Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 76: Địch ý


Hôm La Thái Linh đi học, Cố Minh Nguyệt đi cùng cô ấy đến chỗ đào tạo của Hội Phụ nữ.


Trong sân chật ních những phụ nữ đến đăng ký, túm năm tụm ba trò chuyện rôm rả.


Thấy Cố Minh Nguyệt đi vào, có người cười hỏi: “Đồng chí, cô cũng đến học à? Trông không giống người làm việc nặng nhọc chút nào.”


Cố Minh Nguyệt mỉm cười xua tay: “Tôi đi cùng bạn thôi, cô ấy học ở đây, tôi qua xem một lát rồi về.”


Đợi La Thái Linh theo người phụ trách vào trong, Cố Minh Nguyệt ghé mắt nhìn qua khe cửa, thấy cô ấy tìm được một chỗ ngồi trong góc.


Chị gái bên cạnh còn chủ động bắt chuyện với cô ấy, thấy không có vấn đề gì Cố Minh Nguyệt mới yên tâm rời đi.


Nhớ ra xà phòng của Lục Lẫm sắp hết, cô bèn rẽ vào hợp tác xã.


Hợp tác xã vắng người, Cố Minh Nguyệt vừa bảo Triệu Tú Lan lấy hai hộp xà phòng thì nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa.


Quay lại nhìn, hóa ra là Chu Hải Yến - người đã tỏ thái độ khó chịu với họ ở văn phòng Hội Phụ nữ hôm trước.


Triệu Tú Lan không nhận ra không khí bất thường, vừa bỏ xà phòng vào túi giấy vừa cười gọi: “Đại Nha, hôm nay rảnh rỗi đến mua đồ à?”



Vừa nghe thấy hai chữ “Đại Nha”, sắc mặt Chu Hải Yến lập tức sa sầm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Cố Minh Nguyệt, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lẽo.


“Chị gọi ai là Đại Nha đấy!” Chu Hải Yến đột ngột cao giọng, mặt mày xanh mét, ngón tay siết chặt cái túi vải đến trắng bệch: “Tôi đổi tên lâu rồi, giờ tôi tên là Chu Hải Yến!”


Triệu Tú Lan bị phản ứng của cô ta làm cho giật mình, cái cân trên tay suýt rơi, vội vàng đặt đồ xuống cười làm hòa:


“Ôi chao, xem cái trí nhớ của tôi này! Mải nói chuyện quá quên béng mất cô đổi tên rồi, tại cái miệng tôi nhanh nhảu đoảng, em gái Hải Yến đừng để bụng nhé.”


Lời xin lỗi này khiến đôi vai đang căng cứng của Chu Hải Yến thả lỏng đôi chút nhưng cô ta vẫn hừ lạnh một tiếng đầy khó chịu: “Sau này trước mặt người ngoài đừng có nhắc đến cái tên cũ nữa, tôi với quá khứ kia chẳng còn liên quan gì đâu.”


Nói rồi ánh mắt cô ta vô thức liếc qua Cố Minh Nguyệt, thấy đối phương đang cúi đầu sắp xếp lại mấy hộp xà phòng trên tay, không thèm để ý đến bên này, vẻ mặt lúng túng của cô ta mới dịu đi đôi chút.


Cô ta quay người bước nhanh đến đầu kia quầy hàng, chỉ vào chai xì dầu trên kệ: “Cho tôi chai xì dầu, loại mặn nhất ấy.”


Triệu Tú Lan vội vàng đáp lời, nhanh tay cầm cái phễu đong xì dầu vào chai, miệng lẩm bẩm: “Nhớ rồi nhớ rồi, sau này cứ gọi là Hải Yến, đảm bảo không sai nữa.”


Cố Minh Nguyệt liếc nhìn hai người, không nói gì thêm, xách đồ lặng lẽ rời khỏi hợp tác xã.


Chắc hẳn Chu Hải Yến đã nhận ra cô lại nghe Triệu Tú Lan gọi tên thân mật như vậy nên đoán quan hệ giữa họ không tồi, chút khí thế coi thường ban đầu cũng xẹp đi quá nửa.


Cố Minh Nguyệt chẳng thèm để ý đến sắc mặt của cô ta, nhận lấy xà phòng từ tay Triệu Tú Lan, trả tiền rồi định đi.



Vừa ra đến cửa đã bị Chu Hải Yến chặn lại: “Cố Minh Nguyệt phải không? Tôi cứ tưởng vợ Lục đoàn trưởng cao sang thế nào, hóa ra cũng phải đến những chỗ thế này mua đồ.”


Cố Minh Nguyệt ngước mắt nhìn cô ta, giọng bình thản: “Hợp tác xã là nơi mọi người mua bán, tôi đến đây có gì lạ đâu? Còn đồng chí Chu, không lo làm việc lại đứng đây chặn đường tôi là có ý gì?”


Chu Hải Yến bị hỏi vặn lại cứng họng, mấp máy môi mà không thốt lên lời.


Cố Minh Nguyệt chẳng muốn dây dưa với cô ta, lách người đi ra ngoài, phía sau còn nghe tiếng hừ mạnh của Chu Hải Yến.


Cô lắc đầu, trong lòng thấy buồn cười, lấy cuộc sống của người khác ra để tìm cảm giác tồn tại cho mình, thật chẳng ra làm sao.


Sau này cô mới biết, thảo nào sắc mặt Chu Hải Yến lại khó coi đến thế, hóa ra “Đại Nha” là quá khứ mà cô ta muốn chôn vùi nhất.


Chu Hải Yến từ nhỏ đã bị cha mẹ coi là đồ lỗ vốn, bao nhiêu đồ tốt trong nhà đều dành hết cho em trai.


Cô ta không những phải làm việc nặng nhọc mà ngay cả cái tên tử tế cũng không có.


Cái tên Đại Nha đeo bám cô ta suốt mười mấy năm trời.


Sau này lấy chồng, lúc chuyển hộ khẩu cô ta đã cắn răng năn nỉ cán bộ hộ tịch mãi mới đổi được tên từ Chu Đại Nha sang Chu Hải Yến.


Cứ tưởng đã cắt đứt hoàn toàn với quá khứ, ai ngờ câu gọi vô tình của Triệu Tú Lan lại khơi dậy vết sẹo trong lòng cô ta.



Cố Minh Nguyệt ngoái đầu nhìn vào trong hợp tác xã, Chu Hải Yến đang đứng quay lưng lại, vai căng cứng, rõ ràng vẫn còn đang hậm hực vì cái tên cũ.


Không nghĩ nhiều nữa, Cố Minh Nguyệt xách xà phòng về khu gia binh.


Đi qua đầu ngõ thì thấy thím Lý đang đứng ngóng, chắc là đợi con dâu tan học.


Cô rảo bước lại gần, cười chào: “Thím ạ, cháu vừa trên trấn về, Thái Linh đang học trong xưởng, trông chị ấy thích nghi tốt lắm ạ.”


Thím Lý nghe vậy mới yên tâm về nhà.


Chiều hôm sau, Triệu Tú Lan dọn hàng xong, đặc biệt xách một túi lạc mới phơi khô ở nhà, đi vòng qua nhà Chu Hải Yến.


Chị ghé mắt qua khe cửa nhìn vào, thấy Chu Hải Yến đang ngồi nhặt rau trong sân liền gọi với vào: “Em gái Hải Yến, có nhà không đấy?”


Chu Hải Yến ngẩng đầu thấy chị, tay hơi khựng lại, không nói gì nhưng dịch người sang một bên, ý bảo chị vào.


Triệu Tú Lan xách túi lạc đi vào, đặt lên bàn: “Đây là lạc ông nhà chị mới trồng trên sườn đồi, vừa phơi xong, giòn tan, chị mang sang cho em một ít nếm thử.”


Thấy Chu Hải Yến vẫn im lặng, chị xoa xoa tay, chân thành nói: “Hôm qua ở hợp tác xã là chị hồ đồ, quên mất em đổi tên rồi nên quen miệng gọi tên cũ, làm em không vui, hôm nay chị đặc biệt sang xin lỗi em.”


Chu Hải Yến nhìn túi lạc trên bàn, vỏ lạc còn vương hơi ấm của nắng, chút ấm ức trong lòng cũng tan đi ít nhiều.



Cô ta bỏ mớ rau trên tay xuống, bóc một củ lạc bỏ vào miệng: “Thôi bỏ đi, em biết chị không cố ý.”


Ngừng một chút, cô ta nói thêm: “Sau này chị chú ý một chút là được.”


Triệu Tú Lan nghe vậy cười tươi rói: “Ừ ừ, chị nhớ kỹ rồi, sau này chỉ gọi là Hải Yến thôi, đảm bảo không sai nữa!”


Rời nhà Chu Hải Yến, Triệu Tú Lan không về thẳng hợp tác xã mà rẽ sang nhà Cố Minh Nguyệt.


Đẩy cổng bước vào thấy Cố Minh Nguyệt đang tưới rau, chị cười giơ túi giấy dầu trên tay lên: “Minh Nguyệt, lạc mới phơi xong, chị mang cho em một ít nếm thử.”


Cố Minh Nguyệt đặt bình tưới xuống, đón lấy túi giấy, lạc bên trong vẫn còn ấm nóng.


Hai người ngồi xuống ghế đẩu trong sân, Triệu Tú Lan vừa bóc lạc vừa nhắc đến chuyện Chu Hải Yến.


“Hôm qua gọi nhầm tên cô ấy, đúng là lỗi tại chị. Chị với cô ấy lớn lên cùng một làng, hồi ở quê gọi Đại Nha quen miệng rồi.”


Cố Minh Nguyệt hơi ngạc nhiên, giờ mới biết hai người còn có mối quan hệ này.


“Thế chắc tình cảm hai người tốt lắm nhỉ?” Cô hỏi.


Triệu Tú Lan thở dài:


“Hồi xưa thì tốt, sau này nhà cô ấy trọng nam khinh nữ để cô ấy chịu nhiều thiệt thòi nên tính tình cũng thay đổi, không thích thân thiết với ai. Lấy chồng xong đổi tên, càng không muốn nhắc chuyện cũ, chị lẩm cẩm quên mất điều kiêng kỵ ấy.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 76: Địch ý
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...