Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 99: Trở về
Chập choạng tối, Cố Minh Nguyệt đang nấu cơm trong bếp thì nghe thấy tiếng gọi quen thuộc ngoài cổng: “Đồng chí Cố có nhà không?”
Cô ra mở cửa, thấy đồng đội cùng đơn vị với Lục Lẫm đang đứng đó, tay cầm một mảnh giấy.
“Chị dâu, anh Lục nhờ em nhắn với chị là nhiệm vụ hoàn thành thuận lợi rồi, một hai hôm nữa là anh ấy về đến nhà.”
Cậu lính trẻ cười đưa mảnh giấy cho cô: “Anh ấy sợ chị lo nên bảo em mang tin về ngay cho chị.”
Cố Minh Nguyệt run run nhận lấy mảnh giấy, trên đó là nét chữ cứng cáp quen thuộc của Lục Lẫm, chỉ vẻn vẹn mấy chữ: “Minh Nguyệt, đừng lo, anh về ngay.”
Cô đọc đi đọc lại hai lần, hốc mắt nóng lên, quay người cất kỹ mảnh giấy, chậm rãi đi đến bên cửa sổ, nhìn ra mặt biển xa xăm.
“Con yêu, nghe thấy không? Bố sắp về rồi đấy.” Cô cúi đầu áp tay lên bụng, giọng nói dịu dàng như nước.
“Đợi bố về, mẹ con mình khoe bố con thỏ bông, khoe cả quần áo mẹ vẽ cho con nữa nhé, được không?”
Gió đêm thổi vào phòng, Cố Minh Nguyệt nhìn về phía doanh trại, niềm mong chờ trong lòng như dây leo cứ thế lớn dần lên.
Chắc chỉ hai hôm nữa thôi, ngôi nhà nhỏ ấm cúng này sẽ đón người đàn ông cô ngày đêm mong nhớ trở về.
Ngày Lục Lẫm về đơn vị, anh không báo trước, muốn tạo bất ngờ cho Cố Minh Nguyệt.
Người còn vương bụi đường, vừa đi đến cổng khu gia binh đã nghe thấy tiếng cười quen thuộc vọng ra từ sân nhà mình.
Đẩy nhẹ cánh cổng khép hờ, cảnh tượng trước mắt khiến bước chân anh khựng lại.
“Mảnh màu xanh này may áo, mảnh hồng may váy, chắc chắn đẹp lắm.”
Hạ Thanh Hà cầm kéo cắt vải “xoèn xoẹt”, Lâm Tuệ đứng bên cạnh giúp căng vải.
Cố Minh Nguyệt thỉnh thoảng chỉ vào bản vẽ góp ý vài câu, khóe miệng luôn nở nụ cười nhẹ nhàng.
Lục Lẫm đứng ở cửa, nhìn nụ cười dịu dàng không giấu được trên gương mặt vợ, bao mệt mỏi tan biến hết.
Có lẽ cảm nhận được sự hiện diện của người lạ, Cố Minh Nguyệt ngẩng lên nhìn, khi nhìn rõ người đến, bản vẽ trên tay cô rơi xuống đầu gối.
“Lục Lẫm?” Cô kinh ngạc đứng dậy, mắt đỏ hoe.
Lục Lẫm sải bước vào nhà, ôm chầm lấy cô vào lòng, giọng nói khàn khàn đầy yêu thương: “Anh về rồi đây, Minh Nguyệt.”
Hạ Thanh Hà và Lâm Tuệ nhìn nhau cười, lặng lẽ dắt Niệm Niệm ra về.
Cố Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh, đáy mắt ánh lên niềm vui sướng, giọng nói dịu dàng: “Em có chuyện muốn nói với anh, em có thai rồi.”
“Có thai rồi?” Tay Lục Lẫm khựng lại giữa không trung, vẻ mệt mỏi trên mặt lập tức bị sự ngạc nhiên thay thế.
Anh vô thức hạ giọng, thăm dò nhìn xuống bụng cô: “Thật không? Em không lừa anh đấy chứ?”
Thấy Cố Minh Nguyệt cười gật đầu, yết hầu anh chuyển động, bất ngờ đưa tay ôm cô vào lòng một cách cẩn trọng, nhẹ nhàng như sợ làm vỡ món đồ sứ quý giá.
“Sao không báo tin cho anh sớm hơn?”
“Em muốn đợi anh về nói trực tiếp với anh.” Cố Minh Nguyệt tựa đầu vào vai anh, cảm nhận rõ rệt sự căng thẳng và kìm nén của anh.
Lục Lẫm cúi đầu, ánh mắt dừng lại ở vùng bụng vẫn còn phẳng lì của cô, ngón tay lơ lửng hồi lâu mới dám nhẹ nhàng đặt lên, giọng nói khàn đặc vì không dám tin: “Chúng ta có con rồi sao?”
Cố Minh Nguyệt nắm tay anh áp lên bụng mình, cười “ừ” một tiếng.
Lục Lẫm xoa đi xoa lại bụng cô, sự kinh ngạc trong mắt dần chuyển thành sự dịu dàng nóng hổi, giọng nói cũng mềm nhũn đi.
“Sau này việc nhà để anh làm hết, em chỉ việc nghỉ ngơi dưỡng thai thôi.”
Nhìn quầng thâm dưới mắt anh, Cố Minh Nguyệt xót xa, đưa tay vuốt nhẹ đuôi mắt anh.
“Đi đường mệt lắm phải không? Anh ngồi xuống nghỉ chút đi, em đi hâm nóng bát canh gà cho anh.”
Lục Lẫm nắm chặt tay cô không cho đi: “Không cần đâu, anh chỉ muốn ở bên em thôi.”
Anh kéo Cố Minh Nguyệt ngồi xuống ghế, ngón tay mân mê mu bàn tay cô, giọng đầy áy náy: “Thời gian qua để em ở nhà một mình lo toan lại còn mang thai nữa, vất vả cho em rồi.”
Nhớ ra nồi canh gà hầm lúc sáng, cô vội đứng dậy: “Canh gà vẫn còn nóng đấy để em đi múc cho anh một bát, uống cho nóng.”
Lục Lẫm người bẩn, biết vợ ưa sạch sẽ nên không cần nhắc đã tự giác đi tắm rửa nhanh chóng.
Tắm xong ra ngoài thì trên bàn đã có bát mì gà nóng hổi: “Tắm xong rồi à, mau lại ăn đi anh.”
Chuyến đi lần này đến vùng hẻo lánh, ăn không ngon ngủ không yên, húp bát mì nóng vào người Lục Lẫm mới thấy tỉnh táo lại.
Anh cúi đầu nhìn bụng Cố Minh Nguyệt, cẩn thận đặt tay lên sau đó cầm xấp bản vẽ trên bàn lên xem.
Ngón tay lướt qua những hình vẽ quần áo trẻ con ngộ nghĩnh, ánh mắt anh đầy xúc động: “Đều là chuẩn bị cho con à em?”
Cố Minh Nguyệt gật đầu, dựa vào vai anh, nghe nhịp tim trầm ổn của anh, lòng thấy bình yên đến lạ.
Thấy anh ăn xong vẫn cố gắng gượng chuyện trò với mình, cô dứt khoát kéo anh vào phòng ngủ.
“Mắt anh thâm như gấu trúc rồi kìa, phải đi ngủ ngay.”
Lục Lẫm không lay chuyển được cô, đành ngoan ngoãn nằm xuống giường.
“Vợ ơi em cũng nằm cùng anh đi.”
Nhìn ánh mắt tội nghiệp của anh, Cố Minh Nguyệt mềm lòng.
Cô cởi giày, kéo chăn mỏng đắp lên người anh, cúi xuống dém lại góc chăn, ngón tay vô tình chạm vào gò má mệt mỏi của anh, lòng lại dấy lên nỗi xót xa.
“Ngủ đi anh, có em và con ở đây rồi.”
Có lẽ nghe thấy tiếng cô, Lục Lẫm khẽ nhíu mày trong mơ rồi lại giãn ra, khóe miệng vương nụ cười nhẹ.
Cố Minh Nguyệt nằm bên cạnh, vừa vỗ về anh vừa ngắm nhìn gương mặt say ngủ, nắng chiếu qua khe rèm rọi lên hai người, căn phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng thở đều đều, tràn ngập sự dịu dàng của năm tháng tĩnh lặng.
Lục Lẫm tỉnh dậy thì mặt trời đã ngả về tây.
Anh vừa cử động người thì thấy bên cạnh có một bóng dáng nhỏ bé đang cuộn tròn, hơi thở nhẹ nhàng, rõ ràng là ngủ quên lúc trông anh ngủ.
Lòng anh ấm lại nhưng ngay lập tức căng thẳng, sợ cử động mạnh làm cô thức giấc.
Anh nhẹ nhàng lật chăn, cẩn thận đưa tay bế cô lên.
Cố Minh Nguyệt ngủ say, chỉ khẽ ư hử một tiếng khi bị bế lên rồi lại rúc sâu vào lòng anh.
Lục Lẫm cúi nhìn quầng thâm mờ nhạt dưới mắt cô, bước chân nhẹ nhàng đặt cô vào phía trong giường.
Rồi anh quay người lấy cái gối mềm trong tủ ra kê sau lưng cô cho thoải mái.
Làm xong tất cả, anh ngồi xuống mép giường, vén lọn tóc lòa xòa trên trán cô, ánh mắt dừng lại ở bụng cô rồi lại chuyển về khuôn mặt say ngủ, trong đáy mắt chứa chan sự dịu dàng không tan.
Anh cứ ngồi như thế, lặng lẽ canh giấc ngủ cho vợ con, ngay cả hơi thở cũng cố gắng giữ thật khẽ khàng, sợ làm kinh động đến sự bình yên và tốt đẹp trong giây phút này.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 99: Trở về
10.0/10 từ 18 lượt.
