Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 43: Đoàn trưởng Phó ngày nào cũng giặt ga giường


“Á...”


 


Diệp Vân Thư hét lên đầy kinh hãi, khuôn mặt xinh đẹp hiện rõ vẻ căng thẳng và sợ sệt, trông mới đáng thương làm sao.


 


Cô ta biết rõ nhan sắc là vũ khí lợi hại nhất của mình, chỉ cần tận dụng tốt thì chẳng người đàn ông nào thoát được.


 


Kể cả là Phó Tư Niên cũng không ngoại lệ!


 


Diệp Vân Thư vừa tỏ vẻ sợ hãi, vừa thầm reo vui trong lòng.


 


Đúng như kế hoạch, cô ta không ngã xuống đất mà ngã vào một lồng ngực rộng lớn, rắn chắc.


 


“Đoàn trưởng Phó, cảm ơn anh đã cứu em. Anh còn nhớ không? Hồi ở Bắc Kinh anh cũng từng cứu em một lần...”


 


Diệp Vân Thư còn chưa đứng vững đã buông lời đường mật, giọng điệu nũng nịu ngọt ngào.


 


Cô ta nép vào lồng ngực ấy, chẳng nỡ rời ra, chỉ muốn được áp sát hơn, gần hơn chút nữa.


 


Thậm chí cô ta còn cố tình ưỡn ngực lên.


 


Đàn ông ai chẳng thích phụ nữ ngực nở mông cong, con ranh Giang Đường gầy như que củi, làm sao so được với cô ta!


 


Trong lúc Diệp Vân Thư đang tự mãn...


 


“Khụ khụ.”


 



Tiếng ho khan đầy ngượng ngùng vang lên.


 


Ngay sau đó, Diệp Vân Thư nghe thấy giọng nói của một người đàn ông lạ hoắc.


 


“Đồng chí nữ này, xin tự trọng, tôi không phải đoàn trưởng Phó.”


 


Hả?!


 


Ai?!


 


Diệp Vân Thư vội vàng đứng thẳng dậy, khi nhìn rõ mặt người đàn ông vừa ôm mình, cô ta trợn tròn mắt, quên cả giữ hình tượng mà lớn tiếng chất vấn: “Anh là ai?”


 


“Đại đội trưởng đại đội 5, Lương Khai Lai.”


 


Lương Khai Lai cau mày, dõng dạc trả lời, cảm thấy cô gái này thật kỳ quặc.


 


“Ai hỏi cái đó! Chỉ là cái chức đại đội trưởng quèn, sao lại là anh, không phải...” Diệp Vân Thư cắn môi ấm ức, đưa mắt tìm kiếm Phó Tư Niên.


 


Chẳng biết từ lúc nào, Phó Tư Niên đã đứng cách họ cả mét.


 


Thì ra ngay khoảnh khắc Phó Tư Niên rụt tay lại, anh đã nhanh tay kéo Lương Khai Lai vào thế chỗ. Lương Khai Lai theo phản xạ đưa tay đỡ lấy Diệp Vân Thư đang ngã nhào tới.


 


Lúc đó Diệp Vân Thư nhắm tịt mắt lại nên chẳng hay biết gì.


 


Lương Khai Lai cau mày phản bác: “Đồng chí này ăn nói kiểu gì thế? Đại đội trưởng thì sao cũng là do tôi đổ mồ hôi sôi nước mắt đổi lấy đấy. Tôi cứu cô, cô không cảm ơn thì thôi, sao lại còn coi thường người khác thế hả?”


 


“Rõ ràng là anh lo chuyện bao đồng...”



Diệp Vân Thư định mắng Lương Khai Lai nhưng nhớ ra Phó Tư Niên đang ở cạnh nên vội vàng tém lại.


 


Cô ta nén cơn giận, miễn cưỡng nói: “Vừa rồi tôi sợ quá nên nói năng lung tung, cảm ơn đồng chí đã đỡ tôi.”


 


“Vân Thư, cậu không sao chứ?”


 


Lâm Tú Nhi lúc này mới hoàn hồn chạy lại xem xét tình hình bạn, cô ta vẫn ngây thơ chưa nhận ra mình bị lợi dụng còn cảm ơn rối rít:


 


“Vân Thư, may mà cậu kéo tớ một cái, không thì tớ bị đâm bay rồi, sợ quá đi mất, chỗ này nguy hiểm thật.”


 


“Tú Nhi, cậu không sao là tốt rồi. Tớ bị thương chút đỉnh cũng không sao.”


 


Phó Tư Niên nghe cuộc đối thoại của hai cô gái, sắc mặt sa sầm.


 


Vừa rồi rõ ràng anh nhìn thấy Diệp Vân Thư cố tình kéo Lâm Tú Nhi lao vào chỗ nguy hiểm trên sân tập.


 


Cô gái Diệp Vân Thư này... tâm địa bất chính.


 


Thấy Phó Tư Niên đi về phía mình, Diệp Vân Thư tưởng bở anh đã nhớ ra mình và muốn bắt chuyện nên vội vàng vuốt lại tóc tai.


 


Diệp Vân Thư đon đả: “Đoàn trưởng Phó, ông nội em là thủ trưởng ở Bắc Kinh...”


 


“Các cô là người mới của đoàn văn công à?”


 


Phó Tư Niên lạnh lùng cắt ngang lời Diệp Vân Thư, không chút nể nang, ánh mắt sắc lẹm như dao, nghiêm giọng nói:


 


“Đã vào quân đội thì phải tuân thủ kỷ luật quân đội. Đây là thao trường huấn luyện, không phải chỗ để ai muốn vào là vào. Yêu cầu các cô chú ý, lần sau không được tái phạm.”



 


Diệp Vân Thư ngẩn người nhìn Phó Tư Niên, dù trên đầu anh có hào quang vàng rực rỡ cũng không thể làm dịu đi khí thế lạnh lùng đáng sợ tỏa ra từ người anh lúc này.


 


Người đàn ông này... hung dữ quá!


 


Trong lúc đó, tại khu tập thể.


 


Giang Đường mua hạt giống hôm qua, hôm nay bắt tay vào cải tạo mảnh vườn nhỏ.


 


Ba mẹ con mỗi người một cái cuốc nhỏ, đầu tiên xới đất cho tơi xốp, nhổ sạch cỏ dại, sau đó chia thành bốn luống vuông vức.


 


Một luống trồng hành tỏi ớt, một luống trồng rau cải, một luống trồng dưa chuột, luống còn lại trồng hoa, khí hậu Tây Nam rất thích hợp trồng các loại hoa đẹp.


 


Bây giờ là tháng năm đã qua vụ gieo trồng mùa xuân nhưng Giang Đường không lo, cô có nước suối linh tuyền trợ giúp, trồng lúc nào cũng nảy mầm tốt tươi, đuổi kịp thời vụ.


 


Làm một lúc, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt mồ hôi nhễ nhại.


 


Giang Đường cũng lấm tấm mồ hôi trên trán, khuôn mặt trắng hồng rạng rỡ dưới ánh nắng. Cô đứng thẳng dậy quệt mồ hôi, chẳng thấy mệt chút nào. Thoát khỏi kiếp làm trâu ngựa 996, cuộc sống điền viên thế này đúng là thiên đường.


 


Nhưng cô xót con nên bảo chúng nghỉ tay.


 


“Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, thôi không làm nữa, đi rửa tay rồi ngồi nghỉ uống nước đi con. Để mẹ lau mồ hôi cho.”


 


Ba mẹ con ngồi hóng mát dưới hiên nhà, uống nước đun sôi để nguội, ngắm trời xanh mây trắng và chiếc ga giường sạch sẽ bay phấp phới trong gió, thoang thoảng mùi xà phòng thơm mát.


 


Cổng không khóa, Triệu Tú Mai đi thẳng vào, bắt gặp ngay cảnh tượng bình yên ấy.


 



 


Thấy Triệu Tú Mai đến, Giang Đường vội đứng dậy: “Chị Triệu đến chơi ạ, mau vào nhà ngồi chị.”


 


Triệu Tú Mai không đi một mình mà dắt theo hai cô con gái, Nhị Nữu và Tam Nữu.


 


Đại Nữu bảy tuổi đã đi học, Nhị Nữu năm tuổi, Tam Nữu bốn tuổi chưa đi mẫu giáo nên ở nhà với mẹ.


 


Trên đầu Nhị Nữu và Tam Nữu đều buộc dây buộc tóc đỏ chót, quà Giang Đường tặng hôm qua.


 


Được mẹ dạy bảo kỹ càng ở nhà, vừa thấy Giang Đường, hai đứa bé đã lễ phép chào: “Cháu chào dì Giang ạ, cảm ơn dì tặng dây buộc tóc, chúng cháu thích lắm ạ. Cái này biếu dì...”


 


Nhị Nữu bưng một bát tô to đùng đựng khoai tây hầm đậu đũa.


 


Triệu Tú Mai là người Đông Bắc, món khoai tây hầm đậu đũa này là sở trường của chị.


 


Chị cười xòa: “Tiểu Giang, khoai tây với đậu đũa nhà trồng cả đấy, em đừng chê nhé. Ăn cũng được lắm.”


 


“Chị Triệu, em chê sao được chứ? Có món này của chị là trưa nay em đỡ phải nấu nướng lách cách, được ăn sẵn sướng quá còn gì.” Giang Đường đón lấy bát canh, mang vào trong nhà.


 


Thời đại này, hàng xóm láng giềng biếu nhau bát canh món rau là chuyện thường tình, thể hiện tình cảm gắn bó thân thiết.


 


Giang Đường rất thích văn hóa này.


 


Thấy Nhị Nữu và Tam Nữu vào, Nguyệt Nguyệt cứ nhìn chằm chằm hai chị em, tay sờ sờ lên bím tóc của mình.


 


Tại các bạn ấy cũng buộc dây đỏ giống mình kìa, đẹp quá đi~


 


Từ bé đến giờ cô bé chỉ chơi với anh trai Triều Triều, chưa được chơi với bạn gái bao giờ nên tò mò lắm, cứ nhìn hai bạn cười toe toét.


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 43: Đoàn trưởng Phó ngày nào cũng giặt ga giường
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...