Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 98: Chờ đợi
Kể từ khi biết mình mang thai, nghe các chị em dặn dò đủ điều phải cẩn thận trong ba tháng đầu, Cố Minh Nguyệt hạn chế ra ngoài tối đa, phần lớn thời gian đều ở lì trong nhà.
Những buổi chiều nắng đẹp, cô kê chiếc ghế mây ra bên cửa sổ, trải giấy vẽ lên bàn, lặng lẽ ngồi vẽ mẫu thiết kế.
Trên bàn đặt mấy quả táo Hạ Thanh Hà mới mang sang là táo vụ mới, thơm nức cả phòng.
Cố Minh Nguyệt cầm bút chì, phác họa từng đường nét trên giấy.
Lúc thì là kiểu áo liền quần cho trẻ sơ sinh, lúc thì là yếm dãi in hình hoa nhí, nét vẽ nào cũng chứa đựng sự mong chờ về tương lai.
Vẽ mệt thì dựa lưng vào ghế nghỉ ngơi một chút, đưa tay xoa nhẹ vùng bụng vẫn còn phẳng lì thì thầm trò chuyện với sinh linh bé nhỏ đang lớn dần trong bụng.
“Bé con ngoan, đợi con chào đời, mẹ sẽ biến những bản vẽ này thành quần áo thật cho con mặc nhé.”
Thỉnh thoảng chị Đàm gõ cửa mang rau tươi sang, thấy cô cắm cúi vẽ vời lại giục cô đứng lên đi lại.
“Đừng ngồi lì một chỗ, ra sân đi dạo với chị vài vòng, phơi nắng tốt cho em bé đấy.”
Cố Minh Nguyệt lại đặt bút xuống, theo chị Đàm đi dạo quanh sân, nghe chị kể chuyện vui lúc mang thai, cuộc sống trôi qua bình dị mà yên ả.
Những bản vẽ ngày một dày lên, Cố Minh Nguyệt cất kỹ vào ngăn kéo.
Đó không chỉ là sự chuẩn bị cho công việc sau này mà con là món quà dịu dàng đầu tiên cô dành tặng cho đứa con chưa chào đời.
Sáng nay, nhớ lời mẹ chồng dặn trong điện thoại, Cố Minh Nguyệt múc nửa bát kê trong túi đồ gửi từ quê lên, vo sạch rồi cho vào nồi đất.
Đổ thêm ba bát nước, đun nhỏ lửa.
Chẳng mấy chốc, nồi cháo tỏa mùi thơm dìu dịu, hạt kê nở bung, nước cháo sánh đặc.
Cô thả thêm vài quả táo đỏ mẹ chồng gửi, vị ngọt ngào tan dần vào cháo.
Vừa múc cháo ra bát sứ trắng thì nghe tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
Mở cửa ra thấy Lâm Tuệ xách cái cặp lồng cười bước vào: “Chị đoán em dậy rồi nên mang cho bát chè vừng đen này, mẹ chị bảo mang thai ăn cái này bổ não lắm.”
Cố Minh Nguyệt vội mời chị vào nhà, chỉ bát cháo kê trên bàn: “Khéo quá, em cũng vừa nấu xong cháo kê, chị em mình cùng ăn nhé.”
“Thôi, Niệm Niệm đang ở nhà một mình, chị về đây, em đóng cửa vào đi.”
Lâm Tuệ đi rồi, Cố Minh Nguyệt ngồi ăn cháo kê nóng hổi, vị ngọt của táo đỏ quyện với mùi thơm của kê làm ấm cả bụng.
Vừa dọn bát đũa xong, ngoài cổng lại vang lên tiếng Hạ Thanh Hà và giọng trẻ con lanh lảnh.
“Mẹ ơi, em bé của cô Cố ở đâu ạ?”
Cố Minh Nguyệt mở cửa, thấy Hạ Thanh Hà dắt Dương Dương đứng đó, thằng bé tay cầm quả táo cắn dở.
“Thằng nhóc này nghe tin em có em bé, cứ nằng nặc đòi sang xem.”
Hạ Thanh Hà cười đẩy Dương Dương lên trước.
Dương Dương ngửa mặt lên, rón rén ghé sát bụng Cố Minh Nguyệt, kiễng chân nhòm ngó nhưng không dám chạm vào, tay nhỏ cứ lơ lửng giữa không trung.
“Cô ơi, em bé đang ngủ trong bụng cô ạ? Em bé có nghe thấy cháu nói gì không?”
Cố Minh Nguyệt buồn cười trước vẻ nghiêm túc của cậu bé, cầm tay nó đặt nhẹ lên bụng mình: “Nghe thấy chứ, Dương Dương chào em bé đi nào.”
Dương Dương lập tức hạ giọng, ghé sát bụng cô thì thầm: “Chào em bé, anh là Dương Dương, đợi em ra đời, anh dẫn em đi hái hoa trong vườn nhé.”
Hạ Thanh Hà ngồi bên cạnh nhìn hai cô cháu, cười nói với Cố Minh Nguyệt: “Thằng bé này bình thường nghịch như quỷ, hôm nay lại ra dáng thế không biết.”
Đang nói chuyện thì Dương Dương moi trong túi ra viên kẹo sữa, nhét vào tay Cố Minh Nguyệt: “Đây là kẹo cháu để dành đấy, cho em bé ăn, ăn vào sẽ cao lớn lắm.”
Cố Minh Nguyệt nắm chặt viên kẹo còn vương hơi ấm của trẻ con, lòng ấm áp lạ thường: “Được rồi, cô thay mặt em bé cảm ơn anh Dương Dương nhé.”
Ăn sáng xong, lúc dọn bát đũa, Cố Minh Nguyệt nhớ đến xấp bản vẽ trong ngăn kéo, bèn cười nói với Hạ Thanh Hà: “Tiện thể em có cái này muốn nhờ chị xem giúp.” Cô vào phòng ngủ lấy xấp bản vẽ ra trải lên bàn.
Trên giấy vẽ toàn là mẫu quần áo trẻ sơ sinh: bộ liền thân hoa nhí cổ tròn, tay áo thắt nơ xinh xắn.
Còn có mấy cái yếm dãi ghép vải, dùng vải vụn nhiều màu ghép thành hình ông mặt trời.
Hạ Thanh Hà ghé vào xem, ngón tay chỉ vào bản vẽ: “Bộ liền thân này đẹp quá, tiếc là nhà chị toàn con trai, không thì nó thích mê.”
Cố Minh Nguyệt cầm bút chì sửa lại vài nét: “Vừa hay dạo trước La Hải Bình cho em ít vải vụn, may yếm dãi là hợp nhất.”
Hai người chụm đầu bàn bạc sôi nổi.
Cổ áo phải may rộng một chút cho dễ mặc, ống quần phải để thừa ra vì trẻ con lớn nhanh, cúc áo cũng phải chọn loại cúc vải mềm để không làm đau da bé.
Cố Minh Nguyệt vừa nghe vừa sửa, ghi chú lại những ý tưởng của hai người, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương dành cho đứa con chưa chào đời.
Đang mải mê bàn bạc thì ngoài cổng vang lên giọng trẻ con trong trẻo: “Mẹ ơi, hoa nhà cô đẹp quá!”
Cố Minh Nguyệt ngẩng đầu lên thấy Lâm Tuệ dắt Niệm Niệm đi vào, cô bé cầm bông hoa cúc dại mới hái trên tay.
“Con bé này cứ nằng nặc đòi đi theo, bảo sang chơi với cô.” Lâm Tuệ cười đưa đồ cho Cố Minh Nguyệt.
Niệm Niệm buông tay mẹ, chạy lại bàn, kiễng chân bám mép bàn nhìn bản vẽ.
“Cô ơi, đây là quần áo nhỏ ạ?” Cô bé chỉ vào bộ liền thân trên giấy, mắt long lanh.
Cố Minh Nguyệt bế cô bé lên ghế đẩu: “Đúng rồi, đợi em bé của cô ra đời sẽ mặc cái này.”
Niệm Niệm nghiêng đầu, đưa tay sờ cái nơ trên hình vẽ: “Niệm Niệm cũng có một cái giống thế này.”
Lâm Tuệ lắc đầu cười bất lực: “Cái con bé này, chỉ được cái hay hóng hớt.”
Đang xem bản vẽ thì ngoài cổng thoang thoảng mùi thơm ngọt ngào.
Chị Đàm bưng cái đĩa sứ trắng đi vào: “Bánh hoa quế mới hấp xong đây, mang sang cho các cô nếm thử.”
Bánh hoa quế màu vàng nhạt, rắc hoa quế vụn còn nóng hổi, mùi thơm lan tỏa khắp phòng.
“Chị Đàm đến đúng lúc quá!” Lâm Tuệ cười đón lấy, Niệm Niệm đã sán lại gần bàn, nhìn đĩa bánh nuốt nước miếng.
Chị Đàm đặt đĩa bánh xuống, liếc nhìn bản vẽ, thấy hình con thỏ Niệm Niệm vẽ thêm củ cà rốt vào, bật cười: “Con thỏ này xinh thế, Niệm Niệm thích không?”
Niệm Niệm gật đầu lia lịa, tay nắm chặt vạt áo Cố Minh Nguyệt.
Cố Minh Nguyệt nảy ra ý định: “Em còn ít vải vụn, hay là chị em mình làm con thú bông cho con bé chơi nhé?”
Mấy người nghe xong đều hưởng ứng, lập tức phân công nhau.
Cố Minh Nguyệt cắt hình con thỏ theo bản vẽ, Lâm Tuệ tìm kim chỉ, Hạ Thanh Hà kiên nhẫn dạy Niệm Niệm nhồi bông vào thú bông.
Tay Niệm Niệm vụng về nhưng học rất chăm chú, thỉnh thoảng quệt bông lên mặt khiến cả ba người cười ngất.
Chẳng mấy chốc, một chú thỏ bông tai cụp đã hoàn thành, Niệm Niệm ôm chặt con thỏ không buông, miệng luôn mồm cảm ơn các cô.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 98: Chờ đợi
10.0/10 từ 18 lượt.
