Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 74: Đến hội phụ nữ tìm việc


Cố Minh Nguyệt quay sang La Thái Linh, dịu dàng nói: “Chị Thái Linh, ngày mai chúng ta cứ đến hỏi thăm tình hình xem sao, nếu thấy hợp thì chị thử sức còn không thì mình tìm việc khác, đừng tự tạo áp lực cho mình nhé.”


La Thái Linh khẽ “vâng” một tiếng, khóe miệng nở nụ cười nhẹ nhõm.


Thấy hai cô gái hòa hợp, thím Lý cũng yên tâm phần nào, bà ngồi lại trò chuyện thêm một lúc về chuyện trên trấn rồi mới dẫn con dâu ra về.


Sáng sớm hôm sau, Cố Minh Nguyệt thay một chiếc áo xanh lam sạch sẽ còn giúp La Thái Linh chải lại tóc tai gọn gàng, buộc bằng một sợi dây chun trơn màu.


“Trông thế này gọn gàng sáng sủa hơn hẳn, đến đó cũng dễ tạo thiện cảm với người ta hơn.” Cô cười nói.


La Thái Linh sờ lên mái tóc, mặt hơi đỏ, sự căng thẳng cũng vơi đi quá nửa.


“Cảm ơn em đồng chí Cố, không những đi cùng chị mà còn giúp chị sửa soạn thế này, chị thật không biết nói gì hơn. Chị ăn nói vụng về, không biết nói lời hay ý đẹp, em đừng chê nhé.”


Lần đầu gặp La Thái Linh, Cố Minh Nguyệt đã ấn tượng với đôi mắt của cô ấy.


Tuy không quá sáng nhưng lại trong veo như nước suối, khi nói chuyện ánh mắt luôn dõi theo người đối diện, lúc căng thẳng thì cụp xuống e dè, hoàn toàn không có chút toan tính nào.



Cố Minh Nguyệt không biết xem tướng nhưng cô tin đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, không biết nói dối.


Sự lúng túng khi vò vạt áo, sự bối rối khi bị mẹ chồng đẩy lên trước, hay nỗi lo âu khi muốn tìm việc mà sợ không làm được, tất cả đều hiện rõ trong đôi mắt ấy, sạch sẽ đến mức không vương chút bụi trần.


Với Cố Minh Nguyệt, đi cùng đến hội phụ nữ chỉ là chuyện tiện đường, giúp đỡ vài câu nói, động viên tinh thần cũng chẳng mất gì.


Sau này nếu La Thái Linh gặp khó khăn, giúp được gì cô sẽ giúp, không giúp được thì coi như đã tận tâm.


Giúp đỡ một người hiền lành, không có tâm địa xấu xa như vậy, bản thân cô cũng thấy thanh thản.


Nghe La Thái Linh nói vậy, Cố Minh Nguyệt đặt chiếc kéo tỉa hoa xuống, cười vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô ấy.


“Chị khách sáo với em làm gì? Hàng xóm láng giềng giúp nhau là chuyện thường tình mà.”


Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của La Thái Linh, cô nói thêm: “Chị đâu có vụng về, chị là người thật thà, em thích nghe những lời chân thành từ đáy lòng thế này hơn là mấy lời hoa mỹ sáo rỗng.”


“Hơn nữa, giúp chị chải tóc, thay bộ quần áo sạch sẽ cũng đâu có gì khó khăn. Chị vốn có nét sẵn rồi, chỉ cần chăm chút một tí là trông khác ngay, đến hội phụ nữ cũng tự tin hơn hẳn đúng không nào?”


Cố Minh Nguyệt lấy chiếc kẹp tóc trên bàn cài lên tóc La Thái Linh: “Chị xem, thế này đẹp biết bao.”



“Đồng chí Cố, cái kẹp này đắt quá, em nhận tiền đi, không thì chị áy náy lắm.”


Thấy vậy, Cố Minh Nguyệt giả vờ sa sầm mặt mày, giận dỗi: “Chị Thái Linh, chị coi em là người ngoài đấy à? Cái kẹp nhỏ xíu đáng bao nhiêu tiền đâu mà chị cứ nhắc đến tiền nong, em giận thật đấy nhé.”


Nói rồi cô đẩy tiền lại. La Thái Linh không lay chuyển được cô đành cất tiền đi nhưng trong lòng ghi nhớ ân tình này.


“Sau này đừng gọi em là đồng chí Cố nữa, nghe xa cách lắm.” Cố Minh Nguyệt kéo cô ấy ngồi xuống ghế nhỏ trong sân: “Em kém chị hai tuổi, chị cứ gọi em là Minh Nguyệt thôi.”


“Ừ, Minh Nguyệt.” La Thái Linh khẽ đáp, trong lòng trào dâng cảm giác ấm áp lạ thường.


Sự bối rối trong mắt La Thái Linh dần tan biến, thay vào đó là sự biết ơn chân thành: “Minh Nguyệt, em tốt thật đấy.”


Đây là lần đầu tiên cô ấy cảm thấy yên tâm đến vậy kể từ khi chuyển đến khu gia binh này.


Thu dọn đồ đạc xong xuôi, Cố Minh Nguyệt cùng La Thái Linh đi bộ đến hội phụ nữ.


Thím Lý vốn định đi cùng nhưng lại muốn để con dâu có cơ hội rèn luyện với Cố Minh Nguyệt.


Cô gái này từ Bắc Kinh xa xôi một mình đi tàu vào đây, kiến thức chắc chắn không tồi, bà già này đi theo chỉ tổ vướng chân.



Hội phụ nữ nằm cách khu gia binh không xa là một khoảng sân nhỏ khiêm tốn bên đường, trong sân trồng vài cây hòe già, dưới bóng cây kê hai chiếc ghế dài cũ kỹ, đi vào trong là dãy nhà cấp bốn quét vôi trắng, trông giản dị mà gần gũi.


Hai người làm theo hướng dẫn ghi trên bảng ở cổng, đăng ký tên họ và lý do đến tại phòng bảo vệ rồi đi theo hành lang tìm đến văn phòng.


Cố Minh Nguyệt gõ nhẹ cửa, bên trong vọng ra giọng nữ trong trẻo: “Mời vào.”


Đẩy cửa bước vào, sau bàn làm việc là một người phụ nữ mặc đồ công nhân màu xanh lam, tóc chải gọn gàng, ngước mắt nhìn hai người với ánh mắt soi mói, quét một lượt từ đầu đến chân rồi mới hỏi: “Các cô tìm ai? Có việc gì?”


La Thái Linh bị nhìn chằm chằm nên hơi căng thẳng, vô thức nép vào người Cố Minh Nguyệt.


Cố Minh Nguyệt vỗ nhẹ tay cô ấy trấn an, bước lên trước cười nói: “Chào đồng chí, chúng tôi đến hỏi thăm về việc xưởng dệt gần đây tuyển công nhân thời vụ, muốn biết cụ thể yêu cầu tuyển dụng thế nào ạ.”


Người phụ nữ đặt bút xuống, chỉ vào hai chiếc ghế trước bàn: “Ngồi đi, ai trong hai cô muốn tìm việc? Trước đây đã từng làm công việc tương tự chưa?”


La Thái Linh hít sâu một hơi, lí nhí đáp: “Là... là tôi muốn tìm việc. Tôi chưa từng làm ở xưởng dệt bao giờ nhưng tôi khéo tay, ở nhà hay may vá, khâu đế giày, tôi chịu khó học hỏi lắm ạ.”


Người phụ nữ nghe vậy liếc nhìn cô ấy một cái, không hỏi thêm gì nữa mà lấy tờ đơn đăng ký trên bàn đặt trước mặt hai người.


Ánh mắt bà ta đảo qua đảo lại trên mặt hai người, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, chậm rãi hỏi: “Các cô là người nhà của ai? Đến đây bao lâu rồi?”



Cố Minh Nguyệt tiếp lời: “Chồng tôi là Lục Lẫm, chúng tôi mới chuyển đến không lâu.”


“Lục Lẫm?” Người phụ nữ nghe thấy cái tên này thì nhướng mày.


Khuôn mặt vốn đang bình thản bỗng chốc thay đổi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Cố Minh Nguyệt.


“Hóa ra là người nhà Lục đoàn trưởng, tôi cứ tưởng ai, nhìn cô ăn mặc sạch sẽ gọn gàng thế này, điều kiện gia đình chắc chắn không tệ, sao cũng bon chen đi xin việc thế? Việc ở xưởng dệt vất vả lắm, đâu có hợp với mấy cô 'tiểu thư' như cô?”


Nghe vậy, Cố Minh Nguyệt nhíu mày, trong lòng đầy thắc mắc.


Cô chưa từng gặp người phụ nữ này bao giờ, càng không có thù oán gì, sao bà ta lại buông lời châm chọc đầy ác ý như vậy?


Cô nén sự nghi hoặc trong lòng, giọng điệu vẫn bình tĩnh:


“Đồng chí à, đi làm là do nguyện vọng cá nhân, đâu liên quan gì đến điều kiện gia đình tốt hay xấu. Tôi đi cùng bạn đến hỏi thăm, cho dù tôi muốn làm thật, dựa vào sức mình kiếm tiền thì có gì là không hợp đâu ạ?”


La Thái Linh đứng bên cạnh cũng cảm nhận được bầu không khí căng thẳng, lo lắng kéo nhẹ áo Cố Minh Nguyệt.


Người phụ nữ kia không đáp lời, chỉ khoanh tay dựa lưng vào ghế, ánh mắt càng thêm soi mói, rõ ràng là không để lời nói của Cố Minh Nguyệt vào tai.


Đúng lúc không khí đang trở nên gượng gạo thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 74: Đến hội phụ nữ tìm việc
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...