Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 104: Thiếu mất một cái

Khu chung cư cũ không có thang máy, hành lang dán đầy những tờ quảng cáo nhỏ chỉ có một chiếc đèn cảm ứng âm thanh tỏa ra thứ ánh sáng trắng bệch, hễ đêm đến là lại khiến xung quanh trở nên vô cùng âm u, lạnh lẽo.
Khương Nhàn chậm rãi bước lên từng bậc thang, trong không gian trống rỗng vang lên tiếng vọng của bước chân.
Sống ở đây lâu như vậy, từ căng thẳng khi đi đường ban đêm lúc ban đầu cho đến thản nhiên như bây giờ, cô đã học được cách thích nghi.
Màn hình điện thoại soi sáng khuôn mặt cô, giọng nói kỳ quái bị biến đổi của một kênh marketing video ngắn phát ra từ loa, phát những mẩu chuyện cười cũ kỹ đã bị nhai đi nhai lại với tốc độ gấp ba.
Khương Nhàn buồn chán lướt xem khu bình luận, đọc những anh hùng bàn phím sống động như thật cãi nhau qua lại.
Khi chỉ còn một tầng lầu nữa là đến cửa, trong tiếng vọng bỗng xuất hiện một tiếng bước chân không thuộc về Khương Nhàn.

Cô khựng lại.
Đầu ngón tay khẽ chạm vào màn hình điện thoại, tạm dừng đoạn video ồn ào.
Hành lang lập tức chìm vào im lặng, tựa như tiếng động khẽ khàng vừa rồi chỉ là ảo giác của cô.
Ngón tay đang xách đồ của Khương Nhàn hơi siết lại, cô quay đầu nhìn xuống dưới.
Không có gì cả.
Khương Nhàn bước nhanh lên lầu về nhà, vào trong liền khóa hai lần cửa.
Cả tòa nhà có rất nhiều người già sinh sống, họ ngủ rất sớm, điều đó khiến một người có giờ giấc không đồng bộ như Khương Nhàn trở nên lạc lõng.
Chiếc đồng hồ treo tường kêu tích tắc, cô rót một ly nước ấm, qua cửa sổ nhìn ra màn đêm xa xăm.
Ngày hôm sau trời vẫn âm u.

May mà ban ngày các ông các bà đều thích ra ngoài đi dạo, Khương Nhàn cảm thấy yên tâm hơn nhiều. Buổi sáng cô ra ngoài mua một ít thực phẩm dự trữ, chất đầy ắp tủ lạnh.
Tuần tiếp theo cô không định ra ngoài nữa.
Cuốn sách dạy nấu ăn mua về để không đã có tác dụng, cả ngày được mở ra dựng bên cửa sổ nhà bếp. Khương Nhàn rảnh rỗi không có gì làm liền mày mò, cả một ngày trời ngoài nấu ăn ra thì vẫn là nấu ăn.
Từ sáng ăn đến tối, cũng no rồi, đến lúc đi ngủ.
Cuộc sống như vậy kéo dài hai ba ngày.
Vào một buổi sáng sớm, khi Khương Nhàn tỉnh giấc từ trong mơ, cô lại nghe thấy tiếng bước chân không thuộc về mình.
Có thể ở trong phòng khách, cũng có thể ở bên ngoài tòa nhà.
Cụ thể ở đâu, cô cũng không thể phân biệt được.
Cửa phòng ngủ đã được khóa trước khi đi ngủ, dưới gối của Khương Nhàn có giấu một con dao gọt hoa quả.
Cô trùm chăn kín đầu, ánh sáng yếu ớt của màn hình điện thoại tụ lại thành một vòng tròn dưới lớp chăn, vầng sáng lướt qua đâu là trái tim cô lại đập thình thịch không ngừng.
Khương Nhàn mở giao diện tin nhắn, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nhập số của Ôn Trường Lân —
“Ở Bình Giang, đến cứu tôi.”
Gửi tin nhắn xong, cô tắt màn hình điện thoại, nhắm mắt cuộn người lại.

“Bơ 110 gram, đường cát 60 gram, bột mì ít gluten 180 gram…”
Buổi chiều, Khương Nhàn đeo tạp dề đứng trong bếp, gò má trắng nõn dính đầy bột mì, cô chẳng để ý mà quệt đi, ngược lại càng quệt càng dính nhiều hơn.
Cô hơi bực bội, dứt khoát mặc kệ, cúi người nhìn vào công thức trên sách, vừa đọc vừa làm theo các bước.


Lần đầu tiên làm bánh quy nam việt quất có thể nói là luống cuống tay chân, nhưng thành phẩm cũng tàm tạm. Khương Nhàn chụp liền một bộ chín tấm, đăng lên vòng bạn bè với chế độ chỉ mình tôi.
Cô đem cho mấy đứa trẻ ở tầng dưới một ít, phần còn lại để trong bếp, dường như đã ăn đủ rồi nên cũng không đụng tới nữa.
Sau đó, cô vào phòng ngủ chợp mắt một lát.
Đến khi ngủ dậy, lúc chuẩn bị bữa tối, Khương Nhàn thuận mắt liếc nhìn đống bánh quy.
Thiếu mất một cái.
Cô cụp mắt xuống, ăn cơm xong trong lúc dọn dẹp nhà bếp, cô tiện tay vứt hết số bánh quy còn lại vào thùng rác.
Nửa đêm Ôn Trường Lân mới đến.
Anh ta giống như một gã thô lỗ nóng tính, rầm rầm rầm gõ cửa thật mạnh: “Mở cửa!”
Cái điệu bộ này như thể muốn đánh thức tất cả mọi người dậy.
Cùng với sự xuất hiện của anh ta, tiếng bước chân đã tồn tại từ lâu kia im bặt một lúc rồi biến mất.
Khương Nhàn không cảm xúc vén chăn, ra mở cửa, khẽ ngước mắt lên.
Một khuôn mặt tuấn tú sắc sảo nhưng có chút tái nhợt hiện ra trước mắt.
Ôn Trường Lân mặc một bộ đồ gồm áo hoodie và quần jean màu đen, thân hình cao lớn chân dài chen vào: “Lại định lợi dụng tôi để giở trò gì đây?”
Anh ta nhấc chân móc cửa lại, toàn thân mang theo hơi lạnh của đêm khuya, ép sát Khương Nhàn, dồn cô vào một góc nhỏ.
Hai luồng hơi thở gần sát với nhau.

Cổ họng Khương Nhàn khẽ nuốt khan, ánh mắt không tự nhiên liếc nhìn xung quanh, giọng nói run rẩy: “Có người theo dõi tôi, tôi nghe thấy tiếng động.”
Ôn Trường Lân nhìn chằm chằm cô: “Đúng là có chuyện thì Chung Vô Diệm, không chuyện thì Hạ Nghênh Xuân* mà. Lo có kẻ xấu, nên gọi thằng bệnh này tới đây? Sao cô không gọi anh cả của tôi?”
Có chuyện thì Chung Vô Diệm, không chuyện thì Hạ Nghênh Xuân*: Chỉ việc khi gặp khó khăn, nguy hiểm mới tìm đến người có năng lực (nhưng xấu xí), còn lúc thái bình yên ổn thì lại vui vẻ bên người đẹp đẽ (nhưng vô dụng). Ý chỉ việc lợi dụng người khác, chỉ tìm đến khi cần.
Anh ta vừa nói vừa nắm lấy cổ tay Khương Nhàn đặt lên ngực mình, nghiến răng nghiến lợi: “Bây giờ vẫn còn đau đây này.”
“Đau sao?” Khương Nhàn nghe vậy liền xòe lòng bàn tay ấm áp ra sờ thử: “Vết thương đau hay bên trong đau?”
Cô ngẩng đầu nhìn Ôn Trường Lân.
Có lẽ là thật sự không còn ai để dựa vào, lại sợ bị người khác tìm thấy, nên chỉ có thể nghĩ đến anh ta thôi.
Ôn Trường Lân gạt tay cô ra, hừ lạnh một tiếng, giọng đầy chế giễu: “Đau không chết được.”
Khương Nhàn không nói gì nữa.
Một lúc lâu sau, cô khẽ nói: “Tôi cứ nghĩ anh chỉ làm màu thôi.”
Khương Nhàn dường như có chút áy náy, cô từ từ đưa tay ra, nhưng đầu ngón tay lại kìm nén đặt lên cổ áo của Ôn Trường Lân: “Tôi muốn… xem một chút.”
“Xem cái con khỉ!” Ôn Trường Lân gạt tay cô ra, nghênh ngang đi vào nhà ngồi xuống sofa, tiện tay vơ lấy một chiếc gối ôm vào lòng, ngồi với tư thế của một ông hoàng, ánh mắt kiêu ngạo quét qua từng tấc trong phòng khách.
Vừa nhỏ vừa hẹp, lại còn rách nát.
Vốn định nói vài lời chế nhạo châm chọc, nhưng sau khi nhìn hai vòng, anh ta lại phát hiện nó được bài trí có một chút ấm cúng.
Ôn Trường Lân “chậc” một tiếng: “Cái khu ổ chuột gì đây? Cô chạy ra ngoài chỉ để sống khổ sở thế này à? Đầu bị lừa đá rồi phải không?”

“Lúc đầu là anh muốn tôi rời đi, cũng là anh hỏi tôi muốn đi đâu.” Khương Nhàn giật chiếc gối ôm mình thích nhất từ trong lòng Ôn Trường Lân ra, nhét cho anh ta một cái cô không thích lắm, nói: “Tôi không nuốt lời.”
“…” Ôn Trường Lân vắt chân dài, lười biếng dựa vào sofa: “Chỗ này khá hẻo lánh, nếu cô muốn ở lại thì cứ ở đi. Mai tôi đi mua một căn mới, cô ở cái chung cư mà đến bảo vệ cũng cần người khác chăm sóc thế này, bảo sao không dụ trộm tới cho được.”
Anh ta đang nói đến ông bác bảo vệ sáu, bảy mươi tuổi đã nghỉ hưu nhưng vẫn đi làm thêm ở cổng.
Ở huyện Bình Giang này, ước chừng ngoài anh ta ra không còn người thứ hai biết, anh ta cố tình đi xe thuê tới đây, chính là để không bứt dây động rừng.
Nhà cửa bây giờ đang loạn thành một đống, Ôn Trường Lân vừa hay có thể ở đây dưỡng thương.
Nghĩ đến đây, anh ta ra lệnh cho Khương Nhàn: “Làm cho tôi chút gì ăn khuya đi, đói chết đi được.”
“Nhà bếp ở kia.” Khương Nhàn chỉ tay.
“?” Ôn Trường Lân nói: “Cô bảo tôi tự đi làm? Không nhớ là cô đang có việc cầu xin tôi à?”
Nói đến đây, Khương Nhàn quả nhiên ủ rũ gật đầu, lúc đứng dậy định đi vào bếp lại như không nhịn được mà quan tâm Ôn Trường Lân: “Để tôi xem vết thương của anh.”
“Lắm lời thật.” Ôn Trường Lân mất kiên nhẫn kéo cổ áo hoodie xuống, vết sẹo trên ngực lộ ra hoàn toàn.
Anh ta lạnh lùng nhìn Khương Nhàn.
Ánh mắt Khương Nhàn hơi khựng lại khi chạm vào vết sẹo, sau đó đôi mắt hơi hoe đỏ long lanh, cô từ từ cúi xuống, đưa tay ấn lên vai Ôn Trường Lân, thành kính và nghiêm túc nhìn chằm chằm vào vết sẹo, rồi khẽ thổi một hơi.
Hơi thở nóng rực phả xuống.
Toàn thân Ôn Trường Lân cứng đờ.
Khương Nhàn trước mặt đang mặc bộ đồ ngủ hoa nhí màu hồng, mái tóc dài xõa tung, tựa như mọi mưu mô toan tính của người phụ nữ này đều không còn tồn tại, chỉ còn lại sự dịu dàng như nước.
Một luồng khí huyết xông thẳng lên não, anh ta đột ngột đứng dậy, va vào Khương Nhàn rồi lao vào nhà bếp.

 


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 104: Thiếu mất một cái
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...