Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 97: Có thai


Cố Minh Nguyệt được trẻ con trong nhà yêu quý nhất.


Mấy đứa nhóc đều là những con mèo tham ăn, cứ thấy Cố Minh Nguyệt làm đồ ăn là không chịu đi đâu.


Chị Đàm dặn dò thêm: “Có bầu rồi thì kiêng đồ lạnh nhé, chị có chuẩn bị ít hải sản cho em, mang về nhớ nấu chín kỹ rồi hẵng ăn.”


Cố Minh Nguyệt ngồi giữa ba người, nghe họ tíu tít dặn dò, tay còn được Lâm Tuệ nhét cho quả táo.


Mọi người nói chuyện một lúc rồi giải tán, chủ yếu là vì Cố Minh Nguyệt mới đi khám về cần nghỉ ngơi nên họ giục cô về nhà nằm nghỉ.


Về đến nhà, Cố Minh Nguyệt rửa sạch chỗ xương lợn mới mua, cho vào nồi đất, đổ ngập nước đun sôi.


Xương tươi không cần chần qua nước sôi, cứ thế cho vào nồi, đun sôi rồi vặn nhỏ lửa ninh nhừ.


Đợi nước canh chuyển sang màu trắng sữa thì thả vào một nắm rau cải thìa.


Chẳng mấy chốc, nồi canh tỏa ra mùi thơm ngào ngạt của thịt quyện với mùi thanh mát của rau cải.


Cố Minh Nguyệt múc một bát, húp từng ngụm canh nóng hổi, hơi ấm lan từ cổ họng xuống dạ dày, làm ấm cả vùng bụng dưới.


Canh xương hầm trong veo, ngọt thịt, Cố Minh Nguyệt ăn liền hai bát to.



Ăn xong, cơn buồn ngủ kéo đến, cô cố gắng uống hết bát thuốc Đông y, dọn dẹp qua loa bát đũa rồi lên giường ngủ thiếp đi.


Cùng lúc đó, tại bệnh viện, ông cụ Trương Thủ Nghĩa được cứu sống đã tỉnh lại, cậu cảnh vệ túc trực bên giường thấy ông tỉnh thì mừng rỡ lau nước mắt.


“Thủ trưởng, cuối cùng ngài cũng tỉnh rồi.”


Trương Thủ Nghĩa đến thăm đồng đội cũ, tuổi cao sức yếu nên gia đình không yên tâm, cử cảnh vệ đi theo.


Nói là đi cùng cho vui, thực chất là giám sát ông.


Kể từ khi về hưu, Trương Thủ Nghĩa rảnh rỗi sinh nông nổi, hay uống rượu giải sầu.


Uống nhiều sinh bệnh, đi khám bác sĩ mới biết sức khỏe ông bị ảnh hưởng nghiêm trọng do những năm tháng chiến tranh gian khổ, cần phải tĩnh dưỡng.


Thú vui lớn nhất đời ông là đĩa lạc rang nhắm với chén rượu, uống đến quên sầu.


Bắt ông kiêng rượu thì ông bứt rứt không yên, khó khăn lắm mới mượn cớ đi thăm đồng đội cũ để thoát khỏi sự kiểm soát của con cháu.


Nào ngờ chúng nó đã sớm liệu trước, cử ngay một cậu cảnh vệ đi theo.


Là một chiến sĩ lão luyện kinh qua trăm trận, một cậu lính mới làm sao quản nổi ông.


Nhân lúc cậu ta không để ý, Trương Thủ Nghĩa trốn lên núi định bụng săn con gà rừng rồi kiếm chút rượu uống cho đã cơn thèm.



Ai ngờ ngựa già có lúc trượt chân, lên núi chưa được bao lâu thì bị rắn độc cắn.


Dù đã sơ cứu kịp thời nhưng không ăn thua, ông dùng chút sức lực cuối cùng bò ra đường cái, nằm chờ chết.


Trong lúc ý thức mơ hồ, ông cảm nhận được có người đến gần, sau đó một dòng nước ngọt ngào trôi xuống cổ họng, cơn đau đớn trên người giảm đi rõ rệt.


Có lẽ ông trời thấy ông vất vả mấy chục năm nay nên tha mạng cho ông lần này.


Trương Thủ Nghĩa nằm trên giường thều thào hỏi: “Cô bé đưa tôi đến bệnh viện đâu rồi?”


Lúc đó ông vẫn còn chút ý thức, nghe rõ giọng nói của người cứu mình.


Cảnh vệ ngạc nhiên: “Cháu không thấy cô gái nào cả, lúc cháu đến chỉ thấy mấy đồng chí bộ đội ở đây thôi, thủ trưởng đợi chút để cháu đi hỏi.”


Cảnh vệ đi ra ngoài một lát rồi quay lại, cậu ta hỏi y tá thì biết người đưa ông cụ đến là Cố Minh Nguyệt, vợ quân nhân ở khu gia binh gần đó.


Trương Thủ Nghĩa mấp máy môi, giọng vẫn còn yếu ớt: “Cô bé đó tốt bụng thật, tôi nhớ kỹ rồi.”


Ông hít một hơi, ánh mắt nghiêm nghị nhìn cậu cảnh vệ đang đứng nghiêm trang bên cạnh: “Cậu chuẩn bị ít quà mang đến đó trước, không cần đắt tiền nhưng phải có tâm, đợi tôi ra viện rồi chúng ta cùng đến cảm ơn.”


Cảnh vệ lập tức nhận lệnh: “Rõ! Thủ trưởng yên tâm, cháu đi lo liệu ngay, đảm bảo chuyển lời cảm ơn của thủ trưởng đến tận nơi.”


Cảnh vệ vội vàng chạy ra hợp tác xã mua sữa mạch nha, đồ hộp và bánh kẹo rồi xách đến khu gia binh.



Lúc này Cố Minh Nguyệt vừa ngủ trưa dậy, nghe tiếng gõ cửa ra mở thì thấy một chiến sĩ lạ mặt.


“Chào đồng chí, đồng chí tìm ai ạ?”


Cảnh vệ bước nhanh tới, cười nói:


“Chào đồng chí, tôi là cấp dưới của thủ trưởng Trương Thủ Nghĩa, chính là ông cụ sáng nay đồng chí cứu giúp đấy ạ. Thủ trưởng tỉnh lại cứ nhắc mãi ơn cứu mạng của đồng chí, đặc biệt sai tôi mang chút quà đến trước, đợi sức khỏe ổn định sẽ đích thân đến cảm ơn.”


Cố Minh Nguyệt xua tay từ chối: “Chuyện nhỏ ấy mà, sao phải khách sáo thế.”


Thấy cô không nhận, cậu cảnh vệ đặt thẳng đồ xuống đất, chân thành nói: “Đây là tấm lòng của thủ trưởng, đồng chí cứ nhận đi ạ, ngài ấy còn đang áy náy vì chưa thể tự mình đến cảm ơn đồng chí đấy.”


Người ta đã nói đến thế rồi, Cố Minh Nguyệt mà từ chối nữa thì lại thành ra kiêu kỳ, đành nhận lấy: “Vậy phiền đồng chí gửi lời hỏi thăm sức khỏe đến bác Trương giúp tôi nhé.”


Trong nhà chỉ có một mình, vì phép lịch sự, Cố Minh Nguyệt mời cậu cảnh vệ vào nhà uống nước.


Cậu ta biết ý nên khéo léo từ chối.


Đợi cậu ta đi rồi, Cố Minh Nguyệt mới xách đồ vào nhà.


Nhìn đống quà đầy ắp trên bàn, cô thầm nghĩ chắc ông cụ không sao rồi, coi như mình làm được một việc tốt.


Lục Lẫm không có nhà, Cố Minh Nguyệt không thể chia sẻ tin vui có thai với anh ngay được, nghĩ đến người nhà, cô quyết định đi gọi điện thoại.



Bắc Kinh.


Điện thoại nhà họ Lục reo lên, người bắt máy là Hạ Tuệ Anh.


Nghe thấy giọng cháu dâu ở đầu dây bên kia, bà cười tít mắt, tay cầm ống nghe cũng chặt hơn: “Minh Nguyệt đấy à? Dạo này thế nào? Thằng Lẫm đi làm nhiệm vụ chưa có tin tức gì phải không?”


Qua đường dây điện thoại, Cố Minh Nguyệt cũng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt tươi cười của bà nội.


Khóe miệng cô cong lên, giọng nói đầy phấn khởi: “Bà nội ơi, cháu vẫn khỏe ạ, cháu có chuyện muốn báo với bà, bác sĩ bảo cháu có thai rồi, được sáu tuần rồi ạ.”


“Có thai rồi á?!”


Hạ Tuệ Anh hét lên một tiếng sau đó lại sợ làm cô giật mình nên vội hạ giọng xuống nhưng niềm vui sướng thì không giấu được: “Cháu ngoan, đây đúng là tin vui lớn nhất nhà ta rồi.”


Bà đi đi lại lại trong phòng sau đó lại ghé sát vào ống nghe:


“Cháu phải nghỉ ngơi cho tốt vào, đừng làm việc nặng, muốn ăn gì thì cứ ra hợp tác xã mà mua, bà với mẹ cháu sẽ gửi đồ từ Bắc Kinh vào, nếu cần thiết thì bà vào đó chăm cháu.”


Nghe những lời dặn dò ân cần của bà nội, trong lòng Cố Minh Nguyệt trào dâng cảm xúc ấm áp: “Bà nội yên tâm đi ạ, các chị dâu ở đây chăm sóc cháu tốt lắm, cháu cũng tự lo được mà.”


“Được rồi, có gì cần giúp đỡ cứ gọi điện về nhà nhé.”


Trước khi cúp máy bà còn dặn đi dặn lại: “Nhớ giữ gìn sức khỏe đấy, có chuyện gì gọi về nhà ngay.”


Đặt ống nghe xuống, Hạ Tuệ Anh quay sang gọi ông chồng đang đánh cờ ngoài sân: “Ông ơi đừng đánh cờ nữa, cháu dâu có thai rồi, mau vào đây giúp tôi soạn đồ mai gửi cho con bé.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 97: Có thai
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...