập chơi cờ ven đường, các bà cụ thì đã ngồi vào bàn mạt chược, tinh thần phơi phới, đại sát tứ phương.
Khương Nhàn vào một cửa hàng bán đồ gốm sứ, chọn hai chiếc bình hoa nhỏ màu ombre, mặc cả với ông chủ hồi lâu, cuối cùng chỉ được giảm năm tệ.
Cô có chút thất bại xách chiếc bình hoa nhỏ ra ngoài, lúc đi ngang qua quán rượu thì mua hai chai bia nhà làm, rồi lại mua phần gà rán mà Tào Vũ muốn.
Vừa ra khỏi tiệm gà rán, một cơn gió nhẹ thoảng qua trong không khí nóng nực, Khương Nhàn đi về phía trước vài bước thì một chiếc Porsche màu xám dừng lại bên cạnh cô.
Chiếc váy voan trắng tung bay rồi lại hạ xuống, đồ trong tay Khương Nhàn đã được người ta ân cần cầm lấy.
Cô ngước mắt lên.
Đôi mày tuấn tú của Trịnh Ngu Đống cong lên khi cười: “Phim sắp công chiếu rồi, không biết tôi có vinh hạnh được cùng cô đi xem không.”
………
Tào Vũ cầm máy tính bảng trên bàn của Khương Nhàn để xem bài giảng tiếng Pháp.
Cô ấy từng nghĩ mình là một đứa học dốt, học hành bữa đực bữa cái, ai ngờ Khương Nhàn còn chán học hơn cả cô ấy, nhưng lại rất chịu chi cho việc học.
Một sở thích nhỏ xa xỉ.
Tào Vũ cảm thấy được khích lệ, nén lại cơn ngứa tay muốn chơi game, thả hồn đi đâu đó nghe giáo viên trên máy tính bảng giảng bài một cách khô khan vô vị.

Cô ấy lập tức ngồi thẳng dậy, vừa định mở miệng nói thì nghe Khương Nhàn bảo: “Vào đi.”
Tào Vũ lúc này mới phát hiện sau lưng cô còn có một người nữa.
Trịnh Ngu Đống đặt mọi thứ lên quầy, nhìn cô gái tóc ngắn trước mặt: “Chào cô, tôi là bạn của Khương Nhàn.”
Tào Vũ “chậc” một tiếng, hất tóc: “Tôi là nhân viên kiêm bạn của chị ấy.”
Con mèo ngửi thấy mùi gà rán, bốn cái chân ngắn cũn vội vã chạy ra từ giữa những tầng giá sách, vịn vào quầy để trèo lên.
Thấy vậy, Khương Nhàn mới hoàn hồn, vội nói với Tào Vũ: “Em xách gà rán ra ngoài cửa ngồi ăn đi.”
Tào Vũ bĩu môi, tiện tay xách hai lon bia nhà làm đã được ướp lạnh ra ngoài, cô ấy ngồi trên bậc thềm có bóng râm, nhướng mày với Khương Nhàn:
“Ra đây.”
Khương Nhàn và Trịnh Ngu Đống cùng nhau đi ra.
Bậc thềm dù được quét dọn sạch sẽ đến đâu thì cuối cùng vẫn có chút bụi, nhưng Khương Nhàn không hề để ý mà ngồi xuống, Trịnh Ngu Đống đương nhiên cũng ngồi xuống bên cạnh cô, được chia cho một cốc bia.
Lá cây xào xạc, Khương Nhàn nói: “Nghe nói tác phẩm của anh đoạt giải ở nước ngoài, chúc mừng nhé.”
Trịnh Ngu Đống nghiêng đầu nhìn cô, dừng lại một lát rồi nói: “Cô hình như đã thay đổi.”
Trở nên… điềm nhiên hơn.
Trịnh Ngu Đống chỉ có thể dùng từ không mấy chính xác này để hình dung.
“Vậy sao?” Khương Nhàn cầm chai bia nhà làm cụng nhẹ vào cốc của anh ta, tạo ra một tiếng “coong” giòn tan, cô đưa ngón tay thon dài trắng nõn đặt lên vai Tào Vũ, mỉm cười: “Nhờ ơn cô ấy cả.”

Tào Vũ nhướng mày: “Đó là đương nhiên!”
Cô ấy không biết trong lời nói của Khương Nhàn có ẩn ý, còn tưởng là nói mình bị tính cách hoạt bát của cô ảnh hưởng.
Trịnh Ngu Đống cong môi: “Mấy hôm trước tôi có một giấc mơ, mơ thấy cô bước chân vào giới giải trí, đến thử vai cho bộ phim của tôi.”
Khương Nhàn búi tóc ra sau gáy, có chút tò mò: “Sau đó thì sao, có qua không?”
Trịnh Ngu Đống lắc đầu: “Quá tệ, tôi phê bình cô một trận.”
Khương Nhàn nói: “Sau đó tôi lủi thủi bỏ đi ư?”
“Không có.” Trịnh Ngu Đống bất đắc dĩ nói: “Cô ném kịch bản vào mặt tôi, bảo rằng kịch bản dở tệ thế này, cô đây còn không thèm.”
Tào Vũ nghe vậy thì bật cười, cười đến nghiêng ngả rồi nói với Trịnh Ngu Đống: “Đến trong mơ của mình mà cũng thảm hại như vậy, chắc anh tức đến tỉnh luôn nhỉ.”
Trịnh Ngu Đống xoa xoa thái dương.
Khương Nhàn không nhịn được mà phì cười.
Uống bia, ăn gà rán xong, Tào Vũ thu dọn rác bỏ vào thùng.
Trịnh Ngu Đống nhìn Khương Nhàn, đợi đến khi Tào Vũ sắp quay lại, anh ta mới nói: “Gần đây tôi vẫn luôn nghĩ, nếu năm đó hỏi tên của cô, mọi chuyện liệu có khác đi không.”
Con mèo màu vàng cam quấn quýt bên chân Khương Nhàn, cô mím môi, nhìn vào mắt của Trịnh Ngu Đống, nói thật: “Có lẽ là vậy.”
Nhưng bỏ lỡ chính là bỏ lỡ.
Khương Nhàn là người không dễ dàng quay đầu, cuộc đời cô vẫn luôn vội vã bước đi, dù vậy cũng rất khó để nhặt lại những chuyện đã từng hối tiếc.

Trịnh Ngu Đống đã hiểu ngụ ý của cô.
Nếu cả hai đều đang rất tốt, vậy thì đừng thay đổi nữa.
Trịnh Ngu Đống thở dài một hơi, gật đầu, anh ta đi về phía đậu xe, bước được hai bước lại quay đầu lại: “Vậy còn có thể cùng nhau xem phim không, cứ coi như là vẽ một dấu chấm tròn viên mãn cho sự tiếc nuối.”
Lúc này Tào Vũ đã vứt rác xong và quay lại, cô ấy như thể nghe được chuyện gì đó động trời, nén lại sự tò mò, lặng lẽ đẩy cửa ôm mèo vào hiệu sách.
Khương Nhàn đứng trên bậc thềm, nhẹ giọng nói: “Đương nhiên là được.”
Trịnh Ngu Đống nhún vai: “Được, đợi đến ngày công chiếu, tôi sẽ đến tìm cô.”
Khương Nhàn gật đầu.
Nhìn Trịnh Ngu Đống rời đi, Khương Nhàn xoay người đi vào trong.
Tào Vũ ló đầu ra nhìn chiếc Porsche đi xa dần: “Trời đất ơi! Trai đẹp chất lượng cao, hai người có quan hệ không tầm thường nha.”
Khương Nhàn không trả lời, bảo Tào Vũ pha cho mình một ly cà phê.
Tào Vũ đi qua pha chế, nhưng mắt vẫn thỉnh thoảng tò mò nhìn cô.
Ngay khi cô nghĩ Khương Nhàn sắp nói điều gì đó sâu sắc, Khương Nhàn nhìn sang, cười nhẹ nói: “Chị cũng có chút quan hệ linh tinh, nếu em muốn nhảy việc thì đừng tự mình lén lút đi nhé, cứ tìm chị là được.”
Tào Vũ “xì” một tiếng, đảo mắt coi thường, bưng ly cà phê đặt trước mặt Khương Nhàn:
“Bây giờ tôi chỉ muốn bán cái hiệu sách này đi mở một quán bar thôi.”
“…”
Khương Nhàn giả vờ không nghe thấy, lặng lẽ uống cà phê.


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 129: Đừng thay đổi
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...