Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 117: Người bên ngoài
Mưa đã tạnh.
Khương Nhàn không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, cũng có thể là đã ngất đi.
Khi cô tỉnh lại, Lận Nguyên Châu vẫn đang nằm bên cạnh, đôi mắt nhắm nghiền.
Bên ngoài tối đen như mực, đồng hồ hiển thị ba giờ sáng.
Đã là ngày hôm sau rồi.
Khương Nhàn nghiêng đầu.
Bất kể là trước đây hay bây giờ, Khương Nhàn đều rất thưởng thức gương mặt này.
Giống như thưởng thức một món trang sức quý giá được trưng bày trong tủ kính.
Hồi còn học đại học, cũng có bạn cùng phòng nhà giàu có dẫn cả ký túc xá đi chơi, gọi đến một dàn trai cao chân dài đã được xem là cực phẩm, ấy vậy mà không một ai có thể sánh được với Lận Nguyên Châu.
Khương Nhàn thở dài, đưa đầu ngón tay ra sờ lên mặt anh, rồi men theo đường viền hàm, dừng lại trên cổ anh.
Ánh mắt cô khựng lại, sau đó lực trong tay từ từ siết chặt.
Từng chút… từng chút một…
Cho đến khi người đang nhắm mắt kia hô hấp khó khăn, sắc mặt đỏ bừng lên.
Khương Nhàn đột ngột buông tay.
Rõ ràng người bị bóp cổ là Lận Nguyên Châu, nhưng người thở hổn hển lại là cô.
Cô ngửa đầu nhìn lên trần nhà.
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên trong phòng ngủ: “Sao không tiếp tục nữa?”
Khương Nhàn khẽ đáp: “Không đủ sức.”
Lận Nguyên Châu đột nhiên lật người đè lên hai tay cô, ánh mắt sắc bén chiếu thẳng xuống, như thể đã bắt được điểm yếu: “Là do em tự buông tay.”
Con ngươi Khương Nhàn khẽ động, cô tỏ ra như không nhận thức được: “Vậy sao?”
Khương Nhàn nhún vai: “Tiếc thật.”
“Lúc Dương Đình Chi chết em có thấy tiếc không?” Lận Nguyên Châu lại nhắc đến người này, từng chữ đều mang ý vị khó nói: “Anh ta có dám lại gần em như thế này không?”
Khương Nhàn thật sự suy nghĩ một lúc lâu, mới khẽ mở môi: “Chắc là có, nếu anh ấy còn sống, tôi sẽ cho phép anh ấy lại gần như vậy.”
Lận Nguyên Châu cười lạnh một tiếng, nói một cách khó hiểu: “Anh ta thật may mắn.”
Nghe thế nào cũng thấy kỳ quái.
Khương Nhàn đẩy anh ra, kéo chăn lên vai, quay lưng đi rồi nhắm mắt lại.
Ánh mắt như gai nhọn sau lưng dừng lại một lúc lâu, cuối cùng cũng biến mất.
Lận Nguyên Châu mặc quần áo tử tế, xuống giường rời đi.
Nửa đêm còn lại, anh ở trong phòng sách xử lý công việc, còn Khương Nhàn tiếp tục ngủ.
Cô dường như chưa từng như thế này, mà cũng dường như lúc nào cũng là như thế này.
Giữa chừng, Lận Nguyên Châu có mở cửa ra, nhìn thấy dáng vẻ ngủ yên bình tĩnh lặng của cô.
Anh lại đóng cửa lại.
Sáng sớm tinh mơ đã có tiếng chó sủa loạn ngoài cửa.
Lúc người giúp việc vào báo, Lận Nguyên Châu đang ngồi trên sofa trả lời email.
“Cậu chủ nhà họ Ôn đến rồi ạ.”
Lận Nguyên Châu khẽ hừ một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài.
Ôn Trường Lân lúc này đang đứng ngoài cổng lớn, mấy vết xước còn ửng đỏ nơi khóe mắt không hề ảnh hưởng đến khí thế của anh ta.
Thấy Lận Nguyên Châu đi ra, Ôn Trường Lân chất vấn: “Khương Nhàn đâu? Anh đã làm gì cô ấy rồi?!”
“Chuyện này hình như…” Lận Nguyên Châu giơ tay lên xuống đo người trước mặt, rồi uể oải nói thêm: “…chẳng liên quan quái gì đến cậu.”
Ôn Trường Lân đập mạnh vào cổng: “Mở ra, tôi muốn gặp cô ấy.”
Lận Nguyên Châu khẽ nhướng mày: “Nói năng hùng hồn ghê nhỉ, là anh cậu cho phép cậu đến đây sủa bậy à?”
“Liên quan gì đến anh tôi.” Ôn Trường Lân nhíu mày: “Anh làm thế này chỉ đẩy Khương Nhàn ra xa hơn thôi.”
Sự lạnh lẽo trong mắt Lận Nguyên Châu thoáng qua rồi biến mất, anh không hề bị lay động mà chỉ nhếch môi lạnh lùng: “Không sao cả, chỉ có loại ngu ngốc như cậu mới thèm khát sự yêu thích của cô ta.”
Ôn Trường Lân chửi thề một tiếng, mặt lộ vẻ chán ghét: “Nếu không phải vì anh, Khương Nhàn bây giờ vẫn đang ở Bình Giang yên ổn với tôi.”
“Vậy thì cậu cút về Bình Giang mà hồi tưởng lại từng li từng tí giữa hai người đi.”
Lận Nguyên Châu liếc nhìn Ôn Trường Lân một cách khinh miệt, rồi xoay người đi vào.
“Anh nắm chắc phần thắng, chẳng phải là cậy mình có vài phần giống Dương Đình Chi sao?!” Ôn Trường Lân hét qua cánh cổng: “Sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ lại rời đi lần nữa, không tin thì cứ chống mắt lên mà xem!”
Chuẩn xác đạp trúng mìn.
Lận Nguyên Châu sa sầm mặt, chỉ vào Ôn Trường Lân rồi nói với vệ sĩ ở cửa: “Ném cậu ta vào hồ nhân tạo phía sau.”
Ôn Trường Lân chửi một tiếng “Đồ khốn”.
Không biết cô đã đứng đó nhìn bao lâu rồi.
Anh ta cố rướn cổ ngoái lại nhìn, nhưng khi nhìn qua lần nữa, chỗ đó đã không còn bóng người nào.
Khương Nhàn vệ sinh cá nhân xong, chậm rãi đi từ trên lầu xuống. Cô nhìn thấy Lận Nguyên Châu đang ngồi trước bàn ăn, bước chân càng chậm hơn.
“Còn tưởng em muốn ngủ thêm một lúc nữa.” Lận Nguyên Châu mỉa mai: “Là bị mùi chó hun cho tỉnh giấc à?”
Khương Nhàn như bị câu nói này làm cho lảo đảo, không để ý bước hụt chân, ngã nhào xuống cầu thang.
Cô kêu lên một tiếng thất thanh.
Lận Nguyên Châu đột ngột đứng bật dậy, chiếc ghế “két” một tiếng trượt ra sau rồi đổ xuống sàn.
Cùng lúc nó rơi xuống đất với một tiếng “rầm”, Khương Nhàn đã lao về phía trước, ngã vào lòng Lận Nguyên Châu và được anh đỡ lấy một cách vững vàng.
Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.
Nhịp tim hỗn loạn không biết là của ai bị dọa cho phát hoảng.
Lận Nguyên Châu muộn màng nhận ra rồi đẩy người trong lòng ra, sắc mặt vô cùng khó coi.
Nước mắt Khương Nhàn đã chực trào ra, cô nói: “Đi không nổi nữa rồi.”
Lận Nguyên Châu không chút nể nang vạch trần lời nói dối của cô: “Em vốn dĩ có ngã đâu.”
“Không phải cái này.” Khương Nhàn liếc anh một cái đầy oán trách, đưa tay nhẹ nhàng bám vào cánh tay Lận Nguyên Châu: “Tôi đau eo.”
“…”
Một câu nói đã đánh thức toàn bộ sự hoang đường của ngày hôm qua.
Lận Nguyên Châu cúi người, luồn tay qua khoeo chân cô, bế bổng người lên đi về phía bàn ăn.
Người giúp việc đã dựng ghế dậy, Lận Nguyên Châu ngồi xuống, Khương Nhàn ngồi trên đùi anh.
“Có thể buông tay được rồi.” Khương Nhàn nhắc nhở.
Lận Nguyên Châu nghiêng đầu nhìn cô chăm chú, cong ngón tay gõ gõ lên mặt bàn: “Không phải em muốn thế nào thì được thế nấy đâu.”
Hiểu rồi, là Lận Nguyên Châu muốn thế nào thì phải thế nấy.
Khương Nhàn mím môi: “Tôi muốn anh chè dì Chung nấu.”
“Thật không may.” Lận Nguyên Châu nói: “Dì Chung về quê chăm cháu ngoại rồi, sau này sẽ không đến nữa.”
“…”
Khương Nhàn bưng bát cháo yến sào huyết trước mặt lên, từng ngụm nhỏ uống.
Uống được một nửa, người cô cứng đờ.
Tay của Lận Nguyên Châu đã luồn vào từ vạt áo, lướt qua lướt lại trên eo cô.
Khương Nhàn ngước mắt lên.
Lận Nguyên Châu khẽ nhướng mày: “Ra ngoài chạy một vòng, cơm bên ngoài có ngon không?”
Khương Nhàn biết anh lại bắt đầu rồi.
“…Cũng thường thôi.” Cô đè tay Lận Nguyên Châu lại, đôi mắt trong veo chớp chớp: “Nhưng người ở bên ngoài rất k*ch th*ch.”
“…”
Lận Nguyên Châu nhìn cô chằm chằm một lát, rồi đẩy Khương Nhàn sang một chiếc ghế khác.
Anh cầm lấy áo khoác, sải bước ra khỏi đại sảnh.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 117: Người bên ngoài
10.0/10 từ 13 lượt.
