Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 103: Bạc tình bạc nghĩa
“Nói như vậy, em còn phải cảm ơn anh đã dụng tâm khổ tứ gìn giữ tình cảm giữa chúng ta nhỉ.”
Ôn Dư Diêu khẽ nghiêng đầu, ra vẻ suy tư: “Xem ra cũng không sai thật.”
Ôn Cư Dần như vớ được cọng rơm cứu mạng, “Em biết anh không cố ý mà, đừng chĩa mũi dùi vào người nhà, chỉ cần nhớ là do Khương Nhàn nói ra là được rồi. Dù sao bao nhiêu năm nay cũng đã đâm lao thì phải theo lao, chẳng lẽ em chưa từng nghi ngờ sao? Em vẫn hận, đó là lựa chọn của em, không liên quan đến sự thật. Anh có lỗi anh thừa nhận, cho nên những năm qua, với tư cách là một người anh trai, anh vẫn luôn cam tâm tình nguyện lẽo đẽo sau lưng em, em đã quen rồi, mà anh cũng đã quen rồi.”
Bởi vì chút áy náy ít ỏi, Ôn Cư Dần không ngại để cuộc đời thối nát của mình càng thêm mục ruỗng. Anh ta nâng niu Ôn Dư Diêu như một nàng công chúa, còn bản thân thì hạ mình làm kẻ tôi tớ.
Bao nhiêu năm qua, dù công khai hay ngấm ngầm, cặp anh em này đã xử lý không biết bao nhiêu người.
Ôn Cư Dần hiểu rõ giới hạn của Ôn Dư Diêu ở đâu, vì vậy anh ta không chút kiêng dè mà hắt nước bẩn lên người Khương Nhàn.
Không do dự, không hối hận, không nhận sai.
Con người này đã thối nát đến tận xương tủy, vừa bất tài lại vừa muốn tranh giành, vừa không chống lại được cám dỗ lại vừa oán trời trách người. Anh ta chỉ có thể sống vui vẻ khi đùn đẩy hết mọi trách nhiệm cho người khác.
“Quen rồi sao?” Ôn Dư Diêu nhẩm đi nhẩm lại câu nói này, rồi đột nhiên bật cười: “Đúng là đã quen rồi.”
Vì quá kích động, lồng ngực Ôn Cư Dần phập phồng dữ dội, anh ta nhoài cả nửa người ra khỏi giường, có thể thấy là thật sự muốn ra ngoài: “Đưa anh ra ngoài, cổ phần đều là của em. Cổ phần trong tay bố mẹ, và cả trong tay anh, tất cả đều là của em!”
Ôn Dư Diêu bĩu môi, cuối cùng lại mỉm cười: “Ngại quá đi chứ.”
Cô ta bước tới, ngồi xổm xuống bên giường rồi siết lấy cổ Ôn Cư Dần, năm ngón tay thon dài dùng sức siết chặt, ép anh ta đến mức mặt đỏ tía tai, hơi thở dồn dập.
Ánh mắt Ôn Dư Diêu có phần lả lướt, nhưng ý cười rõ ràng không chạm đến đáy mắt: “Em có thể cứu anh ra, cũng có thể tống anh về lại. Đừng làm em thất vọng, anh ba.”
“Anh biết rồi.”
…
Sự xuất hiện đúng lúc của Ôn Cư Dần đã cắt ngang lịch trình mà Ôn Phục Hoài sắp đặt. Với một thân đầy thương tích, anh ta công khai chỉ điểm Ôn Phục Hoài đã ra tay một cách vô nhân tính với mình trước mặt các bậc trưởng bối trong gia tộc, khiến cho trang viên nhà họ Ôn náo loạn đến mức không thể hòa giải.
Nhân cơ hội này, Hồ Quý Đàm đang bị bóp chặt cổ họng đã có cơ hội để thở.
Mà Lận Nguyên Châu, người đang thao túng toàn bộ cục diện này, vào lúc đó đã lặng lẽ rời khỏi Giang Thành.
Mỗi trận mưa thu qua, trời lại lạnh thêm một phần.
Gió thổi xiên, mưa bay lất phất, không khí mờ mịt trong màn sương và hơi ẩm. Những hạt mưa li ti đọng lại bên ngoài chiếc áo khoác đen, tựa như những giọt lệ tàn đã lạnh thấu.
Bên đường có một chiếc xe hơi màu đen kiểu dáng kín đáo đang đỗ, Lâm Phong từ chi nhánh công ty trong thành phố đến đây không mất quá nhiều thời gian. Anh ta cầm cán chiếc ô đen đứng sau lưng Lận Nguyên Châu, nhìn về phía khu dân cư cũ kỹ ọp ẹp bên kia đường:
“Cô Khương sống ở đây ạ.”
Mái tóc lòa xòa trước trán Lận Nguyên Châu rũ xuống, đáy mắt đen thẳm tựa như hồ nước lạnh giá giữa mùa đông: “Có liên lạc với người nào khác không?”
Lâm Phong lắc đầu: “Dạ không.”
Lận Nguyên Châu khẽ ngước mắt: “Vậy thì chỉ có Ôn Phục Hoài định đến đây.”
Lâm Phong gật đầu, cẩn trọng lên tiếng: “Cô Khương và anh Ôn, trước đây dường như có qua lại không ít.”
Anh ta không chắc chắn lắm, trước đó gần như không thể tìm ra bất kỳ manh mối nào về việc này, nhưng vật cực tất phản, chính sự sạch sẽ đến lạ thường này lại khiến Lâm Phong nghi ngờ có người đã cố tình xóa đi dấu vết.
Lận Nguyên Châu nghiêng đầu liếc nhìn anh ta một cái.
Lâm Phong cúi đầu.
Lận Nguyên Châu thu lại ánh mắt, anh nhìn về phía cổng lớn của khu dân cư cũ, khẽ nheo mắt lại nhưng không nói thêm gì.
Bữa trưa ở trại trẻ mồ côi rất đỗi bình thường, để chăm sóc cho dạ dày của trẻ nhỏ nên được nấu rất thanh đạm, Khương Nhàn ăn vài lần rồi cũng dần quen.
“Không phải nói là có quyên góp sao? Khi nào họ đến vậy?” Một cô giáo khác trong văn phòng hỏi viện trưởng: “Có mấy đứa nhỏ còn lén chuẩn bị tiết mục nữa đó.”
Viện trưởng xua tay: “Đừng hy vọng quá nhiều, người giàu có hơi đâu mà để tâm đến chúng ta, cứ giữ tâm thế bình thường thôi.”
Cô giáo vừa hỏi chuyện gật đầu.
Dù sao thì chuyện làm từ thiện thế này không thể làm một cách kín đáo được, những nhân vật lớn quyên góp tiền cũng không đơn thuần chỉ là vì lòng nhân ái.
Chỉ cần một biến cố nhỏ không đáng kể xảy ra giữa chừng, những chuyện ở trại trẻ mồ côi này đều sẽ bị họ quẳng ra sau đầu.
Khương Nhàn gục đầu trên bàn lắng nghe cuộc đối thoại của họ, trong lòng thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng ngay giây sau, cô lại nghe thấy cô giáo tình nguyện viên kia lầm bầm: “Trời lạnh rồi, vốn định mua cho bọn trẻ ít quần áo dày, đều tại cái miệng nhanh nhảu của tôi.”
Cô giáo vừa nói vừa hối hận vỗ vỗ vào miệng mình.
Giáo viên ở đây đa số đều là tình nguyện viên, ngày thường rảnh rỗi mới đến giúp đỡ, không ai là người giàu có dư dả, nên cũng lực bất tòng tâm.
Cửa văn phòng đột nhiên có người gõ.
“Cô Hứa, đây là tờ báo tường thủ công chúng em vừa làm cùng nhau ạ.” Một cô bé ôm một chồng giấy có thể thấy lờ mờ những góc cạnh bị lem màu bước vào, đặt lên bàn của cô giáo kia.
Cô Hứa nói: “Để cô xem nào.”
Cô ấy cầm lên xem ngay, cô bé thì đứng bên cạnh.
Ánh mắt Khương Nhàn dừng lại trên người cô bé ấy.
Thời tiết dần trở lạnh, chiếc áo khoác cô bé đang mặc có phần tay áo ngắn đi một khúc, để lộ cả xương cổ tay, những ngón tay buông thõng ửng lên màu tím đỏ.
Có lẽ ánh mắt của Khương Nhàn quá trực diện, cô bé dường như muộn màng nhận ra, tuy mắt vẫn đang nhìn vào tờ báo tường nhưng hai má lại đỏ bừng lên vì xấu hổ. Cô bé lặng lẽ kéo kéo tay áo, bờ vai co lại một cách kỳ quặc.
Khương Nhàn vội vàng thu lại ánh mắt.
Bản thân cô, người vừa mới may mắn vì nhà họ Ôn có lẽ sẽ không truy lùng đến đây, trong khoảnh khắc này bỗng trở nên ích kỷ và hẹp hòi.
Nhà họ Ôn đến thì mới có tiền, mới có thể hỗ trợ những đứa trẻ không nơi nương tựa này được ăn no mặc ấm, được tiếp tục tồn tại.
Khương Nhàn xoa xoa thái dương rồi đi ra khỏi văn phòng.
Cô tựa người vào lan can tầng ba, những hạt mưa táp vào mặt làm nhòe cả mắt kính.
Khương Nhàn tháo cặp kính gọng đen xuống, bóp nhẹ sống mũi hơi đau vì bị gọng kính đè lên, hàng mi dài khẽ run.
Chỉ sau một thoáng suy tư, cô đã dùng hình thức ẩn danh để tài trợ cho trại trẻ mồ côi này mười ba vạn tệ.
Đây là toàn bộ số tiền mặt cô có trong tay hiện giờ, sau khi quyên góp số tiền này, cô cũng không đến trại trẻ mồ côi l*m t*nh nguyện viên nữa.
Tất cả những bất hạnh và đau khổ tương tự đã được đặt một dấu chấm hết, người từng được cứu rỗi, cuối cùng cũng đã cứu rỗi người khác.
Vào ngày hôm đó, Khương Nhàn tựa vào lan can của trại trẻ mồ côi đón gió, mái tóc bay bay trong gió. Tình yêu và hận thù của cô, cũng theo khoản quyên góp thiện nguyện mười ba vạn tệ này mà tan biến hết.
“Tôi nguyện khốn cùng, tôi nguyện trầm luân; Tôi nguyện bị người phụ bạc, tôi nguyện làm tù nhân; Tôi nguyện bạc tình bạc nghĩa, tôi nguyện thâm tình vĩnh hằng.”
— Trích “Hòn đảo cô độc màu đỏ”
Giờ đây, cô cũng muốn dứt áo ra đi.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
