Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 77: May đồ bơi


Nghe xong câu chuyện, chút khúc mắc trong lòng Cố Minh Nguyệt đối với Chu Hải Yến cũng vơi đi phần nào.


“Cô ấy cũng khổ sở mới qua được ngày tháng đó, nhạy cảm với tên cũ cũng là chuyện thường tình.”


Triệu Tú Lan gật đầu lia lịa: “Thì đấy! Nhưng hôm nay chị mang lạc sang xin lỗi, sắc mặt cô ấy cũng đỡ hơn nhiều rồi. Sau này chị sẽ chú ý hơn cũng mong cô ấy sống thoải mái hơn chút.”


Triệu Tú Lan bóc vỏ lạc, bỗng hạ giọng nói nhỏ: “Thực ra thái độ của cô ấy với em như thế không chỉ vì chuyện công việc của chồng đâu mà còn vì một chuyện cũ nữa.”


Cố Minh Nguyệt tò mò ngước mắt lên, nghe Triệu Tú Lan kể tiếp:


“Năm ngoái có người định làm mối cho Lục Lẫm, cô cháu gái họ xa của cô ấy cũng đang ở đây, tính tình lanh lợi, cô ấy để ý lắm còn chủ động đi hỏi ý Lục Lẫm, ai ngờ cậu ấy từ chối thẳng thừng, bảo không có ý định đó.”


“Từ đó về sau cô ấy cứ thấy mất mặt lại nghe tin sau này Lục Lẫm lấy em, trong lòng không tránh khỏi có chút so đo, cảm thấy như em 'hớt tay trên' cơ hội của cháu mình vậy. Cộng thêm chuyện chồng cô ấy xích mích với Lục Lẫm trong công việc, hai chuyện cộng lại nên mới có thái độ thù địch với em rõ rệt thế.”


Lúc này Cố Minh Nguyệt mới vỡ lẽ, hóa ra đằng sau thái độ của Chu Hải Yến còn có khúc mắc này.


Cô không nhịn được cười: “Em cứ tưởng chuyện gì to tát, hóa ra là vì thế.”



Triệu Tú Lan cũng cười theo: “Chứ còn gì nữa! Tính cô ấy là thế, sĩ diện hão lại hay để bụng chuyện vặt vãnh. Đợi sau này tiếp xúc nhiều, biết tính em rồi thì sẽ không thế nữa đâu.”


Hai người đang nói chuyện thì ngoài cổng có tiếng La Thái Linh, cô ấy cầm cuốn sổ tay ghi chép, mặt mày hớn hở, xem ra việc học hành tiến triển tốt.


Cố Minh Nguyệt đứng dậy đón, đưa nắm lạc cho cô ấy, không khí trong sân lại trở nên náo nhiệt.


Trong bữa tối, Cố Minh Nguyệt vừa húp cháo ngô nóng hổi vừa kể lại chuyện làm mối mà Triệu Tú Lan nói ban chiều cho Lục Lẫm nghe.


Lục Lẫm đang gắp rau cho cô, nghe vậy hơi nhíu mày, đặt đũa xuống hỏi: “Sau đó cô ta có gây khó dễ gì cho em không? Nếu có chuyện gì không vui cứ nói thẳng với anh.”


Cố Minh Nguyệt cười lắc đầu: “Làm gì đến mức đó, trước mặt người khác cô ấy cũng chẳng dám làm gì đâu, hơn nữa em cũng đâu phải dạng vừa.”


Cô và một miếng cơm, cố ý trêu chọc anh: “Em lại tò mò đấy, hồi đó nhiều người giới thiệu đối tượng thế sao anh từ chối tất?”


Lục Lẫm buông bát, đưa tay xoa nhẹ đầu cô, ánh mắt dịu dàng hẳn đi:


“Hồi đó nhiệm vụ ở đơn vị nhiều, trong đầu toàn chuyện tập luyện với làm nhiệm vụ, tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện yêu đương, cứ cảm thấy công việc mình không ổn định, không nên làm lỡ dở con gái nhà người ta.”


Anh ngừng một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Cố Minh Nguyệt, giọng điệu trở nên nghiêm túc:



“Mãi cho đến khi gặp lại em, anh mới cảm thấy chỗ trống trong tim mình được lấp đầy. Từ lúc đó anh mới thực sự muốn có một mái nhà, muốn cùng em sống những ngày tháng yên bình.”


Cố Minh Nguyệt nghe vậy hai má nóng bừng, đưa tay véo nhẹ cánh tay anh: “Hóa ra anh đã để ý em từ lúc đó rồi à?”


Lục Lẫm cười khẽ, múc thêm nửa muôi cháo vào bát cô: “Chứ sao nữa? Chẳng lẽ để em chạy thoát à?”


Thời tiết ngày càng nóng bức, ngay cả chiếu trúc trong nhà cũng tỏa nhiệt, Cố Minh Nguyệt nằm một lúc lại phải ngồi dậy, không chịu nổi cái nóng hầm hập này.


Nghe mấy chị em trong khu gia binh bảo bãi biển gần đó mát lắm, nhiều người hay ra đó tắm biển giải nhiệt, cô cũng thấy ham, định bụng đi cùng cho vui.


Nhưng lục tung tủ quần áo lại chẳng tìm thấy bộ đồ bơi nào ra hồn.


Đồ bơi thời này kiểu dáng đơn giản, trong hợp tác xã cũng hiếm có size vừa vặn.


Cố Minh Nguyệt dứt khoát lôi tấm vải bông xanh hôm nọ mới mua ra, tìm thêm ít chỉ cũ mềm mại, định tự tay may một bộ.


Cô nhớ lại kiểu dáng đồ bơi trong ký ức, vẽ phấn lên vải rồi cắt theo đường vẽ, cổ áo và tay áo đều được viền mép cẩn thận để không cọ vào da.


Sợ xuống nước vải dính vào người khó chịu, cô còn cố ý may rộng phần eo một chút, đính thêm bông hoa vải nhỏ làm điểm nhấn.



Sáng sớm hôm sau, cô mang theo đồ bơi đi rủ Hạ Thanh Hà và Đàm Hồng Mai cùng đi bơi.


Vừa ra đến cổng thì gặp thím Lý và La Thái Linh cũng đang chuẩn bị đi, mấy người rủ nhau cùng đi, tiếng cười nói rộn rã xua tan cái nóng oi ả.


Cố Minh Nguyệt thay bộ đồ bơi màu xanh, hơi ngượng ngùng nhìn xung quanh.


Phụ nữ thời này mặc đồ bơi rất giản dị, đa phần là tự may bằng vải bông, kín đáo từ cổ xuống tận đầu gối.


Cùng lắm là thêu thêm bông hoa nhỏ ở tay áo hay eo làm điệu, chẳng ai thấy ngại ngùng gì, ngược lại còn túm tụm lại so xem ai khéo tay hơn.


Chị Đàm kéo vạt áo bơi màu xám của mình, cười trêu Cố Minh Nguyệt: “Em mặc màu xanh này trông mát mắt quá, hơn đứt bộ vải thô của chị rồi.”


Cố Minh Nguyệt đang định đáp lại thì thấy La Thái Linh đỏ mặt kéo vạt áo bơi, bộ của cô ấy là do thím Lý may cho, vải màu hồng phấn viền trắng, tuy đơn giản nhưng lại rất thanh tú.


“Thời này làm gì có đồ bơi hoa hòe hoa sói.” thím Lý ngâm mình dưới nước, vuốt nước trên mặt cười nói: “Cứ mặc thoải mái, xuống nước mát mẻ là được, ai cũng thế cả, chẳng có gì phải ngại.”


Bà hất hàm về phía cánh đàn ông: “Đàn ông cũng toàn mặc quần đùi dài, quy củ lắm.”


Cố Minh Nguyệt rón rén bước xuống nước, chân trượt một cái, cả người chúi về phía trước.



Ngay khi cô hoảng hốt nhắm mắt lại thì một đôi tay rắn chắc đã đỡ lấy eo cô, mùi hương quen thuộc ập vào mũi.


“Cẩn thận chút.” Giọng nói trầm ấm của Lục Lẫm vang lên bên tai, anh vừa tập luyện xong, vẫn mặc nguyên bộ đồ rằn ri, ống quần xắn lên đến đầu gối ướt sũng nước.


Cố Minh Nguyệt bám vào tay anh đứng vững, mặt đỏ bừng: “Sao anh lại ở đây?”


“Nghe nói em đi học bơi nên anh qua xem.” Lục Lẫm nói rồi buông tay lùi lại nửa bước: “Để anh dạy em, trước tiên bám vào bờ tập nín thở đã.”


Xung quanh toàn là các chị em đang cười đùa, trên bờ dưới nước đâu đâu cũng thấy bóng dáng phụ nữ, Lục Lẫm đứng giữa thấy không tự nhiên chút nào, vành tai cũng âm thầm đỏ lên.


Anh vội kéo Cố Minh Nguyệt lại, nói nhỏ: “Chỗ này đông người quá, anh đưa em ra chỗ kia.”


Hai người chào mọi người một tiếng rồi đi dọc theo bờ biển, đi được một đoạn ngắn thì thấy một tảng đá lớn.


Tảng đá vừa khéo tạo thành một góc khuất, che chắn tầm nhìn, vừa tránh được đám đông lại vừa có không gian riêng tư.


Lục Lẫm thử độ sâu của nước trước rồi mới quay lại đưa tay cho Cố Minh Nguyệt: “Chỗ này vắng người, em cứ yên tâm tập, anh ở bên cạnh em.”


Cố Minh Nguyệt nhìn bộ dạng lúng túng của anh, không nhịn được cười: “Hồi ở doanh trại huấn luyện có thấy anh căng thẳng thế này đâu, giờ lại xấu hổ rồi à?”


Lục Lẫm ho khan một tiếng, quay mặt nhìn ra mặt nước: “Toàn là người nhà cả, không tiện.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 77: May đồ bơi
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...