Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 93: Rời đi


Cố Minh Nguyệt xách túi vải vào nhà, mở ra xem, ngoài vải vóc và mảnh giấy ghi số đo, mấy cái màn thầu vẫn còn ấm nóng.


Cô nhặt rau sạch sẽ rồi ngâm vào chậu, sau đó trải tấm vải lên đầu giường.


Cố Minh Nguyệt vuốt phẳng tấm vải bông hoa nhí, nhờ Lục Lẫm giữ mép vải, ngón tay lần theo số đo ướm thử: “Con bé còn nhỏ, quần áo phải may rộng rãi một chút chạy nhảy cho thoải mái.”


Lục Lẫm gật đầu, cầm kéo giúp cắt vải ở cổ tay áo, bỗng ngẩng đầu đề nghị: “Hay là mình thêu bông hoa nhỏ ở cổ tay áo đi, con bé chắc chắn sẽ thích lắm.”


Mắt Cố Minh Nguyệt sáng lên, cô chọn ra mảnh vải vụn màu hồng nhạt, cắt thành hình bông hoa năm cánh nhỏ xíu sau đó dùng chỉ hồng đậm thêu nh** h** tỉ mỉ.


Cô cầm khung thêu, kim bạc thoăn thoắt trên nền vải bông, chẳng mấy chốc, hai bông hoa nhỏ xinh xắn đã nở rộ trên cổ tay áo, nổi bật trên nền vải hoa nhí trông thật sinh động.


Lục Lẫm ghé sát vào xem, không kìm được khen ngợi: “Em thêu hoa đẹp thật đấy còn tinh xảo hơn cả mẫu thêu bán ở hợp tác xã.”


Ba ngày sau, Tề Quyên Quyên dẫn chị Vương đến lấy áo vào lúc chập choạng tối.


Cố Minh Nguyệt đưa bộ quần áo được gấp gọn gàng, chị Vương mở ra xem, ánh mắt lập tức bị thu hút bởi bông hoa nhỏ ở cổ tay áo, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* đường kim mũi chỉ tinh tế, hốc mắt đỏ hoe.



“Đồng chí Lục, sao cô còn cất công thêu hoa thế này? Chu đáo quá.” Giọng chị nghẹn ngào, nắm tay Cố Minh Nguyệt xoa đi xoa lại: “Con gái tôi lớn thế này rồi mà chưa bao giờ được mặc bộ quần áo nào đẹp thế này.”


Cố Minh Nguyệt cười chỉnh lại vạt áo cho chị: “Cháu bé mặc vui là được rồi, em thuận tay thêu thôi, có đáng gì đâu.”


Chị Vương nắm chặt bộ quần áo, cảm ơn rối rít, bước chân ra về cũng nhẹ nhàng hơn hẳn, lúc đi còn ngoái lại nói: “Đợi con bé mặc áo mới, tôi dẫn nó đến cho cô xem nhé.”


Nhìn theo bóng lưng chị Vương đi xa, Cố Minh Nguyệt dựa vào người Lục Lẫm: “Anh xem chị Vương vui chưa kìa.”


Lục Lẫm xoa đầu cô, cây kim bạc trong tay vẫn còn vương hơi ấm: “Quả nhiên may quần áo không chỉ là may tấm vải mà khâu cả tấm lòng vào đó mới thực sự ấm áp.”


Hạ Tiêu đang giúp chẻ củi trong sân thì nhận được thông báo quay về Bắc Kinh làm nhiệm vụ.


Anh lau mồ hôi tay, đi đến bên cạnh Lục Uyển Uyển, giọng nói dịu dàng: “Uyển Uyển, anh phải về Bắc Kinh một chuyến, em có muốn về cùng anh không?”


Tay cầm kim chỉ của Lục Uyển Uyển khựng lại, mắt sáng rực lên, quay sang nhìn Cố Minh Nguyệt dò hỏi đầy mong đợi.


Cố Minh Nguyệt cười đẩy nhẹ cô bé một cái: “Về đi, tiện thể thăm nhà, nhớ mang ít đặc sản ở đây về biếu anh trai em.”


Chuyện này truyền đến tai Lục Lẫm, anh vừa huấn luyện về, nghe tin Lục Uyển Uyển định theo Hạ Tiêu về Bắc Kinh thì cười híp cả mắt, vỗ vai Hạ Tiêu trêu chọc: “Được đấy cậu em, cuối cùng cũng rước được của nợ đi rồi.”



“Thế là xong, không ai tranh giành địa bàn với chúng ta nữa, đợi hai người đó đi rồi, vợ chồng mình cũng được yên tĩnh mấy hôm.”


Cố Minh Nguyệt bị anh nói đến đỏ mặt, khẽ đánh vào tay anh: “Lớn đầu rồi mà còn nói linh tinh.” Miệng thì trách yêu nhưng đáy mắt lại ánh lên nụ cười.


Trong sân, Lục Uyển Uyển đang bàn bạc với Hạ Tiêu xem nên mang theo những gì, Lục Lẫm nhìn bóng lưng hai người lại quay sang nhìn Cố Minh Nguyệt bên cạnh, chỉ cảm thấy ngay cả trong gió cũng mang theo sự nhẹ nhõm.


Đợi hai cái “bóng đèn” này đi rồi, anh có thể yên tâm tận hưởng những ngày tháng thanh bình bên vợ yêu rồi.


Đêm trước ngày lên đường, đèn trong phòng Cố Minh Nguyệt sáng đến tận khuya.


Cố Minh Nguyệt lấy từ trong tủ ra hai hũ mắm thịt và một gói giấy dầu, nhét xuống đáy túi hành lý.


Lục Uyển Uyển tò mò hỏi: “Chị dâu, cái gì thế ạ?”


“Là bánh mật chị làm cho em đấy, đi đường đói bụng thì lấy ra ăn, về đến Bắc Kinh cũng có cái mời mọi người nếm thử.”


Cố Minh Nguyệt giúp cô bé buộc chặt túi hành lý, đưa tay vén lọn tóc lòa xòa trước trán em: “Về đến nhà nhớ gọi điện báo bình an, đi theo anh Hạ đừng chạy lung tung.”


Lục Uyển Uyển gật đầu, bỗng nhào vào lòng Cố Minh Nguyệt, giọng nghẹn ngào: “Chị dâu, em sẽ nhớ chị lắm.”



Cố Minh Nguyệt vỗ vỗ lưng cô bé, mắt cũng cay cay: “Con bé ngốc này, có phải đi luôn đâu mà, bao giờ em lại đến, chị lại may quần áo mới cho.”


Hai chị em tỉ tê tâm sự đến nửa đêm từ chuyện ăn uống ở Bắc Kinh đến những vật dụng nhỏ cần mang theo.


Sáng sớm hôm xuất phát, trời vừa tờ mờ sáng, Lục Lẫm đã vác bao tải hành lý to đùng của Hạ Tiêu đi trước.


Hạ Tiêu xách túi vải nhỏ của Lục Uyển Uyển còn Lục Uyển Uyển nắm chặt tay Cố Minh Nguyệt, bước một bước lại ngoái đầu nhìn ba lần.


Đến bến cảng còn mười lăm phút nữa tàu chạy, Cố Minh Nguyệt chỉnh lại cổ áo cho Lục Uyển Uyển, quay sang dặn dò Hạ Tiêu: “Đường xá đông đúc, cậu trông chừng Uyển Uyển cẩn thận nhé.”


Hạ Tiêu gật đầu chắc nịch: “Chị yên tâm, em sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo.”


Lúc này Lục Lẫm kéo Hạ Tiêu ra một góc, vỗ vai cậu ta, hạ giọng nói:


“Về Bắc Kinh đừng có chỉ mải mê nhiệm vụ, Uyển Uyển còn nhỏ, tính tình lại hay e thẹn, cậu để ý đến nó một chút. Nếu để nó chịu ấm ức thì tôi không tha cho cậu đâu.”


Lời nói mang vẻ nghiêm khắc của người anh trai nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự quan tâm lo lắng cho em gái.


Hạ Tiêu cười đáp: “Em đảm bảo sẽ đưa cô ấy về bình an vô sự, trả lại cho anh một cô em gái vui vẻ hoạt bát.”



Lục Lẫm nắm tay Cố Minh Nguyệt, nhìn con tàu từ từ rời bến, đến khi khuất bóng mới quay người: “Đi thôi, về nhà, lần này được yên tĩnh mấy ngày rồi.”


Cố Minh Nguyệt cười lườm anh một cái, trong lòng cũng thầm mong hai người đi đường thuận lợi, bình an trở về.


Hôm nay Lục Lẫm về báo phải đi làm nhiệm vụ lại đi rất gấp, Cố Minh Nguyệt chỉ kịp chuẩn bị ít đồ ăn cho anh mang theo.


Ngày đầu tiên Lục Lẫm đi vắng, Cố Minh Nguyệt đang ngồi khâu áo trong sân thì nghe thấy tiếng gọi lanh lảnh của Dương Dương ngoài cổng: “Cô ơi!”


Hạ Thanh Hà dắt tay Dương Dương bước vào, tay kia xách nửa túi bánh vừng vừa nướng xong: “Lục Lẫm đi làm nhiệm vụ, biết em ở nhà buồn nên chị đưa Dương Dương sang chơi với em này.”


Dương Dương giằng tay mẹ ra, chạy đến bên bàn, lôi vở và bút chì trong cặp sách ra: “Mẹ bảo con phải ngoan ngoãn luyện chữ, không được làm phiền cô khâu vá ạ.”


Cố Minh Nguyệt cười cất bánh vừng vào nhà, lấy một tấm gỗ sạch làm bàn học nhỏ cho Dương Dương ngồi viết.


Một lát sau, ngoài cổng lại có người thò đầu vào là Đàm Hồng Mai: “Minh Nguyệt, Thanh Hà, hai em đều ở đây cả à!”


Chị bước vào, liếc nhìn vào trong nhà rồi hạ giọng nói: “Kể cho hai em nghe chuyện lạ này, khu gia binh mới có một hộ chuyển đến, nghe nói chồng là cán bộ mới điều chuyển về, mang theo cả vợ con, chiều nay chắc dọn vào rồi.”


Hạ Thanh Hà dừng tay kim chỉ: “Thế à? Vậy là khu gia binh mình lại có thêm hàng xóm mới rồi.”


Cố Minh Nguyệt cũng gật đầu: “Đợi họ ổn định chỗ ở xong, chị em mình tranh thủ sang chơi làm quen nhé.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 93: Rời đi
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...