Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 45: Triều Triều bị đánh!


Vì cái tội “thương hoa tiếc ngọc” không đúng chỗ mà vận xui ập đến, Lương Khai Lai dẫm ngay phải bãi “mìn”.


 


“Cái thao trường này chó ở đâu ra mà lắm thế! Sao lại có phân chó ở đây cơ chứ!” Lương Khai Lai mặt méo xệch như mướp đắng, trong đầu bay sạch hình ảnh mấy em gái xinh tươi, chỉ còn lại cảm giác ghê tởm dưới lòng bàn chân.


 


Phó Tư Niên nhìn bộ dạng nhảy lò cò tức tối của đồng đội mà bật cười không tử tế chút nào.


 


Nhưng trận cười chưa kéo dài được bao lâu thì cả hai đã phải thu lại vẻ cợt nhả, đứng nghiêm trang giơ tay chào.


 


Bởi vì quân trưởng Hạ đã tới.


 


“Chào quân trưởng Hạ!” / “Chào quân trưởng Hạ!”


 


Đi theo sau quân trưởng Hạ là Tống Viễn Dương với vẻ nho nhã thư sinh.


 


Cách đó không xa, Diệp Vân Thư vốn định bỏ đi nhưng vẫn không cam tâm quay lại nhìn Phó Tư Niên lần nữa, đúng lúc bắt gặp cảnh này.


 


Cô ta vội kéo tay Lâm Tú Nhi: “Tú Nhi, cậu đang tìm đàn anh Tống phải không? Tớ đoán không sai mà, họ ở đằng kia kìa! Đi, chúng ta qua đó nghe ngóng xem họ nói gì.”


 


Lâm Tú Nhi vừa bị dọa cho một trận nên ngần ngại không muốn đi.


 


Nhưng cô ta đã thầm thương trộm nhớ Tống Viễn Dương từ hồi còn đi học, vào đoàn văn công lặn lội đến tận đây cũng chỉ vì nghe tin anh đến đây công tác.


 


Cô ta nghĩ “nhất cự ly nhì tốc độ”, ở nơi khỉ ho cò gáy này, tình đồng hương đồng môn dễ nảy sinh tình cảm lắm.



 


Thế mà đến đây mấy ngày rồi vẫn chưa gặp mặt anh lần nào, cô ta mới phải nhờ cậy Diệp Vân Thư nghe ngóng hộ.


 


Vì tình yêu với Tống Viễn Dương, dù có sợ đoàn trưởng Phó mặt sắt đen sì đến mấy, Lâm Tú Nhi vẫn lấy hết can đảm bước tới.


 


Quân trưởng Hạ ít khi xuống thao trường, lần nào xuống cũng là có việc lớn.


 


Ông trao đổi ánh mắt với Tống Viễn Dương, thấy anh lắc đầu nên đành lên tiếng trước.


 


“Mấy hôm nay đồng chí Tống đã làm quen với tình hình đơn vị chúng ta và phản ánh lại một vấn đề. Hiện tại tài liệu nghiên cứu phần lớn là tiếng nước ngoài, cần phải dịch thuật và hiệu đính, khối lượng công việc rất lớn.”


 


Để một chuyên gia vũ khí như Tống Viễn Dương làm việc này thì quá lãng phí nhân tài.


 


“Việc này cần thêm nhân lực lại liên quan đến bí mật quân sự nên không thể tuyển người ngoài bừa bãi được. Ý tôi là tuyển chọn ngay trong nội bộ đơn vị, tìm một đồng chí có năng lực và đáng tin cậy làm trợ lý cho đồng chí Tống, phụ trách công tác dịch thuật.”


 


Quân trưởng Hạ nói tiếp:


 


“Đồng chí Tống đã chủ động đề xuất một ứng cử viên.”


 


Nghe đến đây, Phó Tư Niên lờ mờ đoán ra được điều gì đó, anh nhìn Tống Viễn Dương chờ đợi câu trả lời.


 


Tống Viễn Dương lên tiếng: “Người tôi đề xuất là đồng chí Giang Đường, vợ của đoàn trưởng Phó.”


 


Quả nhiên là vậy.



Phó Tư Niên cau mày, không phải anh nghi ngờ năng lực của vợ mình mà anh không thích cái tên Giang Đường thốt ra từ miệng Tống Viễn Dương.


 


“Trên tàu hỏa tôi may mắn được nói chuyện với đồng chí Giang vài câu, cô ấy chỉ liếc qua đã phát hiện ra lỗi sai trong tài liệu dịch thuật. Trình độ của đồng chí Giang rất xuất sắc, tôi nghĩ cô ấy hoàn toàn phù hợp với công việc này.”


 


Thấy Phó Tư Niên nhíu mày, Tống Viễn Dương bồi thêm:


 


“Đoàn trưởng Phó, tuy đồng chí Giang là vợ anh nhưng cô ấy cũng có quyền thực hiện giá trị bản thân, anh nên ủng hộ cô ấy tham gia công tác.”


 


“Ai bảo tôi phản đối?” Phó Tư Niên lạnh lùng phản bác: “Giang Đường có muốn nhận công việc này hay không, không phải do chuyên gia Tống quyết định cũng không phải do người chồng như tôi quyết định mà phải dựa vào ý nguyện của chính cô ấy.”


 


Nghe cuộc đối thoại đầy mùi thuốc súng của hai người đàn ông, Lương Khai Lai đứng bên cạnh hóng hớt mà toát mồ hôi hột.


 


Đang yên đang lành tự nhiên căng thẳng thế này là sao?


 


Chẳng lẽ đoàn trưởng Phó vẫn ghen với Tống Viễn Dương vụ trên tàu hỏa à? Rõ ràng đã giải thích rõ ràng rồi mà.


 


Chậc chậc, đàn ông có vợ khó hiểu thật đấy.


 


Tống Viễn Dương nghe Phó Tư Niên nói vậy liền hỏi ngược lại: “Nếu đồng chí Giang đồng ý, anh sẽ tôn trọng lựa chọn của cô ấy và để cô ấy nhận công việc này chứ?”


 


Phó Tư Niên khẳng định chắc nịch: “Đương nhiên. Cô ấy là vợ tôi, tôi ủng hộ cô ấy hơn bất kỳ ai hết.”


 


Anh nhấn mạnh ba chữ “bất kỳ ai”, ý ám chỉ cả Tống Viễn Dương trong đó.


 



 


“Đã hai cậu đều thống nhất quan điểm thì cứ hỏi ý kiến Giang Đường xem sao. Một cô gái mà khiến cả hai cậu đều coi trọng thế này, tôi bắt đầu tò mò về cô Giang Đường này rồi đấy.”


 


Trong góc khuất.


 


Lâm Tú Nhi kích động giật tay áo Diệp Vân Thư:


 


“Vân Thư, cậu nghe thấy không! Đàn anh Tống lại muốn chọn Giang Đường làm trợ lý, thế chẳng phải ngày nào cô ta cũng được ở bên cạnh anh ấy sao? Đã có chồng con đàng hoàng là vợ đoàn trưởng Phó rồi mà trên tàu thì quyến rũ đàn anh Tống, về đây rồi vẫn chứng nào tật nấy!”


 


Diệp Vân Thư im lặng không nói gì.


 


Sắc mặt cô ta còn khó coi hơn cả Lâm Tú Nhi, hàm răng nghiến chặt, trong đáy mắt bùng lên ngọn lửa ghen tị dữ dội.


 


Tại sao người đầu tiên Tống Viễn Dương nghĩ đến lại là Giang Đường? Chỉ là dịch thuật thôi mà, cô ta và Lâm Tú Nhi đều là sinh viên Đại học Bắc Kinh, chẳng lẽ không biết tiếng Anh?


 


Nếu Giang Đường làm trợ lý cho Tống Viễn Dương, thậm chí có cơ hội tiếp cận quân trưởng Hạ, chắc chắn sẽ nổi như cồn.


 


Giang Đường càng tỏa sáng thì vị trí của cô trong lòng Phó Tư Niên càng vững chắc, vậy thì cô ta làm sao mà thay thế được, làm sao trở thành vợ của Phó Tư Niên được?


 


“Không được! Tuyệt đối không thể để Giang Đường làm trợ lý!”


 


Diệp Vân Thư lẩm bẩm đầy hằn học, ánh mắt đen tối đáng sợ.


 


Trong lúc sóng ngầm đang cuộn trào ở quân bộ thì tại khu tập thể cũng xảy ra chuyện.



Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đi chơi với chị em Nhị Nữu Tam Nữu đã được gần một tiếng đồng hồ.


 


Trong khoảng thời gian đó, Giang Đường cùng Triệu Tú Mai đã xới xong mảnh vườn nhỏ. Xong việc, cô ra giếng múc nước.


 


“Chị Triệu, vất vả cho chị quá, chị qua đây rửa mặt cho mát.”


 


“Vất vả gì đâu em, có tí việc cỏn con này, hồi trước chị làm loáng cái là xong. Giờ ở phố lâu chân tay lóng ngóng hẳn đi.”


 


Triệu Tú Mai rửa tay rồi vốc nước lên rửa mặt.


 


Tháng năm trời nóng bức, được rửa mặt bằng dòng nước mát lạnh này thật sảng khoái.


 


Triệu Tú Mai ngạc nhiên: “Tiểu Giang, nước nhà em trong vắt mà mát lạnh như nước giếng khơi ấy, sao khác hẳn nước nhà chị thế nhỉ?”


 


Giang Đường cười đáp: “Chắc do mạch nước ngầm nhà em tốt, nước sạch hơn.”


 


Thực ra là do Giang Đường lén đổ nước suối linh tuyền vào giếng nên nước mới trong và mát đến thế.


 


Nghe vậy Triệu Tú Mai gật gù: “Chị thấy em nói đúng đấy... Nhà này vị trí đẹp lại yên tĩnh, ở thích thật.”


 


Đang nói chuyện thì ngoài cổng vang lên tiếng bước chân vội vã, loạng choạng.


 


Tai Giang Đường thính nhạy, cô ngẩng lên nhìn thì thấy Nhị Nữu đang chạy hớt hải vào sân.


 


Nhị Nữu thở hổn hển, mặt tái mét: “Không hay rồi... dì Giang ơi không hay rồi... em Triều Triều... em Triều Triều bị người ta đánh!”


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 45: Triều Triều bị đánh!
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...