Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 102: Một nắm tro tàn

Sau bao nhiêu lâu, Lận Nguyên Châu đã đến căn nhà tân hôn mà anh chuẩn bị ngày trước.
Hành lý của Khương Nhàn đều ở đây, xem ra cô thật sự muốn bỏ trốn, đến những thứ này cũng không cần nữa.
Anh không phải là người thích động vào đồ riêng tư của người khác, cũng chính vì vậy mà mãi đến bây giờ anh mới bắt đầu tìm kiếm câu trả lời cho những nghi vấn mà Khương Nhàn đã để lại.
Thứ đầu tiên anh cầm lên là tấm ảnh có dấu vết photoshop rất rõ.

Lúc trước anh còn lầm tưởng là do kỹ thuật của Khương Nhàn quá kém nên mới chỉnh sửa khuôn mặt anh trông thật kỳ quặc, cố gắng bóp méo nét dịu dàng không phù hợp từ đôi mày mắt sắc lạnh ấy.
Khóe miệng Lận Nguyên Châu nhếch lên một nụ cười u ám, anh rút tấm ảnh ra khỏi khung rồi ném sang một bên.
Tiếp theo là một tờ giấy báo trúng tuyển đã cũ.
Bìa ngoài đã sờn rách nghiêm trọng, không khó để tưởng tượng ra dáng vẻ của người cất giữ nó đã v**t v* nó biết bao nhiêu lần, có lẽ là tình yêu quá sâu đậm, đến tờ giấy mỏng manh cũng không chịu nổi.
Cũng bị ném sang một bên.
Lận Nguyên Châu lại lật xem những bản thảo còn sót lại.
Tất cả đều là giấy vụn, chữ viết nguệch ngoạc lộn xộn.

Vì lý do nghề nghiệp, Khương Nhàn phải lấp đầy các câu chuyện mình viết bằng rất nhiều tình tiết, vì vậy cô sẽ lấy cảm hứng từ chính những trải nghiệm trong đời mình để phát triển nội dung.
Ví dụ như tình tiết về công viên giải trí được viết trên một trang, bên cạnh còn ghi chú thời gian thực ——
Ngày X tháng X năm XX, cùng Dương ở công viên giải trí Giang Thành.
Năm mười bảy tuổi cô đã từng đến Giang Thành, cũng đã từng đi công viên giải trí.
Lận Nguyên Châu xem hết tất cả các trang giấy, thay vì nói đây là bản thảo của cô, thì gọi là một bản ghi nhớ về Dương Đình Chi thì đúng hơn.
Cô ngang nhiên tưởng nhớ người đàn ông này trong tất cả những câu chuyện mình viết, trong tình huống mà tất cả mọi người đều không biết nhưng lại đều biết, cô trút bỏ tình cảm của mình một cách táo tợn và ngông cuồng.
Chính vì có một lối thoát để trút bỏ như vậy, cô mới có thể không chút gánh nặng mà xem Lận Nguyên Châu như một kẻ thế thân.
Thậm chí, có lẽ phải đến ngày thật sự rời khỏi Giang Thành, cô mới hoàn toàn nhận ra, thì ra trên thế giới này, còn có một người tên là Lận Nguyên Châu.
Ngoài những thứ này ra, còn lại là những bức tranh mà Lận Nguyên Châu đã cho người đi khắp nơi tìm mua về.
Anh vậy mà lại đi mua tranh của Dương Đình Chi, mặc cho những thứ này được treo một cách trắng trợn trong nhà mình.
Khương Nhàn đích thân chạy đến nhà Kiều Nghiên Ni, trong tình huống biết rõ sẽ bị làm khó mà vẫn tự rước lấy nhục, là thật sự yêu đến mức không còn lòng tự trọng, hay có phần cố ý làm vậy, để có được lời hứa bâng quơ của Lận Nguyên Châu, đem tất cả những bức tranh đó giao vào tay cô?

Bất kể là loại nào, cũng đều chứng tỏ tầm quan trọng của Dương Đình Chi trong lòng Khương Nhàn.
Từ chập tối cho đến rạng sáng, bốn bề đều tĩnh lặng.
Lận Nguyên Châu co một chân dài ngồi trên bậc thềm trước cửa sảnh, ngọn lửa bùng lên trong mắt anh, ngày càng rực rỡ, cho đến khi thiêu rụi tất cả những thứ đó thành một nắm tro tàn.
Anh thờ ơ đưa tay ra vốc một nắm, như thể đang vốc tro cốt của Dương Đình Chi, sau đó cười khẩy một tiếng, rồi cho nắm tro tàn đó vào một chiếc hộp nhỏ.

Ôn Trường Lân cách biệt với thế giới bên ngoài một thời gian dài, cuối cùng cũng được xuất viện. Tưởng rằng có thể cùng nhau ăn một bữa cơm hòa thuận để chúc mừng anh bình phục, nào ngờ trong nhà lại loạn cả lên.
Người tìm thấy Ôn Cư Dần là Ôn Dư Diêu.
Không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.
Cô ta đã mượn sức của Lận Nguyên Châu, một cuộc hợp tác ngầm không nói mà hiểu cứ thế lặng lẽ bắt đầu. Vị công chúa được nuông chiều từ bé này không phải là một kẻ ngốc không có não.
Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ nửa sống nửa chết của Ôn Cư Dần, Ôn Dư Diêu vẫn thoáng giật mình trong giây lát.
“Anh ba, còn sống không đấy?” Cô ta đến gần Ôn Cư Dần, nhìn lướt qua những vết thương lở loét trên người anh ta rồi chép miệng hai tiếng: “Thảm thật đấy.”
Giọng nói khàn đặc của Ôn Cư Dần vang lên trong phòng: “… Anh cả cho phép em đến gặp anh à?”
Ôn Dư Diêu nhún vai: “Sao có thể chứ, em lén đến đấy, cảm động không?”


Ôn Cư Dần mở đôi mắt sưng húp, nhìn thấy dáng vẻ cao sang và nét mặt ngây thơ của Ôn Dư Diêu, bỗng cười lạnh: “Giả vờ cái gì mà giả vờ, thử đoán xem chân nào của anh là do chính tay Anh cả đánh gãy đi.”
“Ai thèm quan tâm anh chứ.” Ôn Dư Diêu nói rồi vẫn tò mò bóp nhẹ hai bên đầu gối của anh ta, đau đến mức Ôn Cư Dần mặt mày co rúm lại.
Cô ta muộn màng nhận ra rồi buông tay, che miệng kinh ngạc nói: “Lại nghiêm trọng đến thế cơ à, sao anh không nói sớm.”
Cuối cùng còn liếc Ôn Cư Dần một cái đầy oán trách.
“………”
Ôn Cư Dần nói: “Bao nhiêu năm nay anh cả đối xử với em tốt như vậy, anh ấy cưng chiều đứa em gái này nhất nhà, em chưa từng nghĩ tại sao à?”
Ôn Dư Diêu nghiêng đầu, ra vẻ chăm chú lắng nghe: “Nói nghe xem nào.”
Ôn Cư Dần hừ lạnh một tiếng: “Chỉ vì em không uy h**p được anh ấy thôi. Anh hai không tầm thường như bố, nhưng anh ấy có bản lĩnh cũng không dám tạo ra thành tích. Đám bạn bè lêu lổng bên cạnh anh, có đứa nào không phải do anh cả sắp đặt? Không một ai được phép giỏi giang hơn anh ấy!”
“Cũng có lý.” Ôn Dư Diêu gật đầu tán thành: “Tại sao anh ấy lại nhốt anh lại?”
Ôn Cư Dần lộ vẻ không cam tâm: “Anh ấy biết bố định chuyển nhượng cổ phần trong tay cho anh.”
Ôn Dư Diêu nhướng mày: “Chỉ bằng anh thôi sao? Bố muốn tước quyền của anh cả thì thà chuyển cổ phần cho anh hai còn hơn.”

“Ôn Trường Lân cái đồ nhát gan đó đã sớm bị thuần hóa rồi, anh ấy là một con chó chỉ dám gây họa, em thật sự nghĩ anh ấy có thể trở mình được sao?” Ôn Cư Dần có chút kích động: “Dựa vào đâu mà cả đời này anh chỉ có thể làm mấy chuyện hạ đẳng bắt nạt kẻ yếu, tranh giành một chút thì có gì sai, cái nhà này đâu phải chỉ có một mình anh ta họ Ôn!”
“Được rồi, được rồi, anh tranh, anh cứ tranh đi.” Ôn Dư Diêu qua loa dỗ dành: “Đừng có kích động quá mà tự tiễn mình lên đường đấy.”
Cô ta ấn vai Ôn Cư Dần bắt anh ta nằm xuống cho yên: “Bây giờ chỉ có em mới cứu được anh ra ngoài, nói cho em một câu thật lòng đi.”
Ôn Cư Dần chìm trong sự không cam lòng tột độ, hốc mắt đỏ ngầu: “Nói cái gì?”
Ôn Dư Diêu nhướng mắt: “Những lời đồn về em, có phải là do anh tung ra không?”
Ôn Cư Dần đột nhiên khựng lại.
Chỉ một hành động nhỏ, Ôn Dư Diêu đã cười khúc khích: “Đúng là anh thật rồi.”
Ôn Cư Dần đảo mắt: “Em muốn làm gì? Trả thù anh sao?”
“Sao lại thế được, chỉ hỏi chút thôi mà.” Ôn Dư Diêu xoay người đi ra ngoài.
Ôn Cư Dần tưởng cô ta sắp đi, trong lòng vừa vội vừa giận, gào lên: “Chuyện này không thể trách anh được! Là do tự em uống say rồi nói ra, anh cũng chỉ là lỡ miệng nói ra sau khi uống rượu thôi! Muốn trách thì hãy tự trách mình ấy, đã biết rõ anh là loại người nào mà còn dám nói chuyện đó trước mặt anh, tất cả là lỗi của em! Em nên cảm ơn anh mới phải, nếu không phải anh giúp em chĩa mũi dùi ra bên ngoài, thì anh em chúng ta làm sao có thể sống hòa thuận với nhau bao nhiêu năm nay được!!”
Ôn Dư Diêu dừng bước.


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 102: Một nắm tro tàn
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...