Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 96: Cứu người


Cố Minh Nguyệt cầm gói vải ấm áp trong tay, lòng cũng ấm lại.


Cảm ơn chị Đàm xong, cô rảo bước nhanh hơn về phía bệnh viện quân y.


Đang đạp xe trên đường, đầu óc ong ong, bỗng phía trước xuất hiện một bóng đen, cô tránh không kịp suýt nữa thì ngã cả người lẫn xe.


Gió lạnh thổi qua làm đầu óc tỉnh táo hơn chút, lúc này cô mới nhìn rõ có người đang nằm sấp trên đường cách đó không xa.


Cô nhìn quanh quất, đường này vắng người qua lại, đành lấy hết can đảm tiến lại xem xét.


“Đồng chí ơi, đồng chí có sao không?”


Cố Minh Nguyệt nhặt cành cây chọc chọc vào người nằm dưới đất nhưng không thấy phản ứng gì.


Cô nhíu mày, không biết người này bị làm sao.


Thầm xin lỗi một tiếng, cô lật người kia lại, nhìn thấy sắc mặt người đó, đồng tử cô co rút lại.


Người này tóc đã bạc trắng, chừng hơn sáu mươi tuổi, mặt xám ngoét như tro tàn, không còn chút sức sống nào.


Môi tím tái, khóe miệng tím bầm vì đau đớn.


Mồ hôi lạnh túa ra trên trán chảy xuống má ướt đẫm cả tóc mai, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió.


Tim Cố Minh Nguyệt thắt lại, vội vàng ngồi xuống, nới lỏng cổ áo cho ông cụ, lấy khăn tay sạch buộc chặt phía trên vết thương ở mắt cá chân để ngăn chất độc lan rộng.



Bản thân cô cũng vì căng thẳng mà mặt đỏ bừng, mồ hôi ướt đẫm trán nhưng không kịp lau, mắt dán chặt vào người trước mặt.


Cô cảm thấy bất lực, một mạng người đang dần trôi đi ngay trước mắt mà cô chẳng thể làm gì được.


Giờ đưa đi bệnh viện e là không kịp nữa còn cách nào đây?


Đột nhiên, cô nhớ ra điều gì đó, mím chặt môi, mạng người quan trọng, lúc này không thể lo nghĩ nhiều nữa.


Cô lấy một ít nước linh tuyền từ trong không gian ra, định cho ông cụ uống nhưng ông cụ cắn chặt răng, phải vất vả lắm mới đổ được vào miệng ông.


Đang tính xem làm thế nào đưa người đi bệnh viện nhanh nhất thì nghe thấy tiếng bước chân từ xa là mấy chiến sĩ đi tuần tra.


Cố Minh Nguyệt vội vàng kêu cứu, giọng nói run run không kìm chế được.


Mấy chiến sĩ nghe tiếng kêu cứu chạy lại, thấy tình trạng ông cụ cũng hoảng hốt, mấy người hợp sức khiêng ông cụ chạy nhanh về phía bệnh viện.


Cố Minh Nguyệt cũng chạy theo, ánh mắt không rời khuôn mặt đang dần hồng hào trở lại của ông cụ, mãi đến khi ông được đưa vào phòng cấp cứu, cô mới dựa vào tường thở phào nhẹ nhõm.


Cô còn phải đi khám bệnh, thấy người đã vào phòng phẫu thuật rồi liền quay người đi.


Tìm được phòng bác sĩ, Cố Minh Nguyệt kể lại các triệu chứng của mình.


Bác sĩ vừa ghi chép vừa nghe, đợi cô nói xong mới ngẩng đầu hỏi: “Cô kết hôn chưa? Chu kỳ kinh nguyệt có đều không? Gần đây có thấy mệt mỏi buồn ngủ không?”


Cố Minh Nguyệt ngẩn người, ngẫm nghĩ lại thì đúng là dạo này cô hay mệt mỏi buồn ngủ thật, cứ tưởng là do cảm cúm nên không để ý.


Quan trọng nhất là tháng này cô bị chậm kinh khá lâu rồi.



Cô hồi hộp trả lời: “Có ạ.”


Bác sĩ đưa cho cô tờ phiếu: “Đi làm xét nghiệm trước đã.”


Tim Cố Minh Nguyệt đập thình thịch, vẫn chưa dám tin, hai tay vô thức đặt lên bụng dưới.


Làm xét nghiệm rất nhanh, Cố Minh Nguyệt đưa kết quả cho bác sĩ.


“Chúc mừng đồng chí Cố.” Bác sĩ chỉ vào tờ kết quả cười nói: “Cô có thai rồi, khoảng sáu tuần.”


“Có thai rồi ạ?!”


Cố Minh Nguyệt ngỡ ngàng, hóa ra là có em bé thật, đầu óc đang choáng váng vì ngạt mũi và căng thẳng bỗng chốc tràn ngập niềm vui sướng tột độ.


Mọi khó chịu trước đó tan biến hết, chỉ thấy cổ họng nghẹn lại, khóe mắt cay cay.


Đây là con của cô và Lục Lẫm.


Lúc kết hôn hai người đã bàn chuyện con cái, cả hai đều mong chờ có thêm thành viên mới trong gia đình.


Về chuyện sinh con, hai người đều thuận theo tự nhiên.


Họ nghĩ con cái là lộc trời cho, duyên đến thì con đến nên cưới nhau xong không dùng biện pháp tránh thai nào.


Tính ngày tháng thì chắc đứa bé đến vào mấy ngày trước khi Lục Lẫm đi làm nhiệm vụ.


Bác sĩ thấy cô còn trẻ nên dặn dò kỹ lưỡng những điều cần chú ý khi mang thai, Cố Minh Nguyệt chăm chú lắng nghe.



Bước ra khỏi phòng khám, bước chân Cố Minh Nguyệt nhẹ bẫng, tờ kết quả xét nghiệm được cô cất kỹ trong túi như báu vật.


Nắng chiếu qua cửa sổ rọi lên mặt cô, khóe miệng không kìm được cong lên.


Trên đường về nhà, cô ghé qua chợ mua ít xương lợn về hầm canh.


Chưa về đến cổng đã thấy Lâm Tuệ đang ngồi nhặt rau trong sân, thấy cô về liền nhiệt tình chào hỏi.


“Minh Nguyệt ăn cơm chưa?”


“Em ăn rồi.”


Lâm Tuệ thấy cô vui vẻ hớn hở bèn cười hỏi: “Có chuyện gì mà vui thế?”


Cố Minh Nguyệt cười tủm tỉm, xoa xoa bụng dưới: “Nhà sắp có thêm thành viên mới rồi chị ạ.”


“Thật á?!”


Hạ Thanh Hà vừa sang tìm Lâm Tuệ nghe thấy thế thì mắt sáng rực lên: “Tin vui lớn đấy, Lục Lẫm mà biết chắc sướng phát điên mất.”


Lâm Tuệ cũng sán lại, cẩn thận đỡ cô một cái, cười nói: “Sau này phải cẩn thận đấy, đừng có chạy nhảy lung tung như trước nữa.”


Hạ Thanh Hà cũng dặn dò: “Mang thai phải chú ý nhiều thứ lắm, nhất là ba tháng đầu, không được xách nặng cũng đừng cúi người nhiều.”


Lâm Tuệ: “Quê chị có mẹo là mang thai ăn nhiều kê với trứng gà tốt cho em bé lắm, hôm nào chị mang sang cho em ít kê nhà trồng.”


Quê Lâm Tuệ là vùng trồng kê nổi tiếng, chất lượng kê rất tốt.



“Thế sao được, có ít kê thôi mà, chị lấy tiền làm gì.” Lâm Tuệ nhất quyết không chịu nhận tiền.


Gia đình cô chuyển đến khu gia binh được Cố Minh Nguyệt giúp đỡ nhiều, cô còn chưa biết cảm ơn thế nào cho phải.


Khó khăn lắm mới có dịp giúp lại, cô hận không thể mang hết kê trong nhà sang cho Cố Minh Nguyệt để bày tỏ lòng biết ơn.


“Chị mà không nhận tiền là em không lấy kê đâu đấy.” Cố Minh Nguyệt giả vờ giận dỗi.


Lâm Tuệ nhíu mày khó xử.


“Ôi dào, chị nhìn mà cũng sốt ruột thay, Lâm Tuệ cứ nhận đi, tấm lòng của em Minh Nguyệt biết rồi, anh em ruột còn phải tính toán rõ ràng nữa là.”


“Thôi được rồi.” Lâm Tuệ đành nhận lời.


Mọi người đang nói chuyện thì chị Đàm xách giỏ đi vào. “Từ xa đã nghe thấy tiếng cười của các cô rồi, có chuyện gì vui thế?”


Hạ Thanh Hà: “Đương nhiên là tin vui của Minh Nguyệt rồi.”


“Tin vui của Minh Nguyệt?” Chị Đàm ngơ ngác không hiểu gì.


Sáng nay chị gặp Cố Minh Nguyệt thấy sắc mặt cô tái nhợt.


Giờ nhìn lại thấy mặt mũi hồng hào, khác hẳn lúc sáng.


“Tin vui gì thế?”


Cố Minh Nguyệt cười nói: “Em có thai rồi chị ạ, bác sĩ bảo được hơn một tháng rồi.”


“Thế thì tốt quá rồi! Khu gia binh mình lại sắp có thêm trẻ con, bọn trẻ con mà biết chắc cũng vui lắm đây.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 96: Cứu người
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...