Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 92: May quần áo


Sau đại hội, cổng nhà Cố Minh Nguyệt bỗng trở nên tấp nập một cách kín đáo.


Luôn có người tranh thủ lúc sáng sớm hoặc chập choạng tối, xách theo vải vóc lén lút đến gõ cửa.


Không cần nói nhiều, Cố Minh Nguyệt mời người vào nhà trong, thước dây và giỏ kim chỉ trên đầu giường trở thành sự ăn ý ngầm hiểu giữa hai bên.


Người đến nhờ may không nhiều nhưng ai cũng có tâm tư riêng.


Có cậu lính trẻ muốn may cho mẹ ở quê chiếc áo bông vừa vặn, sợ bị nói là chơi trội nên giấu vải trong áo khoác quân đội mang đến.


Cũng có chị muốn may quần áo mới cho con diện Tết, đứng ngập ngừng ở cổng nửa ngày mới dám mượn cớ sang xin chút nước tương để mở lời.


Cố Minh Nguyệt không bao giờ hỏi nhiều, chỉ cẩn thận đo đạc, ghi chép vào sổ tay, hẹn ngày lấy đồ rồi để khách ra về bằng cửa sau.


Nhiều người khác thì chỉ dám đứng từ xa ngưỡng mộ.


Đi ngang qua nhà họ Lục, nghe tiếng kéo cắt vải lách cách, hay nhìn thấy bóng người đang khâu vá in trên giấy dán cửa sổ, ánh mắt họ tràn đầy ao ước nhưng không ai dám bước tới.


Dù sao thì thời buổi đó, chuyện làm thêm tư nhân khá nhạy cảm, ai cũng sợ dính líu đến rắc rối, chỉ dám thì thầm với người quen.



“Giá mà nhờ được Minh Nguyệt may cho cái áo, dù là cái túi vải cũng được.”


Cố Minh Nguyệt nhìn thấy hết sự ngưỡng mộ ấy, mỗi lần may áo cô đều để lại ít vải vụn, lén may thành miếng lót nồi tặng cho mấy chị em thân thiết.


Vải vụn cũng là đồ tốt, ở nhà dùng làm giẻ lau, may bao cát cho trẻ con chơi, đồ vật tuy nhỏ bé nhưng lại mang đến niềm vui cho gia đình.


Chiều hôm đó, Cố Minh Nguyệt đang ngồi trong sân sắp xếp vải vóc, thím Trương hàng xóm bưng nửa chậu bánh ngô vừa nướng xong sang, cười mời: “Minh Nguyệt, nếm thử tay nghề của thím xem.”


Lúc nói chuyện, mắt bà cứ liếc nhìn đống vải vụn trên bàn rồi lại vội quay đi.


Bà đã sớm ngưỡng mộ những người được Cố Minh Nguyệt may áo cho nhưng bản tính nhút nhát nên mãi không dám mở lời.


Cố Minh Nguyệt nhận lấy bánh, liếc thấy chiếc tạp dề sờn rách trên người bà, trong lòng nảy ra ý định.


Sáng sớm hôm sau, cô cầm chiếc áo cũ Đàm Hồng Mai nhờ vá, chủ động gõ cửa nhà thím Trương: “Thím Trương ơi, áo vá xong rồi ạ, tiện thể cháu dùng vải vụn ở nhà ghép được cái này, thím xem có dùng được không ạ.”


Nói rồi, cô lấy từ trong túi vải ra một chiếc tạp dề nhỏ.


Những mảnh vải vụn đủ màu sắc được cắt thành hình thoi nhỏ, ghép thành một vòng hoa văn đẹp mắt, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ may trên nền vải thô mộc mạc, vừa chắc chắn lại vừa tinh tế.


Mắt thím Trương sáng lên, đưa tay nhận lấy chiếc tạp dề, ngón tay mân mê hoa văn trên vải, giọng run run: “Cái này cho thím à?”



“Cháu nghĩ thím ngày nào cũng nấu cơm, tạp dề hay bị rách, cái này dày dặn hơn.” Cố Minh Nguyệt cười giúp bà đeo lên: “Toàn là vải vụn ghép lại thôi, không đáng giá gì đâu ạ, thím đừng chê.”


Thím Trương soi gương xoay người hai vòng, mắt đỏ hoe, nắm chặt tay Cố Minh Nguyệt cảm ơn rối rít.


Chuyện này sau đó lan truyền trong nhóm chị em thân thiết, ai cũng biết Cố Minh Nguyệt chu đáo và tinh tế.


Những người không dám công khai nhờ cô may vá, thỉnh thoảng sẽ mượn cớ biếu rau, mượn đồ để lén đặt vải vụn ở cửa nhà cô.


Cố Minh Nguyệt kiếm được chút tiền tiêu vặt nhờ việc may vá kín đáo này, kinh tế cũng dư dả hơn nhưng cô sợ người ta ghen ăn tức ở lên tạm thời không nhận thêm đơn nữa.


Nhìn đống vải vụn chất đống trong nhà, cô không nỡ vứt, bèn chọn những mảnh màu sắc hài hòa ghép thành tấm rèm cửa treo ở cửa phòng trong.


Gió thổi qua, những bông hoa vải vụn đung đưa trông còn đẹp mắt hơn cả rèm mua sẵn.


Chỗ vải thừa còn lại cô ghép thành tấm khăn trải ghế sô pha, trải lên chiếc ghế cũ, cả căn phòng sáng bừng lên hẳn.


Hôm nay vừa trải xong khăn ghế cho phẳng phiu thì ngoài cổng vang lên tiếng gọi của Tề Quyên Quyên:


“Minh Nguyệt ơi, tối sang nhà chị ăn cơm nhé, ông xã nhà chị mang ít thịt hun khói từ quê lên, gọi mọi người sang tụ tập cho vui.”


Cố Minh Nguyệt cười nhận lời, quay sang bảo Lục Uyển Uyển: “Tiện thể mang bánh mật hôm qua làm sang cho mọi người nếm thử luôn.”



Chập choạng tối, Cố Minh Nguyệt cùng Lục Lẫm sang nhà Tề Quyên Quyên từ xa đã nghe tiếng cười nói trong nhà.


Đẩy cửa bước vào, vợ chồng Hạ Thanh Hà đã đến rồi, Tề Quyên Quyên đang đeo tạp dề bận rộn trong bếp, thấy họ đến vội lau tay ra đón: “Ngồi đi, chỉ đợi hai người thôi đấy!”


Ánh mắt lướt qua chiếc váy vải trên người Cố Minh Nguyệt lại nhìn gói bánh mật trên tay cô, cười trêu: “Vẫn là em khéo tay, đến cái bánh mật cũng làm đẹp hơn người khác.”


Mấy người quây quần bên bàn ăn, nhìn đĩa thịt hun khói xào ớt xanh, bát trứng hấp, ngửi mùi cơm thơm phức, rôm rả trò chuyện về những việc xảy ra trong khu gia binh gần đây.


Tề Quyên Quyên nhắc đến tấm rèm cửa Cố Minh Nguyệt ghép, ánh mắt đầy ngưỡng mộ: “Lần sau chị cũng để dành vải vụn cho em, em ghép giúp chị cái khăn trải bàn nhé? Yên tâm, chị không để em làm không công đâu.”


“Chị em mình còn khách sáo gì, cứ mang sang đây.” Cố Minh Nguyệt cười đáp.


Bàn ăn nóng hổi, mùi thịt hun khói mặn mà hòa quyện với mùi cơm thơm dẻo, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ.


Tề Quyên Quyên gắp miếng thịt hun khói cho Uyển Uyển, bỗng hạ giọng nói với Cố Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt, chị bảo cái này.”


Chị liếc nhìn về phía bếp, thấy chồng đang bận rộn mới nói tiếp:


“Con bé nhà chị Vương hàng xóm bên ngoại sắp đến tuổi đi học, muốn may bộ quần áo mới nhưng chị ấy không ở khu gia binh nên không dám tìm em trực tiếp. Biết chị thân với em nên nhờ chị hỏi xem có được không...”


Nói được một nửa, chị ngập ngừng, ánh mắt thăm dò dè dặt.



Tay cầm đũa của Cố Minh Nguyệt không dừng lại, gắp cọng rau bỏ vào miệng nhai chậm rãi, một lúc sau mới ngước mắt nhìn Tề Quyên Quyên, khẽ gật đầu: “Được chứ, bảo chị ấy tranh thủ mang vải đến là được.”


Sợ Tề Quyên Quyên lo lắng, cô bồi thêm một câu: “Vẫn quy tắc cũ, tranh thủ sáng tối lúc vắng người hẵng đến, yên tâm.”


Tề Quyên Quyên thở phào nhẹ nhõm, cười múc thêm thìa trứng hấp vào bát Cố Minh Nguyệt: “Chị biết ngay là em sẽ giúp mà! Chị Vương mà biết chắc mừng lắm.”


Hạ Thanh Hà ngồi bên cạnh cũng cười góp vui: “Tay nghề của em ấy à, nổi tiếng khắp khu gia binh rồi, chẳng qua mọi người ngại không dám mở lời nên mới phải nhờ người hỏi giúp thôi.”


Cố Minh Nguyệt cười cười không nói gì.


Trời vừa tờ mờ sáng, sương sớm trong khu gia binh còn chưa tan, Cố Minh Nguyệt đã nghe thấy tiếng động nhẹ ngoài cổng.


Mở cửa ra thấy Tề Quyên Quyên xách một cái bọc vải đứng đó, tay kia còn cầm bó rau cải non còn ướt sương đêm.


“Minh Nguyệt, không làm phiền em nghỉ ngơi chứ?” Tề Quyên Quyên nói nhỏ, nhìn quanh quất rồi mới đưa cái bọc vải ra: “Đây là vải may áo cho con bé, số đo chị đo qua loa rồi ghi vào giấy nhét trong đó đấy.”


Cái bọc vải may bằng vải thô, sờ vào thấy nặng trịch, bên trong ngoài vải bông hoa nhí còn có mấy cái màn thầu trắng vừa hấp nóng hổi.


Cố Minh Nguyệt nhận lấy bọc vải, đẩy bó rau còn ướt sương về phía chị: “Vải em nhận, rau chị cầm về đi, rau nhà trồng quý lắm, cả màn thầu này cũng không rẻ đâu.”


Nhưng Tề Quyên Quyên nhất quyết nhét bó rau qua khe cửa: “Đáng bao nhiêu đâu mà.”


Nói xong như sợ bị ai nhìn thấy, chị xua tay rồi rảo bước nhanh về nhà mình, đi đến chỗ rẽ còn quay lại cười với Cố Minh Nguyệt.


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 92: May quần áo
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...