Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 44: Muốn tranh thủ đẻ đứa thứ hai à?
Chỉ cần nhìn thoáng qua biểu cảm của Nguyệt Nguyệt, Giang Đường đã biết tỏng cô con gái nhỏ đang nghĩ gì.
Cả Triều Triều và Nguyệt Nguyệt từ khi sinh ra đã bị nhốt trong căn gác xép nhà họ Giang, chẳng có cơ hội chơi đùa với bạn bè đồng trang lứa, tuổi thơ còn thua xa Nhị Nữu Tam Nữu nhà chị Triệu.
Tuổi thơ mà không được chạy nhảy vui đùa thỏa thích thì sao gọi là trọn vẹn được.
Nghĩ vậy, Giang Đường mỉm cười dịu dàng với Nhị Nữu và Tam Nữu.
Nụ cười tỏa nắng của cô dì xinh đẹp khiến hai cô bé mê tít, dì vừa tặng dây buộc tóc đẹp, cười lên lại càng đẹp hơn.
“Cháu là Nhị Nữu, cháu là Tam Nữu phải không? Đây là hai bạn nhỏ nhà dì, bạn trai tên Phó Triều Dương, bạn gái tên Phó Sơ Nguyệt, các cháu cứ gọi là Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nhé. Hai bạn cũng năm tuổi, bằng tuổi Nhị Nữu đấy. Hai bạn mới đến khu tập thể được ba ngày nên chưa quen đường xá, các cháu có thể dẫn hai bạn đi chơi làm quen với các bạn khác được không?”
Giọng nói nhẹ nhàng êm ái của Giang Đường khiến hai cô bé ngẩn ngơ, ở nhà mẹ chúng toàn nói oang oang như sấm rền.
Nhị Nữu và Tam Nữu gật đầu lia lịa.
Nhị Nữu xung phong: “Dì Giang ơi để cháu dẫn em đi chơi ạ.”
“Cảm ơn Nhị Nữu nhé.” Giang Đường quay sang hai con, đặc biệt là Nguyệt Nguyệt: “Còn không mau chuẩn bị đi, mang theo hộp bi hôm qua mẹ mua, đi chơi với các bạn mới nào.”
Nguyệt Nguyệt nghe thế thì nhảy cẫng lên sung sướng, chạy tót vào nhà lấy đồ chơi. Cô bé không chỉ mang bi ve mà còn xách theo cả cái trống bỏi bố tặng, vừa đi vừa lắc “tung tung tung” đến chỗ Nhị Nữu Tam Nữu.
Có lẽ vì cùng là con gái nên Nguyệt Nguyệt rất tự nhiên với hai bạn mới, chìa cái trống bỏi ra.
“Cho các cậu chơi này, chúng mình làm bạn nhé.”
Nhị Nữu huých tay Tam Nữu, Tam Nữu rụt rè đưa tay ra nhận lấy cái trống bỏi từ tay Nguyệt Nguyệt.
Thời buổi này đồ chơi trẻ con hiếm hoi và đắt đỏ, đứa trẻ nào cũng giữ khư khư, hiếm có đứa nào hào phóng chia sẻ như vậy.
Nhờ sự thiện chí của Nguyệt Nguyệt, ba cô bé nhanh chóng thân thiết nắm tay nhau.
Nhị Nữu ra dáng chị cả: “Nguyệt Nguyệt, tớ cao hơn cậu, tớ làm chị, cậu gọi tớ là chị nhé~ sau này tớ bảo kê cho cậu.”
Tam Nữu nói chưa sõi, chỉ nghiêng đầu nhìn Nguyệt Nguyệt cười.
Nguyệt Nguyệt ngọt ngào gọi: “Chị Nữu Nữu.”
Bên cạnh, Triều Triều không sà vào ngay mà đến bên cạnh Giang Đường, cau mày hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, chúng con được ra ngoài chơi thật ạ?”
“Được chứ con. Trong khu tập thể an toàn lắm, không có người xấu bắt nạt hay kẻ buôn người bắt cóc đâu, cứ thoải mái mà chơi.”
Giang Đường nhét một nắm kẹo vào túi áo Triều Triều, dặn dò:
“Gặp bạn mới nhớ giới thiệu tên tuổi và mời các bạn ăn kẹo nhé. Các bạn ấy không chỉ là hàng xóm mà sau này còn là bạn học của con đấy.”
Tục ngữ có câu “há miệng mắc quai”, ăn kẹo rồi thì phải nể mặt nhau.
Có kẹo làm vũ khí ngoại giao, cộng thêm sự thông minh lanh lợi của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, đảm bảo sẽ thu phục được lũ trẻ trong khu tập thể.
Được mẹ đồng ý lần nữa, khuôn mặt tuấn tú của Triều Triều mới giãn ra, nở nụ cười.
Thực ra cậu bé cũng giống em gái, rất muốn ra ngoài chơi và kết bạn mới.
Trong tiếng trống bỏi vui tai, bốn đứa trẻ tung tăng chạy ra khỏi sân.
Triệu Tú Mai gọi với theo: “Nhị Nữu, nhớ trông em cẩn thận, đi đường chú ý kẻo ngã đấy.”
Quay lại, Triệu Tú Mai tấm tắc khen: “Tiểu Giang, em khéo nuôi con thật đấy, đứa nào đứa nấy ngoan ngoãn, chẳng nghịch ngợm tẹo nào. Chả bù cho ba giặc giời nhà chị, được một phần ngoan thế này thôi là chị mừng rơi nước mắt rồi.”
Giang Đường cười trừ, câu này cô chịu chết không trả lời được, nguyên chủ có dạy dỗ gì đâu, toàn do bản tính trời sinh của hai đứa trẻ thôi.
May mà Triệu Tú Mai cũng chẳng đợi câu trả lời, nói vài câu xong chị liếc nhìn cái ga giường in hoa mẫu đơn đang phơi ngoài nắng, che miệng cười khúc khích.
Lũ trẻ đi hết rồi, giờ mới đến tiết mục “chuyện người lớn”.
Triệu Tú Mai huých vai Giang Đường, nháy mắt tinh nghịch: “Tiểu Giang này, cái ga giường kia là đoàn trưởng Phó giặt đấy hả?”
“Sao... sao chị biết?”
Dù biết Triệu Tú Mai là “thông tấn xã” của khu tập thể nhưng chuyện Phó Tư Niên giặt ga giường mới xảy ra mấy tiếng trước, anh ấy đâu có cầm loa đi rêu rao, sao chị ta biết nhanh thế?
Triệu Tú Mai cười nắc nẻ: “Đâu chỉ mình chị biết, cả cái khu này biết hết rồi em ơi. Vợ chính ủy Đinh nhà bên cạnh bảo đoàn trưởng Phó dậy từ lúc gà chưa gáy để giặt ga giường cho vợ đấy. Tiểu Giang à, đoàn trưởng Phó chiều vợ... ghê ha~”
Bị trêu chọc liên hồi, mặt Giang Đường nóng ran.
Cuộc trò chuyện của hội chị em đã có chồng vẫn chưa dừng lại ở đó.
Triệu Tú Mai ghé sát tai cô thì thầm:
“Hết sập giường lại đến giặt ga giường sáng sớm, vợ chồng son 'hoạt động' tích cực thế này là định săn ngay đứa thứ hai à? Tiểu Giang này, em mà đẻ thêm được cặp sinh đôi nữa thì thành bà mẹ quang vinh của khu tập thể rồi đấy, được lên báo, đeo hoa đỏ nữa cơ.”
Nhắc đến bà mẹ quang vinh, mắt Triệu Tú Mai sáng rực lên đầy ngưỡng mộ.
Giang Đường xua tay lia lịa: “Không có đâu chị ơi, Triều Triều với Nguyệt Nguyệt còn bé, em chưa vội đâu.”
“Chị hiểu chị hiểu, chị hiểu mà... Tuổi trẻ hay ngại ngùng, đợi có tin vui rồi báo cáo sau chứ gì? Chị hiểu hết.”
Giang Đường khóc không ra nước mắt, chỉ muốn hét lên “Chị Triệu ơi chị chả hiểu cái gì sất!”, cô với Phó Tư Niên mới chỉ nắm tay thơm má thôi mà.
Sập giường cái gì, giặt ga cái gì, toàn do lão chồng cô gây ra cả, oan cho cô quá!
Giang Đường không ngờ các bà vợ thập niên 70 lại bạo mồm bạo miệng thế, chẳng kiêng kỵ gì chuyện giường chiếu lại còn coi chuyện đẻ nhiều là vinh quang nữa.
Cô mang tiếng gái có chồng nhưng thực chất vẫn là gái tân, nghe mà mặt đỏ tưng bừng.
Giang Đường vội lảng sang chuyện khác: “Chị Triệu, em đang định trồng ít rau, vừa gieo hạt xong, chị xem em làm thế này có đúng không?”
Triệu Tú Mai là tay làm vườn cự phách ở quê, nghe thế liền xắn tay áo vào kiểm tra ngay.
“Thế này chưa được đâu em, đất còn cứng quá, chưa đủ tơi xốp, hạt nảy mầm rễ không bám sâu được, rau còi cọc lắm...”
Nói là làm, Triệu Tú Mai cầm cuốc xới đất giúp Giang Đường luôn.
Thao trường quân sự.
Phó Tư Niên lạnh lùng đuổi khéo Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi.
Nhìn theo bóng lưng hai cô gái, Lương Khai Lai chép miệng thở dài: “Đoàn trưởng Phó, dù sao người ta cũng là con gái chân yếu tay mềm, đâu phải lính tráng dưới quyền anh mà anh quát tháo ghê thế. Anh chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả... Á... cái gì thế này.”
Đột nhiên, Lương Khai Lai gầm lên một tiếng đau khổ.
Cảm giác mềm nhũn dính dính dưới chân khiến cậu ta có dự cảm chẳng lành, cúi xuống nhìn thì...
Phân chó!
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Story
Chương 44: Muốn tranh thủ đẻ đứa thứ hai à?
10.0/10 từ 29 lượt.
