Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 118: Đều là giả đó

Ăn cơm xong, Khương Nhàn đã hồi phục lại chút sức lực. Cô từ phòng khách đi ra ngoài, bắt gặp rất nhiều người giúp việc, ai nấy đều có vẻ mặt nghiêm nghị và im lặng, không một ai nhìn cô, cũng chẳng có ai bắt chuyện với cô.
Cô đi đến cửa chính, một vệ sĩ trong đó giơ tay ra chặn lại, lịch sự nhưng không cho thương lượng nói: “Mời cô quay về.”
Khương Nhàn liếc nhìn ra ngoài, người vệ sĩ lập tức di chuyển, chắn ngang tầm mắt của cô, dường như Lận Nguyên Châu đã đặc biệt dặn dò, bóp nghẹt cả ý nghĩ muốn ra ngoài của cô.
Bờ vai của đối phương vạm vỡ, giống như một bức tường đầy áp bức, lời lẽ ngắn gọn rõ ràng, lặp lại một lần nữa: “Mời cô quay về.”
Khương Nhàn bực bội bỏ đi.

Lần này thật sự đã chọc giận Lận Nguyên Châu rồi, không còn bất kỳ khả năng cứu vãn nào nữa.
Nhưng cô đã làm gì chứ?
Cô chỉ coi một người không thích mình thành một người khác để đối đãi, cô không hề dùng lời lẽ lăng mạ Lận Nguyên Châu, cũng không đòi tiền đòi quyền từ anh, cô còn đối xử tốt với anh như vậy.
Khương Nhàn thừa nhận mình đã nhận được rất nhiều sự an ủi về mặt tinh thần từ Lận Nguyên Châu, nhưng đồng thời cũng nhận lại sự thờ ơ, ánh mắt lạnh lùng và sự vô tình của anh.
Sao đây lại không được xem là một kiểu công bằng khác chứ?
Chỉ vì anh đã tin những lời nói dối về tình yêu của cô sao?
Anh dựa vào đâu mà tin?
Anh vậy mà lại dám tin!
Đúng là ngu ngốc.

Khương Nhàn nghĩ, sao lại có người chẳng cần bỏ ra bất cứ thứ gì, chỉ nghĩ mình đứng ở đó là sẽ có người đến yêu chứ?
Tình yêu vốn thuần khiết, nhưng tình yêu nhuốm đầy bản tính con người thì lại chứa chan tư dục.
Ví như có người phản bác rằng yêu một người không mưu cầu gì cả, chỉ cần đối phương vui vẻ hạnh phúc thì bản thân mình sẵn sàng cho đi vô điều kiện.
Nhưng nghĩ kỹ lại, chẳng phải vẫn là mưu cầu niềm vui của đối phương để đạt được mục đích thỏa mãn của chính mình sao?
Không có sự hy sinh vô điều kiện, nơi nào có con người, nơi đó có lợi ích để mưu cầu.
Khương Nhàn đã mưu cầu, và cũng đã ngã.
Cũng chẳng sao cả, đi đêm lắm có ngày gặp ma, cô chỉ có chút không cam lòng.
Không cam lòng vì người muốn giúp thì chẳng giúp được, người muốn cứu thì chẳng cứu nổi, sống bao nhiêu năm nay toàn gặp chuyện trái với ý mình.
Cũng chẳng sao cả, cô vốn bị gạt ra khỏi phạm vi được Chúa trời ưu ái, sống không như ý là chuyện rất bình thường.
Khương Nhàn bước vào phòng làm việc của Lận Nguyên Châu.
Căn phòng này có diện tích lớn hơn phòng trước kia, thiết kế trầm mặc và nhàm chán, chùm đèn phức tạp tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, chiếu rọi lên chiếc bàn làm việc bằng đá cẩm thạch đen.
Cô chiếm luôn chiếc ghế làm việc của Lận Nguyên Châu, tùy ý kéo ngăn kéo của anh ra xem, đột nhiên nhìn thấy một góc quen thuộc ở dưới cùng.
Khương Nhàn đưa tay vào góc đó lấy đồ vật ra.
Là cái bùa bình an kia.

Giữ lại nó thì có tác dụng gì ngoài việc tự rước thêm phiền não, Khương Nhàn cụp mắt xuống, cánh tay giơ lên lơ lửng, đầu ngón tay cong lại, nhẹ nhàng buông ra, bùa bình an rơi vào trong thùng rác.
Một vật có ý nghĩa sâu sắc như vậy, khi thật sự không cần nữa, rơi xuống đất cũng chỉ phát ra một tiếng động nhỏ, chẳng thể dấy lên sóng gió gì.
Khương Nhàn vô thức ngẩng đầu, đôi mày mắt dịu dàng của cô đối diện với chấm đỏ đang nhấp nháy trong góc phòng.
Cô khẽ cười.
Ngoài cái đó ra, chẳng còn thứ gì khác.
Khương Nhàn rút một quyển sách từ giá sách đầy ắp, đọc một cách vấp váp, đọc được khoảng hơn nửa tiếng thì cô gục xuống bàn làm việc ngủ thiếp đi.
Người giúp việc không dám tùy tiện vào phòng làm việc của chủ nhân, mãi cho đến khi Lận Nguyên Châu trở về, thấy cô ngủ say sưa, anh mới đẩy vào vai cô đánh thức.
“Ai cho phép em ngủ ở đây?” Lận Nguyên Châu từ trên cao nhìn xuống cô, giọng điệu rất tệ: “Dậy mau!”
Khương Nhàn dụi mắt đứng dậy, cổ áo hơi trễ xuống, để lộ ra một mảng lớn những dấu vết chưa tan hết.
Lận Nguyên Châu quay mặt đi, lạnh lùng nói: “Ra ngoài.”
“Ồ.”
Khương Nhàn chỉnh lại quần áo, mơ màng rời đi.
Giờ này cơm tối đã được chuẩn bị xong, cô rửa mặt rồi xuống lầu, thức ăn được dọn lên bàn, một người giúp việc bên cạnh múc một bát chè đặt ngay cạnh tay cô.
Khương Nhàn ăn chè được một nửa thì Lận Nguyên Châu mới xuống, anh đã thay một bộ đồ ở nhà màu đen, tạo ra tiếng động rất lớn khi kéo ghế ngồi xuống, nhìn thấy bát chè trên bàn lại nổi giận:

“Dọn bát chè này đi, sau này không được phép làm nữa.”
Người giúp việc đang đứng chờ nghe vậy liền bưng bát chè đi ngay, tiện tay lấy luôn cả chiếc bát sứ trên tay Khương Nhàn.
Khương Nhàn khẽ hỏi: “Anh uống nhầm thuốc súng à?”
Khóe môi Lận Nguyên Châu nhàn nhạt nhếch lên: “Phải, có vấn đề gì à?”
“…” Khương Nhàn mím môi: “Không có.”
Bữa cơm ăn mà như có gai sau lưng.
Khương Nhàn đặt đũa xuống, hơi nghiêng đầu, trong mắt mang theo ác ý chân thành: “Anh tức giận như vậy, chỉ vì tôi đã vứt cái bùa bình an đi sao?”
Lận Nguyên Châu cười khẩy, nhướng mắt nhìn cô: “Thứ rác rưởi đó đáng lẽ phải vứt đi từ lâu rồi, tôi nên cảm ơn em đã giúp tôi xử lý nó mới phải.”
Khương Nhàn gật đầu: “Vứt đi rồi vẫn có thể nhặt lại, thật ra cách tốt nhất là đốt nó đi.”
Cô dừng lại một chút, nhìn về phía Lận Nguyên Châu: “Anh giỏi nhất mấy chuyện này mà.”
Bầu không khí trong không gian như ngưng đọng lại.
Chẳng mấy chốc, những người giúp việc xung quanh đã lặng lẽ lui ra ngoài, trong phòng khách lớn chỉ còn lại hai người ngồi đối diện nhau.
Lận Nguyên Châu ngả người ra sau dựa vào lưng ghế, giọng điệu mang theo tầng tầng lớp lớp gai nhọn: “Cứ tưởng em thật sự không quan tâm chứ, đau lòng không? Tranh của anh ta, tôi đã đốt hết không sót một bức.”
Khương Nhàn lắc đầu: “Nhìn lâu rồi, tôi cũng thấy chán rồi.”

Nhìn anh, tôi chán rồi.
Lận Nguyên Châu sa sầm mặt, từng chữ đều mang ý giễu cợt: “Nhưng em chỉ có thể nhìn tôi thôi.”
“Đúng vậy, nguyện vọng mà trước đây tôi hằng ao ước chính là được nhìn anh nhiều hơn.” Khương Nhàn dùng ánh mắt thâm tình nhìn anh, hận không thể khắc cả con người anh vào trong con ngươi của mình, cô dùng giọng nói nhẹ nhàng và mềm mại nhất để nói: “Điều tôi căm ghét nhất chính là khuôn mặt chính diện của anh, thế nên tôi chưa bao giờ chụp nó.”
Lời vừa dứt.
Bộ đồ ăn trên bàn đột nhiên bị gạt phăng xuống đất loảng xoảng, đồ sứ trắng vỡ tan tành, như một cơn bão nổi lên, và dường như cũng có thứ gì đó khác cùng lúc vỡ nát.
Lận Nguyên Châu hung hăng trừng mắt nhìn cô, gương mặt hiện rõ vẻ tức giận: “Lúc em bỏ trốn lần đầu tiên đã tính toán cả rồi đúng không? Mang theo bao nhiêu hành lý như vậy, tại sao lại không cần những tấm ảnh đó?!”
“Đều là giả dối cả!” Khương Nhàn đột nhiên ngẩng đầu, đây là lần đầu tiên cô cao giọng, không hề tỏ ra yếu thế nói: “Tại sao tôi phải mang theo ảnh của một kẻ thế thân chứ?”
Câu nói này như một tiếng sét âm ỉ từ hôm qua quên đánh xuống, giáng mạnh vào Lận Nguyên Châu, không khiến anh tan thành từng mảnh thì quyết không bỏ qua.
Kẻ thế thân…
Khương Nhàn hít một hơi thật sâu, cô xòe tay: “Chỉ cần tôi muốn, cho dù bây giờ biết anh họ Lận, tôi vẫn có thể xem anh là Dương Đình Chi. Anh có cần không?”
Cô đi vòng từ trước bàn đến bên cạnh Lận Nguyên Châu, hỏi anh: “Anh có cần tôi đối xử với anh như trước đây không? Có cần tôi nói thích anh không? Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh em yêu anh…”
Từng tiếng một không hề keo kiệt, nhưng không phải dành cho Lận Nguyên Châu.
Không ai rõ hơn anh, mỗi một chữ đều thuộc về người đã chết.
Anh lao lên bịt chặt miệng Khương Nhàn, hốc mắt đỏ ngầu: “Không được nói ba chữ này nữa!”
Khương Nhàn cào vào cánh tay anh, đầu ngón tay gần như muốn c*m v** da thịt, cô vẫn còn sức để nói: “Tôi đã nói rồi, anh có dám xứng với nó không?!”

 


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 118: Đều là giả đó
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...