Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 116: Đâu là giống nhất
Tất cả mọi chuyện xảy ra ở Bình Giang cứ như một vở kịch lố bịch.
Trời hửng sáng, chân trời ửng lên sắc trắng bạc, chuyến đi hàng trăm cây số kết thúc, đi một vòng lớn lại quay về điểm xuất phát.
Vào cuối thu, Giang Thành lạnh hơn huyện Bình Giang rất nhiều.
Khương Nhàn bị lôi một cách thô bạo xuống xe, cô nhìn căn nhà hoàn toàn xa lạ trước mắt, trong lòng dấy lên nỗi bất an: “Đây là đâu?”
Lận Nguyên Châu lạnh lùng liếc cô một cái: “Là nơi em sẽ ở sau này.”
Đại sảnh trong suốt sáng sủa, thấy họ đi vào, những người giúp việc đang dọn dẹp thường ngày liền biết ý lui ra ngoài.
Lúc vào cửa Khương Nhàn loạng choạng một chút, cô bước thấp bước cao theo sau Lận Nguyên Châu, lắc lắc hai bàn tay đang đan chặt vào nhau của hai người: “Đi chậm thôi, tôi sắp ngã rồi.”
Lận Nguyên Châu mất kiên nhẫn “chậc” một tiếng, dừng bước quay đầu lại nhìn Khương Nhàn.
Khương Nhàn vẫn không ngoan ngoãn mà nhìn ngó khắp nơi, cô lại hỏi: “Đây là đâu?”
Lận Nguyên Châu tóm lấy cánh tay cô, kéo mạnh cô ra trước mặt mình, hai người đứng sát gần nhau: “Nhà tân hôn của chúng ta.”
“…”
Lẽ ra Khương Nhàn không nên lắm mồm hỏi câu đó.
Nhưng Lận Nguyên Châu lại như níu lấy chủ đề này: “Thích nơi này không?”
Khương Nhàn đối diện với ánh mắt nguy hiểm của Lận Nguyên Châu, lặng lẽ nuốt nước bọt, vội vàng giải thích: “Là Ôn Phục Hoài quyến rũ tôi, tôi mới hai mươi mấy tuổi, không chung thủy là chuyện rất bình thường.”
Lận Nguyên Châu mím môi thành một đường thẳng: “Bây giờ tôi không muốn nghe em nói những chuyện này.”
“Vậy thì nói chuyện khác,” Lời nói của Khương Nhàn lộn xộn đến mức không liền mạch, vừa nghĩ đến việc tiếp theo có thể sẽ bị Lận Nguyên Châu nhốt ở đây là cô lại nói không ngừng: “Tôi đâu có yêu cầu anh phải chung thủy, anh không hài lòng có thể ra ngoài tìm người khác, như vậy chẳng phải là huề rồi sao, hơn nữa tôi và anh ta chỉ hôn nhau thôi, đều là anh ta tự mình đa tình.”
Không ngờ câu nói này bỗng nhiên chạm phải dây thần kinh nào đó của Lận Nguyên Châu, trong giọng anh ta lộ ra sự bực bội phải cố kìm nén: “Ở trong mắt em, tôi cũng luôn là kẻ tự mình đa tình nhỉ, em và bạn bè có từng lén lút cười nhạo tôi không?”
Chuyện này thì thật sự không có.
Khương Nhàn nói: “Bạn bè tôi không biết những chuyện này.”
Lận Nguyên Châu nheo mắt: “Tôi biết ngay chuyện thuê nhà ở Hưng Thành lúc đó không đơn giản như vậy mà.”
Khương Nhàn đột nhiên mở to mắt: “Anh lại thăm dò tôi ư?”
“Đây không phải là sự thật sao.” Lận Nguyên Châu gần như tức đến bật cười: “Ôn Phục Hoài, Ôn Trường Lân…”
Anh ta đếm từng người một, rồi như đột nhiên nhớ ra điều gì: “Ồ, còn có gã đạo diễn che che đậy đậy cho em nữa, sao trước đây tôi không biết em có bản lĩnh lớn như vậy nhỉ.”
“Nhưng cũng có ai cản anh đâu, anh cũng có thể có bản lĩnh lớn như vậy mà.” Khương Nhàn th* d*c nói: “Anh không thể áp đặt cái kiểu tự kiềm chế bản thân đó lên người tôi được, hơn nữa anh vốn dĩ không thích tôi.”
“Phải, không thích.” Lận Nguyên Châu hai tay đè chặt vai Khương Nhàn, cúi người xuống ngang tầm mắt cô, nói từng chữ một: “Cho nên làm thế nào để em không vui, thì tôi sẽ làm thế.”
Đôi mắt đó đen ngòm đáng sợ, bên trong dường như còn ẩn giấu một ngọn lửa leo lét.
Tim Khương Nhàn thót lại: “Thời gian của anh đáng tiền như vậy, lãng phí trên người tôi thì thật đáng tiếc.”
Lòng bàn tay Lận Nguyên Châu từ từ đặt lên bên gáy Khương Nhàn, sau đó di chuyển ra sau gáy, anh đứng thẳng người, kéo nhẹ một cái là đã ôm Khương Nhàn vào lòng.
Anh nghiêng đầu, đôi môi mỏng dừng lại bên tai Khương Nhàn: “Thời gian của em không đáng tiền, cho nên đều dùng để lén lút qua lại với Ôn Phục Hoài, đúng không?”
“Tôi…”
Khương Nhàn vừa định mở miệng, Lận Nguyên Châu đã đột ngột cắt lời cô: “Không cần giải thích, em biết tôi lúc ấy đang ở dưới lầu cũng được, không biết cũng chẳng sao, đều không còn quan trọng nữa.”
Cổ họng Khương Nhàn phát ra một tiếng “ưm?” đầy bối rối.
Lận Nguyên Châu v**t v* sống lưng cô, gần như nói bằng hơi: “Hy vọng lát nữa em cũng có sức để bảo tôi chậm lại.”
Khương Nhàn còn chưa kịp phản ứng câu này có ý gì, trong chớp mắt Lận Nguyên Châu đã dùng một tay bế bổng cô lên đi về phía lầu trên.
Cô cứng người, nhưng rất nhanh đã hoàn hồn.
“Chúng ta cứ bình tĩnh lại đã.” Khương Nhàn nói: “Lái xe cả đêm, anh không mệt à? Nghỉ ngơi trước đi đã.”
“Lận Nguyên Châu?”
“Lận Nguyên Châu!”
“…”
Cuối cùng cô cũng gọi đúng tên anh, nhưng Lận Nguyên Châu lại không hề đáp lại, cánh tay ghì chặt lấy cô như một chiếc khóa không thể mở.
Anh đá văng cửa, áp giải Khương Nhàn vào phòng tắm.
Trong căn nhà mới trống trải chỉ có tiếng run rẩy liên miên và những tiếng r*n r* bị đè nén.
Từ lúc mặt trời lên cao, ánh nắng trong veo se lạnh xuyên qua ô cửa sổ sát đất thật lớn chiếu vào phòng ngủ, cho đến buổi chiều đột nhiên chuyển trời từ nắng sang âm u, trong tầng mây dày đặc truyền đến tiếng sấm ầm ầm.
Không lâu sau, mưa ào ào đập vào toàn bộ mặt kính, vỡ tan thành vô số đóa hoa nước.
Cánh tay Khương Nhàn khoác trên người Lận Nguyên Châu cũng không còn sức chống đỡ, mềm nhũn tuột xuống, lại bị anh bắt lấy, bắt cô phải ôm chặt lấy cổ mình.
Lận Nguyên Châu véo mạnh vào hõm eo của Khương Nhàn, nhếch môi cười lạnh: “Mở mắt ra, không phải em giỏi chọn góc độ nhất sao, xem xem đâu là giống nhất.”
Khương Nhàn nhắm nghiền mắt, mơ màng lắc đầu: “Không giống, không giống nữa, tôi đã quên anh ấy rồi.”
Cũng không biết lời nói ra là thật hay giả, cô còn giả tạo bồi thêm một câu: “Thật đó…”
Lận Nguyên Châu nghe vậy lại đột nhiên trở nên hung tợn: “Em quên anh ta rồi, cho nên mới chạy khỏi Giang Thành ư?!”
Mắt anh ta đỏ ngầu: “Vậy tôi là cái gì? Công cụ để em gửi gắm nỗi nhớ à? Khương Nhàn, em có biết nếu không phải vì em bỏ trốn, tôi đã không đi điều tra những chuyện này không.”
Khương Nhàn làm sao mà lường trước được nhiều chuyện như vậy, trong đầu cô là một khoảng trắng xóa, sau khi mơ hồ bắt được những thông tin không hoàn chỉnh lại vội vàng chữa cháy: “Vậy, vậy sớm biết thế… tôi đã không đi vội…”
Một kẻ dối trá từ đầu đến cuối.
Ngay cả bây giờ, cô cũng chỉ hối hận vì đã không xử lý mọi chuyện chu toàn hơn.
Trên mu bàn tay đang siết chặt của Lận Nguyên Châu, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Anh nghiêng đầu, từng chút một in dấu hôn của mình đè lên những vết hôn chướng mắt trên cổ Khương Nhàn, toàn thân bao trùm bởi lòng căm hận nồng đậm.
Mưa vẫn tí tách rơi.
Khương Nhàn thật sự không chịu nổi nữa, mỗi khi cô nghĩ Lận Nguyên Châu sắp kết thúc thì anh lại một lần nữa quay trở lại.
Sao lại có người tinh lực dồi dào đến thế, vệt nước vương vãi từ phòng tắm đến bên giường đã sớm khô không còn dấu vết.
Khương Nhàn ngủ thiếp đi rồi lại bị anh làm cho tỉnh dậy, cô yếu ớt đẩy vai Lận Nguyên Châu: “Anh… đi tắm nước lạnh đi…”
Lận Nguyên Châu không thèm để ý đến cô.
Khương Nhàn đưa tay chỉ về phía cửa, ra chiều muốn trốn thoát.
Tư thế này không nghi ngờ gì đã chọc vào cơn giận của Lận Nguyên Châu, anh ta tóm lấy khoeo chân Khương Nhàn, kéo xuống.
“…”
“Hết cơ hội trốn rồi.” Lận Nguyên Châu lạnh lùng nói.
Móng tay tròn trịa đầy đặn của Khương Nhàn cào lên lưng anh những vệt đỏ xen kẽ chằng chịt.
Một lần rồi lại một lần nữa.
Lận Nguyên Châu như không hề biết đau.
Khương Nhàn bị rút cạn đến chút sức lực cuối cùng, cô cảm nhận được Lận Nguyên Châu đang ôm chặt lấy mình.
Không buông tha.
Khương Nhàn nói: “Anh điên rồi.”
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 116: Đâu là giống nhất
10.0/10 từ 13 lượt.
