Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 75: Tặng quà


Ngay sau đó, một người phụ nữ mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xám đẩy cửa bước vào, cười nói: “Tiểu Chu, tìm giúp chị tập tài liệu này với... Ơ? Có khách à?”


Người phụ nữ tên Tiểu Chu lập tức thu lại vẻ mặt mỉa mai, đứng dậy đáp: “Chủ nhiệm Ngô, hai cô này đến hỏi việc tuyển dụng ở xưởng dệt ạ.”


Chủ nhiệm Ngô nhìn thấy Cố Minh Nguyệt liền cười tươi: “Minh Nguyệt cũng ở đây à.”


Cố Minh Nguyệt mỉm cười chào hỏi.


Gặp người quen Cố Minh Nguyệt cũng thở phào nhẹ nhõm, chủ nhiệm Ngô là người lãnh đạo tốt bụng cô từng tiếp xúc, cô bèn kéo La Thái Linh lên trước, trình bày lại mục đích chuyến đi.


Chủ nhiệm Ngô nghe xong, lấy tờ thông báo tuyển dụng trên bàn đưa cho họ, kiên nhẫn giải thích: “Chủ yếu tuyển công nhân kéo sợi, có đào tạo, lương tính theo sản phẩm, chịu khó học hỏi làm lụng thì thu nhập ổn định lắm.”


Lúc này, Tiểu Chu chen vào một câu: “Chủ nhiệm Ngô, cô này là người nhà Lục đoàn trưởng đấy, nhà giàu nứt đố đổ vách, cần gì phải đi làm công việc nặng nhọc này.”


Chủ nhiệm Ngô nhíu mày, quay sang nhìn Tiểu Chu: “Tuyển dụng quan trọng là năng lực chứ đâu phải gia cảnh, người ta muốn làm chứng tỏ là người chịu thương chịu khó, đó là chuyện tốt chứ sao.”


Tiểu Chu mặt đỏ bừng, im bặt không dám ho he gì nữa.



Chủ nhiệm Ngô quay sang hỏi han tình hình của La Thái Linh, thấy cô ấy tuy ít nói nhưng ánh mắt chân thành bèn cười nói: “Điều kiện của em đạt yêu cầu rồi đấy, điền vào đơn đăng ký này đi, thứ hai tuần sau đến tham gia lớp đào tạo nhé.”


La Thái Linh mừng rỡ gật đầu lia lịa, vội vàng cầm bút điền vào đơn.


Ra khỏi văn phòng, Cố Minh Nguyệt mới tò mò hỏi: “Chủ nhiệm Ngô, vị đồng chí vừa nãy hình như có thành kiến với Lục Lẫm nhà cháu ạ?”


Chủ nhiệm Ngô thở dài: “Trước đây trong một lần phân công nhiệm vụ, chồng cô Tiểu Chu có xích mích với Lục Lẫm, trong lòng vẫn còn ấm ức nên mới giận cá chém thớt sang cháu đấy, cháu đừng để bụng nhé.”


Cố Minh Nguyệt lúc này mới vỡ lẽ, mọi thắc mắc trong lòng đều được giải đáp.


La Thái Linh nắm tay cô: “May mà có chủ nhiệm Ngô ở đó, không thì chẳng biết chuyện này sẽ đi đến đâu nữa.”


Cố Minh Nguyệt cười gật đầu, nhìn tờ thông báo đào tạo trên tay cô ấy, vỗ vai động viên: “Giờ thì yên tâm rồi nhé? Về chuẩn bị cho tốt vào.”


Chủ nhiệm Ngô quay sang Cố Minh Nguyệt: “Cháu nhiệt tình đưa Tiểu La đến đây tìm việc, quý hóa quá. Vừa nãy Tiểu Chu nói năng không suy nghĩ, cháu đừng để bụng, tính cô ấy phổi bò thế đấy.”


Cố Minh Nguyệt hiểu chủ nhiệm Ngô đang muốn giảng hòa, cô cũng cười xòa: “Không sao đâu ạ, cháu biết cô ấy không có ác ý gì, chủ yếu là chị Thái Linh muốn tìm việc làm, có cháu đi cùng chị ấy cũng đỡ ngại hơn.”


La Thái Linh đứng bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm, đôi vai đang căng cứng dần thả lỏng.



Rời khỏi hội phụ nữ, La Thái Linh mới dám thì thầm: “May mà chủ nhiệm Ngô quen biết em, lúc nãy chị sợ toát mồ hôi hột.”


Cố Minh Nguyệt vỗ vỗ tay cô ấy: “Đừng lo lắng quá, về nhà chuẩn bị tinh thần, thứ hai tuần sau đi học cho tốt nhé.”


Hai người sóng vai đi về khu gia binh.


Đến gần cửa nhà Cố Minh Nguyệt, La Thái Linh đột ngột dừng lại, hai tay lục lọi trong túi vải một hồi, mặt đỏ bừng.


Cố Minh Nguyệt đang ngơ ngác thì thấy cô ấy dúi vội vào tay mình một vật gì đó, lắp bắp nói: “Cái này... tặng em.”


Cố Minh Nguyệt cúi xuống nhìn, trong lòng bàn tay là một con thỏ vải nhỏ xinh xắn, được may từ những mảnh vải vụn, tai thỏ cụp xuống, đôi mắt đen láy được thêu bằng chỉ đen tròn xoe.


Tuy đường kim mũi chỉ chưa thật tinh xảo nhưng lại toát lên vẻ đáng yêu mộc mạc.


Chưa đợi cô kịp nói gì, La Thái Linh đã như chú thỏ con bị giật mình, lùi lại hai bước rồi quay đầu bỏ chạy thục mạng, tà áo bay phấp phới trong gió.


“Chị Thái Linh!” Cố Minh Nguyệt gọi với theo.


Nhưng đối phương chẳng hề quay đầu lại, chỉ vẫy tay từ xa, bước chân càng nhanh hơn, loáng cái đã rẽ vào con ngõ nhỏ nhà mình.



Có lẽ đây là cách cảm ơn chân thành và trực tiếp nhất mà La Thái Linh có thể nghĩ ra.


Vừa tưới xong mấy chậu hoa trong sân, Cố Minh Nguyệt đã nghe thấy tiếng thím Lý gọi ngoài cổng.


Mở cửa ra, thấy thím Lý xách một túi vải, bên trong đựng nửa túi bánh bao trắng vừa hấp xong nóng hổi còn có thêm một hũ dưa muối nhà làm, cười tươi rói bước vào sân.


“Minh Nguyệt à, thím vừa đi hội phụ nữ về, nghĩ ngay đến việc mang chút quà sang cảm ơn cháu đã đưa con Thái Linh đi một chuyến, nhờ cháu giúp đỡ mà nó mới có cơ hội kiếm việc làm đấy.”


Cố Minh Nguyệt vội vàng đỡ lấy túi vải, mời thím Lý ngồi xuống ghế: “Thím khách sáo quá, hàng xóm láng giềng giúp nhau là chuyện nên làm mà.”


Thím Lý thở dài, ánh mắt đầy xót xa:


“Cháu không biết đâu, con bé Thái Linh hồi nhỏ khổ lắm. Bố mẹ nó trọng nam khinh nữ, chỉ biết đến con trai, coi nó như người ở lại còn hay dọa nạt nó, sau này bị chó dại đuổi cắn một lần, sợ quá nên thành ra nhút nhát, ít nói hẳn.”


Bà ngừng một chút rồi kể tiếp: “Nhà thím với nhà nó cách nhau có con ngõ, thím nhìn nó lớn lên từ bé, biết nó khổ nên khi về làm dâu nhà thím, thím với ông nhà thương nó lắm, nó mới được sống những ngày yên ổn.”


“Nhưng cái tính nhút nhát từ bé khó sửa lắm, làm gì cũng sợ sệt nên chuyện đi xin việc ở hội phụ nữ, thím muốn đi cùng nhưng lại sợ nó áp lực, may mà có cháu đi cùng, nó mới dám mở miệng nói chuyện.”


Nghe thím Lý kể, Cố Minh Nguyệt thấy mũi cay cay, nhớ lại dáng vẻ bối rối nắm chặt vạt áo của La Thái Linh, cô càng thêm thấu hiểu sự rụt rè của chị ấy.



Thím Lý nắm tay cô gật đầu liên tục: “Có câu này của cháu là thím yên tâm rồi! Con bé nó hiền lành, khéo tay, chỉ thiếu người đẩy một cái thôi, cháu chịu giúp nó là phúc phận của nó đấy.”


Tiễn thím Lý về xong, Cố Minh Nguyệt nhìn túi bánh bao và hũ dưa muối, nhiều thế này hai vợ chồng cô ăn mấy ngày mới hết.


Cô tính đợi Lục Lẫm về sẽ hấp lại mấy cái bánh bao ăn tối, tiện thể kể cho anh nghe chuyện cô họ Chu kia để anh còn biết đường đề phòng.


Lục Lẫm tan làm về nhà, vừa đẩy cửa vào đã ngửi thấy mùi cơm thơm nức từ bếp bay ra.


Vào nhà, anh nhìn thấy ngay con thỏ vải đặt ở góc bàn, tai thỏ xám xịt rủ xuống, đôi mắt đen láy ngây ngô.


So với những đồ đạc ngay ngắn trong nhà, con thỏ này trông thật ngộ nghĩnh đáng yêu.


“Ai tặng thế em?” Lục Lẫm cầm con thỏ lên, nắn nắn lớp vải mềm mại, quay đầu hỏi vọng vào bếp.


Cố Minh Nguyệt bưng đĩa rau xào ra, thấy anh cầm con thỏ thì cười: “Chị Thái Linh tặng đấy. Lúc nãy ở hội phụ nữ về, chị ấy dúi vào tay em rồi chạy biến đi, gọi cũng không quay lại.”


Cô lau tay đi tới, đón lấy con thỏ từ tay Lục Lẫm, nhẹ nhàng v**t v* những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ trên đó: “Anh xem, chị ấy dùng vải vụn khâu từng mũi một đấy, tuy không tinh xảo nhưng chứa đựng rất nhiều tâm huyết.


Lúc nãy nói chuyện với thím Lý em mới biết hồi nhỏ chị ấy khổ lắm, tính tình nhút nhát, chủ động tặng đồ cho em thế này là quý hóa lắm rồi.”


Lục Lẫm nghe vậy, khóe miệng cũng cong lên: “Người này trông thật thà, quà tặng cũng chân thành.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 75: Tặng quà
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...