Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 91: Đại hội
Lục Uyển Uyển đứng bên cạnh giúp một tay, ánh mắt dừng lại ở tấm vải màu vàng nghệ, quay sang nói với Cố Minh Nguyệt: “Chị dâu, màu vàng này không kén người mặc đâu, may váy liền thân chắc chắn đẹp lắm.”
Cố Minh Nguyệt sờ chất vải, gật đầu đồng tình.
Mấy người vây quanh đống vải chọn lựa, Cố Minh Nguyệt căn cứ vào màu da, dáng người của từng người mà tư vấn, chẳng mấy chốc ai cũng chọn được tấm vải ưng ý, xách cuộn vải ra về, bước chân nhẹ nhàng hẳn.
Vừa về đến khu gia binh, Cố Minh Nguyệt đã trải vải ra bàn trong sân, gọi mọi người đến đo kích thước.
Vợ chồng Hạ Thanh Hà sán lại trước, Cố Minh Nguyệt cầm thước dây quấn quanh eo Hạ Thanh Hà một vòng, vừa ghi chép số liệu vừa dặn dò: “Eo chị nhỏ, may váy chiết eo một chút sẽ tôn dáng hơn.”
Đến lượt Hạ Tiêu, Cố Minh Nguyệt cố ý nhét thước dây vào tay Lục Uyển Uyển: “Em đo cho cậu ấy đi, tiện thể học cách xem số đo luôn.”
Ngón tay Lục Uyển Uyển vừa chạm vào thước dây đã thấy lòng bàn tay nóng ran, cô bé cắn răng bước đến trước mặt Hạ Tiêu.
“Đứng thẳng lên.” Cô bé nói nhỏ, giơ tay đặt thước dây lên vai anh ta.
Hạ Tiêu phối hợp đứng thẳng lưng, ánh mắt rơi xuống đỉnh đầu cô bé đang cúi thấp, hơi thở cũng nhẹ đi vài phần.
Thước dây vừa vòng qua vai, ngón tay Lục Uyển Uyển vô tình chạm nhẹ vào cánh tay anh ta, cả hai cùng khựng lại.
Cô bé vội rụt tay về, nhanh chóng đọc số đo: “Vai rộng một thước mốt.”
Cố Minh Nguyệt đứng bên cạnh nhìn thấy hết, cố nhịn cười đưa giấy bút: “Ghi lại đi sau đó đo chiều dài áo nữa.”
Lục Uyển Uyển nhận lấy bút, lúc cúi đầu ghi chép, vành tai đỏ lựng như sắp nhỏ máu.
Hạ Tiêu nhìn bộ dạng luống cuống của cô bé, khóe miệng lặng lẽ cong lên.
Đêm khuya, đèn đuốc trong khu gia binh đã tắt gần hết, trong phòng Lục Uyển Uyển vẫn còn sáng ánh đèn dầu leo lét.
Cô bé ngồi bên mép giường, tay cầm tấm vải bông màu xám nhạt, tay cầm kim chỉ vẫn còn hơi run, đây là lần đầu tiên cô bé may áo cho con trai, sợ đường kim mũi chỉ xiêu vẹo, không tôn được vóc dáng của Hạ Tiêu.
Ánh đèn dầu hắt lên tấm vải, những số đo đã được ghi chép cẩn thận trên mảnh giấy đặt ngay bên cạnh.
Cô bé bắt chước Cố Minh Nguyệt, gấp mép vải cổ áo lại trước, cây kim bạc vừa đâm xuống thì nghe thấy tiếng động ngoài cửa.
Quay đầu lại thì thấy Cố Minh Nguyệt bưng bát cháo táo đỏ nóng hổi đi vào: “Vẫn chưa ngủ à? Giờ này còn khâu vá, cẩn thận hại mắt đấy.”
Lục Uyển Uyển vội vàng đặt kim chỉ xuống, hơi ngượng ngùng: “Em muốn làm xong sớm, sợ không kịp đại hội.”
Cố Minh Nguyệt đặt bát cháo lên bàn, cầm tấm vải lên xem: “Đường may cũng được đấy nhưng cổ áo chỗ này phải thu lại chút nữa, không thì mặc lên dễ bị rộng cổ.”
Nói rồi cô cầm kim, cầm tay chỉ việc cho Lục Uyển Uyển: “Em nhìn này, chỉ phải kéo đều tay, khoảng cách các mũi kim đừng chênh lệch quá như thế may ra mới ngay ngắn.”
Lục Uyển Uyển làm theo động tác của Cố Minh Nguyệt, ngón tay dần ổn định hơn.
Cố Minh Nguyệt nhìn bộ dạng chăm chú của cô bé, cười nói: “Nhìn cái vẻ tận tâm này của em, Hạ Tiêu mặc vào chắc chắn sẽ vui lắm.”
Mặt Lục Uyển Uyển lại đỏ bừng, cúi đầu chọc chọc vào tấm vải: “Chị dâu lại trêu em.”
Hai chị em chong đèn, người dạy người học, thấy cháo đã bớt nóng, Cố Minh Nguyệt mới đứng dậy.
“Đừng thức khuya quá, mai khâu tiếp cũng không muộn mà.”
Trước khi đi, cô còn cầm kéo giúp Lục Uyển Uyển sửa lại mép vải: “Cứ từ từ thôi, tấm lòng quan trọng hơn đường kim mũi chỉ.”
Một ngày trước đại hội, Lục Uyển Uyển nắm chặt chiếc áo sơ mi màu xám nhạt được gấp gọn gàng, đứng đợi Hạ Tiêu ở cửa.
Cổ áo được cô bé thu lại ngay ngắn theo cách Cố Minh Nguyệt dạy, cổ tay áo cũng được đính cúc bấm cẩn thận, ngay cả đường may ở gấu áo cũng được giấu kỹ càng.
Từ xa nhìn thấy bóng dáng Hạ Tiêu, cô bé vội vàng chạy lại đón, lúc đưa áo cho anh ta, đầu ngón tay vẫn còn hơi run vì hồi hộp.
“Em may xong rồi, anh mặc thử xem có vừa không.” Hạ Tiêu nhận lấy chiếc áo, trên vải vẫn còn vương mùi bồ kết thoang thoảng.
Anh ta cúi đầu sờ đường may ở cổ áo, ý cười trong mắt không giấu được: “Anh đi thử ngay đây.”
Anh ta đi vào phòng chứa đồ bỏ trống bên cạnh, lát sau bước ra.
Chiếc áo sơ mi màu xám nhạt càng tôn lên bờ vai rộng và tấm lưng thẳng tắp của anh ta, cổ áo vừa vặn ôm lấy cổ, tay áo cũng không dài không ngắn, đến cả chiều dài áo cũng vừa khít như được đo ni đóng giày vậy.
Lục Uyển Uyển nhìn anh ta, không kìm được mỉm cười: “May quá không bị lỗi.”
Hạ Tiêu bước tới, đưa tay gạt nhẹ lọn tóc lòa xòa trước trán cô bé, giọng nói dịu dàng: “Rất đẹp, vừa vặn hơn tất cả những chiếc áo anh từng mặc.”
Ngày diễn ra đại hội, mấy người họ vừa bước vào hội trường đã trở thành tâm điểm chú ý.
Chiếc váy liền thân màu vàng nghệ của Cố Minh Nguyệt tung bay nhẹ nhàng, vừa dịu dàng vừa sang trọng.
Hạ Thanh Hà mặc chiếc váy hoa nhí màu hồng phấn, tôn lên làn da trắng ngần.
Tề Quyên Quyên mặc chiếc váy dài màu xanh lam nền nã, kết hợp với kiểu tóc búi gọn gàng, trông vô cùng duyên dáng.
“Thanh Hà, váy cậu đẹp thế, mua ở đâu đấy?” Chị dâu ở khu gia binh bên cạnh sán lại hỏi.
Hạ Thanh Hà cười chỉ vào Cố Minh Nguyệt: “Mua đâu mà mua là Minh Nguyệt tự tay may đấy, tay nghề còn xịn hơn thợ may!”
Vừa nghe dứt lời, không ít người xúm lại khen ngợi, có người xem xét kỹ lưỡng: “Chất vải đứng dáng, đường kim mũi chỉ tinh tế, đúng là khéo tay thật!”
Cố Minh Nguyệt được khen đến ngượng ngùng, Lục Uyển Uyển đứng bên cạnh cười bổ sung:
“Chị dâu cháu không chỉ biết may đồ nam đồ nữ mà còn biết chọn kiểu dáng phù hợp với dáng người và màu da của từng người nữa, mặc lên vừa vặn hơn đồ may sẵn nhiều.”
Đang nói chuyện thì có người chú ý đến chiếc sơ mi màu xám nhạt trên người Hạ Tiêu: “Áo sơ mi của đồng chí Hạ cũng đẹp thật, rất hợp với khí chất của cậu!”
Hạ Tiêu vô thức liếc nhìn Lục Uyển Uyển bên cạnh, khóe miệng vương nụ cười: “Cái này cũng là do đồng chí Cố và Lục Uyển Uyển cùng làm đấy.”
Mọi người lại nhao nhao khen ngợi hai người khéo tay, ngay cả lãnh đạo đơn vị cũng cười nói với Cố Minh Nguyệt: “Đồng chí Cố tay nghề thế này, mở tiệm may nhỏ trong khu gia binh được rồi đấy!”
Tại đại hội, trang phục của mấy người họ trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi và tất cả những lời khen ngợi cuối cùng đều dồn về tay nghề khéo léo của Cố Minh Nguyệt.
Cô đứng giữa đám đông, nghe mọi người tán thưởng, trong lòng tràn đầy cảm giác thành tựu, Lục Uyển Uyển và Hạ Tiêu bên cạnh nhìn nhau cười, không khí ngập tràn niềm vui được công nhận.
Mục đích chính của đại hội vốn là để các đồng chí trong khu gia binh giao lưu, trò chuyện nhiều hơn, thắt chặt tình đoàn kết xóm giềng.
Những bộ quần áo may đo của nhóm Cố Minh Nguyệt vô tình lại trở thành cầu nối giao lưu tốt nhất.
Trong giờ giải lao, những người vốn không thân thiết lắm lại tụ tập lại với nhau vì cùng khen ngợi quần áo đẹp.
Hạ Thanh Hà mặc váy hồng phấn kéo chị Trương ở khu bên cạnh, tỉ mỉ kể về sự cầu kỳ trong việc chọn vải của Cố Minh Nguyệt.
Xung quanh Hạ Tiêu cũng có mấy chiến sĩ trẻ vây quanh hỏi thăm cách may áo sơ mi, muốn may cho người nhà một bộ.
Lục Uyển Uyển thì giúp Cố Minh Nguyệt đưa mẫu vải cho các chị tò mò xem, rôm rả bàn luận về các chi tiết may vá.
Ngay cả lãnh đạo đơn vị khi phát biểu cũng đặc biệt nhắc đến:
“Khu gia binh là hậu phương vững chắc của chúng ta, những người như đồng chí Cố dùng tay nghề của mình để kéo gần khoảng cách xóm giềng, mọi người năng qua lại, giúp đỡ lẫn nhau, đó mới là tinh thần đoàn kết!”
Tiếng vỗ tay vang dội dưới khán đài, không ít người ngay tại chỗ đã hẹn nhau sau buổi họp sẽ cùng đi hợp tác xã chọn vải, nhờ Cố Minh Nguyệt may giúp.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 91: Đại hội
10.0/10 từ 18 lượt.
