Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 115: Không vội nhất thời
Khương Nhàn bị buộc phải đón nhận nụ hôn này.
Cô nhắm mắt lại, thầm tính toán thời gian.
Chắc là sắp rồi.
RẦM—
Một tiếng động cực lớn đột ngột vang lên, những bức tường xung quanh dường như cũng bị chấn động, phát ra tiếng ong ong thảm thiết.
Vậy mà đây mới chỉ là bắt đầu.
Không khí trong phòng tức thì thay đổi.
Ôn Phục Hoài mở mắt ra, cắn mạnh vào môi Khương Nhàn: “Chờ được rồi, em vui chứ?”
Anh ta nhìn chằm chằm mọi biểu cảm của người phụ nữ dưới thân, gần như bật cười thành tiếng.
Trái tim Khương Nhàn đập dồn dập, cùng tần số với tiếng cửa phòng đang bị tông vào lúc này.
Cô khẽ thở ra, mang theo hy vọng nói: “Anh thắng, tôi sẽ đi với anh.”
Ôn Phục Hoài híp mắt lại.
Chỉ trong nháy mắt, tiếng bước chân dồn dập mang theo lửa giận ngút trời đã xuyên qua cửa phòng, lao thẳng đến phòng ngủ trong cùng.
Lận Nguyên Châu đẩy mạnh cửa, đối mặt với đôi mắt đầy khiêu khích của Ôn Phục Hoài.
Khoảnh khắc này lại quay về mấy tháng trước, Ôn Phục Hoài cũng như vậy, ngồi ở hàng ghế khách mời mà nhìn Lận Nguyên Châu từ xa.
Cánh cửa đập vào tường rồi nảy lại, ánh mắt hai người sắc lẻm và lạnh lẽo, theo một tiếng th* d*c khe khẽ của Khương Nhàn, sợi dây trong đầu Lận Nguyên Châu tức thì đứt phựt.
Anh sải bước xông vào.
“Tôi đã nhịn nhà họ Ôn các người lâu lắm rồi.” Lận Nguyên Châu túm lấy vai Ôn Phục Hoài, dùng sức kéo anh ta xuống, không chút nương tay đấm thẳng vào mặt anh ta: “Nói đi, anh thèm muốn người của tôi bao lâu rồi?!”
“Người của anh?” Ôn Phục Hoài nhếch môi cười lạnh: “Có đóng dấu à, hay có giấy chứng nhận, hay là cô ấy mang họ của anh? Tự lừa dối mình!”
“Nếu không phải Lâm Phong không tra ra được gì, tôi thật sự đã không nhìn ra.” Lận Nguyên Châu túm cổ áo anh ta, nghiến răng nghiến lợi: “Lúc trước bố mẹ anh đuổi cô ấy đi, có phải rất hợp ý anh không.”
Ôn Phục Hoài đưa ngón tay chĩa thẳng vào yết hầu Lận Nguyên Châu, gương mặt sắc bén đầy áp bức: “Nhà họ Ôn do tôi định đoạt, cho dù lúc đó cô ấy vẫn là con gái nuôi trên danh nghĩa, anh nghĩ là không có chuyện gì xảy ra sao?”
Lận Nguyên Châu cau mày, quay đầu nhìn Khương Nhàn đang cố gắng cong ngón tay để gỡ chiếc cà vạt trói hai tay mình.
Cuối cùng cô cũng nắm được đầu cà vạt lỏng ra, cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo đang chiếu về phía mình, cô khẽ ngước lên.
“Ngoài Dương Đình Chi ra” giọng Lận Nguyên Châu ẩn chứa lửa giận không thể che giấu: “Còn có cả anh ta ư?”
Khương Nhàn sững người, đôi mắt trong veo chớp chớp: “Không có.”
Ôn Phục Hoài đột nhiên phá lên cười, nhân cơ hội này đạp mạnh một cú vào người Lận Nguyên Châu, liếc nhìn Khương Nhàn: “Em nói không có thì là không có.”
Rõ ràng là phủ nhận, nhưng lại toát ra một sự thân mật mà không ai có thể xen vào được.
Lưng Lận Nguyên Châu đập mạnh vào tường, anh hừ một tiếng, tóc mái đen rơi lòa xòa trước trán: “Cái vai tiểu tam này, xem ra Ôn tổng đảm nhận cũng vui vẻ lắm nhỉ.”
“Anh muốn biết gì, cứ hỏi.” Ôn Phục Hoài ngước mắt: “Tôi nhất định sẽ nói hết không giấu giếm.”
“Cút.”
Lận Nguyên Châu bẻ cổ phát ra tiếng “rắc rắc”, nhanh như chớp tóm được nắm đấm của Ôn Phục Hoài, hai người lao vào đánh nhau, quyền nào quyền nấy chắc nịch, dường như đã nhịn đối phương từ rất lâu rồi.
Khương Nhàn tháo được cà vạt ra, xoa xoa cánh tay bị siết đỏ ửng của mình, nhìn hai người đang đánh nhau túi bụi bên bệ cửa sổ.
“Soufflé anh mua cho cô ấy, cô ấy cũng từng mua cho tôi.”
“Câm miệng.”
“Chuyện của Hồ Quý Đàm, cô ấy cũng từng tìm tôi.”
“Câm miệng!”
“Sớm hơn nữa, ở bữa tiệc rượu mà anh không thèm đoái hoài đến cô ấy, chúng tôi đã hôn nhau rồi.”
“Tôi bảo anh câm miệng!!” Lận Nguyên Châu gầm lên, đáy mắt đỏ ngầu.
Những kỹ năng đối kháng từng học đều bị vứt ra sau đầu, chỉ còn lại sự thô bạo nguyên thủy nhất, từng đấm từng đấm giáng xuống, hận không thể g**t ch*t kẻ trước mặt.
Khương Nhàn đã lường trước được họ chạm mặt nhau sẽ rất loạn, nhưng không ngờ tình hình lại đến mức không còn chút đường nào để cứu vãn.
Năng lực của cô có hạn, thật sự không khuyên nổi, bèn từ từ di chuyển ra cửa.
Vậy mà Lận Nguyên Châu như có cảm ứng, quay đầu lại một cách chuẩn xác, ánh mắt sắc bén như chấm đỏ của súng bắn tỉa ghim chặt trên người cô.
Sự oán hận bên trong khiến người ta kinh hãi.
Anh nói: “Thì ra không chỉ có một mình Dương Đình Chi.”
Khương Nhàn mím môi, nhìn anh một lúc, cuối cùng tốt bụng nhắc nhở: “Anh ta sắp đánh anh kìa.”
Lời vừa dứt, một cú đấm của Ôn Phục Hoài giáng xuống bên miệng Lận Nguyên Châu, khiến anh phải ngoảnh mặt đi.
Ôn Phục Hoài đứng dậy.
Trên mặt anh ta có không ít vết thương, trông vô cùng thảm hại.
Có lẽ từ lúc sinh ra đến giờ, anh ta chưa từng đánh nhau với ai một cách vô trật tự như vậy.
Nhưng Lận Nguyên Châu cũng chẳng khá hơn là bao, anh chống tường từ từ đứng thẳng dậy, đưa ngón tay quệt khóe miệng.
Cả căn phòng như vừa trải qua một trận cuồng phong.
Lận Nguyên Châu nhìn Khương Nhàn chằm chằm, trên cổ cô vẫn còn lưu lại vết hôn của người khác, lốm đốm không rõ, vô cùng chói mắt.
“Chuyện của Dương Đình Chi, anh ta không hề ngạc nhiên,” Lận Nguyên Châu nói: “Là vì đã biết từ lâu ư.”
Khương Nhàn gật đầu: “Phải.”
Lận Nguyên Châu bật cười khe khẽ, cười đến mức cả lồng ngực rung lên, như thể vừa trải qua một trận bệnh nặng, mỗi lần rung động đều co rút đau đớn.
Đôi mắt anh ánh lên màu đỏ sẫm, như máu loang ra.
Lận Nguyên Châu chỉ vào Ôn Phục Hoài chất vấn Khương Nhàn: “Lúc em ở nhà họ Ôn, anh ta cũng chẳng hỏi han gì, mặc cho em bị bắt nạt. Xét về sự hèn hạ, người này so với tôi chỉ có hơn chứ không có kém. Em nói cho tôi biết, tại sao em lại có thể chấp nhận anh ta?!”
Không khí ngưng đọng, bầu không khí bị đè nén đến cực điểm.
Lần này Khương Nhàn không nói dối, cô ngừng lại một chút, giọng điệu bình thản và thẳng thắn: “Bởi vì tôi xem anh là Dương Đình Chi.”
Cho nên mới khắt khe, cho nên mới không nương tình, cho nên dù thế nào đi nữa, người khác có thể xấu, nhưng duy chỉ có Lận Nguyên Châu là không thể.
Thực ra anh cũng có thể, chỉ là mỗi khi như vậy, Khương Nhàn sẽ tỉnh táo lại.
Vì thế, một chút tốt đẹp của Lận Nguyên Châu đều thuộc về Dương Đình Chi, còn phần lớn sự tồi tệ của Lận Nguyên Châu là thuộc về chính anh.
“Mỗi giây mỗi phút?” Lận Nguyên Châu siết chặt tay thành nắm đấm, run lên nhè nhẹ vì dùng sức quá nhiều.
Khương Nhàn nói: “Trong phần lớn trường hợp.”
Khương Nhàn cần một chỗ để ký thác, nên cô thường không phân biệt được hai người họ.
Nếu phân biệt được, vậy thì Khương Nhàn đã không muốn có bất kỳ liên quan nào với Lận Nguyên Châu nữa, ví dụ như lúc này.
Cô nói: “Giao dịch sòng phẳng, tất cả những chuyện xảy ra trong bốn năm qua, giữa chúng ta thực ra đã huề nhau rồi.”
Lận Nguyên Châu cười lạnh: “Không thể nào.”
Ôn Phục Hoài luôn biết Khương Nhàn là một người cố chấp, lúc trước anh ta bảo Khương Nhàn rời khỏi Lận Nguyên Châu, cô luôn coi như gió thoảng bên tai, thực ra cũng chẳng khác bây giờ là mấy.
Anh ta lạnh nhạt ngước mắt, nói với Lận Nguyên Châu: “Anh đã thua rồi.”
“Chưa đến lượt anh lên tiếng.” Lận Nguyên Châu đứng trước mặt anh ta.
Hai người lúc này đều bộc lộ hết sự sắc bén, những luồng sức mạnh vô hình đối chọi, lạnh lùng giằng co.
“Cô ấy sẽ không đi với anh đâu.” Ôn Phục Hoài nói.
Lận Nguyên Châu nhếch môi: “Vậy thì trói đi.”
Lời nói của Ôn Phục Hoài có thêm vài phần giễu cợt: “Được thôi, lần này Lận tổng nhớ phòng bị cho kỹ, đừng để cho kẻ khác có cơ hội lợi dụng.”
“Tùy.” Lận Nguyên Châu liếc nhìn Khương Nhàn, cười khẩy một tiếng: “Xem ra anh cũng không thích cô ấy đến thế.”
Ôn Phục Hoài nói: “Tôi mà mang đi thì còn phải đề phòng người khác, không giống Lận tổng đây đã thành lục lão luyện rồi.”
Ánh mắt Lận Nguyên Châu hơi híp lại, con ngươi u ám, đôi môi mỏng thốt ra hai chữ: “Đồ phế vật!”
Anh đi đến bên cạnh Khương Nhàn: “Nghe thấy chưa? Người mà em chấp nhận, đang dâng em cho người khác đấy.”
Khương Nhàn nhún vai: “Không sao, tôi quên đi là được.”
Lận Nguyên Châu bật cười, một nụ cười thảm hại vô cùng: “Tốt nhất là em cứ mãi dửng dưng như vậy đi.”
Nói xong, anh không chút dịu dàng kéo Khương Nhàn bước ra khỏi căn phòng này.
Không lâu sau, trợ lý Thạch đi vào, đến bên cạnh Ôn Phục Hoài, khó hiểu hỏi: “Cứ để họ đi vậy sao?”
Sắc mặt Ôn Phục Hoài bình thản: “Rồi cũng sẽ chia tay thôi, không vội nhất thời.”
Trợ lý Thạch nhìn xuống lầu qua cửa sổ, gật đầu.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 115: Không vội nhất thời
10.0/10 từ 13 lượt.
